72. Chương 72: Thư gửi người tôi yêu

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 72: Thư gửi người tôi yêu

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nửa đêm tuyết rơi, đến hừng đông đã phủ trắng một lớp dày. Nghe tiếng xẻng quét tuyết sột soạt dưới lầu, Phó Vinh Khanh trở mình. Trong cơn mơ màng, hắn chợt nhớ ra điều gì đó, bèn vén chăn bước xuống giường. Vừa mở cửa, hắn đã thấy cha mẹ đứng sẵn ở đó, không biết đã đợi bao lâu rồi.
"Khanh Nhi, con đói bụng rồi phải không?" Đôi mắt Bạch Tri Thu đỏ hoe, rõ ràng là vừa khóc. Đêm qua, bà đón con trai từ lầu Phù Dung về. Đứa con trai vốn dĩ kiên cường của bà đã khóc nức nở thảm thiết, khiến một người mẹ như bà đau lòng khôn xiết.
"Cha, mẹ." Phó Vinh Khanh còn say rượu, toàn thân khó chịu nhưng sợ cha mẹ lo lắng, đành gật đầu, đi rửa mặt rồi xuống lầu ăn qua loa chút gì đó.
Đã quá giờ trưa, trên bàn bày cháo và vài món bổ dưỡng cho dạ dày, có lẽ đã được chuẩn bị từ sáng sớm. Hắn nói: "Con không sao đâu ạ, chỉ là uống hơi nhiều thôi, cha mẹ cứ làm việc của mình đi."
"Cha mẹ rảnh mà." Câu nói ấy khiến Bạch Tri Thu muốn khóc. Đêm qua, con trai út ôm bà, khóc kể mình rất khổ sở, rồi xin lỗi cha mẹ. Hắn nói đã mấy lần ra biển định nhảy xuống, cảm thấy suy nghĩ đó thật có lỗi với cha mẹ. Thật khiến người ta lo lắng quá.
Phó Hãn Lâm lặng lẽ đưa tay an ủi vợ, rồi đẩy đĩa thức ăn trên bàn sang cho con: "Con ăn nhiều chút đi, cháo này là mẹ con tự tay nấu cho con đấy. Anh con muốn ăn mà bà ấy còn không cho đụng vào đâu."
Phó Vinh Khanh cúi đầu húp cháo, ăn xong không quên khen ngợi. Sau đó, hắn quay sang bảo người hầu mang tờ Nhật báo Bình Dương hôm nay đến. Dù đã nhận lệnh, người hầu vẫn lộ vẻ khó xử, không biết phải làm sao. Tờ báo sáng nay vừa được đưa đến đã bị phu nhân ném vào thùng rác, còn dặn dò mấy ngày này không được đưa bất kỳ tờ báo nào tới.
"Khanh Nhi, tối nay con muốn ăn gì không? Mẹ nấu cho con." Bạch Tri Thu muốn lảng tránh chủ đề này, nhưng Phó Vinh Khanh vẫn một mực muốn đọc báo. Người hầu hết cách, đành mang báo tới cho hắn.
Trên tờ báo, những dòng chữ trắng đen hiện rõ: "Triệu Nguyên Tự tự thú" và "Hôm nay thi thể của Thương Vân Tú được đưa về chốn cũ".
Phó Vinh Khanh buông đũa, nhìn từng chữ như thấm máu kia, rồi đứng dậy định đi ra ngoài.
Bạch Tri Thu giật mình, vội ngăn hắn lại: "Khanh Nhi, con ở nhà đi. Hai ngày nay con chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng rồi."
"Mẹ, con thật sự không sao đâu ạ, con sẽ về trễ một chút."
Biết không cản được, Phó Hãn Lâm dặn Đường Dật đi theo sát hắn. Xe dừng lại trước cổng đại viện. Ngoài chiếc xe của họ, còn có hai chiếc xe cảnh sát. Tiêu Đình Xuyên từ trong nội viện đi ra, vừa gặp Phó Vinh Khanh đã lộ vẻ lo lắng, vội vàng kéo hắn trở lại xe.
"Cậu nghe tôi nói này, bên trong có một thi thể nhưng không phải Thương Vân Tú. Để dàn xếp ổn thỏa..."
