Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880
Chương 80: Giao Dịch
Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi trưa, Tiểu Tước ăn cùng Sophia. Trong nhà trọ có bánh mì và giăm bông, Sophia làm thành những chiếc sandwich rồi chia cho Tiểu Tước. Hai người ngồi cạnh nhau trong phòng, ngoài cửa sổ tuyết vẫn rơi. Tiểu Tước thấy giăm bông hơi mặn, bèn tự rót một ly nước. Sau khi uống một ngụm, cậu đưa ly cho Sophia, bảo cô cũng uống chút. Thấy Tiểu Tước dạo này ngoan hơn hẳn, Sophia không kìm được muốn hôn cậu bé, nhưng Tiểu Tước đã ngả người ra sau tránh đi.
"Dì không đưa cho Alpha của dì một ít sao?" Tiểu Tước hỏi.
"Quan tâm anh ta làm gì chứ?" Sophia đáp. "Anh ta thì sợ gì không có cái ăn?"
"Vậy chú ấy đang làm gì?"
"Làm việc chứ gì nữa." Sophia làu bàu. "Chê dì ồn ào, thật tình, dì còn chẳng muốn ở cùng anh ta đây này."
"Sao ra ngoài rồi mà chú ấy vẫn phải làm việc ạ?" Tiểu Tước thắc mắc.
"Anh ta chỉ cần một cây bút là có thể làm việc rồi."
"Ồ." Tiểu Tước thầm nghĩ, chú Giản cũng giỏi thật. Ăn xong chiếc sandwich trên tay, cậu bé không yên phận chạy quanh lò sưởi trong phòng mấy vòng. Sophia hỏi An Niên đi đâu, bao giờ về, Tiểu Tước gãi đầu nói cậu cũng không rõ.
Khi Kỷ Ương Nam cõng người vào phòng, Tiểu Tước đang giơ tay sưởi ấm bên lò sưởi. Sophia che miệng kinh ngạc nói: "Là anh sao?"
An Niên đã ngủ thiếp trên lưng anh. Tiểu Tước không nói không rằng định chạy tới, nhưng bị Sophia kéo lại, nói khẽ: "Nhỏ tiếng thôi."
Sophia nhìn Omega được người đàn ông kia cẩn thận đặt xuống giường, động tác gần như có thể gọi là dịu dàng. Anh ta vẫn đeo găng tay, giúp An Niên vuốt lại mái tóc rối trước trán.
Sophia nhận thấy mặt An Niên ướt đẫm, đặc biệt là lông mi, mí mắt hơi đỏ sưng, trông như vừa khóc. Không biết đã có chuyện gì xảy ra, cô cũng hơi lo lắng, định mở miệng hỏi thì thấy Alpha kia cầm một chiếc khăn tay, rất nhẹ nhàng lau đi những vệt ẩm ướt trên mặt An Niên.
Màu xanh lá cây, quá nổi bật, Sophia thầm nghĩ. Hóa ra còn có Alpha dùng khăn tay màu này sao?
Tiểu Tước lạch bạch chạy đến, nằm sấp bên mép giường nhìn khuôn mặt đang ngủ của An Niên, rồi quay đầu hỏi Kỷ Ương Nam: "Chú đã đưa mẹ cháu đi đâu vậy?"
Alpha kia vẫn rất im lặng, như thể hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của hai người khác trong phòng. Tiểu Tước không vui, khịt mũi một tiếng.
Một lúc lâu sau, Kỷ Ương Nam đặt tay An Niên vào trong chăn, rồi đứng dậy định rời đi. Tiểu Tước đi theo sau anh ra đến cửa. Lúc này, Alpha quay người lại, bóng dáng cao lớn lập tức che khuất cậu bé. Tiểu Tước ngẩng đầu lên cũng thấy mỏi cổ. Người đàn ông đó vĩnh viễn không có biểu cảm dư thừa nào, trông rất lạnh lùng, và ánh mắt cậu bé luôn bị mái tóc trắng của đối phương thu hút.
"Làm gì?" Tiểu Tước hỏi với vẻ cảnh giác như gặp phải kẻ thù.
"Lát nữa tôi sẽ cho người mang chút đồ ăn qua. Khi em ấy tỉnh dậy thì bảo em ấy ăn."
Tiểu Tước im lặng một lát rồi nói: "Cần chú nói sao?"
Kỷ Ương Nam không thèm để ý đến cậu bé. Tiểu Tước cảnh cáo: "Sau này chú đừng đến tìm mẹ cháu nữa."
