Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 69: Y đã không còn
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thương Vân Tú!
Biển cả dậy sóng, gào thét như muốn nuốt chửng mọi thứ, chỉ trong chớp mắt, người vừa rơi xuống đã biến mất không còn dấu vết.
Phó Vinh Khanh chồm người ra quá nửa, thoáng chốc chân không còn chạm đất. Những kẻ phía sau hắn, ban đầu nhắm vào Thương Vân Tú, giờ lại chuyển mục tiêu sang Phó Vinh Khanh. Nhưng không ngờ có người la lớn cảnh sát đến, khiến bọn chúng vốn đang rục rịch hành động liền đứng sững lại, thậm chí vài tên còn cất súng đi.
Tống Linh Duật nhanh tay lẹ mắt túm lấy vạt áo sau lưng Phó Vinh Khanh, vặn một vòng cho thật chặt, nhưng sức nặng kéo xuống quá lớn. Đối mặt với gió biển lạnh buốt và dữ dội như đao cứa vào mặt, Tống Linh Duật không thể mở mắt, hai cánh tay ghì chặt Phó Vinh Khanh.
Phó Vinh Khanh vẫn không ngừng giãy giụa muốn lao xuống, đau đớn gọi tên Thương Vân Tú. Sức lực hai người chênh lệch quá lớn, tiếng vải bị xé toạc vang lên giòn tan, Tống Linh Duật hoảng hốt, mất kiểm soát mà hét lên: "Phó Vinh Khanh, anh muốn chết sao? Rơi xuống là chết chắc!"
"Thương Vân Tú..." Phó Vinh Khanh như phát điên, trong lúc giãy giụa suýt nữa làm Tống Linh Duật bị thương. Triệu Nguyên Tự cũng bất lực tiến đến kéo Phó Vinh Khanh lại.
Một người hoàn toàn không thể giữ nổi, vừa rồi Tống Linh Duật còn lảo đảo vài bước, suýt chút nữa đã bị Phó Vinh Khanh kéo theo xuống.
"Buông ra!" Phó Vinh Khanh giận dữ rút súng lục, quay đầu dí sát vào trán Tống Linh Duật: "Mẹ kiếp, anh buông ra!"
"Không buông, anh muốn thì cứ nổ súng đi!" Cả động tác lẫn giọng điệu của Tống Linh Duật đều không hề lùi bước, anh ta thản nhiên đối mặt với Phó Vinh Khanh, đối mặt với khẩu súng kia: "Anh ngã xuống thì nhà họ Phó sẽ ra sao đây? Lỡ như anh gặp chuyện không may, chẳng lẽ anh muốn bỏ mặc người nhà sao? Nếu Thương Vân Tú không sao, y trở về mà anh thì không còn, y sẽ thế nào đây!"
Tống Linh Duật chưa bao giờ mất bình tĩnh đến thế này, anh ta đỏ mắt chỉ tay ra biển: "Hôm nay các người bị làm sao vậy, vì sao ai cũng muốn nhảy xuống?" Anh ta không hiểu nổi, bị những chuyện bất ngờ này dồn ép đến phát điên, gằn từng câu từng chữ: "Vì sao ai cũng phải nhảy xuống? Vì sao chứ?"
Cô Tiền nhảy xuống biển còn chưa vớt được lên, ngay sau đó Thương Vân Tú cũng nhảy theo, bây giờ Phó Vinh Khanh cũng muốn làm vậy... Vinh Khanh cũng muốn nhảy... Nhảy xuống là mất mạng. Nói cứu người chỉ là lời nói dễ nghe, nhưng thực chất là vớt thi thể, chẳng qua chỉ là muốn vớt thi thể lên để lo hậu sự mà thôi...
"Thương Vân Tú..." Phó Vinh Khanh miễn cưỡng lấy lại tỉnh táo, thành thật hạ súng xuống, há miệng nhưng không thốt nên lời.
Sự khủng hoảng và áp lực tột cùng chiếm lấy toàn bộ tâm trí, hình ảnh Thương Vân Tú nổ súng rồi ngã xuống cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn, xé nát từng dây thần kinh.
Hắn không nhớ nổi biểu cảm của Thương Vân Tú lúc ấy ra sao, không nhớ nổi y trúng đạn ở đâu, muốn nói điều gì. Hắn chỉ nhớ rõ, y đã rơi xuống, y đã quyết liệt rời bỏ tất cả mọi người.
