Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 123: Hứa An An và Diệp Húc (Phần 6)
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa An An ngồi chờ ở sảnh khoảng 20 phút, y tá mới gọi đến tên cô.
Hứa An An đang đeo tai nghe nên không nghe thấy. Diệp Húc bèn vẫy tay trước mặt cô, cô lập tức tháo tai nghe rồi nhìn anh.
Diệp Húc đứng dậy: “Đến lượt cô rồi.”
Hứa An An tắt điện thoại bỏ vào túi xách, quên mất mình bị bong gân mắt cá chân nên vô thức đứng dậy. Động tác này chạm vào vết thương ở sau eo và mắt cá chân khiến cô đau điếng kêu lên, lập tức khom lưng, một tay ôm eo muốn ngồi xuống ghế.
Diệp Húc đỡ cánh tay cô, hỏi: “Cô có sao không?”
Hứa An An lắc đầu: “Tôi không sao, chẳng qua là lúc đứng dậy dùng sức hơi mạnh nên bị đau thôi. Nha sĩ Diệp, phiền anh dìu tôi vào phòng khám vậy.”
Diệp Húc khẽ “ừ”, nói: “Vào thôi.”
“Cảm ơn anh.”
Hứa An An dồn trọng lực sang chân trái không bị thương, tập tễnh bước vào phòng khám của bác sĩ dưới sự giúp đỡ của Diệp Húc.
Bác sĩ ngẩng đầu nhìn bọn họ. Diệp Húc đỡ Hứa An An ngồi xuống ghế, sau đó nói với bác sĩ: “Cô ấy bị bong gân, nhờ bác sĩ khám giúp cô ấy.”
Bác sĩ: “Bị thương ở chân phải à?”
Hứa An An gật đầu: “Đúng rồi ạ.”
Bác sĩ: “Kéo quần lên cho tôi xem nào.”
Hôm nay Hứa An An mặc quần jeans dài che kín mắt cá chân nên không thể thấy vết thương. Hứa An An bèn kéo ống quần lên theo lời bác sĩ, lúc này cô mới hoảng sợ khi thấy mắt cá chân của mình sưng vù một cục.
Hứa An An cứ nghĩ mình chỉ bị bong gân nhẹ, không có gì nghiêm trọng cả. Nếu không phải vì nghe nói Diệp Húc sẽ đưa mình đến bệnh viện thì cô đã chủ quan không đi khám chỉ vì nghĩ là bong gân nhẹ. Hơn nữa, sau khi bị ngã xuống cầu thang, cô cũng không kiểm tra mắt cá chân của mình. Giờ mới phát hiện mắt cá chân sưng to đến mức này, thảo nào đau nhói.
Không biết mắt cá chân sưng nghiêm trọng thế này thì gân cốt có bị tổn thương hay cần phẫu thuật gì không nhỉ?
Hứa An An lo âu nhìn Diệp Húc, người duy nhất cô có thể bày tỏ nỗi lòng lúc này.
Diệp Húc cũng ngạc nhiên khi thấy vết thương trên mắt cá chân của cô, không ngờ nó nghiêm trọng đến thế. Hóa ra cô bị bong gân thật chứ không phải là kiếm cớ ép anh phải đưa cô đến bệnh viện khám.
Thấy mặt Hứa An An cứ ngơ ngác như không biết mình bị thương nặng, Diệp Húc quay sang nói chuyện với bác sĩ: “Bác sĩ khám giúp cô ấy xem có bị tổn thương xương khớp không.”
Bác sĩ hỏi: “Sao bị thương vậy?”
“Cô ấy trượt chân ngã cầu thang.”
Bác sĩ gật đầu, cầm bút ghi vào hồ sơ bệnh án, đồng thời hỏi: “Có thai không?”
Hứa An An ngỡ ngàng: “Dạ?”
Bác sĩ thấy màu môi cô nhợt nhạt như sợ hãi, bèn nghiêng đầu hỏi Diệp Húc: “Bạn gái cậu có thai không?”
Diệp Húc cũng sững người khi nghe câu hỏi này. May mà anh cũng là bác sĩ, có kiến thức y học nên anh nhanh chóng hiểu được ý định của bác sĩ. Bác sĩ hỏi như vậy không phải vì tò mò chuyện riêng mà chỉ muốn biết để xem có nên thực hiện xét nghiệm nào đó không dành cho phụ nữ có thai hay không.
Anh không dám trả lời câu hỏi này, vì vậy anh cúi đầu nhắc Hứa An An: “Bác sĩ hỏi cô có mang thai không.”