Phó Vinh Khanh còn chưa nghe hắn nói hết đã mở cửa xe phía bên kia, nhanh chân bước xuống xe và đi thẳng vào đại viện. Hắn từng nghe Thương Vân Tú nhắc đến mấy lần, nhưng đây là lần đầu tiên hắn đặt chân vào nơi này.
Một dãy đèn lồng trắng in chữ "Điện" đung đưa trong gió. Giữa sân đặt mấy chiếc bàn vuông, có nam có nữ ngồi ăn hạt dưa, trò chuyện phiếm, và cũng có không ít trẻ con chạy quanh.
Phó Vinh Khanh đi vòng qua đám đông, bước thẳng vào phòng khách chính, trông thấy một chiếc quan tài nổi bật đặt giữa nhà. Vừa bước vào, hắn đã nghe tiếng khóc. Nguyên Anh đang quỳ gối trước quan tài, khóc nức nở, vẫn mặc nguyên bộ đồng phục trắng của học đường. Phía sau, trên chiếc ghế dài, có hai người đang ngồi. Ngoài Liêu Tẫn Khải mà hắn quen biết, còn có một người phụ nữ trung niên tóc đã điểm bạc, chắc hẳn chính là thím Giang mà Thương Vân Tú từng nhắc đến.
Bà ấy trông rất tiều tụy, hai má nứt nẻ vì khóc rồi bị gió lạnh thổi qua, đỏ bừng. Trong tay bà ấy cầm mấy món đồ nhỏ, vì quá bé nên không thấy rõ là gì.
Phó Vinh Khanh không lên tiếng. Hắn bước ra phía sau quan tài, đưa tay đẩy hé nắp. Hắn chỉ muốn xem đó có phải là Thương Vân Tú hay không. Vừa mới đẩy nắp ra, mùi xác chết nồng nặc ập vào mặt. Người nằm bên trong bị ngâm nước, phần thịt trên mặt đã rữa nát. Dù đã được xử lý sạch sẽ, nhìn qua vẫn rất đáng sợ.
Ngoại trừ hình dáng thân thể, hoàn toàn không thể phân biệt được vẻ ngoài và giới tính.
"Người này..." Bàn tay đặt trên quan tài của Phó Vinh Khanh siết chặt lại, đáy lòng hắn tê dại.
Cái xác mơ hồ này chỉ khiến hắn suy nghĩ miên man. Hắn tự hỏi liệu người này có thật sự là Thương Vân Tú hay không. Hắn nghĩ rằng nội dung đăng trên báo là thật, còn những người xung quanh sợ hắn không chấp nhận được nên mới hùa nhau dỗ dành hắn mà thôi...
Liêu Tẫn Khải đứng dậy đi tới, đưa tay khép nắp quan tài lại. Nguyên Anh quỳ dưới đất, khóc đến khản cả giọng, đôi mắt sưng đỏ nhìn Phó Vinh Khanh. Cậu nhìn một hồi, nước mắt lại không kìm được mà trào ra mãnh liệt hơn.
"Nguyên Anh, cậu..." Ngài Liêu kéo cậu: "Cậu đỡ thím vào phòng nghỉ ngơi đi." Anh ấy ghé sát tai thì thầm dặn dò: "Đừng khóc nữa, thím nhìn thấy lại không chịu nổi đâu."
"Vâng." Nguyên Anh bị anh ấy kéo đứng dậy, lảo đảo đi đỡ thím Giang. Quả nhiên, thím Giang không chịu đi, chỉ muốn ở lại trông quan tài như vậy.
Tình cảnh thế này rồi mà còn nói người trong quan tài không phải Thương Vân Tú sao?
Liêu Tẫn Khải kéo Phó Vinh Khanh đang thẫn thờ ra ngoài, đi một vòng đến căn phòng mà anh ấy và Thương Vân Tú từng sống năm đó. Phúc Tường đã đặt đồ đạc ở bên trong. Nhìn kỹ sẽ thấy những vật đó đều là đồ Thương Vân Tú thường mang theo bên mình, được mang về từ Tường Nhạc Hối.
"Lát nữa nhất định sẽ có người phương Tây đến đây. Nếu nói cho đại viện biết người bên trong quan tài không phải Vân Tú, vậy họ sẽ diễn thế nào đây? Lỡ lộ sơ hở thì người phương Tây sẽ không buông tha đâu." Liêu Tẫn Khải vỗ vai Phó Vinh Khanh, cố gắng làm dịu sự căng thẳng đang bao trùm lấy hắn: "Nhưng mà những gì cần nói Đình Xuyên đã nói hết rồi, có một số việc cậu nên dần chuẩn bị tâm lý đi thôi."