Phó Vinh Khanh hoảng loạn ngã khuỵu xuống đất, không thể kiểm soát mà run bần bật, một cơn đau nhói từ tim dâng lên. Máu trào ra giữa kẽ môi, hắn không nhịn được mà phun ra một ngụm máu.
Những ngón tay đang chống trên đất của hắn chạm vào máu của Thương Vân Tú, máu đã lạnh ngắt rồi.
"Tất cả đứng yên!" Cảnh sát lên thuyền bao vây hiện trường.
Người của Phó Vinh Khanh và ngài Liêu đến cùng một lúc. Tiêu Đình Xuyên đoán được tình hình sẽ diễn biến ra sao, hắn đã mang đến không ít người. Tại hiện trường, chỉ có mình Tiêu Đình Xuyên là tỉnh táo nhất, hắn ta nắm khẩu súng trong tay, phía sau là hai hàng lính tinh nhuệ cầm súng, đối đầu trực diện với đám người phương Tây.
Dù người phương Tây có hoành hành ngang ngược đến đâu, thì họ cũng đang ở trong hải phận của nước khác, không dám tùy tiện nổ súng bắn người mặc quân phục. Nhưng để đảm bảo an toàn cho bản thân, bọn họ không ngoan ngoãn bỏ súng xuống, mà vẫn gan lì đối đầu với chính quyền.
Không ngờ người đến còn nhiều hơn, mấy chiếc thuyền lớn bao vây bọn họ. Đám người phương Tây cố chấp cầm súng, cân nhắc một hồi, vì muốn giữ mạng nên cuối cùng vẫn hậm hực bỏ vũ khí trong tay xuống.
Phúc Tường đỡ ngài Liêu loạng choạng đi tới, nhìn một vòng không thấy bóng dáng Thương Vân Tú, chỉ thấy vết máu trên đất và cậu Phó đang quỳ gối trước vết máu ấy.
Lòng Phúc Tường lạnh ngắt, chỉ thốt lên: "Xong rồi."
Liêu Tẫn Khải lo lắng muốn hỏi Phó Vinh Khanh thì bị Tống Linh Duật bên cạnh tốt bụng cản lại, kéo bọn họ ra xa và nói sơ qua tình hình. Ngài Liêu xem Thương Vân Tú như em trai mình, nhất thời không thể chấp nhận, suýt chút nữa đã ngất đi. Phúc Tường rơi nước mắt, lại quỳ xuống dập đầu với anh ấy: "Ngài Liêu, tôi sai rồi, là lỗi của tôi..."
Hiện trường quá hỗn loạn, du khách, thương nhân hoàn toàn không biết gì hoảng loạn chạy khắp nơi, người bình thường chưa từng thấy nhiều người cầm súng đến vậy bao giờ. Tiêu Đình Xuyên sợ làm bị thương người vô tội nên đã sắp xếp một đội đưa những người này lên một chiếc thuyền khác.
Không thể không cảm thán về thủ đoạn lợi hại của Colin, vì đạt được mục đích mà hắn đã kéo nhiều người dân bình thường của Bình Dương đến như vậy...
"Thương nhân đứng bên phải, du khách bình thường đứng bên trái, nếu kẻ nào dám to gan giả làm người dân bình thường đều phải chịu trách nhiệm." Tiêu Đình Xuyên không rảnh rỗi một giây nào, quan sát từng khâu sắp xếp. Đồng nghiệp ghé vào tai hắn ta thì thầm, nói rằng đã vớt được mấy người, hỏi hắn ta có muốn xem thử có phải người cần tìm không.
Phó Vinh Khanh nghe thấy liền lập tức bật dậy, chạy đến trước cả bọn họ. Có ba người nằm trên đất, một trong số đó là cô Tiền – Tiền Thục Đệ bị mất một cánh tay, hai người đàn ông còn lại không rõ thân phận, cũng không phải Thương Vân Tú.
Phó Vinh Khanh không nói lời nào quay lại, nhặt khẩu súng trên đất lên, túm lấy một người phương Tây có vẻ là một thủ lĩnh nhỏ, bắt đầu la hét ầm ĩ: "Là các người ép y nhảy xuống đúng không?"
"Không phải, là y..."
Đoàng...
Người đàn ông vừa đáp lời liền ngã xuống đất.
Một nhóm nhà buôn nước ngoài âm mưu xâm chiếm Bình Dương, đã trà trộn vào Bình Dương nhiều năm, âm thầm ức hiếp người dân lương thiện trong bóng tối. Đáng lẽ phải chết từ lâu rồi.