Kỷ Ương Nam nhíu mày: "Lý do?"
Alpha nói một cách hiển nhiên, khiến Tiểu Tước lập tức không vui: "Đó là mẹ cháu! Chú và mẹ có thân thiết lắm đâu? Mỗi lần chú đến mẹ đều không vui..."
Giọng cậu bé rất nhẹ, bàn tay nắm chặt tay nắm cửa. "Hơn nữa... hơn nữa, chuyện làm vỡ kính xe rõ ràng là chú tự nói không để ý, vậy mà lại lén lút mách lẻo. Mẹ đã đi tìm chú xin lỗi rồi, tại sao chú cứ mãi không buông tha vậy?"
Ánh mắt của Alpha rất trầm, khiến Tiểu Tước luôn có cảm giác như sắp bị cuốn vào một sự ngột ngạt.
"Tôi mách lẻo?"
"Nếu không phải chú thì là cháu chắc?"
"Vậy thì cậu đừng lúc nào cũng gây họa." Kỷ Ương Nam không tranh cãi với cậu bé về những chuyện vặt vãnh này. Anh vốn không có nhiều kiên nhẫn với những đứa trẻ khác. Thấy Tiểu Tước vẫn còn rất bất phục, anh nói thêm: "Nếu không phải vì cậu trông giống em ấy, tôi đã sớm đánh chết cậu rồi."
Trong giọng nói có ý uy hiếp. Tiểu Tước liền đóng sập cửa lại, nhốt anh ở ngoài. Sophia ngồi một bên nhìn Tiểu Tước tức giận dậm chân.
Đã lâu rồi An Niên không mơ. Trong giấc mơ, ngọn lửa ngút trời bị tuyết lớn bao phủ. Cậu nhớ mình đã chạy ra từ hầm trú ẩn, cơ thể mang thai lúc nào cũng rất yếu ớt, không có gì để ăn, cũng không có chỗ ở. Bụng ngày càng lớn, cậu bắt đầu đi lại khó khăn. Thỉnh thoảng, cậu lại như một linh hồn lang thang, trở về mùa hè của khu quân nhân. Tình yêu, hận thù, và cả hy vọng từ năm 10 tuổi của cậu đều bị chôn vùi trong căn gác xép đó.
Sự gay gắt của mùa hè biến thành ánh sáng không thể xuyên thấu, ẩn giấu sâu trong những đám mây. Lúc An Niên tỉnh dậy, cậu đã đổ một ít mồ hôi lạnh, nằm trên giường thở hổn hển khó nhọc.
"Mẹ ơi, mẹ tỉnh rồi ạ?"
Tiểu Tước nằm sấp bên giường cậu, mở to hai con mắt tròn xoe nhìn mẹ, khóe miệng còn sót vụn bánh quy. An Niên đưa tay lau giúp cậu bé.
"Mẹ ngủ lâu không?" Giọng cậu rất nhẹ, như đang bay. Lúc nói chuyện, mắt cậu nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết trên bệ cửa sổ dày đặc gần như che lấp một nửa ô kính, trên trời vẫn còn những bông tuyết nhỏ bay lất phất, không có ý định tạnh.
"Không có. Mẹ ơi, mẹ có muốn ăn gì không?" Tiểu Tước chỉ vào thức ăn trên bàn, suy nghĩ một lúc lâu rồi thành thật nói: "Là chú kia mang đến ạ."
Pheromone trên người An Niên trở nên mềm mại và dịu dàng hơn bao giờ hết. Cậu cụp mi xuống không trả lời, trong lòng biết rõ người mà Tiểu Tước nhắc đến là ai.
Tiểu Tước bĩu môi: "Con không muốn ở đây nữa. Khi nào chúng ta có thể về nhà ạ?"
An Niên cũng không thể cho cậu bé một câu trả lời chính xác: "Chắc là sắp rồi."
Cậu lại nhớ đến Thời Xuân mà mình vừa gặp thoáng qua, hốc mắt không tự chủ khẽ đỏ. Tiểu Tước nhìn thấy, vội vàng ghé vào hỏi: "Mẹ ơi, mẹ sao vậy ạ?"
"Không có gì." An Niên nói. "Mẹ cũng muốn về nhà."
"Vậy chúng ta về nhà được không ạ?" Tiểu Tước chui vào lòng An Niên, làm nũng: "Không có xe thì mình đi bộ về nhà được không mẹ? Có phải đi rất lâu không ạ?"
