85. Ngoại truyện: Quyển Sách Hư Hỏng

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Ngoại truyện: Quyển Sách Hư Hỏng

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại truyện: Quyển sách hư hỏng
Khi loại rượu mới của nhà máy rượu nhà họ Tiền được tung ra, không đủ hàng bán, khó tránh khỏi sự đố kỵ từ những người trong ngành. Ngay sau đó, đủ mọi chuyện ập đến. Hiện tại, nghiêm trọng nhất là trong hộp đêm, mấy chục người uống vào bị đau bụng, hiện giờ họ vẫn đang nằm viện và đòi bồi thường.
Tiền Quân Hồng đứng trước cửa Tứ Lâm Công quán, xoa xoa đôi bàn tay lạnh buốt, cố tình liếc nhìn Phó Nhị gia đang ngồi trong xe. May quá, Vân Tú nhà mình không đi cùng.
"Sao thế cha vợ?" Phó Nhị gia loay hoay mãi mới tìm được một gói thuốc lá, rút ra một điếu mời Tiền lão gia một cách khách sáo.
Hơn nửa năm nay, hắn bị vợ quản nghiêm đến mức phải hút thuốc lén lút. Cả bao thuốc này đã nằm trong người Phó Nhị hơn nửa tháng mà không dùng đến điếu nào, trong khi trước đây cùng số lượng ấy, hắn chỉ hút đủ nửa ngày.
"Này này này? Con đừng có hút chứ, Tú Tú không chịu được mùi thuốc lá, chỉ cần ngửi thấy một chút là thằng bé biết ngay đấy." Tiền Quân Hồng tịch thu cả bao thuốc của hắn, chỉ để lại cái bật lửa.
Nhị gia quẹt lửa: "Vâng, không hút không hút."
Hắn cũng lấy luôn điếu thuốc trên miệng Tiền lão gia xuống: "Cha cũng đừng hút, kẻo để lại mùi trên người con."
Một già một trẻ bước vào Tứ Lâm Công quán, nước trà được bưng lên, Tiền Quân Hồng kể rõ mọi chuyện cho hắn nghe, Phó Vinh Khanh lập tức hiểu ra.
Tiền Quân Hồng: "Chuyện này đang được ém xuống, ngoài những người bệnh ra thì không mấy ai biết. Tú Tú cũng không hề hay biết, ông nội nó không cho phép nói ra, con đừng có lỡ lời đấy."
Phó Vinh Khanh ngẫm nghĩ mấy giây, hỏi: "Cha biết ở bệnh viện có bao nhiêu người không?"
"Ít nhất 30 người." Tiền Quân Hồng đã qua đó một lần, suýt nữa thì bị những lời lẽ phẫn nộ nhấn chìm. Sau đó ông ấy không đến nữa mà cử người đi xoa dịu những người gặp nạn, cố gắng không để chuyện bị làm lớn.
"Nói là ngộ độc rượu, nhưng cùng một mẻ rượu, sao lại xảy ra chuyện ở đó?"
"Phía con thì vẫn ổn." Phó Vinh Khanh đưa tay lấy tách trà trên bàn, cúi đầu thổi thổi: "E là rượu không có vấn đề, mà vấn đề nằm ở con người."
Nóng quá, Phó Vinh Khanh hít một hơi, chợt nảy ra một ý tưởng, hắn đề nghị: "Cha sắp xếp một chút, chuyển những người bệnh đến bệnh viện của con, chúng ta sẽ điều trị thống nhất, con sẽ giúp cha giải quyết chuyện này."
"Con rể ngoan, cha biết con có cách mà."
Tiền Quân Hồng còn muốn khen hắn thêm vài câu nữa thì Lý Cương, người phụ trách quản lý nhà máy rượu, vội vã chạy vào, gương mặt lộ rõ vẻ phong trần mệt mỏi: "Ông chủ, nhà hàng nhỏ phía Đông cũng xảy ra chuyện rồi."
...
