Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 80: Phó Vinh Khanh Cúi Đầu Trao Một Nụ Hôn
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Nhị gia nắm chặt bàn tay dưới bàn, xoa nắn lòng bàn tay y, rồi bỗng dùng chút sức, Thương Vân Tú bị hắn kéo nghiêng sang một bên. Trông y như thể chủ động ngả vào lòng hắn.
Mái tóc hơi dài của Tú Tú khẽ chạm vào chóp mũi, Nhị gia nhân tiện ghé sát vào hít một hơi, không hề ngại chút nào.
Thương Vân Tú nghiêng đầu tránh đi, Phó Nhị gia không cho phép, được đằng chân lân đằng đầu dùng cơ thể chặn lại, hắn còn khẽ hôn y một cái, mấp máy môi nói với y: "Không cho phép tránh."
Tú Tú mới khóc nức nở xong, đuôi mắt còn hơi hồng hồng, cả người trong trẻo như nước, Phó Vinh Khanh hơi hối hận rồi. Tự nhiên làm bà mai làm gì chứ, thà về nhà ôm vợ còn sướng hơn.
Chiếc bàn vuông trước mặt lắc lư hai lần, chỗ đó của Phó Nhị gia bị Thương Vân Tú véo một cái, hắn giật mình suýt bật thành tiếng.
Thương Vân Tú ung dung ngồi thẳng người dậy, nói tiếp câu nói vừa rồi của Nhị gia: "Trong phòng này ngột ngạt ư? Sao em lại cảm thấy ấm áp mà, chọn căn phòng này đi, chẳng phải trước kia Nhị gia vẫn thường đến sao, phải thoải mái mới đúng chứ."
Tống Linh Duật vừa mới nói với Tần Nham Quân loại trà nào trong Phù Dung lầu dễ uống hơn những nơi khác, để anh nếm xem nguyên nhân là gì. Tần Nham Quân nếm xong thì bảo bên trong cho thêm đường nên hơi ngọt, chuyên dùng để lừa những kẻ ngốc không biết uống trà mà chỉ thích nước đường như anh ta.
Tống Linh Duật không bận tâm việc anh ta cười nhạo mình, nếm thêm một ngụm nữa, vẫn cảm thấy dễ uống hơn nhiều so với nơi khác.
Uống xong nghe được lời của Thương Vân Tú, anh ta đặt chén trà xuống, gật đầu phụ họa: "Trước kia thường đến, tôi và hắn đã uống rượu ở đây không biết bao nhiêu lần, hắn không uống lại tôi."
Tần Nham Quân rất ngạc nhiên, lúc trước mình cũng đã từng thi uống rượu với Phó Vinh Khanh không ít lần, biết rõ tửu lượng của hắn tốt đến mức nào, kinh ngạc hỏi: "Tửu lượng của Linh Duật tốt vậy sao?"
Sao Phó Vinh Khanh có thể để Tống Linh Duật làm mình mất mặt, hắn liếc anh ta một cái: "Anh ta mà tửu lượng cao gì? Là biết lừa người khác, người ta uống một chén, anh ta nhiều nhất cũng chỉ nhấp nửa chén, hoàn toàn không uống được đâu."
Vạch trần xong, Nhị gia còn nhớ bên cạnh mình có người đang chờ được dỗ, thế là hắn lặng lẽ vòng tay ôm eo Thương Vân Tú, khẽ xoa xoa phần thịt mềm trên eo: "Tửu lượng của Tú Tú nhà chúng ta còn cao hơn anh ta một chút."
"Cái này thì có gì hay mà so?" Thương Vân Tú khẽ nhếch môi cười, bàn tay còn lại di chuyển ra khỏi bàn, tự nhiên đặt lên đùi của Phó Nhị gia: "Đúng rồi, ngài Tống, Vinh Khanh nói hai người đang ở bên nhau?" Y vừa hỏi, tay kia bắt đầu cởi thắt lưng của Phó Nhị gia.
Phó Vinh Khanh không khỏi cúi đầu nhìn thoáng qua, vùng hông không còn thứ gì che chắn, Phó Vinh Khanh không biết Tú Tú muốn làm gì, ngăn cản mấy lần đều bị y dùng mu bàn tay chặn lại. Y không chỉ cởi thắt lưng mà còn kéo trễ quần hắn xuống một chút.