Phó Vinh Khanh hiểu ý anh ấy. Hắn nghiêng đầu nhìn đống đồ được Phúc Tường sắp xếp gọn gàng, im lặng một lúc lâu rồi lại định đi ra ngoài. Nhóm của Phúc Tường phải chạy một đoạn mới đuổi kịp hắn: "Cậu Phó? Cậu Phó dừng bước đã."
Trong tay cậu ta cầm một bức thư nhăn nhúm. Phía trên là dòng chữ "Gửi người thân yêu của tôi" viết bằng nét chữ xinh đẹp, dứt khoát, chỉ cần nhìn một chút là biết ngay đó là chữ viết của Thương Vân Tú.
"Cậu Phó, lá thư này là tôi phát hiện vào đêm đưa ông chủ Thương đến bến tàu..."
Suốt thời gian qua, cậu ta đã giữ hộ bức thư này. Rốt cuộc là ông chủ Thương chưa kịp gửi đi, hay vốn dĩ không có ý định gửi, cậu ta cũng không biết. Chuyện đã đến nước này rồi, vẫn nên đưa nó ra thôi.
Phó Vinh Khanh không có ý định rời đi. Hắn ngồi vào hàng ghế sau xe, mở thư ra, lòng vẫn còn bàng hoàng.
Vinh Khanh,
Em cầm bút đã lâu mà vẫn không biết viết gì cho anh. Trong lòng ngập tràn bao lời muốn nói, viết một mạch mấy trang giấy chắc cũng không hết. Nhưng đây là di chúc, hay là em viết ngắn gọn một chút nhé.
Vinh Khanh à, mở đầu em muốn nhận lỗi trước. Chẳng biết từ khi nào em cũng trở thành người nhút nhát mất rồi. Bản thân em nhút nhát, tình yêu của em cũng vậy. Đếm kỹ những lời nhẫn tâm mà em từng nói với anh, câu nào cũng như lời của kẻ lòng lang dạ sói. Nhưng nếu không nói, anh càng ngày càng gần, làm sao em có thể nhẫn tâm bỏ lại anh đây?
Vinh Khanh, em hối hận rồi, hối hận rất nhiều lần. Em quá kém cỏi trong mối tình này. Em biết rõ anh là người thế nào, sắp chia tay sao còn không thuận theo anh, sao không đối xử với anh tốt một chút?
Anh sợ em hận anh, nhưng em không hận đâu. Lòng dạ độc ác chỉ là lời ngoài miệng mà thôi, em vẫn mãi mềm lòng với anh. Bất kể là ở biệt thự Dương Lâm hay sơn trang nghỉ mát, những ngày anh sai người đến trông chừng em, em đều không hận. Chỉ là em không nỡ ngủ, tỉnh rồi cũng không nỡ. Vinh Khanh à, tình yêu của anh quá nồng cháy và rõ ràng, em không nỡ.
Chuyến đi này, sinh tử khó đoán. Em đã bồn chồn mấy ngày rồi, chỉ khi anh ở cạnh, em mới ngủ ngon được hai ngày. Lúc nào anh cũng có thể khiến em nhẹ nhõm, bình yên. Em rất yêu anh.
Năm nay tuyết ở Bình Dương rơi sớm, tuyết trong vườn rất đẹp. Anh chỉ biết em không chịu nổi giá rét mà không biết em thích tuyết lớn ngập trời. Mấy năm em còn nhỏ, vừa vào đông, cha mẹ rất thích đưa em đi chơi ném tuyết, đắp người tuyết và xây nhà bằng tuyết. Đột nhiên em rất nhớ nhung những ngày tháng trong quá khứ ấy.
Không biết em bị mù tuyết hay là hoa mắt nữa, mấy ngày tuyết rơi em luôn nhìn thấy cha mẹ vẫn ở đó, họ vẫy tay gọi em đến nghịch tuyết. Em rất xấu hổ khi nói với họ rằng em không thể nghịch tuyết nữa, cũng ngại nói với họ những năm này sức khỏe của em rất kém.
Vinh Khanh, nghe anh miêu tả, đột nhiên em rất muốn xem sơn trang nghỉ mát vào đầu xuân sẽ thế nào. Những điều anh chia sẻ đều không sai được. Nếu như người thật sự có linh hồn, bất kể ra sao, em cũng muốn quay về nhìn một chút.