Thương Vân Tú ngủ đến khi mặt trời lên cao, cả người y không chỗ nào là thoải mái, vừa đau vừa mỏi.
Mấy ngày trước y nhìn thấy một quyển sách tham khảo tên [Nuôi] trong thư phòng, tò mò nên mở ra xem. Bởi vì những quyển sách khác đều được đặt trên kệ, chỉ có quyển này lại bị khóa trong tủ, hẳn là có vấn đề.
Y vừa mới lật ra một trang thì bị Phó Nhị bắt gặp, hắn hỏi y có phải rất thích quyển sách này không, rồi vừa xem vừa làm theo suốt cả đêm. Mấy tuần nay, Phó Vinh Khanh rảnh rỗi, có thời gian là lại lôi y cùng học hỏi những điều tinh túy trong sách, Thương Vân Tú vốn chẳng hiểu gì lại bị hắn ép buộc làm theo một cách mơ màng.
Sáng nay lại nhìn thấy quyển sách này, cả người y càng không thoải mái, liền vứt nó vào thùng rác.
Gặp Hoa Ngũ ở lầu Danh, bị hắn trêu chọc vì dáng đi không bình thường, Thương Vân Tú vừa đỡ eo vừa đấm hắn một cái: "Nói bậy bạ."
"Nếu cổ ngài trắng hơn thì tôi sẽ tin." Hoa Ngũ là người đã trải qua bao sóng gió, hắn rất rảnh rỗi.
Thương Vân Tú lên lầu cùng hắn ta, ngồi xuống ở đài ngắm trăng. Hai người hỏi han vài chuyện vụn vặt như một lời mở đầu, y nói: "Ngũ gia, ngài là người giàu kinh nghiệm, tôi có chuyện muốn hỏi ngài."
"Ngài nói đi."
"Tôi..." Thương Vân Tú không biết nên mở lời thế nào, suy nghĩ một lát, Hoa Ngũ là người trong ngành, huống hồ hai người đã quen biết nhiều năm, không cần phải khách sáo. Thế là y thản nhiên hỏi: "Đau lâu như vậy mà vẫn còn, có bình thường không?"
"Cậu Phó không nhỏ bé chút nào nhỉ? Nếu không nhỏ thì là bình thường." Hoa Ngũ chậc lưỡi hai tiếng: "Hắn không biết thương xót ngài sao?"
"Là do cái quyển sách nát kia đấy, dạo này hắn hưng phấn lắm."
Nói đến sách này, Hoa Ngũ gia, người có hiểu biết rộng, cười một cách bí hiểm: "Sách ư? Có phải quyển sách bìa trắng, trên đó có mỗi chữ [Nuôi] không?"
Nói đến mức này rồi, Thương Vân Tú dù có ngốc cũng đoán được bảy tám phần, y hừ lạnh một tiếng, đẩy ly nước nguội hắn đưa sang: "Ngài cần bao nhiêu kinh nghiệm mới viết được cái thứ tục tĩu đến ghê người như vậy chứ?"
"Quá khen, quá khen. Tôi nuôi mấy đứa nhỏ đó, mỗi đứa kể cho tôi nghe một chút, viết mười quyển sách vẫn còn thừa." Hoa Ngũ hớn hở, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt kỳ lạ của Thương Vân Tú, nói: "Viết đủ mọi kiểu, ngài nói thử xem cảm giác thế nào? Có đủ sức không?"
Thương Vân Tú: "..."
"Trước đây trong thành đồn rằng Phó Nhị gia rất khỏe, ngài thật có phúc lớn đó nha."
Thương Vân Tú liếc hắn ta một cái: "Chút nhẹ nhàng của hắn đã bị quyển sách nát của ngài làm cho bay sạch rồi!"
"Hôm nay ngài nhắc nhở tôi, tôi muốn in thêm mấy bản nữa, có trò mới rồi đây."
