Đêm đầu tiên đầy bất ngờ

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Đêm đầu tiên đầy bất ngờ

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Tư Dư trân trân nhìn Thẩm Hạo Bác đi đến trước cửa căn hộ bên cạnh, cúi đầu nhập mật khẩu, đẩy cửa bước vào nhà. Cánh cửa đóng lại sau lưng anh, phát ra tiếng 'cạch' nhẹ.
Phó Tư Dư vẫn đứng trước cửa thang máy, nhìn chằm chằm cánh cửa căn hộ đối diện đã đóng chặt, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
Thẩm Hạo Bác ở cạnh nhà cô!
Thẩm Hạo Bác ở ngay cạnh nhà cô!
Sao lại trùng hợp thế chứ?
Nhưng nghĩ lại, căn hộ cô đang ở vốn là của Thẩm Hạo Bác, mà anh lại giàu có như vậy. Việc anh mua hai căn hộ liền kề cùng tầng, ở một căn và bỏ trống một căn là chuyện bình thường. Thế nên, việc hai người họ trở thành hàng xóm cũng chẳng phải là trùng hợp.
Nếu Thẩm Hạo Bác nói anh ở ngay căn bên cạnh trước khi Phó Tư Dư dọn vào, chắc chắn cô sẽ không đồng ý chuyển đến đây. Cô không thể tưởng tượng cảnh mình trở thành hàng xóm với Thẩm Hạo Bác, cảnh hai người dù ngẩng đầu hay cúi đầu cũng sẽ chạm mặt nhau.
Tuy nhiên, giờ cô đã chuyển đồ đạc tới đây. Hơn nữa, sau thời gian ở chung một ngày hôm nay, Phó Tư Dư lại thấy có vẻ như anh cũng không đáng sợ đến vậy. Cô lỡ tay đánh anh hai cái mà anh cũng chẳng phản ứng gì.
Dù sao cũng đã dọn đến đây rồi, cô lại rất thích căn nhà này, vậy nên cứ sống ở đây thôi. Thẩm Hạo Bác cũng đâu thể ăn thịt cô được.
Phó Tư Dư về phòng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Căn nhà này của Thẩm Hạo Bác hẳn là được dọn dẹp định kỳ nên rất sạch sẽ. Cô không cần phải thuê người dọn dẹp nữa, chỉ cần sắp xếp quần áo, giày dép, túi xách và những vật dụng sinh hoạt cô mang đến hôm nay là xong.
Trước khi làm những việc này, Phó Tư Dư lên mạng đặt mua mấy hộp sữa chua uống, kem và một ít trái cây. Hiện tại cô cảm thấy nhạt miệng, không muốn ăn cơm, chỉ muốn ăn những món mát lạnh, dễ ăn.
Dọn dẹp xong xuôi, đồ ăn cô đặt cũng vừa tới. Phó Tư Dư cất đồ vào tủ lạnh, rồi nằm trên sô pha ăn kem và trái cây, sau đó tiếp tục lướt điện thoại.
Hơn mười giờ, cô mới lười biếng bò dậy khỏi sô pha, vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa để lên giường tiếp tục chơi điện thoại.
Cô đứng trước cửa phòng tắm, dựa vào ánh đèn từ phòng ngủ, thấy công tắc đèn trên tường, cô vươn tay ấn thử một cái.
"Tạch" một tiếng.
Đèn phòng tắm vẫn tối om, không hề có phản ứng.
Đèn hỏng rồi sao?
Phó Tư Dư lại ấn công tắc vài lần, chiếc đèn trần trong phòng tắm chỉ sáng lên vài giây rồi lại vụt tắt.
Tuy thời gian ngắn ngủi nhưng bóng đèn vẫn sáng lên được, chứng tỏ bóng đèn không hỏng. Cô đoán có lẽ là do đường dây điện bị lỏng ở đâu đó.
Giờ đã muộn, cô là con gái, lại sống một mình nên không tiện gọi thợ đến sửa vào giờ này. Hơn nữa trong nhà chỉ có mình cô, cô có thể tắm mà không cần đóng cửa phòng tắm. Dù sao ánh đèn phòng ngủ cũng có thể chiếu tới phòng tắm, tạm thời tắm như vậy, mai sẽ gọi thợ đến sửa sau.
Phó Tư Dư không để ý tới đèn phòng tắm nữa mà cởi quần áo, rồi đứng dưới vòi hoa sen.