À đúng rồi, mẹ anh từng cho em một chiếc mặt dây chuyền bằng ngọc, là lén cho, anh hỏi em cũng không tiện nói với anh. Chiếc mặt dây chuyền ấy với em mà nói nặng ngàn cân. Em cầm về lại không tìm được chỗ thích hợp để cất giữ. Em nghĩ sẽ luôn mang theo bên mình nhưng lại sợ làm mất, muốn tìm một cái tủ cất đi lại cảm thấy đặt vào đó thì lạnh lẽo và cô đơn quá. Em vẫn quyết định để Phúc Tường mang đi trả lại. Em không về được, chiếc mặt dây chuyền này cần người cất giữ. Nhưng em giữ lại tấm bùa bình an mẹ anh cầu cho em, cất kỹ, cũng chưa có cơ hội để cảm ơn bà ấy nữa. Vinh Khanh, anh cảm ơn bà ấy giúp em nhé.
Trời lạnh lắm, anh thường xuyên ở bên ngoài, phải mặc ấm một chút. Đừng cảm thấy khăn quàng cổ, găng tay quá vướng víu, nên đeo thì vẫn phải đeo. Em không có cơ hội nghịch tuyết, anh chơi giúp em nhé, em cảm thấy em có thể nhìn thấy.
Mong người em yêu bình an, khỏe mạnh, sống lâu.
Tú Tú
Đọc hết thư, Phó Vinh Khanh cúi đầu, lấy tay che mặt. Bàn tay hắn ướt đẫm.
Thì ra Thương Vân Tú đã mưu tính từ lâu, đã sớm muốn rời đi... Ngày đó y nói muốn ra ngoài nghịch tuyết cũng là ý này. Phó Vinh Khanh cắn răng kìm nén tiếng khóc thút thít. Sao lúc ấy hắn lại không đồng ý với y? Cho dù có bị lạnh, chơi xong ủ ấm tay, ôm cho ấm là xong mà...
Trong viện có tiếng náo loạn. Người phương Tây tên Châu kia dẫn theo một đám vệ sĩ đến nơi, nhất quyết muốn kiểm tra xem người trong quan tài có phải là Thương Vân Tú không. Thím Giang từ chối mở quan tài, rõ ràng đây là sỉ nhục người đã khuất. Bà ấy dùng thân mình chặn kín phía trước quan tài.
Người phương Tây dùng biện pháp mạnh. Tiêu Đình Xuyên thấy sắp có hỗn loạn, bất đắc dĩ đành bắn một phát súng lên trời: "Ngài Châu, người chết là lớn nhất!"
"Mẹ kiếp, ai dám mở quan tài!" Phó Vinh Khanh bước vào, nghiêm nghị quát lớn.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người Châu. Trong mắt dần hiện lên ý muốn giết người: "Để tao xem ai dám động vào quan tài, tao sẽ giết kẻ đó. Bọn họ có thân phận, có chức trách, Phó Vinh Khanh tao thì không có, nhưng tao có tiền. Giết hết chúng mày, tao vẫn bồi thường được!"
Châu nhíu mày nhìn người vừa đến. Ông ta sợ bị chỉ trích, sau này nếu muốn lăn lộn ở Bình Dương thì không thể trực tiếp lấy súng ra gây náo loạn được. Quả hồng mềm còn có thể bóp, chứ chọc phải cọng rơm cứng này thì chỉ tốn công mà chẳng được lợi lộc gì.
Ông ta lịch sự nói: "Tôi chỉ muốn xác nhận người bên trong có phải là ông chủ Thương hay không thôi."
"Có phải hay không ông còn không rõ sao?" Phó Vinh Khanh hỏi: "Là ông ép chết y còn muốn xác nhận thi thể? Ông không sợ bị oan hồn của y quấn lấy, ngủ không yên sao?"
"Cậu..." Châu nịnh bợ thất bại, nhưng may mắn là ông ta có thể khống chế được tính khí của mình, tiếp tục ôn hòa nói: "Quý ngài này, đừng nói bậy chứ. Là ông chủ Thương giết Colin trước, về phần y chết... Sao tôi dám khẳng định y đã chết thật rồi? Nếu như y giả chết, tự do bên ngoài, tôi cũng đâu có biết, đúng không? Nếu y còn tự do thì chẳng khác nào giẫm lên thể diện của gia tộc Colin, sao họ còn ngẩng đầu lên nhìn người khác được?"
