Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 77: Tôi chỉ hát cho Nhị gia nghe
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cậu hai Phó đi ra ngoài hai ngày, sau khi về Tam Cảnh viên thì không tiện hỏi ngay. Sau bữa cơm trưa, hắn lặng lẽ gọi quản gia tới thư phòng: "Ba ngày nay Thương Vân Tú tới đây mấy lần?"
"Ngài hỏi cậu út nhà họ Tiền kia sao?"
"Cậu út gì nhà họ Tiền, y tên là Thương Vân Tú!" Phó Vinh Khanh làm ra vẻ thờ ơ đọc cuốn sách trên tay, thật ra trong lòng hắn nóng như lửa đốt. Vài ngày trước, một ngày ít nhất Thương Vân Tú sẽ đến Tam Cảnh viên hai ba lần. Ba ngày nay hắn không có ở đây, vậy y chắc phải đến đây cả chục lần rồi ấy chứ?
Nhị gia nhớ y đến phát điên rồi. Nghĩ đến việc y sẽ đến thì đã thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, gặp mặt cũng không làm gì, chỉ giữ y lại nói chuyện một chút cũng tốt.
Quản gia lắc đầu không chút suy nghĩ: "Lần trước sau khi bị ngài đuổi về, y không tới nữa."
"Không đến!" Phó Vinh Khanh gấp cuốn sách lại cái "bộp", không thèm giữ kẽ nữa: "Không tới lần nào nữa?"
"Vâng."
"Chậc..." Nhị gia rất lo lắng. Ngày đó trong thư phòng hắn không kiềm chế được, hết ôm lại hôn. Lúc chỉ còn một bước cuối cùng hắn lại chợt tỉnh ngộ, chỉnh lại quần áo cho y tươm tất rồi đưa về Tứ Lâm Công quán.
Dáng vẻ Thương Vân Tú lúc đó, khi đã chỉnh tề ngồi trên xe, hắn vẫn còn nhớ rõ. Biểu cảm của y rõ ràng là không thể tin nổi.
Phó Vinh Khanh cũng không thể tin có một ngày bản thân sẽ kiềm chế được việc không động chạm đến Thương Vân Tú, quả thực là điên rồi mà.
Tóm lại là cậu hai Phó sợ Thương Vân Tú sẽ cứ thế quên đi hắn, đành ngậm ngùi lấy bình rượu mà Thương Vân Tú mang tới, vẫn còn đặt trong hộc tủ từ trước, bỏ vào hộp sai Đường Dật trả về.
...
Lê viên.
Thương Vân Tú ngồi dưới sân khấu chăm chú nghe ngài Tống hát kịch, y ngồi ở trong góc, không ai chú ý tới.
Kết thúc một phân đoạn, Tống Linh Duật xuống sân khấu tẩy trang và làm tóc trước gương. Thương Vân Tú đi theo anh ta tới hậu trường, đứng phía sau cẩn thận giúp anh ta tháo chiếc trâm cài ở chỗ khuất.
Tống Linh Duật nhìn vào gương thấy y, trong lòng giật mình, động tác cũng dừng lại. Anh ta quay đầu lại nhìn người tới, nhất thời không biết nên xưng hô là ông chủ Thương hay gọi cậu Tiền như mọi người vẫn gọi thì tốt hơn.
Do dự chừng nửa giây, Tống Linh Duật cười nói: "Sao cậu Tiền lại tới đây? Cậu cũng không dặn trước để tôi sắp xếp vị trí tốt cho cậu."
"Ngài Tống hát hay lắm, ngồi chỗ nào cũng nghe đến mê mẩn."
Thương Vân Tú tiếp tục tháo trâm hoa giúp anh ta, suốt quá trình không nói một lời nhưng lại khiến lòng Tống Linh Duật không thể yên lòng. Chẳng lẽ Phó Vinh Khanh đã nói kế hoạch của anh ta ra rồi sao, Thương Vân Tú biết nên đến để thị uy?
"Cậu Tiền, để tôi tự làm là được rồi." Tống Linh Duật vừa nói vừa tự tay tháo mấy cây trâm hoa trên tóc, hỏi y có muốn ngồi xuống không, rồi lại dặn dò người làm mang trà nóng lên.
Lúc này Thương Vân Tú mới ngồi xuống bên cạnh Tống Linh Duật, nhìn hộp phấn trang điểm đủ màu sắc trước gương, kiểu dáng và chủng loại nhiều đến mức khiến y không biết phải bắt đầu từ đâu, bèn hỏi: "Ngài Tống lên sân khấu đều tự trang điểm à?"
"Chuyện này ư?" Tống Linh Duật không hiểu vì sao y lại đột nhiên tò mò về mấy thứ này, hơi bối rối nhưng vẫn nhanh miệng đáp: "Nếu không quá bận rộn thì tôi sẽ tự trang điểm, những thứ này nhìn có vẻ phức tạp nhưng khi đã quen tay thì mười mấy phút là xong xuôi."