Bác sĩ: “…”
Bác sĩ đã hơn 50 tuổi khẽ nhíu mày, thầm cảm thán thời buổi này có những thanh niên nhìn qua thì hào hoa phong nhã nhưng nhân phẩm lại quá tệ, ngay cả bạn gái mình có thai hay không cũng không rõ.
“Đương nhiên tôi không mang thai, sao tôi mang thai được chứ? Tôi vẫn chưa có bạn trai mà!” Hứa An An liếc Diệp Húc.
Diệp Húc gật đầu, nói với bác sĩ: “Cô ấy không có thai.”
Bác sĩ nghe Hứa An An nói chưa có bạn trai mới chợt nhận ra mình đã hiểu lầm mối quan hệ của hai người. Ông ấy mỉm cười cởi mở, nói: “Xin lỗi, tôi thấy hai cháu đi cùng nhau nên tưởng hai cháu là người yêu.”
Hứa An An cười đáp: “Không sao đâu ạ, anh ấy cũng là bác sĩ nha khoa, hôm nay cháu tới bệnh viện anh ấy khám răng, sau đó bị ngã bong gân ngay tại bệnh viện nên anh ấy tốt bụng đưa cháu đi khám.”
Bác sĩ gật đầu, sau đó đảo mắt nhìn Diệp Húc và Hứa An An, đoạn hỏi Diệp Húc: “Chàng trai trẻ có bạn gái chưa?”
Diệp Húc: “Tôi vẫn chưa có bạn gái.”
Bác sĩ nói một câu đầy ẩn ý: “Ở tuổi các cháu thì chắc hiếm người chưa hẹn hò nhỉ? Cũng đến tuổi tìm người yêu rồi đấy.”
Hứa An An hiểu ý của bác sĩ, ánh mắt thoáng hiện ý cười rồi cúi đầu, không nói gì.
Bác sĩ hỏi: “Căn cước công dân đâu?”
Hứa An An lấy căn cước công dân từ trong túi xách đưa cho bác sĩ. Bác sĩ xem thông tin của cô rồi kiểm tra trên máy tính.
“Hứa An An, 22 tuổi.”
Hứa An An gật đầu, đáp: “Đúng rồi ạ.”
Bác sĩ viết vài chữ lên hồ sơ bệnh án: “Đi chụp X-quang xem thử đã, phụ nữ có thai không chụp được đâu nhé.”
Hứa An An đáp lại: “Cháu không có thai.”
Chẳng trách ông ấy lại hỏi cô có thai hay không, thì ra là vì nguyên nhân này.
“Phòng chụp X-quang trên tầng bốn.” Bác sĩ đưa hồ sơ bệnh án và căn cước công dân cho Hứa An An: “Hai cháu đi chụp phim trước đã, chụp xong quay lại đây tìm tôi.”
Hứa An An: “Dạ.”
Nói rồi, cô vịn thành ghế đứng dậy. Diệp Húc nói: “Eo cô ấy cũng bị thương.”
Bác sĩ: “Vén áo lên tôi xem thử.”
Ý là phải vén áo lộ eo sao? Hứa An An ngượng ngùng: “Không cần khám eo đâu, tôi thấy eo không đau mấy, chắc không bị tổn thương xương khớp gì đâu, về nhà nghỉ ngơi vài ngày là được.”
Diệp Húc: “Cô chắc không?”
“Tôi chắc chắn, eo tôi không sao cả.”
Diệp Húc không nghe cô mà nói với bác sĩ: “Chụp phim cho eo của cô ấy luôn nhé bác sĩ.”
Diệp Húc lấy sổ hồ sơ bệnh án và căn cước công dân của cô đưa cho bác sĩ, nói: “Dù gì cũng đã đến bệnh viện rồi.”
Hứa An An: “…”
Dù gì cũng đã đến bệnh viện rồi ư? Anh nghĩ đến bệnh viện cũng như đến trung tâm thương mại sao, rằng đã đến rồi thì phải mua sắm thêm không thì sẽ thiệt ư?
Cuối cùng Hứa An An vẫn khám hai chỗ. Lúc ngồi chờ lấy phim ở ngoài, cô cảm thấy rất bất an.
Cô cầm điện thoại tìm kiếm trên Baidu, hỏi bị bong gân ở chân thì sẽ dẫn đến hậu quả gì, có để lại di chứng không. Baidu trả lời có khả năng tổn thương dây chằng, nếu xương cốt bị thương thì sẽ rất nghiêm trọng, thậm chí phải làm phẫu thuật.
