78. Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khi Thương Vân Tú lao ra ngoài cửa sổ, Phó Vinh Khanh đã biết y định làm gì. Hắn lao tới nhưng vẫn không kịp.
Chiếc xe vừa lăn bánh, do quán tính khá lớn, Thương Vân Tú rơi xuống đất lăn nửa vòng mới dừng lại. Bàn tay y chống xuống đất ướt đẫm máu, bùn đất dính vào khiến không nhìn rõ vết thương. Đầu gối y cũng bị thương, may mắn là không gãy xương hay chấn thương nghiêm trọng hơn.
"Đau quá..." Thương Vân Tú không nói rõ đau ở đâu, y chủ động sà vào, cánh tay quấn chặt lấy cổ Phó Vinh Khanh: "Anh đưa em trở về là muốn tránh mặt em đến bao giờ? Nếu thật sự muốn cắt đứt thì cũng phải nói rõ ràng... Chỉ cần anh nói không thích, em sẽ..."
"Em đáng lẽ phải bị tôi đánh cho một trận!"
Thương Vân Tú không muốn đi bệnh viện, vết thương cũng không nghiêm trọng đến mức phải vào bệnh viện. Y sợ Phó Vinh Khanh đưa mình đến viện, sau đó báo cho Tứ Lâm Công quán rồi rũ bỏ trách nhiệm mà bỏ đi.
Sau một hồi giằng co, Phó Vinh Khanh đưa y về biệt thự Dương Lâm. Thương Vân Tú không cho phép người khác chạm vào, chỉ cho phép Phó Vinh Khanh chạm vào mình.
"Sao lại không mắng em?" Thương Vân Tú nhìn vào lòng bàn tay mình. Việc khử trùng là đau đớn nhất nhưng hai năm qua y đã không còn sợ cảm giác đau này nữa, lông mày cũng không hề nhíu lại.
"Nào dám, mắng rồi em lại nhảy lầu tự tử, tôi không đền nổi đâu."
Thương Vân Tú nghe rất rõ những lời nói đùa cợt của hắn, y đưa chân giẫm lên giày hắn. Đối phương không nói gì, y bèn cúi xuống, rúc vào lòng hắn: "Đêm nay anh phải ở cạnh em."
"Tôi là trai bao ở lầu Danh à, em nói ở là tôi phải ở chắc?"
Phó Vinh Khanh miệng thì nói cứng nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng, nhẹ nhàng thoa thuốc rồi quấn băng gạc. Hắn không đẩy y ra, áp cằm vào trán y để kiểm tra nhiệt độ.
"Vinh Khanh, hôm sinh nhật bà Tiêu là em sai, em không nên giả vờ không quen anh, em biết lỗi rồi." Thương Vân Tú ngước mặt lên, hôn nhẹ lên khóe môi hắn: "Em cứ tưởng anh đã cưới vợ và có con... Em thật sự sai rồi, em không phải cậu Tiền gì cả, là Tú Tú, Thương Vân Tú."
"Tôi lấy vợ sinh con? Tôi có cái phúc ấy sao?" Phó Vinh Khanh khô khan hừ một tiếng: "Lúc em đẩy tôi ra cũng dứt khoát thật đấy. Thương Vân Tú, nếu em không muốn đi theo tôi thì tránh xa tôi ra, đừng vội vã sà vào tôi rồi lại bị tôi lạnh nhạt."
"Vinh Khanh..." Thương Vân Tú mặc kệ bàn tay đã băng bó xong hay chưa, yêu cầu: "Anh ôm em đi."
"Không ôm."
"Em yêu anh." Thương Vân Tú nói: "Đêm nay dù thế nào em cũng phải ngủ cùng anh."
Thương Vân Tú vén nhẹ vạt áo dính sát vào người lên, kéo tay Phó Vinh Khanh đặt lên ngực mình, chạm vào vết sẹo do súng bắn và vết thương do phẫu thuật.
Y dựa vào vai Phó Vinh Khanh, im lặng hồi lâu: "Em rất nhớ anh, trong đầu ngày ngày đều nghĩ đến anh. Em cho rằng em phải chết, em... Em không dám để cho anh biết, em sợ em sẽ chết mất..."
Giọng điệu của Thương Vân Tú rất bình tĩnh, lồng ngực phập phồng và nhịp đập mạnh mẽ của trái tim như truyền từ tay y sang người Phó Vinh Khanh. Tim hắn nhói lên một thoáng, cơn đau ấy nghẹn lại trong lồng ngực, làm thế nào cũng không thể tan biến.
"Em sợ em chết đi, anh sẽ càng thêm đau khổ."