"Vinh Khanh nói bậy đấy." Tống Linh Duật hơi khựng người lại, nuốt hết những lời phản bác muốn nói vào trong.
Giữa anh ta và Tần Nham Quân còn một tấm màn mỏng chưa hoàn toàn xé bỏ, không ai nhắc đến, bọn họ chỉ thân thiết hơn hồi mới quen một chút mà thôi.
Tống Linh Duật cũng chưa từng thích một ai, đương nhiên không hiểu rõ tình yêu là gì. Việc gì anh ta cũng vụng về, chỉ cần phát hiện một chút không đúng ý là toàn bộ 99 bước cố gắng trước đó đều trở về con số 0.
Anh ta còn nhạy cảm, đã đẩy Tần Nham Quân ra rất nhiều lần, thật ra quan hệ của hai người còn lâu mới thân mật được như vậy.
Tống Linh Duật nghẹn đến đỏ bừng cả mặt cũng không đưa ra được đáp án. Tần Nham Quân hào phóng gật đầu: "Lúc nào cũng có thể ở bên nhau, chỉ chờ Linh Duật cho phép."
Thương Vân Tú đã hiểu: "Thì ra người lo nghĩ nhiều hơn là ngài Tống."
Thương Vân Tú biết rất ít về Tống Linh Duật, càng chẳng nói đến Tần Nham Quân mới gặp lần đầu. Công việc của bà mai này y không thể đảm đương nổi, thế là nhìn Phó Nhị gia hỏi xem mình nên làm thế nào.
Bàn tay của Tú Tú đã tìm đúng vị trí, cầm lấy 'cậu Phó' mềm mềm mà xoa, hoàn toàn không bận tâm hắn đang phải chịu đựng đến mức nào.
Hai năm qua đi, Tú Tú nhà hắn vẫn có thù ắt báo như thế, không được thì cứ hôn một cái, còn cái chiêu muốn lấy mạng người ta này...
"Tính cách của Tống Linh Duật là vậy, hay lo nghĩ trước sau, muốn chờ anh ta đưa ra quyết định thì món ăn cũng đã nguội rồi." Phó Vinh Khanh đưa tay đè tay Tú Tú lại, chịu đựng cảm giác này, nuốt nước bọt, tiếp tục nói: "Ông chủ Tần à, anh nghe tôi đi, hãy giúp anh ta đưa ra quyết định. Anh cứ kiên nhẫn chờ anh ta quyết định thì phải chuẩn bị cho một cuộc chiến lâu dài đấy."
"Vinh Khanh, anh..." Tống Linh Duật như bị vạch trần, lúc nhìn Tần Nham Quân thì gương mặt còn đỏ hơn khi nãy.
"Ông chủ Phó, tôi cũng nhìn ra rồi, đêm nay hoàn toàn không phải buổi tụ họp uống rượu gì cả, hai người muốn làm mai cho tôi và Linh Duật." Tần Nham Quân bất đắc dĩ cười nói: "Anh có lòng giúp tôi, bữa rượu đêm nay sao có thể để anh mời được, cứ để tôi, để tôi."
"Chuyện thành rồi thì mời sau, không thành thì tôi là tội nhân." Phó Vinh Khanh nghiêng người dựa vào Tú Tú, nhỏ giọng bảo y đừng gây rối nhưng giọng điệu lại chẳng có ý gì là muốn Thương Vân Tú dừng lại.
Thương Vân Tú không nhìn hắn, vẫn mím môi khẽ cười, động tác thoáng nhanh hơn một chút nhưng vẫn ung dung đàng hoàng nói: "Nhị gia cảm thấy ngài Tống thế nào?"
"Anh ta? Từ khi biết anh ta là tôi đã thấy anh ta là người cực kỳ giỏi giang." Phó Vinh Khanh chống cằm, nhìn như bình tĩnh tự nhiên nhưng ở nơi người khác không thấy thì đã "bốc hỏa" rồi. Yết hầu hắn khẽ trượt lên xuống, hắng giọng để che giấu sự khác lạ của mình: "Linh Duật là người tốt hiếm có, không chỉ riêng hát hí khúc, có rất nhiều ưu điểm, ông chủ Tần từ từ... Từ từ sẽ phát hiện ra nhiều điểm tốt của anh ta hơn."
Thương Vân Tú gật đầu tán thành: "Lúc trước Vinh Khanh đã nói với tôi, nếu hắn có thể tiến xa hơn với ngài Tống thì làm gì đến lượt tôi."