“Nha sĩ Diệp, liệu vết thương của tôi có tổn thương xương cốt không?”
“Phải chờ kết quả khám bệnh mới biết được.”
“Bị thương ở xương thì khó chữa lắm phải không? Có khi sau này đi đường cũng tập tễnh ấy chứ.”
Diệp Húc liếc nhìn trang web Baidu trên màn hình điện thoại cô, thản nhiên nói: “Cô đừng xem Baidu nữa thì sẽ không thấy khó chữa đâu.”
Hứa An An: “…”
Diệp Húc: “Cất điện thoại đi. Sau này có việc gì thì nên xin tư vấn từ người trong ngành, đừng tra Baidu.”
Chỉ cần xem lúc Hứa An An đi khám răng mà cứ hỏi bác sĩ là tiêm thuốc gây tê có làm mặt bị liệt hay không là biết cô là nạn nhân của những thông tin vớ vẩn trên Baidu.
“Nhưng tôi không quen ai trong ngành để xin tư vấn cả, không xem Baidu thì biết hỏi ai đây, nha sĩ Diệp?”
Hứa An An nhìn Diệp Húc bằng ánh mắt đầy mong chờ, thể hiện ý đồ rõ ràng: “Sau này tôi có thể hỏi anh những vấn đề liên quan đến y tế không?”
Diệp Húc: “Mỗi người am hiểu một lĩnh vực riêng, tôi chỉ là bác sĩ nha khoa.”
Hứa An An cười tủm tỉm nói: “Không sao, anh học y nên chắc xung quanh anh có nhiều bạn bè trong ngành y lắm, anh có thể…”
Hứa An An dừng một chút, ngay khi Diệp Húc cho rằng cô sẽ nói anh có thể giúp cô hỏi bạn bè của mình thì cô lại trả lời nằm ngoài dự kiến của anh: “Anh có thể giới thiệu WeChat của bạn bè anh cho tôi. Trước kia tôi không giỏi giao tiếp nên trong danh sách bạn bè rất ít người, vừa hay có thể mở rộng các mối quan hệ xã giao luôn. Được không?”
Cô chớp chớp mắt: “Được không? Được không?”
Cô muốn kết bạn với anh chỉ để mở rộng các mối quan hệ xã giao thôi ư? Chẳng lẽ định chọn bạn trai trong số đám bạn bè của anh?
Diệp Húc mím môi, không trả lời cô mà chỉ nhìn cô bằng ánh mắt như thể đang nói “không được”.
Một khi Hứa An An đã nói chuyện thì quên hết đau đớn, hai tay bưng mặt, hỏi anh: “Nha sĩ Diệp, đàn ông học y các anh đều đẹp trai lắm phải không?”
Cái đuôi cáo của cô lại bắt đầu lộ ra rồi kìa.
Diệp Húc nói: “Cô nhìn xung quanh là biết ngay thôi.”
Nơi này là bệnh viện, nhìn đâu cũng thấy bác sĩ. Có phải bác sĩ nào cũng đẹp trai như anh hay không, cứ nhìn xung quanh là biết ngay.
Diệp Húc tiện tay lấy một cuốn sách kiến thức y học phổ thông của bệnh viện từ trên kệ sách rồi mở ra.
Hứa An An biết ý dừng lại, không tiếp tục trêu chọc anh nữa.
Cô lại bắt đầu buồn bã, lo âu về những hậu quả nghiêm trọng của bong gân mà mình xem trên Baidu, tự hù dọa mình.
May mà không lâu sau đã có kết quả chụp phim, hai người cầm phim đi tìm bác sĩ.
Mặc dù chân bị sưng rất to nhưng không tổn thương xương khớp, bác sĩ kê đơn cho Hứa An An là một lọ thuốc xịt Vân Nam Bạch Dược. Hứa An An lại nghĩ đơn thuốc này đơn giản quá.
“Bác sĩ, chú chỉ kê mỗi một lọ Vân Nam Bạch Dược cho cháu thôi ạ? Mắt cá chân cháu sưng tấy thế này cơ mà, hay là chú kê thêm mấy loại thuốc nữa cho cháu đi.”
Bác sĩ cười hiền từ: “Một lọ thuốc xịt Vân Nam Bạch Dược là đủ rồi.”
Hứa An An: “Chú xem có thể dùng chung với loại thuốc khác không để cháu dùng luôn, biết đâu khỏi nhanh hơn thì sao? Dù gì cháu cũng đến khám rồi.”
Nghe cô nói đến đây, Diệp Húc không nhịn được phì cười.