"Ngài Châu, ông thật sự muốn nói rõ sao?" Phó Vinh Khanh bình thản nói: "Chẳng lẽ ông quên vị bác sĩ đã giúp Thương Vân Tú băng bó vết thương ở cánh tay trên thuyền rồi sao? Ông ta đã khai hết mọi chuyện rồi, bất kể lớn nhỏ. Ông muốn lật lại vụ án này rồi phơi bày ra ánh sáng ư?"
Châu không tin, nhưng không tin cũng hết cách. Ông ta lịch sự gật đầu với hắn, tiếp đó tùy tiện tìm một cái cớ rồi rời đi.
Ông ta thật sự không biết rằng đây đều là lời Phó Vinh Khanh nói để dọa người. Hắn tìm được vị bác sĩ người phương Tây kia, người đã tự sát sau khi bị bắt. Nhưng người đã chết rồi, không tra ra được gì. Tuy nhiên, nhớ lại vết thương trên cánh tay Thương Vân Tú khi ấy, dường như băng gạc để băng bó đã được xử lý chuyên nghiệp, nên hắn mới suy đoán như thế.
Bây giờ nghĩ lại, chắc chắn tên Châu này có vấn đề.
Phó Vinh Khanh đứng tại chỗ hồi lâu, sau đó lại quay về trước quan tài. Hắn đưa tay cầm ba nén hương và đốt lên, rồi quỳ gối trên tấm đệm trước quan tài lạy ba lạy. Khi ngẩng đầu lên, khuôn mặt hắn ướt đẫm nước mắt. Hắn trịnh trọng cắm hương vào trong lư hương.
Lần cúi lạy này cũng tương đương với việc thừa nhận Thương Vân Tú đã chết.
Phó Vinh Khanh không đến dự tang lễ, chỉ đến vào ngày hạ táng. Mấy ngày nay trời đều có tuyết rơi. Tuyết rơi xong còn có một cơn mưa nhỏ, nên tuyết trên mặt đất mãi không thể dày lên được. Tiền Thế Nguyên nhân lúc Thương Vân Tú tỉnh lại sau cơn hôn mê, đã kể sơ qua những chuyện đã xảy ra mấy ngày nay cho y.
Tiền Thế Nguyên nói: "Ta đã liên lạc với bên kia, hai ngày sau chúng ta sẽ lên đường. Đi máy bay cần thân phận, ta đã chuẩn bị xong cho cháu rồi. Cháu không còn là Thương Vân Tú nữa, ta đã cấp chứng minh nhân dân mới cho cháu, theo họ Tiền của chúng ta."
"Vâng." Thương Vân Tú cầm chiếc ly, nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc: "Có thể đi không? Cháu muốn đi xem một chút."
Chưa từng có ai đi dự tang lễ của chính mình bao giờ. Chỉ có mình Tiền Thế Nguyên biết, có lẽ đứa nhỏ này muốn dùng lý do đó để gặp cậu Phó một lần. Ông ấy không tiện đồng ý ngay, cần phải hỏi bác sĩ mới được. Mạng của Thương Vân Tú còn đang treo ở Quỷ Môn Quan, ông ấy nào dám liều lĩnh đến thế.
Cũng may bác sĩ nói đi một chuyến cũng không sao. Chỉ là bên ngoài quá lạnh nên không thể ở lâu, nhất định phải đi sớm về sớm. Lúc này Tiền Thế Nguyên mới tìm xe lăn đưa Thương Vân Tú đến nghĩa trang Lan Sơn.
Bởi vì không tìm được thi thể, đương nhiên không thể thật sự chôn xuống một thi thể không rõ là của ai. Họ tìm quần áo Thương Vân Tú thường mặc, đốt đi rồi đặt vào hũ tro cốt, chôn đứa con bên cạnh cha mẹ. Những người quỳ dưới đất khóc mãi không dứt.
Phó Vinh Khanh không quỳ, chỉ thẫn thờ nhìn ảnh chụp trên bia mộ. Tính từ sinh nhật đến ngày mất, cũng chỉ hai mươi mốt năm ngắn ngủi.
Phó Vinh Khanh nghĩ, y còn trẻ như vậy...
