Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 81: Vậy thì em muốn ngủ
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuộc sống khá nhàn tản vì không có việc gì cần xử lý. Thế nhưng Thương Vân Tú lại là người không thể ngồi yên. Nghĩ đến việc không có gì làm, y muốn về Tứ Lâm Công quán ở với người nhà vài ngày.
Nhị gia là người đầu tiên không đồng ý. Nửa đêm hắn còn thủ thỉ bên tai, nhưng dù có nói thế nào cũng vô ích, Tú Tú vẫn về nhà.
Về đến nhà, Thương Vân Tú cũng không hề rảnh rỗi. Y luyện thư pháp với Tiền Thế Nguyên, ông ấy rất nghiêm khắc, đến mức mu bàn tay y cũng bị đánh đỏ ửng.
Sau đó, y lại đi xem Từ Mẫn Thanh chơi mạt chược với bạn bè. Từ Mẫn Thanh vừa chơi vừa dạy y. Bà ấy tiếc nuối nói rằng, chung quy bà ấy chưa từng thấy đứa nhóc nào ngốc đến mức nửa ngày vẫn chưa học được cách chơi.
Cuối cùng, Thương Vân Tú thảo luận về cách đóng gói và tên gọi của các loại rượu mới trong bữa tiệc. Đến chủ đề này, y miễn cưỡng cũng coi như thuận buồm xuôi gió.
Trong thời gian đó, Nhị gia đã đến đón người mấy lần. Lần nào hắn cũng bị Tiền Thế Nguyên mời vào nói chuyện phiếm, ăn cơm tối xong lại khách sáo tiễn hắn về, còn Thương Vân Tú thì vẫn ở lại.
“Ông cụ Tiền à, nói thế nào thì cháu và ngài cũng xem như bạn bè, nào có ai đối xử với bạn bè như thế?” Hôm nay, dù đuổi thế nào Phó Vinh Khanh cũng không chịu đi, hắn đứng trước cổng giở trò ngang ngược: “Hôm nay ngài nhất định phải trả Tú Tú lại cho cháu. Mấy ngày rồi y không về nhà, còn ra thể thống gì nữa?”
“Cậu nói thế này mới là không ra gì đấy chứ? Lương Trạch đã gả vào nhà họ Phó các cậu rồi hay sao?” Tiền Thế Nguyên chẳng nghe lọt tai câu nào, bắt chước hắn giở trò ngang ngược, lắc đầu nói: “Lương Trạch nhà chúng tôi ở chỗ cậu bao lâu, nó mới về nhà ba ngày mà cậu đã tới đón. Cậu tự suy nghĩ xem có công bằng không?”
“Cái gì Trạch cơ? Lương gì mà Trạch? Y là Thương Vân Tú, Thương! Vân! Tú! Của! Cháu!” Phó Vinh Khanh thừa dịp ông cụ không chú ý bèn xông thẳng vào. Hắn chạy lên lầu tìm người vừa tắm rửa xong, đang chuẩn bị đi ngủ.
Thế là hắn lại tiếp tục thủ thỉ bên tai Tú Tú ngay tại Tứ Lâm Công quán.
Thương Vân Tú chạm vào mồ hôi trên trán hắn, tìm khăn giấy lau đi: “Đã trễ như vậy rồi, chẳng hiểu anh cứ kiên trì làm gì.” Y tìm quần áo nhét vào tay Nhị gia: “Tắm rửa đi, đêm nay ngủ lại đây.”
Phó Vinh Khanh nhanh chóng tắm rửa rồi chui vào chăn của y: “Sáng mai chúng ta cùng nhau về nhé.”
“Em ở đây… nửa tháng nữa nhé?” Thương Vân Tú lặng lẽ nhẩm tính trong lòng, rốt cuộc nửa tháng có đủ không nhỉ? Mấy ngày nay y chơi bời đến mụ mị cả đầu óc, không thể tiếp tục chậm trễ nữa. Y phải đi tìm ngài Tống để thương lượng chuyện đã bàn trước đó.
