83. Chương 83: Nhị gia, nghe em giải thích

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 83: Nhị gia, nghe em giải thích

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không có gối ôm, Thương Vân Tú không tài nào ngủ được. Cả ngày lòng cứ nhớ nhung, y không thể cứ mặc kệ người kia như thế. Y rời giường, lần mò trong bóng tối đi về phía phòng khách tìm hắn.
Có lẽ Phó Vinh Khanh đã nghe thấy động tĩnh, hắn quay lưng ra phía cửa, kéo chăn trùm kín đầu. Nhìn bóng lưng đó là đủ biết hắn đang giận đến mức nào.
"Nhị gia?"
Thương Vân Tú vòng ra phía bên kia giường, vén chăn lên rồi chui tọt vào lòng Phó Vinh Khanh. Được ôm trọn trong vòng tay ấm áp, y cảm thấy vô cùng thỏa mãn, liền đưa tay ôm ngang eo hắn: "Hôm nay trên đường về bị gió thổi, lạnh lắm. Lúc đó em đã muốn Nhị gia ôm em thế này rồi."
Phó Vinh Khanh không đáp lại nhưng cũng không nỡ đẩy y ra.
"Anh nói xem, đã vào xuân lâu rồi mà sao trời vẫn lạnh thế nhỉ?" Thương Vân Tú ngước cằm, chân cũng dán vào đùi hắn cọ xát: "Nhưng mà gió lớn thế này thì rất hợp để thả diều. Chúng ta cùng đi nhé, em cũng muốn thả."
"Thả diều ư?" Phó Vinh Khanh hừ một tiếng, mỉa mai nói: "Người còn chẳng gặp được, sao có thể cùng nhau đi thả diều? Tôi đúng là đang mơ mộng hão huyền thôi mà."
Thương Vân Tú nén cười, có đôi lúc y thấy Phó Vinh Khanh thật thú vị. Y nhích tới hôn lên má hắn, rồi dần dần hôn sang môi: "Nhị gia, sao anh không ôm em?"
Thương Vân Tú gối đầu lên cánh tay hắn, nhưng sau lưng trống rỗng không có ai ôm khiến y không quen. Y nói: "Vừa nãy anh nói gì mà bảo em bài xích anh chạm vào em? Câu đó khiến em đau lòng đấy..."
"Thế còn tôi thì sao? Tôi không đau lòng chắc?" Không hiểu sao Phó Vinh Khanh lại thấy tủi thân, hỏi ngược lại y.
"Tim anh ở chỗ em rồi mà, em sẽ giữ gìn giúp anh." Thương Vân Tú kéo tay hắn đặt lên ngang eo mình: "Nhị gia, hôm nay em bị ngã. Eo bị trật, đầu gối rách da, đau lắm."
Nói rồi y vùi đầu vào vòng tay Phó Vinh Khanh, hít hà mùi hương quen thuộc khiến bản thân yên tâm. Chỉ chốc lát sau, y lại ló đầu ra khỏi chăn, nhỏ giọng nói: "Anh ôm chặt em..."
"Ngã thật ư?"
Phó Vinh Khanh nhấn mạnh, hắn đưa tay lần mò bật đèn đầu giường, sau đó quay lại vén chăn, nhẹ nhàng cuộn ống quần ngủ của Thương Vân Tú lên.
Thương Vân Tú rụt chân lại, nhưng mắt cá chân đã bị hắn nắm chặt, không cho y tránh thoát.
"Ui..." Quả nhiên hắn nhìn thấy một mảng da bị tróc ra, vẫn chưa được xử lý. Khi tắm còn ngâm nước khiến nó hồng hồng sưng lên, nếu không khử trùng thì thể nào cũng sưng to rồi mưng mủ.
"Sao lại ngã?" Phó Vinh Khanh nghi ngờ liếc y một cái, rồi cuốn cả ống quần còn lại lên, cũng tìm thấy một vết thương tương tự ở cùng vị trí.
