152. Chương 152: Em không yêu anh

Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khác với cảm giác mềm mại, ẩm ướt quen thuộc, đôi môi của bức tượng thần lạnh băng, nhẵn bóng, tựa như được làm từ một loại sứ cao cấp.
Dung Dã rũ mắt nhìn bức tượng thần trong lòng, chợt hiểu vì sao dục vọng vẫn luôn ca ngợi anh là thánh khiết hoàn mỹ.
Trong mắt bức tượng thần, ngoài sự thương xót, không còn bất kỳ tình cảm nào khác.
Dù biết rõ đây là người yêu đã mất kiểm soát của mình, Dung Dã vẫn cảm thấy mình đang khinh nhờn thần thánh.
Sau vài giây hôn hắn, bức tượng thần nâng tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Dung Dã.
"Ta sẽ cứu rỗi ngươi, đừng sợ."
Một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt chợt dâng lên, Dung Dã theo bản năng thoát khỏi vòng tay, nghiêng người né sang một bên.
Ngay giây tiếp theo, trường kiếm vung xuống, chém đúng vào vị trí hắn vừa đứng.
Nếu hắn không né tránh kịp thời, thanh kiếm đã trực tiếp chém hắn làm đôi.
Đầu óc vốn luôn nhanh nhạy của Dung Dã lúc này lại như một chiếc máy tính cũ kỹ, không ngừng kêu ầm ầm.
Dung Dã ngơ ngẩn nhìn bức tượng thần: "Em muốn giết anh?"
Bức tượng thần từ bi nhìn chằm chằm hắn.
"Em thực sự muốn giết anh?"
Dung Dã cau mày, sắc mặt càng thêm tái nhợt: "Em hôn anh, anh cứ nghĩ ít nhất em vẫn còn chút..."
Không đợi hắn nói xong, bức tượng thần đã cầm kiếm đâm tới. Cuốn sách bìa cứng trôi nổi trên tay anh tự động mở ra. Các trang sách ngưng tụ thành những lưỡi dao vàng, bắn vào cổ họng ác quỷ.
"Ngươi đã giết rất nhiều người, linh hồn và thân thể đều đã ô uế không thể chịu đựng được. Ta sẽ thanh tẩy tội lỗi trên người ngươi, khiến ngươi một lần nữa trở nên thiện lương, thuần khiết, giống như một đứa trẻ mới sinh."
Trước khi ý thức biến mất, Sầm Sênh đã tự đâm vào tim mình nhiều nhát. Vết thương chưa hoàn toàn khép lại, năng lượng anh hấp thụ vào cơ thể vẫn không ngừng chảy ra ngoài.
Màu sắc của bức tượng thần biến đổi rất nhỏ, dần dần từ màu vàng nhạt chuyển sang màu trắng sứ. Sầm Sênh vẫn chưa hoàn tất quá trình chuyển hóa, thực lực chưa thể coi là một Thiện Thần thật sự.
Bức tượng thần là Sầm Sênh đã mất đi lý trí, hoàn toàn bị dục vọng khống chế.
Khát vọng cứu rỗi người khác, muốn bảo vệ thế giới này, đó chính là dục vọng của Sầm Sênh.
Khi còn giữ được lý trí, lòng thiện của Sầm Sênh là bình đẳng. Trước khi giúp đỡ người khác, anh sẽ cân nhắc cảm nhận của đối phương.
Sau khi mất lý trí, lòng thiện của anh trở nên cao thượng. Lấy cái "thiện" trong nhận thức của mình làm tiêu chuẩn, ép buộc người khác phải tuân theo.
Gương mặt bị các trang sách cứa ra một vết thương, hỏa khí của Dung Dã dần dần dâng trào.
Hắn lởm chởm răng nanh, tránh né thanh kiếm, nắm chặt cổ tay bức tượng thần.
"Sầm Sênh, thanh kiếm này của em không biết đã đâm bao nhiêu người rồi. Mối quan hệ của chúng ta đặc biệt như vậy, em lại dùng nó đâm anh, chẳng phải là không thích hợp sao?"
Đôi mắt trống rỗng của bức tượng thần hơi mở to.
Anh không nghe hiểu.
Tơ máu bắn ra, quấn quanh tứ chi của bức tượng thần. Dung Dã nắm lấy cằm bức tượng thần, hôn lên lần nữa.
"Tại sao chúng ta không dùng phương pháp thanh tẩy đặc biệt hơn? Ngoài thanh kiếm rách nát kia, trên người em chẳng phải còn có vũ khí khác sao?"