Trước đó, Phó Vinh Khanh mải miết tìm kiếm Thương Vân Tú, trên đường tình cờ nghe được rất nhiều lời phán đoán táo bạo. Hắn nghe những lời kiểu như "thăng quan phát tài", "tiền bạc dùng mãi không hết", chưa từng thấy tên cướp nào lại kiêu ngạo và ngu dốt đến vậy.
Người đàn ông đột nhiên ngã xuống khiến mọi người đều phẫn nộ. Tiếng ồn lại vang lên, Phó Vinh Khanh cúi đầu nhét vài viên đạn vào khẩu súng, kêu gọi đầu hàng: "Không phục thì cứ đứng ra."
Thật sự có mấy tên to gan bước ra khỏi đội ngũ: "Anh đây là ngang nhiên khiêu khích, không coi những thương nhân nước ngoài như chúng tôi ra gì!"
"Đúng, tôi không coi các người ra gì đấy." Sắc mặt Phó Vinh Khanh lạnh lùng, cả người tỏa ra sát khí.
Hắn nhấc súng chỉ vào một người trong số đó: "Mày nói đi, Colin đưa Thương Vân Tú lên thuyền làm gì?"
Người này không nói, Phó Vinh Khanh trực tiếp nổ súng rồi chỉ sang người tiếp theo. Không đợi Phó Vinh Khanh tra hỏi, người kia đã chủ động khai: "Là đi du lịch, nhưng Thương Vân Tú đã làm hại ngài Colin. Anh cũng thấy đấy, là Thương Vân Tú đã sát hại ngài Colin trước."
"Vớ vẩn." Phó Vinh Khanh hạ nòng súng xuống và bắn vào đùi gã. Lúc này mà còn muốn tránh nặng tìm nhẹ, quả là muốn chết: "Chỉ là du lịch sao? Vậy vì sao tên Colin kia lại nói với tao rằng nếu tao không đến sẽ giết Thương Vân Tú? Là Colin uy hiếp Thương Vân Tú, sau đó ngu ngốc bị giết, Thương Vân Tú là phòng vệ chính đáng!"
Người kia ôm chân, cắn răng phản bác: "Không, là Thương Vân Tú khăng khăng muốn giết Colin."
Phó Vinh Khanh nhíu mày, nổ súng tiễn gã lên đường, hắn không nhịn được mà nói: "Tôi nói là phòng vệ chính đáng! Đừng có nghĩ người đứng xem là đồ ngu, hành động vừa rồi của các người quá rõ ràng. Các người cầm súng ép Thương Vân Tú giết Colin. Colin chết rồi mới nổ súng ngăn cản, cho dù nổ súng cũng chỉ bắn vào đùi Thương Vân Tú. Các người muốn bắt người, chờ y giết Colin rồi mới bắt người!"
Phó Vinh Khanh nói: "Trên con thuyền này không thiếu người Bình Dương không rõ tình hình. Các người đưa họ đến đây cũng không có ý định thả họ đúng không? Đây đều là nhân chứng! Nói đến nước này rồi, còn muốn tôi chỉ rõ thêm sao?"
Đám người dần im lặng, những kẻ này đều mạnh miệng. Nếu như thừa nhận thì sau này không thể tiếp tục ở Bình Dương được nữa, về nước lại càng không có đường sống.
Nhưng cũng có kẻ nhát gan, bởi vì Phó Vinh Khanh đủ tàn nhẫn, không chịu nói thật sẽ bị giết, giết đến khi chịu nói thật mới thôi. Hắn không sợ giết hết người, hắn nói giết hết thì vừa hay xóa luôn dấu vết.
Người thứ mười bị hỏi bị hù dọa, quỳ bịch xuống đất: "Cậu Phó tha mạng, chúng tôi nghe theo sắp xếp của ngài Châu, ông ta dặn không được cứu Colin, đồng thời nhất định phải bắt sống Thương Vân Tú..."
"Mẹ kiếp!" Phó Vinh Khanh đá văng gã ra, lập tức đi tìm ngài Châu mà gã vừa nhắc đến.
Không ngờ khi đối phương nhận ra tình hình không ổn đã ngồi thuyền nhỏ bỏ trốn.