An Niên xoa đầu cậu bé: "Ừm, phải đi rất lâu, rất lâu, sẽ rất mệt đấy."
"Con không sợ mệt đâu."
Tiểu Tước định nói cho mẹ biết rằng mình có thể chạy rất xa, rất nhanh, cậu bé là một Alpha đầy tinh lực. Nhưng lời nói đến miệng lại cứng họng khi nhìn thấy đôi mắt như bị sương mù che phủ của An Niên.
Cậu bé không ngại mệt, nhưng điều đó không có nghĩa là mẹ không mệt. Mẹ là Omega, vẫn không thể đi bộ quá nhiều.
"Vậy chúng ta ở lại thêm mấy ngày nữa đi mẹ." Tiểu Tước đổi giọng: "Con cũng không muốn về nhà lắm đâu."
Đầu ngón tay ấm áp của An Niên từ lông mày của Tiểu Tước sờ xuống chóp mũi cao của cậu bé, nhẹ giọng nói: "Nói dối."
Gò má Tiểu Tước đỏ bừng, cứng miệng nói: "Không có. Dù sao mẹ ở đâu thì con đến đó, con không nói dối đâu."
Tiểu Tước từ trong lòng An Niên ló ra khuôn mặt trắng nõn hồng hào: "Mẹ ơi."
"Hửm?"
"Ông chú đó nói lát nữa sẽ đến nữa ạ."
An Niên sững sờ, khẽ nói: "Biết rồi."
"Ông chú đó đáng ghét thật." Tiểu Tước bắt đầu mách lẻo. "Đừng để ý đến ông chú đó, ông chú đó là đồ xấu xa."
Tay An Niên cứng đờ mấy giây, khẽ hỏi: "Con không thích người đó sao?"
"Vâng, không thích ạ."
An Niên không nói gì thêm.
Tuyết đêm đó rơi càng lúc càng lớn, gió thổi đập vào cửa sổ kính mỏng manh. Tiểu Tước cứ tưởng có quái vật hoang dã xuất hiện. An Niên ôm cậu bé dỗ dành, nhưng chính cậu lại mãi không ngủ được. Đêm đó, Kỷ Ương Nam không xuất hiện.
Gió tuyết ở Đảo Thành vẫn như cũ. Họ gặp nhau một lần nữa là 3 ngày sau khi trở về từ đồn trị an. Sau khi ăn trưa xong, Tiểu Tước buồn ngủ, cậu bé tự mình cởi quần áo nằm trên giường nghỉ ngơi. Vừa nói chuyện với An Niên vừa ngáp, chưa nói được mấy câu đã ngủ thiếp đi. An Niên sờ lên khuôn mặt ấm áp của cậu bé mà ngẩn người, suy nghĩ không biết đã bay đi đâu.
Có tiếng gõ cửa. An Niên không động đậy. Bên ngoài lại khẽ gõ thêm hai lần rồi mới dừng lại. Lòng bàn tay cậu đột nhiên đổ một ít mồ hôi. An Niên chậm rãi đi qua, từ khe cửa hé mở nhìn thấy Kỷ Ương Nam vẫn mặc một bộ đồ đen.
"Tỉnh rồi sao?"
An Niên đột nhiên cảm thấy anh có chút xa lạ, khẽ liếm môi: "Ừm."
"Vậy thì em mở cửa ra đi."
An Niên đứng yên không động đậy: "Tiểu Tước đang ngủ trưa, có chuyện gì sao?"
"Tôi không có chuyện gì thì không được đến tìm em sao?"
Kỷ Ương Nam nhìn hàng mi của Omega run rẩy với biên độ rất nhỏ. Anh vốn không giỏi dỗ dành người khác, bèn im lặng lùi lại một bước: "Mang một người đến."
An Niên sững sờ nhìn Omega bước ra từ phía sau Kỷ Ương Nam. Nhất thời trong tai cậu ù đi, mắt cũng không tự chủ nheo lại để nhìn rõ hơn. Những nốt tàn nhang hai bên cánh mũi lọt vào mắt cậu, trái tim An Niên đột nhiên chùng xuống, lẩm bẩm: "Thời Xuân..."
Cửa được đóng lại rất nhẹ. Kỷ Ương Nam không vào, không biết là đã đi hay vẫn đứng ngoài cửa. An Niên lúc này chỉ một lòng một dạ lo lắng cho Thời Xuân, người vừa bất ngờ ghé thăm.
"Cậu, sao cậu lại đến đây?" Cậu nói chuyện vẫn còn hơi run rẩy, không kìm được.