Bức tượng thần ngoan ngoãn gật đầu, rút ra một sợi dây xích kim sắc từ trong cơ thể.
Đó là xích câu hồn mà Hắc Vô Thường đã đưa cho Sầm Sênh.
Dung Dã trầm mặc trong chớp mắt: "Cảm ơn, nhưng anh muốn đổi cái khác."
Vỏ ngoài đã biến đổi, nhưng bên trong vẫn là Sầm Sênh của hắn. Cách nghĩ và những động tác nhỏ của anh đều không thay đổi.
Dù nổi điên, anh vẫn điên rất có lễ phép.
Bức tượng thần quay đầu muốn đi nhặt túi xách dưới đất, Dung Dã buộc chặt tơ máu, cuốn anh đến trước mặt mình.
Ngón tay lạnh băng, tái nhợt xoa xoa cánh môi bức tượng thần, Dung Dã khẽ cười đầy ái muội một tiếng: "Vì sao em không dùng miệng, giúp anh 'thanh tẩy' những dơ bẩn trong cơ thể?"
Bức tượng thần rất dễ nói chuyện: "Được, ta sẽ thỏa mãn yêu cầu của ngươi. Ngươi khác với những người khác, bọn họ vẫn luôn trốn tránh phán xét, còn ngươi thì không. Ta thích sự hợp tác của ngươi, ta sẽ hoàn toàn thanh tẩy ngươi, giúp ngươi trở về con đường đúng đắn."
Bức tượng thần nói xong, phun ra một con dao nhọn từ trong miệng, đâm vào mũi Dung Dã.
Dung Dã: "..."
"Em nghiêm túc đấy à? Anh đang tán tỉnh em, em lại muốn chọc chết anh?"
"Sầm Sênh! Anh tức giận rồi đấy! Đợi em tỉnh lại, anh sẽ làm chết em!"
————
Tiểu Bạch trong thế giới tưởng tượng không nhìn thấy Dung Dã. Cậu ta chỉ thấy Sầm Sênh từ bỏ việc đuổi giết các quái vật khác, quay đầu lại phân cao thấp với không khí.
Một người chạy qua chạy lại trong hành lang, thỉnh thoảng giơ dao găm đâm mạnh vào không khí. Bắt lấy 'không khí' ấn xuống đất, rồi đấm mạnh từng cú từng cú.
Bộ cảnh phục của Đậu Dĩ Ninh đã bị máu tươi nhuộm đỏ.
Cô thở hổn hển, tùy tay lau máu mũi: "Có lẽ là người ở thế giới thực đang đánh nhau với anh ta rồi."
Tiểu Bạch nhìn mà hãi hùng khiếp vía: "Trời ạ, sao lại đánh nhau tàn nhẫn đến vậy? Không được, tôi phải ngăn lại, đừng để xảy ra án mạng!"
Cậu ta vừa định đứng dậy, Sầm Sênh đột nhiên bay ngược ra ngoài, 'phịch' một tiếng đập mạnh vào tường.
Anh giãy giụa hai cái, nửa thân trên cong một góc độ kỳ quái, như thể đang bị ai đó cưỡng hôn.
Đậu Dĩ Ninh: ?
Tiểu Bạch: ?
Sao lại đánh nhau đến mức này rồi?
Người ở thế giới hiện thực không tiến thêm một bước, Sầm Sênh nhanh chóng đứng dậy, tiếp tục chém giết với không khí.
Tiểu Bạch không thể kiềm chế được sự tò mò, tìm đúng thời cơ giữ chặt cổ tay Sầm Sênh.
Trước mắt hoa lên, cậu ta nhìn thấy Dung Dã vỡ vụn thành từng mảnh như trò chơi xếp gỗ. Động tác của bức tượng thần cứng đờ, đau đớn quỳ xuống.
Vô số tơ máu trong nháy mắt xuyên qua thân thể bức tượng thần, treo anh lơ lửng giữa không trung. Làn da như đồ sứ xuất hiện mấy vết nứt.
Bức tượng thần nổi giận gầm lên một tiếng, vũ khí rơi dưới đất đồng thời bắn về phía ác quỷ.
Trường kiếm xuyên qua sương máu, ác quỷ bị buộc phải ngưng tụ thành thực thể, bị trường kiếm ghim chặt vào tường.
Đôi mắt nam quỷ đỏ tươi như máu, dần dần mất đi lý trí.
