Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 73: Phó thiếu gia đã kết hôn rồi sao?
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm thứ nhất, bệnh tình của Thương Vân Tú chuyển biến xấu vì cơ thể phản ứng đào thải thuốc cùng với thể trạng suy kiệt, tim ngừng đập năm phút, phải cấp cứu ba giờ mới tỉnh lại, việc điều dưỡng sức khỏe vẫn là ưu tiên hàng đầu. Vợ chồng nhà họ Tiền và ông cụ Tiền đã cùng đón năm mới với y tại bệnh viện.
Năm thứ hai, y trải qua ba ca phẫu thuật tim thành công, có thể xuống giường nhưng chưa thể tự mình sinh hoạt. Sau ba tháng tập luyện có chút hiệu quả, y không cần người đỡ nữa, thời gian sau đó cần phải tái khám định kỳ. Sau khi đón năm mới tại căn biệt thự kiểu Tây của nhà họ Tiền, vào đầu xuân, bác sĩ điều trị thông báo rằng y đã hồi phục rất tốt, lịch tái khám từ hai tuần một lần được chuyển thành nửa năm một lần.
Thương Vân Tú để tóc dài, dùng một chiếc dây buộc tóc màu đen gọn gàng sau gáy. Vì không còn là Thương tổng, y không chỉ để tóc dài mà còn thường xuyên đeo kính gọng mỏng không độ. Thương Vân Tú vẫn lạnh lùng ít nói, khi ở một mình chỉ chuyên tâm đọc sách. Các y tá trong bệnh viện chỉ biết y là một người đàn ông phương Đông rất điển trai nhưng khó gần.
Quả thực tính cách của y khác với Thương tổng trước đây rất nhiều, có đôi khi Tiền Thế Nguyên cũng sẽ hoảng hốt, đặc biệt là khi nghe Thương Vân Tú gọi mình là ông nội, trong lòng ông ấy ấm áp, không kìm được mà rơi nước mắt.
Y gầy hơn, làn da cũng trắng hơn nhiều.
Bà Tiền - Từ Mẫn Thanh ngồi trên sofa lật giở cuốn album ảnh, đều là ảnh chụp Thương Vân Tú trong hai năm này. Bà ấy chỉ vào tấm ảnh phóng viên báo chí chụp lén Thương Vân Tú hai năm trước, cảm thán: “Sao lại gầy gò thế này, cháu nhìn cháu xem.”
Thương Vân Tú đang thu dọn đồ đạc, chủ yếu là sách, phân loại theo nội dung thành ba chồng sách cao. Y nghiêng đầu, cái cằm thon gầy trắng trẻo, thật ra vẻ ngoài của y thanh tú hơn trước kia, có lẽ vì tâm trạng tốt hơn nên nét mặt cũng tươi tỉnh. Y nhìn một chút rồi nói: “Khi đó ăn nhiều lại không thích vận động, hơi béo một chút cũng là chuyện bình thường.”
“Không đâu, lúc đó trông cháu khỏe mạnh biết bao nhiêu.” Từ Mẫn Thanh đứng dậy, đặt cuốn album ảnh lên chiếc bàn tròn trong phòng: “Để dì tìm chuyên gia dinh dưỡng, để ông ấy dựa vào thể trạng của cháu mà xây dựng một chế độ ăn uống chi tiết.”
“Dì Từ, không cần đâu.” Thương Vân Tú muốn đưa tay cản Từ Mẫn Thanh nhưng không cản được. Xưa nay bà ấy luôn hành động nhanh gọn dứt khoát, biết đâu bà ấy vừa xuống lầu đã học cách nấu canh từ chuyên gia dinh dưỡng rồi.
Thương Vân Tú tiếp tục sắp xếp giấy tờ, sau khi đóng hòm lại còn ghi chú lên trên. Làm xong những thứ này y lấy ra một chiếc bật lửa từ ngăn tủ của bàn đọc sách, gần như vô thức vuốt ve đường vân hình hổ trên đó. Xoẹt một tiếng, ngọn lửa bùng lên. Bị y chơi như vậy trong hai năm, dầu bên trong đã hết. Ngọn lửa bập bùng yếu ớt nhưng y không muốn châm thêm dầu vào.