Thời Xuân vẫn mặc chiếc áo khoác màu xám ở đồn trị an hôm đó, tóc được cậu ta buộc gọn sau gáy, để lộ khuôn mặt gầy gò. Hôm nay cậu ta đã tự do, không nói hai lời liền ôm chặt lấy An Niên. Nước mắt và nhịp tim còn nặng nề hơn cả lời nói. An Niên dùng tay nhẹ nhàng vỗ lưng cậu ta, như dỗ trẻ con an ủi.
An Niên lẩm bẩm: "Hóa ra thật sự có lần sau..."
Tiểu Tước trên giường lẩm bẩm nói mê hai câu rồi lật người. Thời Xuân như bị đóng đinh tại chỗ, những tia máu đỏ trong mắt như sắp tràn ra quấn lấy cậu ta.
"Nó... nó là..."
An Niên kéo tay cậu ta: "Nó tên Tiểu Tước, là con của tôi."
"À, vậy à." Sau sự thất vọng ngắn ngủi, Thời Xuân liền vực dậy tinh thần, cười nói: "Tiếc quá, vẫn không được ăn kẹo cưới của cậu."
"Không tiếc đâu, sẽ có cơ hội ăn mà."
An Niên dẫn cậu ta ngồi xuống chiếc ghế bên giường, hết lần này đến lần khác vuốt ve mặt cậu ta.
Thời gian sẽ rửa trôi rất nhiều thứ. An Niên luôn cảm thấy mình đang từ từ quên đi dáng vẻ của mẹ và em trai, kể cả Thời Xuân.
"Tôi không ở lại lâu được." Thời Xuân hơi gò bó, tay cậu ta vẫn còn run. "Hôm nay tôi đến là để cầu xin Kiều Diên, sau đó anh ấy đã tìm thiếu gia Kỷ, rồi đưa tôi qua đây."
An Niên biết ý nghĩa của từ "cầu xin", cậu lo lắng cho Thời Xuân: "Cậu có sao không?"
"Tôi không sao." Thời Xuân cười cười. "Tôi nhớ cậu lắm, thật đấy."
Lòng An Niên chua xót khó tả, trong mắt chứa đầy nước mắt mãi không rơi. Thời Xuân ngoài việc gầy đi một chút, tính cách dường như không khác gì 5 năm trước. Cậu ta đầu tiên là tò mò đánh giá căn phòng này, niềm vui phát ra từ tận đáy lòng: "Tốt quá, Tiểu Du, cậu sống thật tốt."
"Cậu vẫn luôn ở Đảo Thành sao?" An Niên gượng cười hỏi.
"Không có." Thời Xuân thở dài. "Sau khi tôi ra khỏi liên minh thì lang thang khắp nơi. Anh trai tôi là lính đào ngũ, còn vượt ngục, không có thân phận đàng hoàng. Hai chúng tôi cứ đi khắp nơi, dù sao ở đâu có cái ăn thì đến đó."
An Niên nghe xong lòng thắt lại: "Vậy các cậu..."
"Lúc gặp được cậu vừa hay là ngày thứ tư tôi đến Đảo Thành. Anh trai tôi đến kỳ mẫn cảm, không đi đâu được. Tôi nghe người ta nói công đoàn đang phát tiền cứu trợ, tôi liền nghĩ vậy thì mình chắc có thể nhận được, bèn đi qua đó." Nói đến chuyện này, Thời Xuân không hề buồn bã, cậu ta lắc lư tay An Niên trách móc: "Nhận một khoản tiền cứu trợ phiền phức như vậy, nếu tôi là người đàng hoàng thì sao có thể đến mức phải đến đó chứ. Nhưng tôi không bỏ được mấy đồng tiền đó, liền... lấy rồi chạy."
Cậu ta hơi ngại ngùng: "Cái... cái này có tính là trộm không?"
An Niên an ủi cậu ta: "Không tính. Là họ không đúng, tiền cứu trợ vốn dĩ nên dành cho những Omega có nhu cầu mà."
"Đúng là vậy mà."
"Tiểu Du." Thời Xuân liếm đôi môi khô khốc, ngập ngừng hỏi: "Cậu có gặp con của tôi không? Nó... nó có khỏe không?"
Sự mong đợi trong mắt cậu ta quá nồng, nhưng An Niên không dám nhìn thẳng. Cậu nuốt nước bọt, nghĩ xem nên nói cho Thời Xuân những điều này như thế nào. Cuối cùng, cậu uyển chuyển nói: "Xin lỗi, tôi rời khỏi liên minh lâu lắm rồi, không gặp lại nó nữa."