Tống Linh Duật sặc ngay ngụm trà đang uống, Phó Vinh Khanh thì suýt nữa là "khô héo" luôn.
Thương Vân Tú nói tiếp: "Hiển nhiên là ngài Tống không vừa mắt Phó Vinh Khanh, lúc này mới đến lượt của tôi."
"Không phải... Tú Tú..." Phó Vinh Khanh vô cùng ấm ức. Chuyện này hắn đã nói từ tám đời trước rồi, sao giờ y vẫn còn nhớ thế? Hắn hết đường chối cãi nhưng vẫn muốn cố cứu vãn một chút: "Sai rồi, ý của tôi là, từ đầu tôi và Tống Linh Duật chỉ là bạn bè bình thường, không có suy nghĩ nào khác. Em thì không giống, ngay từ đầu tôi đã thích em."
Tần Nham Quân nhìn trò hề này một lúc, cũng hiểu ra đôi chút: "Hai người tán tỉnh nhau thì lôi Linh Duật vào làm gì? Còn nữa, em ấy sắp tự hoài nghi bản thân rồi kìa."
Phó Vinh Khanh sắp phát điên thì Thương Vân Tú bỗng thả lỏng tay, nhét 'thằng em' của hắn vào quần, kéo khóa lại tử tế, thu tay lại: "Ý của tôi là, lúc trước ngài Tống không cho Phó Vinh Khanh cơ hội, bây giờ ông chủ Tần phải nắm chắc cơ hội này. Nếu không nắm chắc, sau này có còn cơ hội nữa không thì cũng khó nói."
"Tại sao lại là tôi?" Phó Vinh Khanh vô cùng sốt ruột, nghẹn ứ một hơi trong ngực. Hắn không muốn làm bà mai nữa, cũng không thể ở lại Phù Dung lầu thêm một giây nào!
"Cơ hội..." Tần Nham Quân gật đầu: "Thì ra Linh Duật cho tôi cơ hội."
"Tôi..." Tống Linh Duật cũng không muốn ở lại đây ngẩn ngơ.
"Linh Duật, làm người yêu của tôi đi. Vừa hay có hai người họ ở đây, tôi đảm bảo với họ rằng sẽ chăm sóc tốt cho em, nếu không sau này tôi sẽ mặc cho em và họ tùy ý xử lý." Tần Nham Quân bỗng trở nên lanh lợi: "Linh Duật, nếu em không nói lời nào, tôi sẽ xem như em đồng ý."
Chỉ cho hai giây, thêm một giây cũng không được. Tần Nham Quân cầm tay anh ta: "Bữa cơm này nên để tôi mời."
Phó Vinh Khanh cũng không còn tâm trạng ăn uống: "Hai người cứ từ từ nói chuyện đi, tôi dẫn Tú Tú đi trước, lần sau lại gặp!"
Nhị gia đứng dậy trước rồi kéo Thương Vân Tú ra ngoài, tìm một phòng trống khác kéo y vào, đẩy y tựa vào cửa rồi mắng: "Thương Vân Tú, em thật sự muốn bị tôi đánh một trận đúng không!"
"Em đã làm gì đâu?" Thương Vân Tú vô cùng vô tội, áp mặt đến hôn lên môi hắn, cười thành tiếng: "Nhị gia, không vừa ý là lại muốn đánh em, anh xấu thật đấy."
Đúng là quyến rũ trắng trợn mà, Phó Vinh Khanh thường mắc chiêu này, cũng không làm gì quá đáng, chỉ ép Tú Tú làm cho xong chuyện còn dang dở vừa rồi, sau khi chỉnh đốn y phục xong, hắn vẫn là một chính nhân quân tử.
Khi rời khỏi Phù Dung lầu, Thương Vân Tú vẫn còn thút thít nhẹ, Phó Vinh Khanh đưa y lên xe, không phải chỉ để dỗ dành suông. Hắn nắm tay Tú Tú, chiếc vòng vàng hắn đã giữ bên mình rất lâu, trượt vào cổ tay y. Chiếc vòng nhỏ chạm khắc tinh xảo, đeo lên tay nam nhân trông cũng rất đẹp.
Phó Vinh Khanh cúi đầu hôn một cái. Hắn thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, vòng bình an cuối cùng cũng được đeo lên tay Tú Tú rồi.