Hai năm nay luôn có người hỏi y không hút thuốc thì sao trên người luôn có bật lửa, chỉ có ông cụ Tiền biết bí mật ẩn chứa bên trong. Thật khổ cho ông cụ tuổi đã cao mà còn phải làm cái trò “vô lại” này, hai năm nay người hầu ở Tứ Lâm Công Quán đã gọi điện sang mấy lần, lần nào cũng đều là Phó thiếu gia nhờ ông ấy nghĩ kỹ xem rốt cuộc mình đã để bật lửa ở đâu.
Đáp án luôn là: Không lấy.
Tiền Thế Nguyên từ bên ngoài đi vào, trên tay còn cầm hai quyển sách, đưa cho Thương Vân Tú: “Vân Tú, mai về không cần mang nhiều quần áo, trong nhà đã chuẩn bị sẵn hết cả rồi.”
“Vâng.” Thương Vân Tú lên tiếng, lật hai trang sách trên tay. Y muốn mua quyển sách này nhưng có lẽ trong nước cũng mua được, y chỉ ghi lại vào sổ, sợ về Bình Dương sẽ quên mất. Nào ngờ Tiền Thế Nguyên nhìn thấy rồi trực tiếp mua cho y, lật trang sách ra còn thấy tấm thiệp viết tay mà tác giả đặc biệt viết tặng mình.
Thương Vân Tú kinh ngạc ngẩng đầu, cầm tấm thiệp khẽ lay lay trước mặt ông ấy.
“Đúng lúc ông có người bạn quen biết tác giả này, đáng lẽ là nhận được từ lâu rồi nhưng bưu điện trong nước chậm trễ mấy tuần nên giờ mới tới tay.” Tiền Thế Nguyên cúi đầu nhìn ba cái thùng giấy dưới đất rồi hất hàm: “Bỏ vào đó rồi mang về cùng đi.”
Ông ấy không thể hiểu nổi, lắc đầu lẩm bẩm: “Xem nhiều như thế, mắt của cháu sẽ mù mất thôi.”
Hai năm qua, vợ chồng họ Tiền và ông cụ Tiền đều định cư tại đây, chuyện làm ăn trong nước đều giao cho người khác quản lý. Thứ nhất là ở Bình Dương thật sự khiến người ta đau lòng, thứ hai là họ thật lòng muốn ở bên cạnh Thương Vân Tú.
Thương Vân Tú mở một ngăn kéo khác ra, bên trong là mấy lá thư đã ghi địa chỉ và người nhận nhưng chưa gửi đi, y bình tĩnh nhìn mấy giây rồi lại cất vào ngăn tủ: “Ông nói xem, khi trở về, cháu nên đi gặp hắn ngay hay đợi vài hôm rồi gặp?”
Tiền Thế Nguyên biết y đang nóng lòng đến mức nào. Hôm qua khi đi tái khám về và biết mình có thể về nước, y đã sắp xếp hành lý ngay trong đêm. Thấy không còn gì để dọn dẹp nữa, dù bận rộn tới mức nào y vẫn vui vẻ hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Thấy y hoạt bát như thế, ông cụ Tiền rất vui mừng, chiều theo ý y: “Cứ đi gặp thôi, gặp nó đi, nói hết những lời muốn nói với nó, nó cũng đã chịu khổ nhiều rồi.”
Thương Vân Tú không quen đi máy bay nhưng nếu đi thuyền thì quá chậm. Ngay khi xuống máy bay y đè nén sự khó chịu trong người và mang hành lý về Tứ Lâm Công Quán. Vất vả suốt chặng đường, Từ Mẫn Thanh bảo y nghỉ ngơi một chút, uống thuốc và ăn cơm xong rồi mới đi tìm người kia.
“Trước đó chú đã cử người dọn dẹp một căn phòng, lắp giá sách kín hai mặt tường, những quyển sách quý báu của cháu đã có chỗ để rồi đấy.” Tiền Quân Hồng cầm tách trà nóng hổi, tay phải lật giở tờ báo, thỉnh thoảng sẽ liếc nhìn xem Thương Vân Tú có ăn cơm trong bát không.