Tuy bác sĩ không hiểu vì sao Diệp Húc lại cười nhưng ông ấy cũng cảm thấy cô gái trước mắt rất thú vị, bèn ôn tồn khuyên nhủ: “Chân bị thương thì cần tĩnh dưỡng, tổn thương gân cốt cần dưỡng trăm ngày, sốt ruột cũng chẳng làm được gì. Loại thuốc mà tôi kê cho cô đã có hiệu quả tốt nhất rồi, dùng chung với các loại thuốc khác thì sẽ không có hiệu quả hơn đâu.”
Hứa An An vẫn nghĩ thuốc xịt Vân Nam Bạch Dược không đáng tin cậy lắm, bèn nói: “Có loại thuốc dán nào mà cháu dùng được không ạ? Cháu thấy người khác bị thương đều dùng thuốc dán.”
Bác sĩ nói: “Không cần dùng thuốc dán đâu, cô chỉ xịt thuốc đúng giờ mỗi ngày là đủ.”
“Thôi được rồi.”
Bác sĩ dặn tiếp: “Đã bị thương thì đừng đi giày cao gót, đừng vận động mạnh, cố gắng hạn chế đi lại để tránh bị bong gân lần nữa.”
“Dạ, cháu cảm ơn bác sĩ.”
Quầy lấy thuốc ở tầng trệt. Diệp Húc cầm căn cước công dân của Hứa An An đi lấy thuốc. Hứa An An nhìn lọ thuốc xịt Vân Nam Bạch Dược mà anh mang về, nghĩ rằng mình chờ ở bệnh viện nãy giờ, nào là xếp hàng đăng ký, rồi chụp X-quang, cuối cùng chỉ lấy được một lọ thuốc xịt thì quá lỗ.
Cô cúi đầu đọc hướng dẫn sử dụng trên thân lọ thuốc, Diệp Húc hỏi: “Nhà cô ở đâu?”
Hứa An An buột miệng đọc địa chỉ. Diệp Húc nhíu mày: “Nhà cô ở đồn công an sao?”
Hiển nhiên Diệp Húc rất quen thuộc với địa chỉ mà cô vừa nói. Hứa An An ngạc nhiên nhìn anh: “Sao anh biết địa chỉ đó là đồn công an?”
Diệp Húc cụp mắt, vẻ mặt như muốn nói “cô đừng đùa tôi”.
Hứa An An cười nhìn anh: “Anh đừng giận, địa chỉ mà tôi nói đúng là đồn công an. Con gái chúng cháu ra ngoài dù gì cũng phải đề phòng một chút, không thì dễ bị đàn ông lừa lắm chứ.”
Diệp Húc nhướng mày, cười nửa miệng: “Cô cho rằng tôi sẽ lừa cô ư?”
Hứa An An nhún vai: “Nha sĩ Diệp, không phải tôi không tin anh, dù sao hai ta chỉ mới quen nhau chưa tới một ngày, bây giờ trời cũng đã tối, anh hỏi nhà tôi ở đâu, tôi đề phòng một chút chắc không đến nỗi xúc phạm anh đâu chứ?”
Diệp Húc nhếch môi, điềm tĩnh hỏi: “Cô không báo địa chỉ thật cho tôi thì tôi nên chở cô về đâu? Đồn công an ư?”
“Cũng được, nhà tôi ở cách đó không xa, anh đưa tôi đến ngay trước cửa đồn công an là được.”
Cuối cùng, Diệp Húc thật sự lái xe máy chở Hứa An An đến trước cửa đồn công an. Hứa An An được anh đỡ xuống xe, sau khi đứng vững, cô nói: “Cảm ơn nha sĩ Diệp, hôm nay chân tôi hơi bất tiện nên hôm khác tôi sẽ mời anh ăn cơm.”
Diệp Húc không từ chối lời mời hẹn của cô, chỉ hỏi: “Không cần tôi đưa cô về tận nhà hả? Cô tự về được chứ?”
Hứa An An đáp: “Tôi ổn, anh yên tâm đi, tôi có thể tự về nhà, vả lại…”
“Vả lại gì?”
“Vả lại tôi không sống một mình. Bố mẹ tôi đều ở nhà, giờ này họ đã tan ca rồi. Nếu anh đưa tôi về thì họ sẽ hiểu lầm.”
Một người đàn ông đưa một người phụ nữ về nhà, không cần hỏi cũng biết mọi người sẽ hiểu lầm ra sao.
Hứa An An vẫy tay chào Diệp Húc: “Tạm biệt nha sĩ Diệp nhé.”