Thời Xuân ngây người, một lúc lâu sau mới có chút phản ứng: "Vậy cậu đã chịu rất nhiều đau khổ phải không?"
An Niên lắc đầu, nói là không có.
"Vậy thì tốt." Thời Xuân thở phào nhẹ nhõm, nhìn An Niên nói: "Cậu và thiếu gia Kỷ chia tay rồi phải không?"
Sự im lặng của An Niên thay cho câu trả lời. Thời Xuân lại lặng lẽ quay mặt sang nhìn Tiểu Tước đang ngủ say trên giường. Cậu ta từ trước đến nay khá thông minh, không ngốc. Nếu Tiểu Du nói cậu đã sớm rời khỏi liên minh, vậy thì ngoài việc chia tay với Kỷ Ương Nam ra, cũng không còn lý do nào khác.
Thời gian sẽ thay đổi rất nhiều thứ, điều này rất bình thường.
"Cậu đừng trách tôi." Thời Xuân áy náy nói: "Hôm nay tôi đến không phải chỉ để hỏi chuyện con cái, thực ra cũng là muốn gặp cậu."
Điều này có gì đáng để trách móc chứ, An Niên không hiểu.
"Đứa trẻ, chắc là ở nhà họ Kiều rồi."
"Tôi biết, ở nhà họ Kiều còn tốt hơn là theo tôi, ngay cả cơm cũng không ăn no..." Câu cuối cùng nói rất mơ hồ, ngoài chính cậu ta ra không ai nghe rõ.
Tiếng thở của Tiểu Tước nhẹ nhàng, nhưng đầu óc của An Niên thì rất rối loạn. Cậu nắm chặt lấy tay Thời Xuân, đã được 5 năm, vẫn còn hơi sợ hãi: "Nếu cậu muốn xem con, có lẽ..."
"Không sao." Thời Xuân ngắt lời cậu. "Tôi tìm Kiều Diên là được, không cần làm phiền thiếu gia Kỷ, anh ấy đã giúp tôi rất nhiều rồi."
"Anh ấy đã giúp cậu rời khỏi bệnh viện quân khu." Giọng An Niên rất khô, một câu gần như là từng chữ từng chữ bật ra.
"Ừm, anh ấy nói muốn giao dịch với tôi."
5 năm trước, muốn trốn thoát khỏi tay đội trị an của liên minh gần như là điều không thể. Kiều Trọng không muốn cậu ta sống, Kiều Diên thì mất trí nhớ, cậu ta chỉ có một con đường chết. Kỷ Ương Nam nói với cậu ta rằng, nếu đã như vậy, thì cứ "chết" đi rồi rời khỏi liên minh. Một Omega vốn dĩ đã sắp chết biến mất sẽ không ai biết, càng sẽ không có ai để ý.
Tim An Niên đập rất nhanh, từng nhịp từng nhịp một, như bị một vật nặng đập nát.
"Tiểu Du." Thời Xuân ôm cậu lần cuối. "Tôi phải đi đây, hôm nay lại được gặp cậu vui lắm."
Trước khi Thời Xuân rời đi, An Niên đã lấy phong bì mà Kỷ Ương Nam đưa cho ra. Bên trong có tiền, cậu lấy ra một phần đưa cho Thời Xuân, sau đó cảm thấy không đủ, liền trực tiếp nhét cả phong bì vào trong túi của Thời Xuân.
"Cậu cầm lấy đi."
"Không."
Thời Xuân kiên quyết không nhận. An Niên không tranh cãi với cậu ta về chuyện này. Kỷ Ương Nam không có ở ngoài cửa. Cậu đi cùng Thời Xuân xuống lầu của nhà trọ, tuyết dưới chân phủ kín hai người. An Niên gấp đôi phong bì đựng tiền, sau đó lén lút nhét vào trong túi áo của Thời Xuân.
Có một Alpha đi đến bên cạnh Thời Xuân định đưa cậu ta đi cùng. Đó là một người đàn ông xa lạ. Lúc đầu An Niên còn tưởng là đội trị an, theo bản năng đã nắm lấy cổ tay Thời Xuân.
"Là anh trai tôi." Thời Xuân giải thích.
An Niên lúc này mới nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông: da ngăm đen, ngũ quan rất sâu sắc. Anh ta mặc quần áo cùng màu với Thời Xuân, nhưng tóc rất ngắn.
