Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 84: Vinh Khanh, em ôm được mặt trăng rồi
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Làm sao bây giờ..." Tống Linh Duật ra vẻ suy tư, lẩm bẩm đọc lại câu nói của Phó Vinh Khanh mấy lần: "Anh đến hỏi tôi, e rằng trong lòng đã có câu trả lời rồi chứ?"
Anh ta mỉm cười, ánh mắt tập trung vào một điểm phía sau: "Anh nói thử xem anh nghĩ thế nào?"
"Tôi?" Phó Vinh Khanh nhăn mặt đẩy chén trà sang một bên, nghiêm túc nói: "Nếu nhìn thấy y, nhất định tôi sẽ chỉ vào mặt y mà nói, khoảng thời gian này nếu ở bên nhau được thì được, không thì thôi!"
"Ôi, hùng dũng oai vệ, khí phách ngút trời, thật là quyết đoán." Tống Linh Duật khen hắn vài câu: "Nếu đứng trước mặt Thương Vân Tú mà anh còn giữ được khí phách thế này, tên tôi sẽ viết ngược!"
"Anh xem thường ai?" Phó Vinh Khanh chợt nhớ tới gương mặt Tú Tú, không giữ được vẻ kiên cường nữa, xìu mặt xuống, cam chịu nói: "Được rồi, chỉ cần y còn chịu quay về, giai đoạn này tôi cũng có thể miễn cưỡng bỏ qua."
Từng lời lọt vào tai, Thương Vân Tú nghe mà suýt bật cười thành tiếng. Có đôi khi y thật sự tò mò không biết Phó Vinh Khanh và Tống Linh Duật ở cùng nhau sẽ nói chuyện gì, thế là y ngồi xuống tại chỗ, sửa sang lại vạt áo chạm đất, ngồi chỉnh tề nghe trộm.
Tống Linh Duật hỏi: "Y không về thì giải thích với anh ra sao?"
Phó Vinh Khanh: "Y nói là đang chuẩn bị bất ngờ sinh nhật cho tôi."
Nói đến đây, Nhị gia lại không nén nổi tò mò: "Anh nói xem rốt cuộc Tú Tú đang chuẩn bị quà sinh nhật hay là lừa tôi đây?"
Vừa hỏi dứt câu, hắn lập tức lắc đầu: "Không thể nào, Tú Tú không phải người như thế." Nhưng chưa đến nửa giây sau, hắn lại tiếp tục lắc đầu: "Nhưng y đã lừa tôi nhiều lần..."
Tống Linh Duật muốn nói vài lời nhưng Phó Vinh Khanh sợ anh ta hùa theo nói Thương Vân Tú không phải, vội vã giải thích hộ: "Nhưng nếu những lời nói dối này đều là để chuẩn bị quà bất ngờ thì sao?"
Hắn hít một hơi thật sâu, lẩm bẩm: "Bất ngờ thì cũng đâu cần đi sớm về khuya, buổi tối mệt mỏi đến mức vừa đặt lưng là ngủ chứ..."
Tống Linh Duật chợt bật cười thành tiếng, anh ta ho khan rồi cố nén cười, nói: "Anh không nghĩ đến việc đi xem y làm gì sao?"
"Sao lại không." Cơn giận vừa bùng lên của Phó Vinh Khanh lại tan biến: "Nhưng nếu cho người đi theo chắc chắn Tú Tú sẽ càng lo lắng hơn."
"Thôi, vậy anh cũng đừng tò mò nữa, có khi qua đợt này là ổn thôi." Tống Linh Duật vốn là người biết an ủi người khác, bị Phó Vinh Khanh lèm bèm một hồi cũng thấy đau đầu.
Phó Vinh Khanh lại bực tức một hồi, hỏi lại: "Thật sự không có rượu à? Uống với tôi vài ly đi!"
Nếu uống rượu, Thương Vân Tú vốn đang chờ sau sân khấu không biết đến khi nào mới được ra ngoài.
Tống Linh Duật vẫn còn chút lương tâm, không chiều theo ý Phó Vinh Khanh như thường ngày, nói: "Giữa ban ngày mà uống rượu, không hay đâu, muốn uống thì để tối uống."
"Đến tối tôi mới gặp được Tú Tú, đi uống rượu thì gặp kiểu gì?" Phó Vinh Khanh phản bác đầy hùng hồn.
Thương Vân Tú nghe mà càng dở khóc dở cười, tự suy xét lại thì đúng là y đã lơ là hắn nhiều.
Khi kết thúc buổi luyện tập cuối cùng, Thương Vân Tú tẩy trang và thay đồ, về sớm hơn mấy ngày trước.