"Bình thường anh mất kiểm soát, em hôn một cái là anh đã có thể tỉnh táo lại rồi. Em mất kiểm soát, anh hôn thế nào cũng không hiệu quả! Không công bằng, em chẳng yêu anh chút nào cả!"
Bức tượng thần lại lần nữa nhằm về phía hắn: "Ta đã thanh tẩy bảy quái vật, đã có kinh nghiệm rồi. Đừng chống cự, sẽ không đau đâu, nghe lời đi."
"Được, tốt lắm! Sầm Sênh, tốt nhất đừng để anh có cơ hội bắt được em, anh nhất định sẽ làm chết em!"
Tiểu Bạch: ?
Thật kỳ lạ.
Hai người đánh nhau quá kịch liệt, Tiểu Bạch sợ anh Sênh sẽ quay đầu lại cho cậu ta một kiếm, không dám tiếp tục đứng xem.
"Cô đoán không sai, quả thực là đang đánh nhau với người khác rồi."
Đậu Dĩ Ninh quan tâm hỏi: "Tình hình sao rồi?"
"Không lạc quan lắm, nếu anh ấy thắng, sẽ giết chết đối phương. Nếu anh ấy thua, sẽ bị đối phương làm chết."
"Đối phương là..."
"Người yêu của anh ấy."
Nhìn Lệ Tử Quân đang điên cuồng chém người, Đậu Dĩ Ninh không đành lòng nhíu mày: "Bị người yêu đánh đập, tôi cũng không dám tưởng tượng cô gái kia sẽ khổ sở đến mức nào."
Tiểu Bạch muốn cười, nhưng lại cảm thấy không khí không thích hợp.
Chiếc túi nilon trong tay rung nhẹ hai cái, một búp bê nhỏ thò đầu ra, giơ tờ giấy nhỏ đã viết sẵn lên.
Sầm Sênh và bảy đại tội giống nhau, chỉ là vật chứa và trung gian chuyển hóa. Phải có tác dụng của tế đàn mới có thể hấp thụ lực lượng xung quanh.
Dung Dã biết nhược điểm của anh, vẫn luôn đánh vào ngực bức tượng thần. Vết thương chỗ trái tim vẫn chưa khép lại, sức mạnh không ngừng trào ra từ khe hở.
Chỉ cần tế đàn ngừng vận chuyển, Sầm Sênh mất đi nguồn cung cấp, rất nhanh sẽ trở về thành người thường.
Tiểu Bạch túm lấy Đậu Dĩ Ninh: "Anh ấy đã thần hóa rồi, 'cô gái' đáng thương kia thực lực không bằng anh ấy, nhiều nhất chỉ kiên trì được nửa giờ, chúng ta mau đến cống ngầm tìm tế đàn."
Đậu Dĩ Ninh có chút mờ mịt: "Nhưng... Nhưng Lệ Tử Quân nói, tế đàn được giấu giữa hiện thực và tưởng tượng. Chỉ khi đồng thời chạm vào hai thế giới, mới có thể lấy được tế đàn."
Tiểu Bạch không nói gì, nhặt chậu hoa lên đập vào sau lưng Sầm Sênh.
Thấy Sầm Sênh không để ý, cậu ta lại cướp lấy túi xách rơi dưới đất.
Thiện Thần quay đầu nhìn về phía cậu ta: "Ngươi cần được..."
Chưa nói xong, ác quỷ vốn nên bị anh ghim trên tường bỗng hóa thành một bóng đỏ bay ra ngoài. Khi lướt qua, còn đâm vỡ một cánh tay anh.
Bị người liên tục khiêu khích, bức tượng thần cũng sẽ nổi giận.
Anh lắc nhẹ hai cái, một tay cầm trường kiếm, bám sát theo sau.
————
Dung Dã đang chạy trốn trong hiện thực âm trầm tối tăm, Tiểu Bạch ôm túi xách, chạy trong thế giới tưởng tượng ấm áp, yên bình.
Lúc này, hiện thực và tưởng tượng đã hoàn toàn đồng bộ.
Dung Dã chui vào thang máy, thân thể đau đớn run rẩy không ngừng. Hắn nhìn về phía bức tượng thần bị tàn phá, ngoắc ngoắc tay với anh.
Ngay khoảnh khắc bức tượng thần tiến vào thang máy, cánh cửa kim loại khép lại. Một sợi tơ máu giống như ngón tay, chui vào trong miệng bức tượng thần, trêu đùa đầu lưỡi của anh.