Phó Vinh Khanh không lên tiếng, hắn nhớ lại rất nhiều chuyện. Những ngày đó cứ như đã trôi qua mấy kiếp người, hắn còn chưa nghĩ ra khoảng thời gian không có Thương Vân Tú mình đã phải sống thế nào... Hắn thật may mắn, vì ông trời không muốn nên đã đưa Tú Tú trở về bên hắn.
Vừa định đưa tay ôm người kia, Thương Vân Tú đã buông tay hắn, nghiêng mình nằm xuống giường, nước mắt từ hốc mắt trái trượt dài sang vành mắt bên phải: "Anh vẫn không muốn quan tâm đến em..."
Phó Vinh Khanh sao lại không quan tâm chứ, hắn lên giường, nhẹ nhàng vỗ lưng cho y: "Em ngủ một giấc thật ngon đi, để cho tôi quên sạch chuyện hôm nay em nhảy khỏi cửa sổ, khi nào không muốn đánh em nữa tôi mới nói chuyện đàng hoàng với em."
Thương Vân Tú nói từ chối nhưng tác dụng của thuốc khiến y không khỏi buồn ngủ, mơ màng thiếp đi.
Cậu Phó nhân cơ hội hôn mấy cái lên đôi môi căng mọng của y, sau đó đứng dậy tới Tứ Lâm Công quán nói cho rõ ràng với ông cụ Tiền. Thời gian 'nghiện mà còn ngại' này với hắn là quá đủ rồi.
Còn làm thế nào được nữa? Tiền Thế Nguyên bảo hắn tự liệu mà làm, sau đó sai người đóng gói số thuốc Thương Vân Tú cần uống trong ba bữa mang tới: "Cậu đừng có bắt nạt nó, nếu nó muốn ở cùng với cậu thì hãy để nó ở nhà cậu một thời gian."
"Cái gì mà một thời gian, em ấy là vợ cháu, đã vào cửa rồi còn trả lại cho ngài sao?" Phó Vinh Khanh không vui lắm.
"Lúc nãy nó còn nhảy khỏi cửa sổ xe, cậu có bản lĩnh lắm, lần sau lại chọc nó nhảy lầu hay nhảy sông thì sao? Tình cảm mà, cần phải tiến hành từ từ từng bước một mới được." Nhưng dù thế nào đó cũng là ý tưởng của Tiền Thế Nguyên. Thứ nhất, ông ấy không thể tự chất vấn ý tưởng ngu ngốc của mình được, thứ hai, chẳng lẽ nó không hiệu quả sao?
"Được rồi, ông à, ngài không nỡ để Tú Tú đi đúng không, vậy nên mới khuyến khích cháu đẩy em ấy ra đúng không?"
"Nói bậy nói bạ." Tiền Thế Nguyên liếc hắn.
"Phó Vinh Khanh cháu tin ngài mới là lạ đấy!"
Phó Vinh Khanh suy nghĩ một hồi rồi quyết định không gây thêm rắc rối nữa. Tối nay ôm người yêu dỗ dành, những khó chịu trong mấy ngày qua tan thành mây khói.
Không ngờ về đến nhà, người hầu lại bảo Thương Vân Tú đã đi rồi, để lại tờ giấy trên bàn.
"Anh về đi, em đi là được rồi."
Ý là, lần này Phó Vinh Khanh đi ra ngoài, nhóc vô lương tâm kia nghĩ hắn tránh mặt không gặp sao? Chưa kịp đặt gói thuốc xuống, cậu Phó đã xoay người chạy ra ngoài. Chưa tới mấy phút đã quay về, người hầu cho rằng hắn đang muốn cất gói thuốc, thế là chủ động đưa tay ra nhận.
Nào ngờ Phó Nhị gia lại không muốn đặt thuốc xuống mà hỏi: "Y đi hướng nào?" Mình vừa mới về từ Tứ Lâm Công quán, dọc đường không gặp được y, y không về nhà họ Tiền thì còn có thể đi đâu? Chẳng lẽ là đại viện?
"Gia." Đường Dật tới, từ Tam Cảnh viên đến đây, anh ta mệt mỏi nói: "Gia, có thư của ngài, từ nước ngoài gửi về, đã mấy ngày rồi nhưng ngài không có ở nhà nên nó vẫn nằm ở đó."
...
Chiều tối, trời nổi gió, bầu trời u ám, không biết lúc nào sẽ đổ mưa xuống. Thương Vân Tú quỳ gối trước mộ cha mẹ, thắp hương, còn mang theo rất nhiều hoa quả và bánh ngọt đến. Cổ họng y đau rát vì nói quá nhiều, thế là yên lặng quỳ, chỉ muốn ở cùng họ lâu thêm một chút.