Về đến biệt thự Dương Lâm, y đi thẳng tới thư phòng tìm người. Đường Dật cũng ở đó nhưng Thương Vân Tú xem như không thấy, đi tới ôm chầm lấy người đang bận rộn.
Cậu Phó bị nhào tới ôm không kịp phản ứng, nhưng vẫn theo bản năng ôm eo y.
Đường Dật thì vô cùng có mắt nhìn, quay người chạy ra khỏi cửa ngay.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Thương Vân Tú nghiêng đầu hôn lên hai má Phó Vinh Khanh: "Nhị gia..."
Y đang làm nũng.
"Ui, để tôi xem nào, đây là ai vậy?" Hai cánh tay Phó Vinh Khanh vòng qua eo y, cơ thể ngửa ra sau, nhìn kỹ gương mặt xinh đẹp trước mắt: "Chậc, giờ mới mấy giờ chứ, sao vợ tôi biết đường về nhà rồi thế? Sớm hơn thường ngày ba, bốn tiếng."
"Vinh Khanh..." Thương Vân Tú bị hắn mỉa mai bật cười, y ngồi trên đùi hắn không chịu đứng lên: "Hôm nay em vô cùng nhớ anh."
"Sao, vợ tôi bị người ta đá rồi à? Rảnh rỗi mà nhớ đến tôi nữa." Phó Vinh Khanh tiếp tục nói móc, kéo y lại sát người mình hơn, đẩy bàn tay đang "chạy loạn" của y ra. Đoán chừng là chạy tới đúng chỗ, hắn toát cả mồ hôi: "Hôm nay có ăn cơm bên ngoài chưa? Chưa thì nể mặt cùng ăn với tôi nhé?"
"Không ăn, vốn muốn ăn cùng anh mà." Thương Vân Tú tì cằm lên vai hắn: "Anh làm xong chưa?"
Y đưa tay cầm tài liệu trên bàn, ngước mắt thấy chữ "rượu" là biết ngay đó là thứ gì.
Sau khi đặt xuống, y tiếp tục dựa vào hắn: "Nhị gia, hôm nay anh đi đâu, có nhớ em không?"
"Không nhớ, tôi bận lắm, không rảnh mà nhớ em."
Nếu không phải Thương Vân Tú tận mắt thấy hắn đến Lê viên than thở thì chắc đã tin rồi.
"Ngày mốt là sinh nhật anh, có phải anh cần về Tam Cảnh viên không?"
"Em không đi với tôi à?" Phó Vinh Khanh hỏi lại.
"Đi chứ, em muốn đi."
Phó Vinh Khanh nhớ tới vết thương ở đầu gối y, nhân lúc rảnh rỗi xem giúp y một chút. Hai người ôm nhau thân mật một phen rồi xuống nhà ăn bữa tối cùng nhau đầu tiên trong khoảng thời gian này.
Phó Vinh Khanh nghĩ Thương Vân Tú sẽ ra ngoài rất sớm, vậy nên ngày hôm sau hắn dậy chỉ ngồi yên trên giường một lát rồi đi rửa mặt ăn sáng, hỏi dì giúp việc y đi lúc nào.
"Khoảng năm giờ rưỡi."
"Sớm vậy sao..." Phó Vinh Khanh chỉ nhíu mày chứ không nói gì.
Tối hôm qua Thương Vân Tú rất biết điều, dù hắn có hờn dỗi thì cũng không thể hiện ra.
Sáng nay bận rộn đến chín giờ, Phó Vinh Khanh muốn ra ngoài một chuyến, vừa lên xe thì nhìn thấy xe Tống Linh Duật đi tới.
"Sao đấy?" Phó Vinh Khanh gác tay lên vô lăng, đầu hơi nghiêng ra ngoài cửa sổ.
"Đến hỏi anh có rảnh không?" Tống Linh Duật sợ hắn đi thật, anh ta xuống xe rồi mở cửa ghế phó lái của hắn ngồi vào: "Tôi có đồ đệ mới, muốn mời anh đi xem y hát có tốt không."
Thấy Phó Vinh Khanh tỏ vẻ muốn từ chối, Tống Linh Duật còn nói: "Anh thật sự không đi nghe thử xem có ổn không sao? Hôm nay y lên sân khấu, tôi không mời người khác, chỉ gọi anh thôi, không cho tôi chút mặt mũi sao?"