“Tìm được rồi.” Tiền Quân Hồng vô cùng hài lòng, đẩy tờ báo trên tay về phía Thương Vân Tú: “Mau nhìn xem.”
Thương Vân Tú đặt đũa xuống, cầm tờ báo lên, trên đó có một tin tức kèm ảnh chụp: [Phó thiếu gia nhà họ Tiền học thành tài trở về nước, Tiền Quân Hồng đã có người kế thừa!]. Là ảnh chụp chung của bốn người họ, ông cụ Tiền ngồi ở giữa, phía sau là Thương Vân Tú, hai bên trái phải là ông Tiền và bà Tiền.
Ảnh trắng đen, không nhìn rõ mặt của từng người nhưng chắc chắn đây là một gia đình hạnh phúc.
Hai năm trước Tiểu thư Tiền qua đời. Lúc ấy còn có người tiếc nuối, nói rằng nhà họ Tiền chỉ có mỗi Tiền Thục Đệ, người đã mất rồi thì còn hy vọng gì nữa?
Hiện tại tin tức này vừa truyền ra, không ngờ nhà họ Tiền còn có một cậu út đang du học chuyên sâu ở nước ngoài, chẳng trách hai năm nay Tứ Lâm Công Quán đóng cửa, thì ra là đi cùng cậu út này.
“Tên là Tiền Lương Trạch, chú và dì cháu chọn đấy.” Tiền Quân Hồng không kìm được nụ cười: “Sao nào? Thầy bói nói Ngũ Hành của cháu thiếu Thủy, cái tên này bổ sung nguyên tố Thủy.”
“Rất êm tai.” Thương Vân Tú cười gật đầu. Tuy y không nói gì nhưng trong lòng đã khắc ghi những điều tốt đẹp này.
Cơm nước xong xuôi, Thương Vân Tú trở về phòng thay quần áo. Khi y bước ra, trông y đã thay đổi hoàn toàn.
Y tháo kính xuống, thay bộ trường sam màu trắng ngà mà trước đây y thường mặc. Người đi ra ngoài cùng y có tài xế và một bác sĩ gia đình. Tiền Thế Nguyên đã dặn phải thật cẩn thận, sợ Thương Vân Tú không để ý sẽ lại bị bệnh.
“Tuy là đầu xuân nhưng gió vẫn còn rất mạnh, cháu đừng thấy trời đang nắng chói chang mà chủ quan, vẫn lạnh đấy.” Tiền Thế Nguyên lấy một chiếc khăn quàng cổ màu trắng đưa qua cửa sổ xe: “Bất kể thế nào cũng phải về ăn cơm tối, không thể ngừng thuốc được.”
“Vâng ạ.”
Thương Vân Tú nghe lời quấn khăn vào cổ, ô tô chạy đến phố Đông Hưng. Y nhìn thấy Tường Nhạc Hối, vẫn trông y hệt như khi y rời đi, giờ này đang mở cửa đón khách. Vừa qua giờ cơm trưa, thỉnh thoảng vẫn có người ra vào.
Thương Vân Tú nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng tràn ngập bao suy nghĩ. Không biết ai đang quản lý nó, là Hoa Ngũ hay là Phúc Tường. Khi đó, y đăng ký cửa hàng dưới tên Phúc Tường, sợ cậu ta không biết kinh doanh nên đã nhờ Hoa Ngũ quản lý giúp.
Ô tô chạy ngang qua, rất nhanh đã không còn nhìn thấy Tường Nhạc Hối nữa. Đoạn đường tiếp theo là quảng trường, có khá nhiều người, tốc độ xe chậm lại, thỉnh thoảng còn phải tránh người đi đường.
“Khoan đã.” Thương Vân Tú đột nhiên lên tiếng, ô tô phanh gấp rồi dừng lại ở đối diện tiệm may. Y ngồi thẳng dậy nhìn sang bên kia đường, người đàn ông đứng ở cửa chính là Phó thiếu gia đã lâu không gặp - Phó Vinh Khanh.