"Thôi đi, đừng nói chuyện này nữa. Tôi đến là để hỏi ngài có muốn đến Tường Nhạc Hối một chuyến để giúp tôi huấn luyện nhân viên mới không? Về khoản này mà có ngài ra tay, tôi nhất định sẽ không đối xử tệ với ngài."
"Sao lại có người ác độc như ngài chứ?" Hoa Ngũ nhíu mày, giả vờ tức giận: "Không chỉ mang mấy đứa nhỏ xinh đẹp trong tiệm của tôi đi, đến cả ông chủ là tôi ngài cũng không buông tha!"
"Tôi có lòng tốt mà, lầu Danh là ngài thuê đúng không?" Thương Vân Tú nói: "Tiền thuê một năm cũng không phải ít đâu nhỉ?"
"Sao nào?"
"Ngài giúp đỡ tôi, tôi không những trả lương cho ngài mà còn mua lại lầu Danh tặng cho ngài. Ngài có muốn thực hiện giao dịch này không?" Thương Vân Tú giương mắt nhìn hắn ta. Hoa Ngũ rất có năng lực, hắn không chỉ tự thân lập nghiệp mà còn một mình nghĩ ra cách để lầu Danh phát triển tốt đến mức này, trong đầu hắn có rất nhiều ý tưởng. Thương vụ này đối với Thương Vân Tú chỉ có lợi chứ không lỗ, huống hồ số tiền mua lầu Danh, Tường Nhạc Hối chỉ cần nửa tháng là có thể thu lại được.
Hòa Ngũ vẫn còn đang suy nghĩ, hắn vốn có dự định kiếm đủ tiền rồi sẽ nghỉ ngơi. Nhưng mà hết cách rồi, Thương Vân Tú đã đưa ra quá nhiều, vẫn là câu nói ấy: "Có tiền mà không kiếm thì là đồ ngu."
Hắn ta nói: "Khi tôi in sách mới, ít nhất cũng sẽ tặng ngài một bản dành riêng cho nhà sưu tầm."
Thương Vân Tú không đáp lời hắn, yên lặng lắng nghe những người khác trong tiệm trò chuyện.
"Rượu ở lầu Danh nhập từ đâu thế?" Hai người đàn ông uống rượu ở đối diện dưới lầu đang trò chuyện.
"Sao thế? Anh cũng muốn trúng độc rồi vào viện nằm sao?"
"Nằm mấy ngày là có tiền bồi thường, lợi lớn đấy!" Người đàn ông nói: "Đây là Tứ Lâm Công quán đó, giàu nứt đố đổ vách."
Nói đến đây, người đàn ông đột nhiên nảy ra một ý tưởng: "Hay là đến Tường Nhạc Hối uống đi? Dù sao cũng là do người nhà họ mở, lẽ nào lại lấy rượu từ nơi khác được sao?"
Hai người bàn bạc rồi tính tiền đứng dậy, Thương Vân Tú nhíu mày thu ánh mắt lại: "Ngài có nghe họ nói gì không?"
"Ừ, nhà máy rượu xảy ra vấn đề, tôi nghĩ ngài đã biết rồi." Hoa Ngũ nói: "Rượu ở chỗ tôi cũng lấy từ nhà máy rượu đó, có sao đâu."
Thương Vân Tú không hề hay biết chuyện gì đã xảy ra, y định về hỏi nhưng nghĩ đi nghĩ lại rồi quyết định đến Tường Nhạc Hối trước.
Lúc y đi vào, Phúc Tường đang dạy dỗ nhân viên, Thương Vân Tú ra hiệu cho người phục vụ rời đi trước, rồi hỏi: "Rượu trong cửa hàng có vấn đề gì không?"
"Ngài biết rồi sao?" Phúc Tường hơi bất ngờ, sáng nay Tiền lão gia đặc biệt đến một chuyến, dặn dò đừng để Thương Vân Tú biết chuyện này, trời lạnh rồi, trái tim yếu ớt của y sẽ đau.
Thương Vân Tú: "Thật sự có chuyện này ư?"