Phó Vinh Khanh định sẽ đi tới phủ Đốc quân một chuyến, nghe anh ta nói vậy thì miễn cưỡng dành ra chút thời gian. Trên đường đi, Tống Linh Duật lại hỏi về Thương Vân Tú, phản ứng của Phó Vinh Khanh rõ ràng không mạnh như ngày hôm qua, toàn khen Thương Vân Tú tốt.
Đến Lê viên, nơi đó vắng tanh không một bóng người, một nơi rộng lớn thế này chỉ đặt một cái ghế dựa. Phó Vinh Khanh hất cằm hỏi: "Sao vậy? Thật sự để tôi xem một mình à?"
Tống Linh Duật gật đầu: "Tôi dạy dỗ, đã sớm xem đủ rồi, hôm nay biểu diễn chính thức nên mời cậu Phó đến xem."
"Anh đừng có mà..." Phó Vinh Khanh nói: "Tôi lập gia đình rồi, Tú Tú ghen thì anh dỗ giúp tôi nhé?"
"Sợ cái gì, y không biết đâu." Tống Linh Duật không cho hắn thời gian chối từ, đẩy hắn tới ghế ngồi xuống.
Tống Linh Duật rời đi không bao lâu thì trên sân khấu có động tĩnh.
Tiếng nhạc vang lên, Phó Nhị gia vừa nghe là biết người kia muốn hát [Tỏa Lân Nang]. Một người mặc trang phục màu đỏ bước ra, Phó Vinh Khanh ngước mắt nhìn lên.
Tống Linh Duật bảo hắn xem thử có đủ tư cách không, thế là hắn quan sát tỉ mỉ từ đầu đến cuối.
Thân hình vô cùng tốt, chỉ là động tác hơi thô, không biết lúc cất tiếng hát thì có ổn hơn không.
Có lẽ là do hắn đã quen nhìn ngắm cơ thể Thương Vân Tú rồi, người này đứng trên sân khấu, ý nghĩ đầu tiên của Phó Vinh Khanh là đối phương có mấy phần giống Tú Tú.
Ý nghĩ này vừa bật ra, hắn đã tự dọa bản thân toát mồ hôi lạnh. Giống chỗ nào? Không giống chút xíu nào cả!
Nhưng không biết vì sao, bất kể là thân hình hay tư thế đều có thể khiến hắn nhớ đến Tú Tú. Càng nghĩ nhiều hắn lại càng cảm thấy gương mặt sau lớp phấn dày kia tinh xảo xinh đẹp, thanh tú.
Cậu Phó ngồi không yên, hắn nhìn xung quanh muốn kéo Tống Linh Duật ra hỏi có chuyện gì. Không tìm được người nhưng người trên sân khấu đã cất giọng trước.
Ngay cả giọng nói cũng giống đến lạ!
Dù giọng hát vẫn còn non nớt nhưng khá ổn, dù không thể nói là đặc biệt tốt nhưng ít ra vẫn không tìm được lỗi nào. Lần này Phó Nhị gia thật sự ngồi không yên. Tống Linh Duật hết cách, đành lặng lẽ tới thì thầm với hắn. Vừa nói xong, Phó Vinh Khanh đã không nhịn được mà cong môi cười.
Lần này thì tốt rồi.
Phó Vinh Khanh cảm thấy người này có vóc dáng tốt, ngoại hình tuyệt vời, mỗi câu hát đều là âm thanh hay nhất mà hắn từng nghe.
"Đời này khó lòng đoán được, chẳng nghĩ hôm nay lại đoàn viên, quay đầu phồn hoa tựa giấc mộng..."
Hát đến đoạn này, Phó Vinh Khanh cất giọng hát cùng y, nhịp chân hát đến hết bài. Lúc kết thúc, hắn không chờ người ra sau sân khấu mà đã vội vã đuổi theo.
"Tú Tú, mau để tôi ôm một cái nào..."
Sinh nhật của Phó Vinh Khanh được tổ chức ở Tam Cảnh viên, trên xe trở về Nhị gia cứ ngẩn ngơ nhìn y mãi như vậy: "Vợ ơi, sau này còn cơ hội không?"
"Gì cơ?"
"Hát ấy, tôi còn muốn nghe."
Thương Vân Tú không ngờ rằng hôm qua mình chưa kịp thay quần áo đã bị Phó Vinh Khanh bế về. Y vốn muốn hỏi Phó Vinh Khanh nghe xong có hài lòng không, nhưng nhìn phản ứng của hắn là biết, hẳn là hỏi xong cũng không nghe được câu trả lời tử tế nào.
Phó Vinh Khanh ôm y như ôm bảo bối, không ngừng khen Tú Tú xinh đẹp. Y còn đang mặc quần áo biểu diễn mà hắn đã dỗ dành nói muốn l*m t*nh, vừa làm vừa bảo y phải hát vài câu.