Quá trình trục vớt vẫn chưa có chút tiến triển nào, Phó Vinh Khanh đứng trên boong tàu, nhìn ra mặt biển và yên lặng hút thuốc. Tiêu Đình Xuyên sắp xếp xong tất cả công việc rồi mới đi tới bên cạnh hắn, vốn muốn an ủi vài câu nhưng lại thấy em họ đang khóc.
Lúc ngài Liêu và Phúc Tường khóc đến mức thở không ra hơi, hắn vẫn có vẻ bình tĩnh. Tiêu Đình Xuyên thầm kinh ngạc vì Phó Vinh Khanh quá kiên cường, xem ra là khi nãy vẫn chưa kịp phản ứng, bây giờ mới phản ứng nên trong lòng mới thấy trống rỗng khó chịu.
"Chỉ có khu vực biển này thôi, rồi sẽ tìm được." Nhưng nghe nói trước khi rơi xuống, Thương Vân Tú đã tự bắn mình một phát. Người bình thường chỉ rơi xuống biển đã mất mạng, huống chi y còn tự bắn mình... Cơ hội sống sót rất xa vời.
Thương Vân Tú thật tàn nhẫn với bản thân, cũng gián tiếp chứng minh y đã quyết định muốn chết. Tiêu Đình Xuyên thở dài, móc điếu thuốc ra hút cùng Phó Vinh Khanh.
Phó Vinh Khanh hỏi: "Vì sao Thương Vân Tú cứ nhất quyết giết Colin trước mặt bao người? Cũng không khác mấy suy đoán trước đó của tôi, một mình y sao có thể thành công? Nhất định sau lưng có người hỗ trợ. Kẻ phương Tây tên Châu kia đã chạy rồi, có khi sau này sẽ quay lại làm ầm ĩ vì cái chết của Colin."
Chuyện này sẽ ảnh hưởng khá lớn tới phủ Đốc quân, thậm chí cả gia đình cũng bị liên lụy.
Tiêu Đình Xuyên hiểu rõ lo lắng của hắn, trấn an nói: "Colin chết thì sao, người của chúng ta cũng chết..."
Hắn ta kịp thời ngừng nói, sửa lời: "Đều là mạng cả, đều phải bồi thường. Huống hồ bọn họ uy hiếp trước, có làm thế nào cũng không chiếm lý được."
Trời đã sắp sáng, thời tiết khá tốt, vầng sáng vàng rực rỡ xuyên qua đường chân trời, chậm rãi trồi lên.
Phó Vinh Khanh từ bến tàu về Tam Cảnh viên với vẻ đầy mỏi mệt. Cha hắn, Phó Hãn Lâm, cũng vừa mới về nhà không lâu. Dọc đường bôn ba vốn nên nghỉ ngơi thật tốt, nhưng ông lại thấy người nhà lo lắng cho mình đã lâu, nên dù thế nào cũng phải cố gắng cùng ăn cơm trưa.
Anh trai hắn là Phó Vinh Thành cũng ngoan ngoãn ở nhà, hiếm khi cả nhà đông đủ, Phó Vinh Khanh cũng không lên lầu nữa.
"Gia, thợ kim hoàn đã mang vòng tay ngài đặt lúc trước tới." Đường Dật cầm chìa khóa xe đi vào, trong tay là hộp vuông bằng gỗ lim, bên trong là chiếc vòng tay vàng mà anh ta đã nói.
Bởi vì chế tác phức tạp, giữa chừng đã đổi vài người thợ, cuối cùng chọn được người thợ đứng số một số hai cả nước. Lúc tìm đến đúng lúc ông ấy có thời gian rảnh nên đã khắc xong chiếc vòng vàng.
Trước khi làm vòng tay, Phó Vinh Khanh không biết cổ tay Thương Vân Tú lớn nhỏ thế nào, sợ nhỏ mà cũng sợ lớn. Thế là Nhị gia nhân lúc Tú Tú ngủ bên cạnh đã lén lút nắm tay đo lường. Sau đó hắn dùng tay mình miêu tả kích thước cho thợ, nhưng nói xong lại cảm thấy quá mơ hồ, sợ không chuẩn nên lại lấy thước đo thêm vào ban đêm. Hắn đã đo ra kích thước chuẩn của cả hai tay.
Lúc ấy Phó Vinh Khanh đang nghĩ gì?
Hắn nghĩ đến đứa trẻ còn nằm trong xe nôi ở lầu Vạn Bảo, nghĩ chiếc vòng tay vàng cầu bình an trên tay đứa bé có ngụ ý thật tốt. Hắn muốn Tú Tú của hắn cũng phải có đủ phước lành, cả đời bình an.