"Có thì có, nhưng lão gia không muốn ngài biết. Hay là ngài cứ coi như không biết là được rồi." Phúc Tường không muốn nói, lo rằng Thương Vân Tú sẽ khó chịu trong người. Nếu không ai nói gì, ông chủ Thương sẽ cảm thấy mọi người đang "nhắm vào" mình, thế là Phúc Tường đành tiết lộ một chút: "Nghe nói là ngộ độc rượu, nguyên nhân cụ thể thì không rõ."
"Ngộ độc rượu?" Thương Vân Tú biết sẽ không thể hỏi rõ ràng từ chỗ Phúc Tường, y cố ý cải trang rồi làm nhân viên rửa bát đĩa trong thành.
Y nói mình là người mới đến, rất nhiệt tình, ai bận rộn cũng vui vẻ giúp đỡ. Sau khi tan ca, đồng nghiệp hỏi y có phải đang thiếu tiền không. Thương Vân Tú bị hỏi đến mức mờ mịt, sợ bị nghi ngờ nên vẫn gật đầu. Đối phương nói với y, nếu muốn làm giàu thì ba giờ sáng hãy đến căn phòng rách nát ở rìa thành phố.
Thương Vân Tú cẩn thận hỏi anh ta vì sao lại có lòng tốt như vậy.
"Tiền giới thiệu đó, mỗi người năm đồng bạc." Nhân viên phục vụ nói: "Đương nhiên nếu có thể giúp họ làm việc thì được hẳn 100 đồng, nhưng tôi không có cái gan đó, kiếm chút tiền giới thiệu là được rồi."
Chuyện này mà bị phát hiện thì phải đi tù, những kẻ có gan làm càng ngày càng ít đi, nếu không thì sao lâu như vậy mà chỉ có hai nhà hàng xảy ra chuyện.
Buổi tối Thương Vân Tú về trước Phó Vinh Khanh, y ngồi dựa vào ghế sofa nghĩ phải làm sao bây giờ. Hai ông bà nhà họ Tiền cố ý muốn che giấu, đoán chừng cũng không muốn y can thiệp vào chuyện này. Nhưng hai người tuổi đã cao như vậy rồi, sao phải chịu oan ức thế này...
Cũng không biết Phó Vinh Khanh có biết chuyện này không, nếu như dạo gần đây công việc của hắn bắt đầu bận rộn, tốt nhất là không biết thì hơn.
Mấy phút sau, Thương Vân Tú lên lầu, tìm thấy khẩu súng mà Phó Vinh Khanh giấu trong tủ quần áo, Thương Vân Tú lau sạch rồi bỏ vào túi, định mang ra ngoài.
Chuyến này y định làm một phen lớn, coi như lấy đó làm gương, xem thử sau này còn ai dám khiêu khích nhà họ Tiền nữa không.
"Vợ?" Phó Vinh Khanh chưa bước vào đã nghe thấy tiếng, hắn đang trên đường lên lầu.
Thương Vân Tú đóng cửa tủ quần áo lại, chọn một bộ đồ ngủ ném lên giường, ra vẻ đang chuẩn bị đi tắm rửa nghỉ ngơi.
Phó Vinh Khanh ôm y từ đằng sau, cúi đầu hôn lên cổ: "Vợ, cùng tắm nhé?"
"Không được, anh thành thật một chút đi." Mấy ngày nữa nếu hắn muốn làm loạn thì Thương Vân Tú sẽ chiều hắn, thậm chí là suốt đêm. Bây giờ thì không thể, y còn hai việc đứng đắn cần giải quyết.
"Đã chơi đến trang 41 rồi, lẽ nào lại bỏ dở giữa chừng?" Phó Vinh Khanh làm mấy động tác nhỏ, sờ được cái gì đó, hắn vui mừng nói: "Cố gắng của tôi không hề uổng phí. Hay là nói... Sau mấy ngày huấn luyện, vừa gặp tôi em..."
"Rút ngón tay ra đi." Thương Vân Tú nhíu mày khẽ rên một tiếng: "Nghỉ một ngày..."