Việc học hí ấy mà, cho dù chỉ học sơ sơ thì cũng không phải ngày một ngày hai là thành công được.
“Nửa tháng ư?” Trong lòng Phó Vinh Khanh không ngừng kêu khổ: “Nửa tháng à? Mười ngày thôi!”
“Chỉ là không ở biệt thự Dương Lâm chứ đâu phải là không gặp anh!” Thương Vân Tú ôm hắn một cái: “Gần đây Nhị gia cũng đang bận, bận rộn thì thời gian trôi qua rất nhanh. Chờ anh làm xong việc, em sẽ trở về.”
“Tôi không đồng ý!”
“Cũng đâu phải nửa tháng không gặp nhau, chỉ là không ngủ cùng nhau thôi.” Thương Vân Tú nói: “Buổi tối nếu anh muốn ngủ cùng thì cứ đến đây.”
Kết quả là dù Phó Vinh Khanh có cố gắng thế nào cũng không thể đón Tú Tú về được. Hắn hiểu rằng nhà họ Tiền là cha mẹ tái sinh của y, nhưng chiều hôm sau hắn vẫn lại tới.
Nào ngờ Tú Tú đã ra ngoài, Tiền Thế Nguyên cũng không biết, cứ cho là y đã về biệt thự Dương Lâm.
Nhưng Phó Vinh Khanh từ biệt thự Dương Lâm đến đây cơ mà!
Thương Vân Tú đi đến Lê viên từ sớm, học hành khổ cực đến tận đêm khuya. Về được nửa đường, y lại bị Nhị gia “bắt cóc” về biệt thự Dương Lâm.
Ngày đầu tiên học hành vất vả đến mức người vừa mệt vừa buồn ngủ. Thương Vân Tú rửa mặt xong là nằm xuống ngay. Phó Vinh Khanh muốn hỏi gì cũng không hỏi được, cho rằng hôm sau người kia về nhà sẽ tốt hơn. Nào ngờ suốt cả tuần lễ, Tú Tú đều đi sớm về trễ, trở về không hề làm gì, rửa mặt xong là đòi đi ngủ.
Xem ra không giống lừa người, y thật sự rất mệt.
Thật sự không nhịn nổi nữa, Phó Vinh Khanh chui vào ổ chăn, khều người ta tỉnh lại. Thương Vân Tú vốn sợ hắn hỏi, nơm nớp lo sợ suốt một tuần. Lúc này, y thật sự không muốn đối mặt, bèn giả vờ còn buồn ngủ, vờ ngu ngơ với Phó Vinh Khanh.
“Mở mắt ra, nhìn tôi này.” Phó Vinh Khanh dùng tay chống mí mắt của y lên. Đối phương không chịu mở mắt thì hắn bóp mặt tiếp tục lắc: “Thương Vân Tú, tôi biết em tỉnh rồi.”
Thương Vân Tú mở hé mắt ra, mỏi mệt ngáp một cái, cuộn chăn ôm lấy Phó Vinh Khanh: “Nhị gia, ngủ đi.”
“Không ngủ.” Phó Vinh Khanh lạnh lùng từ chối.
“Vậy thì em muốn ngủ.” Thương Vân Tú siết chặt chăn trên người, nằm im thin thít.
“Em nói tôi nghe đi, có phải em lén ngoại tình rồi không?” Phó Vinh Khanh nghiêng người choàng qua eo Thương Vân Tú, kéo y vào lòng mình, ôm chặt lấy không chịu thả: “Hôm nay không nói rõ ràng, em đừng hòng ngủ.”
“Buồn ngủ quá…” Thương Vân Tú quay đầu lại hôn lên môi hắn một cái: “Nhị gia, em buồn ngủ lắm rồi…”
“Được, vậy em nói cho tôi nghe xem, mấy ngày nay em đi đâu?” Phó Vinh Khanh xoay người đè lên y, ép y thở không nổi: “Em nói rồi, tôi cho em ngủ.”