Thương Vân Tú xuống sân khấu là sẽ xấu hổ, không đồng ý với hắn, thế nên mới có tình trạng hắn nhìn y giống chim ưng như hiện tại.
"Vợ à, em hát đi, em hát một câu là tôi thấy sướng rồi."
Tài xế đang ở đây, Thương Vân Tú đưa tay bịt miệng hắn. Bịt miệng xong còn dặn dò từ đây đến Tam Cảnh viên hắn không được hé răng nửa lời. Thế là Nhị gia không nói nữa, chỉ là gặp người khác sẽ nói [Tỏa Lân Nang] hay lắm, nên đi nghe một lần.
Bạch Tri Thu đang chơi cùng cháu trai, nhìn thấy dáng vẻ này của con út thì ghét bỏ trợn mắt. Bà thả cháu trai xuống, nhích ra một chỗ và gọi Thương Vân Tú tới bên cạnh mình.
"Cô có cái này cho con, con theo cô lên lầu đi."
Lòng Thương Vân Tú nóng lên, gần như lập tức biết đó là gì, căng thẳng đi theo sau bà, mấy lần muốn nói lại thôi.
Bạch Tri Thu lấy một cái hộp nhỏ trong phòng ra, chính là cái hộp lúc trước Thương Vân Tú đã trả lại.
Bà không thích nói mấy lời tình cảm nên không nói nhiều, chỉ đặt chiếc hộp vào tay y: "Cô bảo quản giúp con hai năm, con mau mở ra xem có giống lúc trước không."
Thương Vân Tú nghe lời bà mở hộp ra. Bên trong, ngoài mặt dây chuyền ngọc thì còn có hai lá bùa bình an. Trên người Thương Vân Tú cũng có một cái, là Bạch Tri Thu đã xin cho y lúc trước.
Y cầm hai lá bùa trong hộp ra, cúi đầu nhìn mà không lên tiếng.
Bạch Tri Thu nói: "Tết cô lên chùa xin bùa, người trong nhà đều có, hai năm nên con có hai cái."
Sống mũi Thương Vân Tú cay cay, rầu rĩ đáp lời, ngón tay khẽ vuốt ve lá bùa bình an: "Phu nhân, hai năm nay cháu..."
"Cô biết, không sao cả." Bạch Tri Thu mỉm cười, đưa tay ôm y: "Vân Tú, đã qua cả rồi, khổ tận cam lai. Sau này thứ còn lại của hai đứa đều là phúc."
Sau này đều là phúc.
Suốt dọc đường quay lại, Thương Vân Tú đều nghĩ về câu này. Phó Nhị gia trêu y ngốc, chỉ có hai lá bùa bình an mà đã đắc ý thế rồi. Hắn giả vờ muốn giật, Thương Vân Tú không cho, nhét thẳng vào túi áo trước ngực giấu đi.
Mùa xuân sắp qua, gió đêm vẫn còn mát mẻ. Cửa sổ xe mở một nửa, Thương Vân Tú ngửi được mùi rượu thoang thoảng trên người Phó Vinh Khanh, y nói: "Vinh Khanh, chúng ta xuống xe đi bộ về nhé?"
"Ừ."
Nơi này còn cách biệt thự Dương Lâm một đoạn nữa, đi bộ sẽ rất chậm nhưng cứ đi mãi đi mãi thì kiểu gì hai người cũng sẽ về đến nhà.
Thương Vân Tú kéo tay Phó Vinh Khanh, thở phào nhẹ nhõm. Lúc nghiêng đầu nhìn sang, phía sau lưng Nhị gia lấp ló một vầng trăng.
Y dừng bước, ôm chặt lấy Phó Vinh Khanh: "Vinh Khanh, em ôm được mặt trăng rồi."
"Đúng vậy, Tú Tú, em ôm được mặt trăng rồi." Phó Vinh Khanh hơi cúi người, mặt đối mặt nhẹ nhàng bế y lên, tiếp tục đi về phía trước: "Bắt đầu từ ngày mai, em có muốn ôm thêm một mặt trời không?"
"Muốn." Thương Vân Tú đung đưa chân ngâm nga bài hí học được trong thời gian này, bất chợt nhớ ra điều gì đó: "Vinh Khanh, ngày mai mình gói sủi cảo nhé?"
"Muốn ăn sủi cảo à?"
"Ừm..." Thương Vân Tú nói: "Muốn chúc mừng đoàn viên."
Hết chính truyện, còn một ngoại truyện nữa nhé.