Vẻ bề ngoài của hắn có chút thay đổi nhưng dường như lại không thay đổi gì cả. Hơi thở của Thương Vân Tú trở nên dồn dập, bàn tay đặt lên tay nắm cửa.
Lúc này, một đứa bé khoảng chừng một hai tuổi chạy ra từ trong tiệm may, đứa bé chìa tay đòi Phó Vinh Khanh bế, giọng nũng nịu gọi “cha”. Phó Vinh Khanh đáp lời, mỉm cười đầy yêu chiều, cúi người ôm bé con lên.
Khăn quàng cổ trên cổ đứa bé siết quá chặt, khiến mặt bé đỏ bừng lên. Phó Vinh Khanh đưa tay nới lỏng ra, vẻ mặt và động tác đầy dịu dàng.
Tiếp đó, một cô gái mặc váy kiểu Tây màu trắng đi ra khỏi tiệm may. Cô có gương mặt trái xoan, đôi mắt to tròn, trông vô cùng duyên dáng xinh đẹp. Cô xách chiếc túi nhung trên tay, muốn ôm đứa bé vào lòng. Đứa bé quay đầu dụi vào lòng Phó Vinh Khanh: “Con không muốn mẹ, muốn cha cơ!”
Cô gái không ôm được bé, còn hai người lớn thì cười không ngớt.
Thương Vân Tú như nhìn thấy cảnh tượng không nên thấy, vội vàng dời tầm mắt, vội vàng nói: “Về, về Tứ Lâm Công Quán đi.”
Tài xế hỏi: “Ngài quên lấy thứ gì sao?”
Thương Vân Tú lắc đầu, bàn tay trong tay áo siết chặt lại vì bối rối. Y không kìm được mà nghiêng đầu nhìn cả gia đình đang đứng ở tiệm may, nói năng lộn xộn: “Chúng ta đi thôi, đi đâu cũng được, đừng đến Tam Cảnh Viên, đi... Đi đi.”
Đầu Thương Vân Tú như bị ai đó giáng một đòn mạnh, rối loạn đến mức không thể suy nghĩ được gì: “Thôi vậy, tôi không khỏe lắm, về Tứ Lâm Công Quán đi.”
Y nói không khỏe, tài xế nào dám chậm trễ chứ. Bác sĩ vội vàng từ ghế phụ lái chuyển sang ngồi ghế sau để hỏi han tình hình. Hai người này luôn ở Bình Dương, không đi đâu cả. Thương Vân Tú khựng lại một chút rồi hỏi: “Phó thiếu gia đã kết hôn rồi sao?”
“Kết hôn rồi, còn có một đứa con hơn một tuổi rồi.” Tài xế nói: “Tôi nhớ một thời gian trước họ tổ chức tiệc sinh nhật tròn một tuổi cho đứa bé, có rất nhiều người đến. Cha mẹ nuôi của đứa bé kia đều là những nhân vật lớn ở Bình Dương đấy.”
Thương Vân Tú lại hỏi: “Kết hôn khi nào vậy?”
“Đầu mùa xuân hai năm trước, tính tới hiện tại là được hai năm rồi.”
“Ừm.” Thương Vân Tú đáp lời, bàn tay trong tay áo siết chặt rồi mới từ từ buông lỏng, như đã nghĩ thông suốt rồi vậy.
Kết hôn cũng không có gì sai, chẳng có lý do gì để Phó Vinh Khanh phải chờ đợi một “người chết” suốt hai năm. Thế này cũng tốt, có con rồi thì càng tốt...
Ô tô quay đầu, ánh nắng chiều rọi lên người y. Hai năm rất dài, quần áo của mọi người đều thay đổi rõ rệt, trông đẹp hơn rất nhiều. Nhiều cửa hàng đã được xây dựng và cải tạo lại, phố đi bộ dọc phố Đông Hưng cũng trở nên rực rỡ hẳn lên, lầu Vạn Bảo đã không còn ở vị trí cũ mà biến thành một tiệm vàng lớn.
Thương Vân Tú không còn tìm thấy món bánh xốp của lầu Vạn Bảo nữa.
Sống mũi y cay xè, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, lặng lẽ rơi nước mắt.
...