Phó Vinh Khanh lại kéo tay y qua xem, bàn tay cũng bị trầy xước. Hẳn là y đã ngã nhào cả người xuống đất.
"Em nói em đến chỗ Hoa Ngũ, kết quả là bị ngã bị thương?" Giọng Phó Vinh Khanh trầm xuống, nói: "Ngày mai tôi sẽ tìm hắn ta tính sổ."
"Đừng!"
Thương Vân Tú ngăn lại quá nhanh, đến khi kịp phản ứng thì y cũng muốn bật cười.
Thế là Phó Nhị gia đã hiểu rõ, chuyện đi đến chỗ Hoa Ngũ chỉ là Thương Vân Tú nói bậy nói bạ. Hắn thở phì phì xuống giường lấy hộp thuốc, lúc xử lý vết thương còn không thèm nhìn Thương Vân Tú.
Xử lý vết thương xong, Thương Vân Tú nằm xuống. Dù biết rõ nhưng y vẫn cố hỏi: "Sao thế?"
"Không sao." Phó Vinh Khanh kéo gối ôm đi, lúc này hắn định ra ghế sofa ngủ.
Thương Vân Tú sao có thể để hắn chịu ấm ức một mình? Nếu đã ấm ức thì cả hai cùng ấm ức. Y cũng đi theo hắn ra phòng khách, chen một chỗ nhỏ cho mình trên ghế sofa: "Vinh Khanh, em thành thật khai báo, anh đừng giận nhé."
"Tôi không nghe."
"Anh phải nghe."
"Không nghe." Phó Vinh Khanh bịt tai lại.
Thương Vân Tú bá đạo hôn hắn. Chỉ chốc lát sau, y đã từ chủ động thành bị động, áo ngủ cũng bị vò nhàu. Thương Vân Tú nghĩ, đêm nay cứ dứt khoát làm tới một chút, đừng kiềm chế làm gì.
Nhưng khi cúc áo đã cởi được hơn nửa, Phó Vinh Khanh đột nhiên dừng lại: "Đi ngủ."
"Nhị gia, nghe em giải thích."
Phó Vinh Khanh vẫn bịt tai. Thương Vân Tú không muốn nói lý lẽ, bèn ôm lấy bàn tay đang bịt tai của hắn: "Sinh nhật anh sắp đến, là em muốn lặng lẽ chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, là một niềm vui bất ngờ. Nếu anh biết rồi thì còn gì là bất ngờ nữa?"
"Thật ư?" Phó Vinh Khanh hỏi.
"Em thề, nếu em có nửa lời dối trá thì trời giáng sấm..."
"Bậy bậy bậy." Lần này Phó Vinh Khanh hoàn toàn hết giận. Nếu là để tạo bất ngờ thì vài ngày thần bí như thế cũng là chuyện bình thường. Nhưng nếu Thương Vân Tú cũng lôi chuyện này ra để lừa hắn, hắn sẽ bơ người này hẳn một tuần!
"Vậy Nhị gia còn giận không?" Thương Vân Tú hỏi.
"Không giận nữa." Phó Vinh Khanh ôm lấy y, đi ra phòng khách lấy gối rồi quay về phòng ngủ chính, nằm nghiêng người xuống ôm lấy y: "Tú Tú, anh họ tôi muốn kết hôn với ngài Liêu, chuyện này em đã biết chưa?"
"Hả?"
Thương Vân Tú đâu có biết. Mấy ngày nay y học hành vất vả, gần như bỏ lỡ hết tin tức bên ngoài. Nhưng chuyện lớn như kết hôn, vì sao ngài Liêu lại không nói gì?
Y hỏi: "Ai nói, khi nào kết hôn?"
"Chính ngài Liêu nói đấy, sáng nay tôi gặp anh ấy. Anh ấy không đến trường, hóa ra là đang chuẩn bị đến phủ Đốc quân." Phó Vinh Khanh thở dài: "Tú Tú, em bận thật, chuyện này cũng không biết." Không biết lời này có phải đang mỉa mai hay không, dù sao Thương Vân Tú cũng vờ như không hiểu. Nghe được tin tức này, cảm giác của y vẫn khá phức tạp. Kết hôn không phải việc nhỏ, nhưng ngài Liêu còn kết thân với phủ Đốc quân nữa, lại càng không phải chuyện dễ...