"Xin lỗi." An Niên nói.
"Không sao." Giọng nói của anh ta khàn khàn, trên người có một mùi hương kỳ lạ, không biết có phải là pheromone không. An Niên khịt mũi một cái, cổ cũng vươn qua. Nhận ra mình đang làm gì, cậu vội vàng tái mặt lùi lại.
Cậu lưu luyến tạm biệt Thời Xuân. Họ đi bộ trở về, bóng dáng biến mất trong làn tuyết trắng mênh mông.
An Niên quay người định trở về thì đụng phải Kỷ Ương Nam với vẻ mặt không biểu cảm ở góc cầu thang.
Ánh mắt của Alpha sâu không thấy đáy. An Niên không nhìn kỹ, cũng không nhìn rõ. Cậu cúi đầu, lúc đi qua vai đối phương, nhẹ giọng nói một câu: "Cảm ơn."
Kỷ Ương Nam không cần lời cảm ơn của cậu. Anh đi theo sau An Niên, nhẹ bẫng hỏi: "Em vừa mới ngửi cái gì?"
An Niên thành thật nói: "Trên người người đó có mùi."
"Mùi gì?"
"Có lẽ là pheromone." An Niên nhẹ giọng nói.
Kỷ Ương Nam ở lại góc cầu thang của nhà trọ. Sau khi An Niên vào phòng, cậu cũng không thấy anh đến nữa. Lòng rối như tơ vò, cậu đóng cửa lại. Tiểu Tước vẫn chưa tỉnh. An Niên thầm nghĩ, cậu thực sự nên rời khỏi Đảo Thành.
...
Trong túi áo khoác ngoài của Thời Sơn có một miếng bánh mì nhỏ mua lúc ra ngoài hôm nay, được bọc trong giấy báo. Anh ta lấy ra đưa cho Thời Xuân.
"Ăn đi."
Thời Xuân không nhận: "Anh ơi, em không đói."
Tuyết trên đầu trắng xóa, Thời Xuân lắc lắc đầu, liên tiếp hắt hơi mấy lần. Cậu ta dụi dụi chóp mũi nói: "Em không đi nữa."
Thời Sơn dừng lại bên cạnh cậu ta, hai người chìm trong tuyết, xung quanh người đi đường lác đác vài người. Thời Xuân cúi đầu như phạm lỗi nói: "Em muốn, đi gặp con của em."
"Thời Xuân."
Anh trai cậu ta trước giờ luôn gọi cả tên cả họ cậu ta, giọng điệu hôm nay mang theo một chút nghiêm khắc: "Một đứa trẻ vốn dĩ không nên sống trên đời này, em đi gặp nó có ý nghĩa gì?"
Mắt Thời Xuân rất đỏ, cố nén nước mắt: "Sao lại vậy? Nó là con của em, sao lại không có ý nghĩa?"
"Coi như nó đã chết không được sao?" Lời nói lạnh lùng của Thời Sơn quá tuyệt tình. "Em mới 23 tuổi, không ai sẽ biết em đã từng có một đứa con."
Thời Xuân cảm thấy cả cơ thể mình như sắp bị băng tuyết này che lấp.
Hình như là vậy, ngoài chính cậu ta ra, không ai biết cha của đứa trẻ đó rốt cuộc là ai.
________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Tôi vẫn cố gắng cập nhật một chương hai ngày một lần. Gần đây vì chuyện tìm việc làm phiền nên tôi không có tâm trạng, nhưng tôi cảm thấy nếu kéo dài cuốn sách này nữa thì sẽ càng trì hoãn việc hoàn thành. Hơn nữa, nếu độc giả của tôi lại bỏ đi nữa thì tôi sẽ suy sụp mất (khóc). Xin hãy yêu thương tôi thêm một lần nữa nhé.
Nội dung sau này tôi cũng đã sắp xếp xong rồi, viết ra chắc sẽ thuận lợi hơn. Tuyến thể của Kỷ Ương Nam là bệnh cũ tái phát, chính là căn bệnh hồi nhỏ.
Sau khi rời khỏi Đảo Thành, Thời Xuân sẽ không xuất hiện nhiều nữa. Tỷ lệ của cặp đôi phụ của tôi sẽ không quá nặng. Cậu ta và Kỷ Ương Nam đã học được cách giao dịch, dùng cơ thể và Kiều Diên để đổi lấy việc gặp lại con của mình (cái gọi là tình yêu dán tường, ký ức của Kiều Diên sẽ được phục hồi, điều này không cần lo lắng).