Ngày 13/1, trời mưa
Vinh Khanh
Đến đây hơn một tháng, cũng gần đến cuối năm rồi. Cả nhà ông Tiền đã đến bệnh viện ăn Tết cùng em. Em vốn nghĩ cảnh tượng đó sẽ khó xử lắm, ai ngờ còn có cả bác sĩ và y tá trực ở cạnh nữa. Lúc trước bận rộn trăm công nghìn việc, đã rất lâu rồi em không đón năm mới cùng nhiều người như vậy. Em đã chuyển từ cảm giác không biết phải làm sao sang cảm giác được yêu thương mà sợ hãi, thật kỳ diệu.
Tiếng pháo nổ vọng vào từ cửa sổ, bên ngoài và trong lòng em đều rộn ràng như nhau. Vinh Khanh, chúc mừng năm mới. Em không biết còn phải vào phòng phẫu thuật thêm bao nhiêu lần nữa. Hiện tại em rất muốn nghe giọng nói của anh, muốn gặp anh nhưng có lẽ em cũng không dám gửi lá thư này đi.
Ở đây cũng có tuyết rơi, đẩy cửa sổ ra là có thể chạm vào. Ông Tiền không cho em nghịch, em lén cầm một nắm trong tay, thật đáng tiếc, em còn chưa kịp nhìn thì nó đã tan ra mất rồi. Vinh Khanh, em thật sự rất nhớ anh.
Tú Tú
...
Ngày 23/5, trời nắng
Vinh Khanh
Trong sách nói không được viết thư mỗi ngày nhưng ít nhất mỗi tháng phải viết một lá thư. Em muốn viết thư cho anh lắm nhưng thời gian tỉnh táo của em càng ngày càng ít. Vinh Khanh, em lại có dự cảm xấu. Hôm trước nhìn thấy dì Tiền ngồi bên giường lặng lẽ khóc, em giả vờ như không nhìn thấy, trong lòng vô cùng khó chịu. Nhà họ Tiền đối đãi với em hết lòng hết dạ, nếu em không khỏe lên thì lại phụ lòng tốt của mọi người.
Vinh Khanh, em cảm thấy đây không phải là tin tức tốt. Sau khi tỉnh lại, em không cảm nhận được chân trái của mình, nó giống như một thứ trên người em nhưng không thuộc về em vậy. Sau này có phải em sẽ không đi lại được, phải ngồi xe lăn cả đời không?
Vinh Khanh, ngủ ngon, em rất nhớ anh.
Tú Tú
...
Ngày 20/11, trời nhiều mây
Vinh Khanh
Trời lạnh phải mặc thêm áo. Vẫn là tin tức xấu, tim của em ngừng đập nhưng em không hề hay biết. Lúc tỉnh lại mọi người đều vờ như em không sao. Em cũng thấy ngực mình tức hơn bình thường, tóc ông nội Tiền đã bạc trắng đi rồi.
Hôm nay xem lịch làm em giật mình. Vinh Khanh, em rời khỏi Bình Dương đã một năm nhưng một năm này với em mà nói lại giống như chỉ mới hai ba tháng vậy. Em chết đi rồi sống lại, sống rồi lại chết, giày vò bác sĩ y tá, cũng giày vò cả nhà họ Tiền. Vinh Khanh, có đôi khi em nghĩ cứ rút mặt nạ dưỡng khí đi cho xong, như vậy mọi người có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.
Em tháo ra thật, bị ông nội Tiền vừa khóc vừa mắng. Thế là sau này bọn họ thay nhau ở bên cạnh em. Em vốn không muốn làm phiền mọi người, lần này lại phản tác dụng rồi.
Không chỉ trái tim mà hình như tâm lý của em cũng không ổn lắm, thường xuyên không muốn sống nữa. Vinh Khanh, em không biết có lần sau hay không, không biết lần sau trái tim này ngừng đập rồi có đập lại nữa không. Em nhớ anh, chúc mừng năm mới sớm nhé.
Tú Tú
...
Năm thứ hai, ngày 25/3, trời nắng
Vinh Khanh
Ca phẫu thuật thành công rồi.