"Tôi đã quen rồi, không làm một lần thì ngủ không ngon." Phó Vinh Khanh nói: "Tú Tú, em thương tôi đi mà, tắm cùng tôi nhé?"
"Được rồi... Tắm cùng nhau. Nhưng lần này muộn nhất là hai giờ thôi đấy." Thương Vân Tú chạm vào bàn tay đang xoa nắn trên bụng mình, y siết chặt lại, nói: "Vinh Khanh, anh chú ý một chút..."
Bây giờ không nhắc nhở, lát nữa sẽ biến thành những lời yêu thương kiểu "nghiện mà còn ngại", càng nói Phó Nhị càng hưng phấn.
"Lần nào tôi cũng chú ý..." Phó Nhị cọ vào mặt y: "Vợ, em vừa khóc là tôi đã đau lòng. Mặc dù tôi rất thích em khóc gọi tên tôi, nhưng em là bảo bối của tôi mà, thích thì thích nhưng cũng không nỡ."
Thương Vân Tú ừm một tiếng, tiếp đó cảm thấy hơi lạnh, y trở tay đè tay Phó Vinh Khanh lại: "Tắm xong rồi..."
Muộn rồi.
Phó Nhị hài lòng, thậm chí còn nghĩ ác ý rằng, nếu nơi đó chỉ thuộc về một mình hắn, thì lúc nào cũng phải giữ trạng thái tốt để chào đón hắn.
"Hôm nay em đi đâu, tôi gặp được Hoa Ngũ, hắn ta nói sẽ đưa cho tôi một món bảo bối."
"Đừng có lấy cái quyển sách nát của hắn ta." Thương Vân Tú sợ bị ngã, vịn cửa tủ không được nên nắm chặt bàn tay đặt trên lưng hắn.
"Vinh Khanh..." Tú Tú nghiêng đầu hôn hắn.
"Đêm nay tôi phải quay lại công ty một chuyến, có việc vẫn chưa làm xong, lúc này những người khác còn đang làm thêm giờ đấy." Phó Vinh Khanh dỗ dành Tú Tú chủ động hơn một chút, nói tiếp: "Buổi tối vợ ngủ một mình, có quen không?"
"Vẫn ổn."
Thương Vân Tú cảm thấy rất đúng lúc, nhưng lại thấy không nỡ, hốc mắt vốn đã đỏ hoe như người chịu tủi thân, khiến lòng người ta đau nhói, y hỏi: "Mấy giờ anh đi?"
"Một giờ."
"Không được, anh ôm em thêm lát nữa, 1 giờ 10 hãy đi..." Thương Vân Tú được bế lên tủ, hai người đối mặt nhìn nhau.
"Được, vợ ngoan." Phó Vinh Khanh thực lòng cảm thán. Ở phương diện này, Tú Tú của hắn lạ lùng nghe lời, nói gì là làm nấy, khiến người ta mềm lòng.
"Chờ trời ấm lên chúng ta ra ngoài nhé?" Phó Vinh Khanh nói: "Tôi có rất nhiều nơi muốn đưa em đi xem, dù cho tương lai thế nào, đâu đâu cũng sẽ đong đầy kỷ niệm ấm áp."
Phó Nhị đột nhiên cảm thấy không cần chờ thời tiết ấm lên: "Vợ, mùa đông tuyết rơi cũng được. Chúng ta có thể lót áo choàng bên dưới rồi nằm trên tuyết mềm, nếu em muốn ấm áp thì chỉ có thể dựa vào tôi."
"Nghe... Cũng không tệ lắm." Cả ngực lẫn lưng Thương Vân Tú đều đẫm mồ hôi, không còn hơi sức đâu mà nói chuyện nữa.
Không biết đã quen hay thế nào mà lần này y không hề khó chịu, chỉ có sự mới mẻ tràn ngập nhấn chìm y vào đó.
Tú Tú: Không ai hiểu được nỗi khổ của tôi.
FULL