Trên núi sương mù dày đặc, rất khó để nhìn rõ người. Thương Vân Tú ngồi trong xe, cả người được bọc kín trong tấm thảm dày, mang đầy đủ khăn quàng cổ, nút bịt tai, găng tay. Tiền Thế Nguyên ngồi bên cạnh y. Trên ghế phó lái là bác sĩ đi theo, chỉ sợ xuất hiện trường hợp khẩn cấp.
Những tiếng khóc bị đè nén vang lên. Người khóc to nhất là Nguyên Anh, cậu khóc thảm thiết, những người bên cạnh hoàn toàn không khuyên nổi. Thương Vân Tú cũng khóc thầm theo. Tiền Thế Nguyên vội vàng lấy khăn lau nước mắt cho y: "Cháu không được khóc, cháu không được khóc đâu..."
Thương Vân Tú ho khan hai tiếng, nhận lấy khăn tay tự lau cho mình: "Ông Tiền, chôn cất xong là mọi chuyện đã qua rồi sao?"
"Cháu nói bên phía người phương Tây à?" Tiền Thế Nguyên suy nghĩ rồi gật đầu: "Tạm xem như đã qua, nhưng bọn họ đã quen thói không giữ lời rồi. Lần này ngừng, có khi lần sau lại dùng cớ này để kiếm chuyện, khó nói lắm."
"Tân Miêu, Tân Miêu thật lòng yêu Colin. Sau này nếu người của gia tộc Colin tìm đến, trước tiên có thể đi tìm thiếu niên này. Châu muốn lợi dụng địa vị của gia tộc Colin mà không tiếc hy sinh mạng sống của Colin, từ lâu cậu ta đã bất mãn với hành vi này của Châu rồi."
Lúc nói chuyện, Thương Vân Tú nhìn thấy một bóng lưng cực kỳ quen thuộc trong đám người. Y chợt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, muốn nhìn kỹ người kia. Chỉ nhìn mỗi bóng lưng thôi mà Thương Vân Tú vẫn rất lưu luyến, nhìn một hồi lại rơi nước mắt.
Vị bác sĩ ngồi trên ghế phó lái quay đầu nháy mắt với Tiền Thế Nguyên. Ông cụ Tiền lập tức hiểu ý: "Ừm... Vân Tú, gió lớn rồi, chúng ta phải trở về."
Thương Vân Tú không nhúc nhích: "Ở thêm năm phút nữa, để cháu nhìn kỹ một chút."
"Nhìn thì được, nhưng Vân Tú à, cháu không được khóc nữa. Nếu cháu có thể khống chế được thì có thể ở lại thêm mười phút, nếu không khống chế được, chúng ta phải đi ngay." Tiền Thế Nguyên cũng đang nghĩ cho sức khỏe của y.
Ông ấy không hiểu nổi tình cảm của giới trẻ, thấy y thật sự đáng thương bèn dặn y không thể làm bậy, còn bản thân thì xuống xe, chậm rãi đi lên núi.
Tiền Thế Nguyên chào hỏi ngài Liêu trước, sau đó lại nói mấy câu với cảnh sát Tiêu. Ông ấy đốt ba nén hương cắm trước bia mộ của cha mẹ Thương Vân Tú, cầu xin họ phù hộ mấy lần phẫu thuật sau của y đều thuận lợi. Sau đó, ông ấy di chuyển tới bên cạnh Phó Vinh Khanh, lấy điếu thuốc trên tay hắn, nhíu mày dập tắt: "Bớt hút thuốc chút đi, thuốc lá có hại cho sức khỏe."
"Ngài tới rồi." Phó Vinh Khanh không để ý lắm, cười miễn cưỡng rồi đồng ý với ông ấy.
Tiền Thế Nguyên chợt nảy ra một ý tưởng. Ông ấy lấy một điếu thuốc ra: "Nào, cho tôi mượn bật lửa."
Phó Vinh Khanh lấy bật lửa ra đưa cho ông ấy. Ông cụ Tiền châm lửa rồi thuận theo nói chuyện với hắn, hỏi một vài câu hỏi vu vơ. Ví dụ như gần đây bận hay rảnh, việc làm ăn trong nhà có thuận lợi không. Trò chuyện một hồi, ông ấy nhét chiếc bật lửa kia vào trong túi của mình, hút thuốc xong là cất bước rời đi.