Phó Vinh Khanh nói: "Tôi thấy hai người khó có thể kết hôn nhất lại kết hôn rồi."
Thương Vân Tú hỏi: "Sao lại khó nhất?"
"Chưa từng thấy đàn ông kết hôn với đàn ông bao giờ, thành Bình Dương lại càng không. Bọn họ phá vỡ lề thói cũ, Tiêu Đình Xuyên lại là cậu chủ của phủ Đốc quân, khó khăn chồng chất khó khăn. Nhưng họ lại thật sự muốn kết hôn." Phó Vinh Khanh thần bí nói: "Chú Tiêu đồng ý rồi." Thương Vân Tú hơi suy tư gật đầu, thoáng chốc lại nhớ về lần đầu tiên ngài Liêu và Tiêu Đình Xuyên ngồi thuyền ra ngoài năm đó. Nhớ lại vẫn cảm thấy thật đẹp.
"Nếu như Nhị gia thấy dáng vẻ khi hai người họ ở bên nhau thì sẽ không kinh ngạc như vậy nữa. Em thấy điều này vẫn nằm trong dự đoán." Thương Vân Tú khẽ cọ đầu vào cằm Phó Vinh Khanh, cơ thể cũng cố rúc sát vào lòng hắn: "Hai người họ ở bên nhau thật yên bình và tốt đẹp, cảm giác như sinh ra đã dành cho nhau vậy."
"Tôi cũng muốn." Phó Vinh Khanh hôn y một cái, tì cằm lên trán y, thẳng thắn nói: "Tôi rất hâm mộ. Trên đường về nhà, tôi vẫn nghĩ hay chúng ta cũng kết hôn đi, em thấy sao?"
"Chúng ta ư? Chờ thêm... một thời gian nữa đi." Thương Vân Tú muốn đi gặp cha mẹ Phó Vinh Khanh một lần, muốn nói rõ ràng với họ về chuyện năm đó. Còn mặt dây chuyền ngọc đã trả lại... Thương Vân Tú nhớ tới đã muốn đỏ mặt, sao lại xúc động đem trả chứ...
Buổi tối, Thương Vân Tú chủ động muốn l*m t*nh, muốn rất lâu, rồi ngủ cũng rất sâu giấc. Nhưng dù là thế, hôm sau khi Phó Vinh Khanh tỉnh lại, y cũng đã đi rồi. Nhất thời, cậu Phó cảm thấy mình như một trai bao ở lầu Danh...
Mấy ngày nay Lê viên không có ai, ít nhất khi Phó Vinh Khanh đến thì không thấy. Cũng không biết Tống Linh Duật bị làm sao mà lại ngồi uống trà một mình dưới sân khấu lớn như vậy, quả nhiên là rảnh đến phát điên mà.
"Uống một ly không?" Tống Linh Duật chủ động hỏi.
"Trà có gì hay ho, có rượu không?" Phó Vinh Khanh rất buồn bực.
Đương nhiên Tống Linh Duật lắc đầu. Anh ta nghiêng đầu là có thể nhìn thấy người đang vội vàng trốn sau sân khấu. Vừa rồi anh ta cũng không chú ý, may mà Thương Vân Tú tinh mắt, hành động nhanh, chớp mắt đã không còn bóng dáng.
Tống Linh Duật biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: "Anh sao thế?"
Phó Vinh Khanh nói là không uống trà, nhưng giờ không có gì khác để uống nên hắn đành rót một ly mà cầm: "Tôi cảm thấy Tú Tú lạnh nhạt, lạnh nhạt rất nhiều, mà tôi không tìm ra nguyên nhân. Tôi sợ cứ tiếp tục thế này thì không xong mất." Hắn nhấp một ngụm trà đắng chát: "Tống Linh Duật, anh nói xem tôi nên làm thế nào đây?"