Phó Vinh Khanh đến nơi thì trời đã tối mịt, hắn đến gần mới hỏi: "Người nằm ở đây là cha vợ của tôi à?"
Hắn lại gần nhìn kỹ: "Đúng thật rồi, mẹ vợ cũng ở đây." Thế là hắn lùi hai bước rồi quỳ xuống đất: "Mong cha mẹ nhận lễ của con rể, con mang rượu vang tới, không biết hai người có quen uống không."
Hắn dùng răng cắn mở nắp bình, rót một nửa xuống trước bia mộ, nửa còn lại để trong bình.
Thương Vân Tú không ngờ hắn sẽ đến, nét mặt đầy vẻ kinh ngạc. Gió lạnh thổi đến khiến khuôn mặt y trắng bệch, có thể nhìn thấy vệt nước mắt mờ mờ.
Phó Vinh Khanh cởi áo khoác quấn lên người Tú Tú, ôm lấy y che chở: "Cha mẹ đừng để ý, sức khỏe của Tú Tú rất kém, uống thuốc như cơm bữa vậy. Tay chân y vụng về, không thể tự chăm sóc tốt bản thân, quanh năm suốt tháng toàn là bệnh tật, chỉ cần sơ sẩy một chút là ốm ngay. Bên ngoài lạnh quá, chỉ sợ không thể ở cùng hai người lâu, con dẫn y về uống thuốc đã, y bệnh thì người bị giày vò là con."
Tú Tú không đáp lại hắn, bờ vai run rẩy, nghẹn ngào nhưng kiên quyết nói: "Anh đừng đến đây."
"Thôi được rồi, chưa đến mức gọi cha mẹ. Nhưng mà Tú Tú à, gặp cũng đã gặp rồi, em cũng đừng che giấu tôi nữa."
"Anh..."
"Tôi nhớ em, hai năm nay tôi nhớ em sắp phát điên rồi. Tôi sắp xếp thời gian của bản thân kín mít, bận rộn mới không có thời gian buồn bã, tôi thật sự sợ mình sẽ phát điên, tôi..." Phó Vinh Khanh ôm lấy y, dùng bàn tay xoa lưng y, không dùng nhiều sức, như đang trấn an một chú mèo con, vuốt ve dịu dàng dỗ dành. Hắn lại nói "tôi nhớ em" thêm lần nữa, ôm lấy Thương Vân Tú nãy giờ vẫn không có phản ứng.
"Tôi không tin em đã chết, tìm em rất lâu. Nếu rảnh rỗi lại đến chờ ở cổng Tường Nhạc Hối, giống hệt một kẻ điên. Nhìn thấy bóng lưng của ai đó có vài phần giống em, tôi sẽ xông ra giữ chặt người ta. Xoay người lại thì cũng không phải em, nhiều lần đều như vậy. Lúc ấy tôi vừa sốt ruột vừa nhớ em, còn bực mình nghĩ nếu có gan thì đời này em đừng trở về nữa. Nhưng tôi lại sợ em thật sự có gan đó, cả đời không quay về nữa. Thế là tôi đành tự an ủi mình: Tú Tú, sau này tôi sẽ không bắt nạt em nữa, sẽ cho em tất cả kẹo, em mau trở về đi."
"Em không biết tôi đã ấm ức đến nhường nào đâu, tôi giận bản thân nhưng vẫn phải tự dỗ dành mình. Tôi ấm ức đến mức khóc ba ngày ba đêm mà vẫn không ngừng được. Tú Tú à, tôi nhớ em, nhớ đến sắp phát điên rồi..."
"Phó Vinh Khanh, anh..."
"Mấy ngày nay là tôi sai, là tôi sai rồi. Em mắng tôi, giận tôi, oán trách tôi cũng được. Trong lòng tôi thương em, sao dám không thương chứ?" Phó Vinh Khanh nói: "Chúng ta kết hôn đi, tôi muốn cả thành đều biết tôi đã có được em. Tú Tú, lúc trước tôi hay nói bậy nhưng xưa nay tôi chưa từng đem chuyện tình cảm ra đùa giỡn, dù thế nào, tôi vẫn luôn rất yêu em, không hề dối gạt một lời nào. Tú Tú, em thương tôi đi mà, đừng sợ nữa nhé, tôi sắp phát điên rồi."
Phó Vinh Khanh nói năng lộn xộn, cách lúc phát điên cũng chẳng còn xa.