Đến khi đưa chiếc bật lửa ấy cho Thương Vân Tú, Tiền Thế Nguyên ra lệnh cho tài xế lái xe: "Trước kia ta thấy cậu ấm nhà họ Phó thường mang theo chiếc bật lửa này. Chỉ là bật lửa thôi mà phải làm tinh xảo đến thế. Chúng ta có khoảng cách thế hệ, thật sự không hiểu nổi mấy đứa nhóc trẻ tuổi các cháu nữa."
Thương Vân Tú vuốt bánh xe để châm lửa, sau đó lật nắp lại dập tắt: "Lúc hắn suy nghĩ thường quẹt lửa chơi. Ngài lấy đi rồi, sau này hắn tìm không được sẽ đến hỏi ngài đấy."
"Cháu không muốn à?"
"Muốn ạ." Thương Vân Tú xem chiếc bật lửa như bảo bối. Y nắm nó trong tay, học theo Phó Vinh Khanh dùng ngón tay xoa nhẹ lên họa tiết phù điêu thân hổ trên đó, nơi đã bị cậu Phó mài nhẵn mất rồi.
Lần này quay về trực tiếp đến sân bay. Mấy ngày sau có tuyết lớn, thà đi sớm còn hơn làm chậm trễ việc phẫu thuật. Sau khi đáp đất bình an, họ đến bệnh viện ngay. Ông cụ Tiền gọi điện cho Tứ Lâm Công Quán, không ngờ con trai và con dâu cũng muốn đến.
Ông chủ Thương đã lớn tuổi nhưng vẫn khỏe mạnh, rất nhiều việc ông đều muốn tự tay làm. Có khi Thương Vân Tú sẽ ngẩn người nhìn ông ấy. Tiền Thế Nguyên còn tưởng y căng thẳng vì chuyện sắp vào phòng phẫu thuật nên cố gắng an ủi y bằng cách kể lại những chuyện xấu hổ của thế hệ trước. Kể xong, chính ông ấy lại cười không dứt được.
Mu bàn tay của Thương Vân Tú đầy vết kim châm, chỉ có thể dùng vài ngón tay chạm vào tay của ông cụ Tiền. Những lời phiên dịch nói lúc y nhắm mắt nghỉ ngơi đều bị y nghe thấy. Người kia nói trạng thái tốt của y chỉ là tạm thời, về sau sẽ càng ngày càng xấu. Mỗi lần phẫu thuật đều tương đương với việc giành giật mạng sống từ tay Diêm Vương, cần phải chuẩn bị tâm lý.
"Sao ngài lại đối xử tốt với cháu thế?" Thương Vân Tú sợ mình chết trên bàn mổ, ôn hòa nói: "Cháu thấy có lỗi lắm, cháu cảm thấy mình sẽ không đền đáp được."
"Nói bậy bạ gì đấy." Tiền Thế Nguyên không biết y đã nghe được những gì, vẫn cố ý giấu giếm. Ông ấy cười mắng: "Bác sĩ nói đây không phải ca phẫu thuật lớn, cũng không phải có mỗi ca bệnh là cháu. Nhiều người như cháu đều đang sống khỏe mạnh đấy." Tiền Thế Nguyên còn nói: "Cháu cũng dễ thỏa mãn thật, cái này mà gọi là tốt à? Ta đang chờ chữa khỏi cho cháu rồi làm việc cho nhà họ Tiền đấy, đầu óc kinh doanh tốt thế này mà lãng phí thì tiếc lắm."
Thương Vân Tú cười nhẹ. Bác sĩ đi tới đẩy người vào phòng phẫu thuật. Bàn tay của ông cụ Tiền vẫn luôn bị Thương Vân Tú giữ chặt. Đến cửa phòng phẫu thuật, Thương Vân Tú buông lỏng tay, nói: "Không có cháu rể, ông có muốn cháu trai không?"
Y khẽ nhéo lòng bàn tay của Tiền Thế Nguyên: "Nếu như cháu có thể sống sót, cháu sẽ chăm sóc mọi người thay cô Tiền."
"Được được, đứa trẻ ngoan."
Ông cụ Tiền nhẫn nhịn rất lâu nhưng vẫn bị câu nói này của y làm đỏ bừng mắt. Chờ cửa phòng phẫu thuật khép lại, ông cụ đứng đối diện với vách tường, khóc đau lòng hơn bao giờ hết, nhưng lại không nghe thấy tiếng khóc nào vang lên trong hành lang trống trải.