Cô mở vòi nước, ngửa đầu nhắm mắt chuẩn bị để nước xối vào mặt, nhưng đợi vài giây mà vòi hoa sen lại như bị tắc. Chỉ có vài giọt nước hiếm hoi chảy xuống, làm ướt mi mắt cô.
Vòi hoa sen cũng hỏng.
Mấy thứ chất lượng kém này!
Đèn không sáng, vòi hoa sen cũng hỏng. Phó Tư Dư chợt nhớ lại lời Thẩm Hạo Bác nói với cô lúc ở ngoài hành lang, rằng nếu cần, cô có thể đến tìm anh bất cứ lúc nào. Giờ mới là buổi tối đầu tiên cô ở đây mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy. Miệng Thẩm Hạo Bác đúng là miệng quạ đen mà! Sao những điều xui xẻo anh nói lại linh nghiệm đến vậy chứ?
Phó Tư Dư tức giận mặc quần áo vào rồi lục lọi khắp các ngăn kéo trong nhà, tìm được một thùng dụng cụ, bên trong có đủ mọi dụng cụ như kìm, tua vít,... Cô xách thùng dụng cụ đến phòng tắm, tắt nguồn điện trong nhà, bật đèn pin điện thoại lên để chiếu sáng rồi bắt đầu kiểm tra công tắc đèn.
Sau hơn một tiếng loay hoay, Phó Tư Dư đã sửa được công tắc đèn phòng tắm và chiếc vòi hoa sen bị tắc.
Cô đứng trong phòng tắm sáng bừng, nhìn dòng nước ào ào chảy ra từ vòi hoa sen, xoa xoa cái eo đau nhức, bỗng thấy vô cùng tự hào.
Phó Tư Dư mở điện thoại, chụp thùng dụng cụ rồi đăng ảnh lên dòng thời gian, không kèm theo bất kỳ dòng chú thích nào.
Đăng xong, cô đặt điện thoại lên chiếc kệ tủ phía trên bồn rửa tay trong phòng tắm, rồi lại bắt đầu tắm rửa.
Đến khi Phó Tư Dư ra khỏi phòng tắm đã hơn mười hai giờ đêm. Cô cầm điện thoại, nằm xuống chiếc giường rộng lớn và mềm mại, cảm giác như từng lỗ chân lông trên cơ thể đều đang reo lên 'thoải mái'.
Dưới bài đăng ban nãy có rất nhiều bình luận hỏi cô đang làm gì vậy. Phó Tư Dư không trả lời từng cái một mà bình luận một câu chung để mọi người đều có thể nhìn thấy.
[Đèn phòng tắm và vòi hoa sen hỏng rồi, phải sửa mới dùng được.]
Bình luận xong, Phó Tư Dư rời khỏi WeChat, mở Weibo, chuẩn bị xem tối nay super group của couple Gia Mộc có miếng đường nào mới hay không.
Lúc này, điện thoại thông báo có một tin nhắn WeChat mới, người gửi là Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác: [Đèn phòng tắm và vòi hoa sen sao thế?]
Phó Tư Dư: [Công tắc đèn bị hỏng, vòi hoa sen thì bị tắc.]
Thẩm Hạo Bác: [Xin lỗi em, căn nhà đó vẫn luôn để trống nên anh không phát hiện ra hai vấn đề này.]
Phó Tư Dư: [Đâu thể trách anh được, anh cho em mượn nhà ở là đang giúp em rồi, anh không cần phải xin lỗi đâu.]
Tuy ban nãy cô trách Thẩm Hạo Bác là miệng quạ đen, nhưng xét kỹ lại thì Phó Tư Dư cảm thấy việc này không thể trách anh được.
Thẩm Hạo Bác: [Có cần anh giúp không?]
Phó Tư Dư: [Không cần đâu ạ.]
Thẩm Hạo Bác: [Thế em tắm kiểu gì?]
Phó Tư Dư: [Em tắm xong rồi. Em tự thông vòi hoa sen đấy, ha ha ha, em giỏi lắm đúng không ạ?]
“...”
Thẩm Hạo Bác: [Thế còn đèn phòng tắm?]
Phó Tư Dư: [Em cũng sửa xong rồi. Thế nào? Có phải em thông minh lắm không ạ?]
Thẩm Hạo Bác đã ăn mặc chỉnh tề ngồi trên sô pha, đang chờ Phó Tư Dư cầu cứu, nhờ anh sang sửa đèn và vòi hoa sen.