Dù năm nay không đón năm mới được nhưng dì Từ đã nấu sủi cảo cho em ăn. Em vẫn chưa được ăn đồ ăn mặn, nhân bánh là đồ chay. Mấy ngày trước em đều ăn thức ăn lỏng, sủi cảo này dù không có vị nhưng em cũng thấy nó rất thơm. Thêm vào đó, em cũng bỏ lỡ trận tuyết năm nay rồi, đây là điều em tiếc nuối nhất. Dì Từ nói mấy ngày tuyết rơi lớn nhất em vẫn hôn mê, nhưng bà ấy đã ngắm giúp em rồi, hy vọng sang năm em có thể ngắm tuyết cùng họ.
Vinh Khanh, em cảm thấy em khỏe hơn nhiều rồi. Em có thể liên lạc với anh, gọi điện cho anh hoặc thậm chí là gặp anh một lần. Nghĩ đến đó em lại thấy căng thẳng.
Mà khoan, hình như vẫn chưa khỏe lắm. Em ngồi một hồi lại thấy khó thở rồi bị đưa vào phòng cấp cứu. Anh đợi lát nhé, em khỏe rồi sẽ liên lạc với anh. Người lo lắng cho em đã đủ nhiều rồi, anh đừng lo thêm nữa.
Tú Tú
...
Năm thứ hai, ngày 11/8, trời nhiều mây
Vinh Khanh
Đã lâu không chạm đất, em không thể đi lại được, mà cũng không thể nói là không đi được, đúng hơn là đứng không vững. Thật ra vết thương do đạn bắn trên đùi em đã lành lại rồi, chỉ là khi trở trời sẽ đau âm ỉ. Dạo này đang mùa mưa, trời mưa mãi không dứt, em bị cơn đau này làm tỉnh giấc, thường sẽ tỉnh vào nửa đêm. Thời điểm này lại không khéo lắm, em rất nhớ anh.
Phẫu thuật lần cuối, thành công thì em sẽ được sống. Lúc thay quần áo, em nhìn vào gương và đột nhiên thấy mình xấu đi nhiều, sắc mặt tái nhợt. Dùng tay chà mạnh thì có vẻ ổn hơn một chút. Hôm nay xem báo, hiếm khi lại thấy tin tức của anh, anh mở ngân hàng rồi à?
Anh giỏi thật, đáng tiếc là tòa soạn lại không đính kèm ảnh chụp của anh. Tất cả những gì em có thể nhớ đều là dáng vẻ trước đây của anh...
Vinh Khanh, ngủ ngon, em vẫn nhớ anh như trước.
Tú Tú
...
Lúc này, người hầu quét dọn biệt thự của nhà họ Tiền tìm được mấy bức thư. Thấy có ngày tháng và địa chỉ, người kia phủi bụi trên đó rồi xuống lầu nhét từng bức vào thùng thư.
Mà bên phía tiệm may, xe vừa chạy, đứa bé ngồi trong lòng Phó Vinh Khanh chỉ vào chiếc xe: “Tích tích, cha nhìn kìa, tích tích.”
“Còn gọi cha sao?” Phó Vinh Khanh bóp mũi đứa bé: “Con còn gọi bậy nữa à, cha ruột của con sắp bị con làm tức chết rồi kìa.”
“Vợ ơi, em xem thử cái này xem thế nào?” Phó Vinh Thành lấy một chiếc váy xanh nhạt ra ướm thử lên người người phụ nữ, không thèm liếc nhìn đứa bé lấy một cái: “Đã bao tuổi rồi mà còn nhận bậy, nó không nhận anh, anh cũng không nhận nó, huề nhau.”
Phó Vinh Khanh hôn đứa bé một cái: “Nghe thấy chưa, cha ruột của con không thèm nhận con kìa.”
Bé con vẫn ngọt ngào gọi Phó Vinh Khanh là cha. Bé quay đầu nhìn cha ruột Phó Vinh Thành của mình, trong đầu đầy bối rối. Trong mắt bé, hai khuôn mặt này rất giống nhau, nhất thời cũng không biết đòi ai ôm mình, thế là dứt khoát đòi người mẹ duy nhất ôm.