"Quen tay hay việc. Còn hát thì sao? Có khó không?" Thương Vân Tú nhìn anh ta, ánh mắt đầy vẻ tìm tòi nghiên cứu, không hề chứa đựng bất kỳ ý đồ phức tạp nào khác, chỉ đơn giản là tò mò về "hát hí khúc" thôi.
"Nói khó cũng không khó." Trong lòng Tống Linh Duật vẫn còn thấp thỏm, trò chuyện qua lại nhiều câu như vậy cũng không thấy Thương Vân Tú đi vào vấn đề chính, chẳng lẽ "hát hí khúc" thật sự là mục đích khiến y đến đây sao?
"Cậu Tiền, hôm nay cậu đến nghe hí, chẳng lẽ là muốn học sao?" Anh ta nói đùa một câu, học hát hí khúc không phải chuyện một sớm một chiều, phải chịu khổ rất nhiều, huống chi bây giờ mới bắt đầu thì đã hơi muộn rồi.
"Tôi muốn học." Thương Vân Tú gật đầu nói: "Từ việc trang điểm đến học hát đều muốn học từ ngài."
Điều này thật sự khiến Tống Linh Duật kinh ngạc, anh ta chưa vội nhận lời hay không, hỏi trước: "Sao đột nhiên lại muốn học hát hí?"
"Tôi biết là khó. Tôi cũng đã suy nghĩ kỹ rồi, biết cần nhiều kỹ năng, không chỉ cần chất giọng tốt mà còn cần đến vóc dáng, học được cũng không phải chuyện dễ dàng. Nhưng ngài Tống chỉ cần dạy cho tôi một bài thôi, không cần biết là hay hay không, chỉ cần học được là được. Thêm vào đó, giá cả không phải là vấn đề."
Thương Vân Tú đến với tấm lòng thành, sau đó người hầu đi vào đặt một chiếc hộp nhỏ xuống trước mặt Tống Linh Duật. Hộp tuy nhỏ nhưng bên trong đựng toàn tiền giấy và vàng thỏi, nặng trịch.
"Cậu Tiền, đây là..." Tống Linh Duật đứng trên sân khấu hát nửa ngày cũng không đổ mồ hôi, ngược lại lại bị hành động bất ngờ, khó hiểu này của Thương Vân Tú khiến anh ta toát mồ hôi lạnh. Anh ta vội vàng đẩy số tiền trên bàn trả lại: "Không cần cái này."
Thương Vân Tú biết anh ta sẽ không nhận nhưng y cũng không cất số tiền đó đi, y nói là số tiền này dùng để chủ nhân Lê viên sửa sang lại sân khấu kịch.
Y cho người hầu lui ra, chân thành nói: "Nhị gia thích nghe ngài hát hí khúc. Tôi không thể tìm được ai khác, chắc chắn không ai hát hay bằng ngài. Tôi không mong hát quá xuất sắc, tôi chỉ hát cho Nhị gia nghe, không sợ bị chê cười."
Hai năm trước, Phó Vinh Khanh từng năn nỉ y mặc đồ diễn hí, nói y mặc vào nhất định rất đẹp.
Mấy ngày nay Thương Vân Tú đã dùng đủ cách, phát hiện mấy chiêu trước kia ở thời điểm hiện tại gần như không có tác dụng gì. Thế nhưng y cảm thấy Phó Vinh Khanh vẫn còn yêu mình, muốn làm hắn vui lòng thì phải cố gắng hơn một chút. Hai năm nay là y sai, bây giờ có khổ cũng cam lòng chịu.
"Hát cho Phó Vinh Khanh nghe?" Thì ra là thế... Cuối cùng Tống Linh Duật cũng yên tâm phần nào: "Nếu là vậy thì tôi có thể giúp một chút."
Lúc này Tống Linh Duật không gọi y là cậu Tiền nữa, cũng không hỏi tại sao y lại muốn hát cho Phó Vinh Khanh nghe. Thương Vân Tú mỉm cười, y biết hai người này cũng cùng một giuộc, thay vì cứ loanh quanh vô ích như ruồi không đầu, chi bằng trực tiếp tìm đến ngài Tống sẽ hiệu quả hơn.
Ngoài cửa truyền đến tiếng ầm ĩ, tiếng bước chân càng lúc càng gần. Khi tiếng ồn ào đến gần, Tống Linh Duật nhận ra điều gì đó, sắc mặt anh ta tái nhợt, đứng dậy trốn sau tấm rèm thay đồ.
Trong tay Thương Vân Tú còn cầm cây trâm hoa màu đỏ, dù không rõ chuyện gì nhưng y cũng không hề để lộ vị trí của ngài Tống.
Triệu Nguyên Tự đẩy những người cản đường ra, sải bước đi vào, hai mắt đỏ ngầu hét lớn: "Tống Linh Duật, anh trốn trong này chứ gì!"
Không ngờ trong hậu trường lại không có Tống Linh Duật, chỉ có Thương Vân Tú, người đáng lẽ đã chết hai năm trước.