Anh đợi cả buổi tối, kết quả Phó Tư Dư đã tự sửa được rồi.
Thẩm Hạo Bác nhìn tin nhắn cô gửi, biểu cảm vô cùng phức tạp.
Phó Tư Dư còn chụp hai tấm ảnh đèn phòng tắm và vòi hoa sen hoạt động bình thường sau khi sửa gửi cho anh.
Thẩm Hạo Bác day trán, soạn tin nhắn trả lời.
[Rất thông minh.]
Chỉ là sự thông minh này chưa bao giờ được dùng đúng chỗ mà thôi.
Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện WeChat của Phó Tư Dư, bất đắc dĩ tự nhủ không biết bao giờ cô bé ngốc này mới hiểu ra nhỉ.
Anh bực bội nhìn công tắc đèn phòng tắm và vòi hoa sen bị anh cố tình phá hỏng nhưng lại chẳng có tác dụng gì cả. Một lát sau, anh chợt bật cười, đủ mọi cảm xúc đan xen trong lòng anh.
Tương lai còn dài, anh muốn xem Phó Tiểu Ngũ có thể mang đến cho anh những bất ngờ gì.
Hôm sau, Phó Tư Dư lại bị đồng hồ báo thức gọi dậy. Cô vật vờ ngồi dậy vươn vai.
Hôm qua cô hóng "đường" ở super group của couple Gia Mộc đến khuya mới ngủ.
Mệt mỏi quá.
Thật sự mệt mỏi quá.
Cô lại nằm ngửa xuống giường, cảm giác tứ chi đều như bị chăn đệm "bắt cóc", khiến cô không muốn rời giường chút nào.
Rời giường đúng giờ thật khó quá, cô bỗng muốn bỏ cuộc, không muốn đi làm nữa.
Đúng lúc đó, cô nhận được tin nhắn của Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác: [Em rời giường chưa?]
Phó Tư Dư: [Em tỉnh rồi.]
Tỉnh và rời giường là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nếu không phải đi làm, cô có thể nằm lì trên giường nửa ngày sau khi tỉnh ngủ.
Thẩm Hạo Bác: [Bây giờ là 8 giờ 10 phút. Em rời giường, rửa mặt, trang điểm mất khoảng hai mươi phút, 8 giờ rưỡi sang đây ăn sáng nhé.]
Phó Tư Dư: [Anh nấu đồ ăn sáng à?]
Thẩm Hạo Bác: [Dì Đàm nấu.]
Dì Đàm là người giúp việc chuyên chăm sóc cho anh.
Phó Tư Dư: [Ừm, em sang ngay đây.]
Phó Tư Dư xuống giường, xỏ dép lê rồi vào phòng tắm rửa mặt.
Đến khi cô chuẩn bị xong xuôi và xuất hiện ở nhà Thẩm Hạo Bác thì đã là 8 giờ 45 phút. Anh đang ngồi đọc tạp chí kinh tế tài chính trên sô pha, không hề có ý kiến gì về việc cô đến muộn mười lăm phút, chỉ là họ không còn thời gian ăn sáng ở nhà nữa.
Thẩm Hạo Bác đưa đồ ăn sáng đã được chuẩn bị sẵn vào tay cô, để cô mang theo ăn trên đường.
Phó Tư Dư ngồi ở ghế phụ lái, cắn một miếng bánh bao, rồi nghiêng đầu nói với Thẩm Hạo Bác: “Anh Bác, lát nữa anh thả em xuống ở giao lộ trước công ty nhé. Nếu mọi người trong công ty thấy chúng ta đi làm cùng nhau thì sẽ không hay cho lắm.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Không hay chỗ nào?”
Phó Tư Dư: “Bọn họ sẽ nghĩ là em đi cửa sau.”
Thẩm Hạo Bác: “Không phải à?”
Phó Tư Dư bĩu môi: “Anh Bác, anh không thể nói thế trước mặt em được, anh làm em xấu hổ lắm đó.”
Thẩm Hạo Bác cười: “Được, sau này anh không nói nữa.”
Theo yêu cầu của Phó Tư Dư, Thẩm Hạo Bác thả cô xuống tại giao lộ trước công ty. Phó Tư Dư đến phòng nhân sự đúng vào đầu giờ làm việc.
Người làm thủ tục nhận việc cho cô vẫn là Nhạc Mạn.