Tim Phó Vinh Khanh nhói lên, hắn thất thần nhìn thoáng qua nhưng không cầm chiếc hộp gỗ. Thậm chí không tò mò chiếc vòng được làm thành thế nào, có hợp với Thương Vân Tú không. Hắn không dám nhìn cũng không dám nghĩ, thế là bảo Đường Dật đặt vào ngăn tủ trong thư phòng.
Đường Dật đi lên rồi lại xuống. Nghe lời cha mình, anh ta mang rất nhiều thuốc Đông y bồi bổ sức khỏe đến cho Phó Hãn Lâm, đưa cho nhà bếp theo định lượng hàng ngày. Anh ta nói: "Lão gia, cha cháu đang bận, chuyện đánh cờ chắc phải dời đến năm sau."
"Cha cháu là người bận rộn mà, ta không ép ông ấy." Phó Hãn Lâm tỏ vẻ rộng lượng, khoát tay bỏ qua. Ông bảo Đường Dật đừng rời đi vội, chờ cùng ăn cơm trưa luôn.
Phó Hãn Lâm và Bạch Tri Thu ngồi trong phòng khách tiếp tục câu chuyện vừa nãy. Cách nhiều ngày không gặp như vậy, Bạch Tri Thu đã quá lo lắng rồi, bà không muốn đi đâu cả, chỉ muốn ở bên cạnh Phó Hãn Lâm.
Bà nói đến con cả thì hỏi: "Hãn Lâm, ông còn nhớ cô con gái út của nhà họ Nhan không? Cô gái mà chúng ta gặp ở nhà hàng vào năm ngoái ấy."
Phó Hãn Lâm không có chút ấn tượng nào, nghiêng đầu hỏi bà: "Cô gái đó thế nào?"
"Vài ngày trước bà Nhan hỏi về Vinh Thành nhà chúng ta, tôi cảm thấy sao tự nhiên lại hỏi vậy? Là ám chỉ nhỉ? Con trai chúng ta có đứa nào xấu đâu? Vinh Thành ấy à, nó chỉ không hứng thú với kinh doanh thôi, mặt khác vẫn rất giỏi mà. Con trai nhà mình là đàn ông mà, nên chủ động chút, để Thành Nhi hẹn gặp một lần nhé, ông thấy sao?"
"Nếu nó có thể kết hôn, tôi còn thắp nhang cầu nguyện đấy." Phó Hãn Lâm nói: "Gặp một lần cũng tốt, chỉ cần nó bằng lòng."
Lúc nói lời này, vừa hay hai anh em cũng đi tới. Phó Vinh Thành nghe đến con gái nhà họ Nhan thì ngại ngùng sờ trái đụng phải, khí chất mọt sách cũng giảm đi. Anh ta không trả lời chắc chắn, chỉ nói sẽ nghe theo ý cha mẹ.
Nghe cũng thú vị thật, nói không chừng hai thanh niên đã lén gặp mặt không ít lần.
Phó Hãn Lâm hỏi con trai út: "Cha nghe nói Beite Colin chết rồi? Thương Vân Tú đâu?"
Ông không biết chuyện đã xảy ra, chỉ biết khoảng thời gian ở nước ngoài Thương Vân Tú thường xuyên đến thăm mình. Mặc dù phương diện đánh cờ còn rất vụng về nhưng pha trà rất dễ uống, bây giờ ông vẫn còn hơi nhung nhớ hương vị nước trà kia.
Phó Vinh Khanh ngồi bên cạnh anh trai ngáp một cái. Mặc dù đã kiệt sức nhưng vẫn ngồi nghịch bật lửa như không có chuyện gì, đáp lại: "Y đã không còn."
Phó Hãn Lâm lại không nghĩ theo hướng nghiêm trọng, trông phản ứng của con trai mình thì có thể nghiêm trọng đến mức nào chứ, có khi là hai đứa cãi nhau rồi.
"Đứa nhỏ Thương Vân Tú này... Rất tốt." Phó Hãn Lâm cảm thấy câu này rất kỳ quái, thế là khó chịu ho khan một tiếng. Thậm chí ông còn ngại ngùng nháy mắt với vợ mình, nói: "Khanh Nhi, cha mặc kệ chuyện của con và y, sau này hai đứa muốn làm gì thì làm."