"Anh, anh..." Thương Vân Tú đâu ngờ hắn lại nói nhiều đến vậy, y sững sờ đứng đó, cuối cùng cũng không nói được lời từ chối nào. Y vươn tay ôm cổ hắn rồi hôn lên môi hắn, vừa vụng về vừa mãnh liệt.
Phó Vinh Khanh, người mấy ngày trước còn đẩy y ra, bây giờ khi về biệt thự Dương Lâm lại có thái độ khác hẳn một trời một vực. Đêm đó hắn giày vò Thương Vân Tú đến mức phải xin tha, nói rằng không mang thai thì không được ngừng. Đại khái là vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện 'lấy vợ sinh con'.
Thương Vân Tú thảm thương, cả người đầy dấu đỏ, mặc quần áo kiểu gì cũng không thể che được. Xuống giường, bước đi cũng lảo đảo. Y đi đến thư phòng tìm người, người thì không thấy nhưng lại thấy một góc phong thư quen thuộc không thể tả được đè bên dưới chồng sách.
Thương Vân Tú đỡ eo đi tới, lấy ra xem, ngay lập tức mặt đã đỏ bừng.
Sao lá thư này...
Thì ra hắn đọc thư rồi mới thay đổi thái độ...
Buổi chiều xử lý xong công việc, quay về biệt thự, Phó Nhị gia mới biết Thương Vân Tú không chịu gặp hắn. Hắn bước lên lầu, gõ cửa, bên trong im lặng, không có tiếng đáp lại. Chờ người hầu đi tìm chìa khóa để mở cửa thì đã qua nửa tiếng.
Phó Vinh Khanh không nằm hẳn lên giường, chỉ ôm y qua tấm chăn: "Em nói em không gặp ai?"
"Không gặp Phó Vinh Khanh của Tam Cảnh viên."
Phó Vinh Khanh: "Em không gặp tôi, tôi gặp em." Hắn luồn tay vào trong chăn của y, sờ chỗ này, xoa chỗ kia: "Tôi chỉ làm hơi mạnh một chút, cũng không đến mức Tú Tú phải giận tôi chứ?"
"Đừng sờ, có gì nói mau." Thương Vân Tú không tức giận mà chỉ ngại chết đi được. Sao hắn không hủy mấy bức thư kia đi? Từng câu từng chữ bên trong ấy... Chính y cũng không dám nhớ lại...
"Không cho sờ, em có người mới à?" Phó Vinh Khanh ngửi khắp người y một lượt: "Không ngửi được mùi nào khác, không có đâu nhỉ?"
"Phó Vinh Khanh, có phải anh..."
Có phải anh trộm thư của em từ lâu không...
Phó Vinh Khanh không nghĩ đến điều này, xoa một hồi, bắt đầu thở hổn hển: "Tôi ở đây, em nói đi, tôi nghe rõ từng chữ mà."
"Ưm..." Chạm vào chỗ không nên chạm, Thương Vân Tú rên khẽ một tiếng, đè tay hắn lại hỏi: "Đây là thái độ muốn nghe của anh à?"
"Sao lại không? Sao lại không nghe được chứ? Bây giờ chúng ta đang quấn quýt lấy nhau, chỉ cần tai không điếc, em rên khẽ một tiếng tôi còn nghe được."
"Lưu manh..."
"Chỉ mắng mà không nói gì thêm, tôi coi như là lời âu yếm đấy nhé. Tú Tú ngoan, em gọi một tiếng nữa đi, tôi thích nghe."
"Đừng vậy mà, anh khoan đã." Thương Vân Tú không thể chống cự lại hắn, khẽ rên lên thành tiếng. Y không thể kìm nén nổi hơi nóng sắp trào ra ngoài, đành cố nuốt xuống. Đừng nói là tiếng nói, ngay cả hơi thở cũng không còn nghe thấy.
"Nhịn gì chứ?" Phó Vinh Khanh kéo y sát vào: "Chẳng lẽ mấy ngày nay thứ em nghĩ đến không phải là cái này sao?"
"Là, là cái này... Phó Vinh Khanh..." Thương Vân Tú bị hắn xoa đến mức không phân biệt được đông tây nam bắc, sau đó cũng không còn quan tâm gì nữa mà gọi Vinh Khanh, tiên sinh, chồng. Không còn xấu hổ, không còn ngượng ngùng, chỉ cần hắn nói ra là Thương Vân Tú sẽ gọi theo y hệt như vậy.
Sáu lá thư trên bàn được khóa vào trong ngăn tủ, cùng với tờ di chúc năm đó.
Hai năm, hai năm giày vò tra tấn ròng rã đó đã kết thúc, tất cả đều đã kết thúc.