Dứt lời, cô quay người, tập tễnh bước về nhà.
Diệp Húc dõi theo bóng lưng cô, mãi đến khi bóng cô khuất sau ngã rẽ, anh mới quay xe.
Điện thoại trong túi reo lên, Diệp Húc lấy ra xem thì thấy là Ngụy Vĩ Thành gọi đến.
“A lô, Húc Tử, cậu đang ở đâu thế?”
Diệp Húc báo tên của đồn công an. Ngụy Vĩ Thành ngạc nhiên kêu lên: “Trời đất, sao cậu lại chạy tới chỗ đó? Cậu lại phạm tội nữa à?”
Diệp Húc: “Không.”
“Cậu không phạm tội thì chạy đến đó làm gì? Chẳng lẽ cậu nhớ lại cảm giác đắng cay ngọt bùi ngày xưa? Hay là đi thăm các chú cảnh sát trong đồn để xem họ có còn nhớ cậu không?”
Diệp Húc cười mắng: “Cậu còn mặt mũi nói chuyện kiểu đó sao? Rốt cuộc đứa nào làm hại tôi hết lần này đến lần khác bị đưa vào đồn công an?”
Diệp Húc và Ngụy Vĩ Thành là bạn thân từ thuở nhỏ. Ngụy Vĩ Thành bắt đầu biết yêu từ năm cấp 2, quen một cô bạn gái nhưng sau này cô bạn gái ấy lọt vào mắt xanh của một học sinh cá biệt, đầu têu băng nhóm côn đồ trong trường, vì vậy cậu ta cứ suốt ngày dẫn đám đàn em chặn đường Ngụy Vĩ Thành, đòi đánh cậu ấy. Diệp Húc hay đi cùng Ngụy Vĩ Thành nên khó tránh khỏi bị vạ lây, song anh lại không thể bỏ mặc bạn thân bị đánh.
Ít người khó chống lại đám đông, thế là hai người lấy ác trị ác, cũng kết nạp một đám đàn em. Hai nhóm thường xuyên đánh nhau, vì vậy không ít lần bị các chú công an đưa về đồn phê bình, giáo dục một trận. Mà hồi đó, họ thường bị đưa đến đồn công an này.
Thế nên Diệp Húc rất quen thuộc với địa chỉ này.
Ngụy Vĩ Thành cười gượng: “He he, bạn chí cốt của tôi ơi, anh hùng không nhắc lại chuyện cũ, cơ mà giờ cậu chạy tới đó làm gì?”
Diệp Húc đáp: “Không làm gì cả, cậu gọi điện cho tôi vì chuyện gì?”
Ngụy Vĩ Thành ấp úng: “Không có chuyện gì to tát, chẳng qua bạn gái tôi thấy xe cậu ngầu quá nên đòi thử lái. Cô ấy đã có bằng lái rồi nên tôi để cô ấy lái thử cho thỏa chí, sau đó bất cẩn gây ra một vụ va chạm nhỏ, làm trầy xe của cậu. Cậu yên tâm, tôi đã đưa xe của cậu đi sửa chữa rồi, hứa sẽ trả lại cậu chiếc xe như mới.”
Diệp Húc cúp máy ngay tức thì, không muốn nghe Ngụy Vĩ Thành nói nhiều nữa.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần Ngụy Vĩ Thành có bạn gái thì nhất định sẽ khiến anh thiệt hại thứ gì đó.
Anh vừa định cất điện thoại vào túi thì một tin nhắn WeChat mới hiển thị trên màn hình.
Bạn của vợ Thẩm Hạo Bác: [Nha sĩ Diệp, tôi về đến nhà rồi. Anh thấy tôi về nhanh chưa.]
Đúng là rất nhanh.
Diệp Húc ngẩng đầu nhìn khu chung cư phía sau đồn công an, đoán chắc gia đình Hứa An An sống trong khu chung cư này. Nếu anh nhớ không nhầm thì khu chung cư này có không ít cảnh sát và người thân, gia đình trú ngụ, nổi tiếng là khu chung cư không có trộm.
Ý thức đề phòng của cô gái này quả thật rất cao.
Bạn của vợ Thẩm Hạo Bác: [Trên đường về anh chú ý an toàn nhé, về đến nhà nhớ nhắn tin báo cho tôi biết.]
Diệp Húc: [Ừ.]
Trả lời xong, anh tiện tay sửa lại tên liên hệ trong điện thoại, từ “Bạn của vợ Thẩm Hạo Bác” thành “Hứa An An”.