“Cô Phó, cô tới rồi!“ Nhạc Mạn nhiệt tình chào hỏi.
Thấy cô ấy, Phó Tư Dư hơi ngượng ngùng. Trước đó cô từng nói với Nhạc Mạn là mình không muốn đến tập đoàn Quang Trì làm việc, không ngờ lại bị "vả mặt" nhanh đến thế.
Cô xấu hổ mỉm cười: “Buổi sáng tốt lành.”
Làm thủ tục nhận việc mất hơn mười phút. Phó Tư Dư ngồi trên ghế của phòng nhân sự, ký một loạt các hợp đồng.
Sau khi làm thủ tục nhận việc xong, Nhạc Mạn dẫn cô đến phòng truyền thông truyền hình điện ảnh.
Hầu hết các bàn làm việc trong văn phòng của phòng truyền thông truyền hình điện ảnh đều trống không. Nhạc Mạn nói những chỗ đó đều là của người làm phim, họ không ở công ty mà đến các địa điểm quay chụp.
Phó Tư Dư nhân cơ hội này hỏi: “Có ai đi trường quay của chương trình "Đồng hành cùng nhau" không?”
Nhạc Mạn cười nói: “Đương nhiên là có rồi, chương trình đó là của công ty chúng ta mà.”
Phó Tư Dư nhanh chóng ngỏ ý: “Vậy tôi có thể đến trường quay học hỏi không?”
Nhạc Mạn: “Việc đó còn do phòng ban của cô sắp xếp công việc thế nào nữa. Tôi không rõ lắm. Để tôi tìm người hướng dẫn cô trước đã.”
Nhạc Mạn vẫy tay với một cô gái đang ngồi bên trong, ở phía đối diện họ: “Trưởng nhóm Hà, cô lại đây một chút.”
Trưởng nhóm Hà là một người phụ nữ khoảng 30 tuổi, khuôn mặt vuông dài, đeo kính gọng đen. Vẻ ngoài cô có phần nghiêm túc, song giọng nói lại vô cùng dịu dàng.
Nhạc Mạn giới thiệu hai người làm quen với nhau.
“Đây là trưởng nhóm Hà, sau này cô ấy sẽ hướng dẫn cô làm quen với công việc ở đây. Còn đây là Phó Tư Dư, là nhân tài ưu tú mà công ty chúng ta mới tuyển dụng.”
Phó Tư Dư đã có linh cảm chẳng lành ngay từ trước khi Nhạc Mạn cất lời. Cô túm tay Nhạc Mạn nhưng vẫn không thể ngăn cô ấy nói ra cái cụm từ "nhân tài ưu tú" đó.
Thôi vậy, nhân tài ưu tú thì nhân tài ưu tú.
Dù sao cô cũng không phải người nói ra lời này.
Cô không xấu hổ.
Nhạc Mạn giao Phó Tư Dư cho trưởng nhóm Hà rồi rời đi. Sau đó, trưởng nhóm Hà chỉ mấy vị trí ngồi còn trống, bảo cô chọn vị trí mình thích.
Phó Tư Dư chọn vị trí trong góc, vừa mới ngồi xuống đã thấy trưởng nhóm Hà bị một cuộc điện thoại gọi đi.
Cô ngồi ở vị trí làm việc, ngơ ngác không biết phải làm gì. Đây là lần đầu tiên cô đi làm ở công ty, vì vừa mới đến nên cũng ngại không dám nghịch điện thoại, đành ngồi yên chờ trưởng nhóm Hà quay lại.
Hơn một tiếng sau, trưởng nhóm Hà mới quay về, đưa cho cô một quyển sách và bảo cô tự đọc, tìm hiểu về quá trình phát triển của Tập đoàn Quang Trì.
Phó Tư Dư mở sách, đọc từng trang một. Lát sau, cô lật tới trang giới thiệu Thẩm Hạo Bác, ở góc trên bên trái có ảnh của anh. Trong ảnh, anh mím môi, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén.
Phó Tư Dư bỗng cảm thấy Thẩm Hạo Bác trong ảnh có chút đáng sợ, không giống với dáng vẻ thường ngày của anh chút nào.
Suy nghĩ này khiến tim Phó Tư Dư khẽ run lên.
Cô nghĩ gì thế hả?
Không phải Thẩm Hạo Bác đáng sợ lắm sao? Sao tự dưng cô lại thấy anh không đáng sợ nữa rồi?