“Đến nhà máy rượu.” Thương Vân Tú đưa tay chống lên ngực hắn, nói đầy chân thành: “Em đi xem rượu mới của chú Tiền.”
“Nhà máy rượu ư?” Phó Vinh Khanh khựng lại hồi lâu: “Mấy ngày nay em đều bận rộn từ sớm đến tối ở đó, cho nên mới mệt mỏi như vậy?”
Thương Vân Tú cũng dừng lại một chút. Đi đâu không quan trọng, quan trọng là ngài Tống làm thầy giáo quá nghiêm khắc. Chỉ có mấy tư thế thôi mà y đã khua tay múa chân cả ngày, mỏi nhừ cả người.
Y “ừm” một tiếng, kéo tay Phó Vinh Khanh đặt lên eo mình: “Vinh Khanh, xoa bóp giúp em một chút, mỏi quá.”
“Đau lưng ư?” Mặc dù Phó Vinh Khanh nghe lời xoa bóp nhưng lông mày đã nhíu chặt lại: “Em đau lưng à? Khoảng thời gian này chúng ta đều mặc quần áo đi ngủ, em đau lưng gì chứ? Thương Vân Tú, tôi giận lắm đấy.”
“Đúng, em đứng lâu nên đau.” Thương Vân Tú, vì để hắn tin tưởng mình, bèn đưa tay cởi hai cúc áo ngủ, ngầm đồng ý đêm nay có thể “làm”.
Phó Vinh Khanh nào phải kiểu người được dỗ ngọt là sẽ bỏ qua. Hắn cảm thấy mình không phải loại người dễ dãi như vậy. Hắn chững chạc đàng hoàng cài lại cúc áo ngủ cho Thương Vân Tú, rồi quay lại chủ đề cũ: “Em thật sự đến nhà máy rượu à?”
Cũng thật rắc rối quá, hôm nay hắn xong việc đến Tứ Lâm Công quán mà không tìm được người. Vì vậy, hắn đã cố ý đến nhà máy rượu một chuyến, nói chuyện trên trời dưới đất với Tiền Quân Hồng một hồi, xác định Thương Vân Tú không có ở đó nên mới đi về.
Kết quả, Thương Vân Tú lại nói mấy ngày nay y đều ở đó!
Hỏi đến mức này rồi, Thương Vân Tú cũng không ngốc, đoán được hắn đã đến đó. Nhưng y vẫn chưa học hí xong, nếu đem ra thì nhất định sẽ là trò cười. Mà nếu như Phó Vinh Khanh biết được, nói không chừng hắn sẽ bám theo xem y học, vậy thì xấu hổ lắm.
Thế là, Thương Vân Tú đành cắn rứt lương tâm, kiên quyết nói: “Là đến nhà máy rượu. Hôm nay anh tới đó à?”
“Ừm.” Phó Vinh Khanh nằm vật ra, không muốn để ý đến y nữa: “Rốt cuộc là em đi đâu?”
“Nhị gia đến lúc nào?”
“Buổi chiều.”
“Vậy thì thật không khéo, buổi chiều em đến nơi khác.” Thương Vân Tú đáp lại.
“Nơi khác ư?” Phó Vinh Khanh hừ một tiếng: “Nơi nào, lúc mấy giờ?”
“Nhị gia, anh không tin em, chẳng lẽ anh nghĩ em…”
“Đúng vậy.” Phó Vinh Khanh không cho y cơ hội giả vờ đáng thương, hỏi lại: “Nơi nào, lúc mấy giờ?”
“Khoảng năm sáu giờ, Tường Nhạc Hối.”
Trùng hợp thay, Phó Vinh Khanh cũng ở Tường Nhạc Hối vào đúng giờ này!
Thế là hắn ngồi bật dậy từ trên giường, cầm gối đầu sang phòng cho khách ngủ!