Triệu Nguyên Tự mới được đồn cảnh sát thả ra, chưa biết gì cả, bỗng nhiên nhìn thấy y thì kinh hoàng đến trợn tròn mắt: "Thương Vân Tú, anh..."
"Không, tôi họ Tiền, Tiền Lương Trạch của Tứ Lâm Công quán." Thương Vân Tú cười mỉm, giọng điệu bình tĩnh hỏi đầy "quan tâm": "Ông chủ Triệu? Sao mới bị giam hai năm đã được thả rồi?"
Triệu Nguyên Tự làm sao quên được bốn chữ Tứ Lâm Công quán này. Nếu không phải do ông già Tiền Thế Nguyên kia dùng các mối quan hệ, làm sao hắn ta lại bị nhốt hai năm chứ.
Tiền Thục Đệ chết vì tự tử, đâu có liên quan gì đến hắn ta!
"Thương Vân Tú, anh giả ma giả quỷ với tôi à?" Triệu Nguyên Tự quét mắt nhìn quanh phòng, không thấy bóng dáng Tống Linh Duật đâu nhưng vẫn không từ bỏ ý định. Rõ ràng hắn ta đã thấy người đi vào, chỉ có một lối ra, chẳng lẽ có cánh mà bay đi được chắc?
Triệu Nguyên Tự: "Tống Linh Duật, anh ra đây cho tôi! Cái tên họ Tần kia là ai, dựa vào đâu mà anh ta sai người cản tôi lại!"
Hắn ta tức giận đùng đùng, đẩy ngã hai giá đỡ treo đồ diễn. Lúc sắp bước tới rèm che, Thương Vân Tú chẳng biết đã rút súng ra từ lúc nào, dí thẳng vào gáy hắn ta.
"Triệu Nguyên Tự, hai năm đúng là chưa đủ để cậu hối cải để làm người tốt. Bây giờ có hai con đường cho cậu chọn, hoặc là vào tù thêm mấy năm nữa, hoặc là bây giờ cút khỏi thành Bình Dương."
Nếu như không phải có Tống Linh Duật ở đây, có lẽ Thương Vân Tú sẽ thật sự nổ súng. Không liên quan gì đến cách cư xử của Triệu Nguyên Tự, y không rảnh rỗi đến mức phải dạy Triệu Nguyên Tự cách làm người. Đây hoàn toàn là vì ân oán cá nhân của nhà họ Tiền, mạng đền mạng, Triệu Nguyên Tự chết cũng không có gì đáng tiếc.
Không đợi Triệu Nguyên Tự có hành động gì, cổ tay Thương Vân Tú chợt nóng lên, cả người y được một mùi hương quen thuộc bao phủ, ngay sau đó, khẩu súng trong tay y đã rơi vào tay Phó Vinh Khanh.
Sau khi nhận được tin báo của Phó Vinh Khanh, Tần Nham Quân chạy đến, còn dẫn theo vài người, không nói thêm lời nào đã đuổi Triệu Nguyên Tự đang mắng chửi ra ngoài.
Tống Linh Duật vẫn không đi ra, hẳn là đã bị dọa cho sợ rồi.
Phó Vinh Khanh thở dồn dập, hắn nghiêng đầu đối diện với ánh mắt Thương Vân Tú. Y thật to gan! Còn dám cầm súng! Hắn vừa xuống xe đã chạy tới, trông thấy Thương Vân Tú cầm súng là chân tay bủn rủn cả ra.
Trong thoáng chốc, hắn cứ ngỡ cơn ác mộng ám ảnh hắn suốt hai năm qua đã thành hiện thực. Đầu óc Phó Vinh Khanh trống rỗng, điều duy nhất hắn nghĩ là khẩu súng kia không nên xuất hiện trong tay Thương Vân Tú, dù thế nào cũng không được.
"Vinh Khanh..." Thương Vân Tú bất ngờ vì sự xuất hiện của hắn, bàn tay vừa cầm súng vội giấu vào trong tay áo: "Vinh Khanh, em..."
Phó Vinh Khanh nắm lấy cổ tay y, kéo y ra khỏi căn phòng nhỏ hẹp, đi thẳng ra ngoài cổng Lê viên. Hắn mở cửa xe đẩy y vào, đóng sầm cửa lại: "Đường Dật, đưa người về Tứ Lâm Công quán, cậu nói với ông cụ Tiền là cháu ngoan của ông ấy lại dám nghịch súng, tốt nhất là đánh cho y một trận để y nhớ đời."
"Phó Vinh Khanh!"
Thương Vân Tú muốn xuống xe, cửa xe vừa hé mở một chút đã bị người bên ngoài đóng sập lại.
Đường Dật bất đắc dĩ khóa cửa xe, nhấn ga lái xe đi. Thương Vân Tú mở cửa không được, lại dùng cánh tay đẩy mạnh mấy lần, tiếp đó hạ cửa sổ xuống, nửa người nhô ra ngoài, ngay lập tức đã lao ra ngoài không chút do dự.