"Bệnh viện này khắp nơi đều là dơ bẩn, thời gian của anh rất gấp, xin em phối hợp một chút."
Bức tượng thần tùy tay chặt đứt tơ máu: "Ta không thích trò đùa này."
Trong thang máy truyền ra tiếng cười ác liệt của người đàn ông: "Em rất hưởng thụ! Sầm Sênh, dục vọng của em không chỉ có thiện, em yêu anh. Nếu không, tại sao mũi kiếm của em vẫn luôn không nhắm vào tim anh."
Bức tượng thần lắc đầu, loại bỏ hoàn toàn tơ máu.
Dù mất đi lý trí biến thành bức tượng thần, Sầm Sênh vẫn là Sầm Sênh.
Nơi này không có cầu thang, anh không muốn làm hỏng thiết bị của bệnh viện, đành quy củ đứng ở cửa.
Trong quá trình chờ đợi, anh còn nâng đỡ mấy bệnh nhân bị anh dọa nằm liệt trên đất.
Bệnh nhân nhìn thấy anh như thấy quỷ, thét chói tai chạy ra.
Nhìn bóng lưng của họ, Sầm Sênh nghiêng nghiêng đầu, như có suy tư gì đó.
————
Dựa lưng vào vách tường kim loại, Dung Dã thở hổn hển cúi đầu nhìn lại. Bụng hắn bị đâm một lỗ lớn, miệng vết thương chậm chạp không khép lại.
Những đốm sáng kim sắc giống như hạt kim tuyến còn sót lại quanh vết thương, đang chậm rãi khuếch tán ra xung quanh.
Dung Dã thử dùng lực lượng để chữa lành, vết thương ngược lại càng trở nên lớn hơn nữa.
Sầm Sênh chuyển hóa thành Thiện Thần, tựa như phiên bản thăng cấp của tượng Đồng Minh Thánh Hậu.
Người dân trong thị trấn cũng không thật sự vĩnh sinh bất tử. Lời nguyền sẽ kịp thời sửa chữa thân thể của họ khi họ cận kề cái chết.
Người dân nơi đây cũng giống như ác quỷ, là sinh mệnh được ngưng tụ từ sức mạnh.
Bạch Ngọc Kinh lựa chọn thu thập năng lượng trong thị trấn, có lẽ muốn bồi dưỡng ra một quái vật không thể bị giết chết.
Nhưng bọn họ không ngờ rằng, Sầm Sênh sau khi chuyển hóa lại đúng lúc có thể khắc chế lời nguyền của thị trấn.
Thân thể bị trường kiếm đâm thủng không thể khép lại, quái vật có năng lực tự lành mạnh mẽ cuối cùng sẽ chết dưới lưỡi kiếm của thần thánh.
Dung Dã vốn đã mất kiểm soát, bị Sầm Sênh chọc liền mấy kiếm, hắn lại dần dần khôi phục lý trí.
Nhớ lại trận chiến trước đó, Dung Dã liếm liếm môi.
So với giai đoạn đầu, trạng thái hiện tại của Tiểu Sênh tốt hơn rất nhiều. Ít nhất anh đã có thể giao tiếp bình thường, không còn lặp đi lặp lại "thanh tẩy, phán xét".
Có lẽ nếu cho anh thêm chút thời gian thích ứng, anh sẽ trở nên giống như bảy quái vật đại tội, vừa thanh tỉnh vừa điên khùng.
Với tính tình của Sầm Sênh, cho dù anh coi tất cả ác quỷ là kẻ thù, chỉ cần Dung Dã nói rõ ràng đạo lý với anh, Sầm Sênh cũng sẽ lựa chọn hợp tác với hắn, liên thủ đóng tế đàn.
Nhưng Dung Dã không thể đợi được nữa.
Trong bệnh viện còn rất nhiều bệnh nhân vô tội, không ai ngăn cản Sầm Sênh, anh sẽ phán xét cái chết cho tất cả mọi người.
Chờ đến khi Sầm Sênh tỉnh táo lại, anh sẽ hối hận đến mức tự sát ngay tại chỗ.
Sờ vào vết thương, Dung Dã hít một ngụm khí lạnh.
Cũng may bức tượng thần chưa hoàn toàn chuyển hóa thành Thiện Thần, thực lực mạnh hơn Quỷ Vương, yếu hơn A Sơn. Bằng không khi bọn họ một chọi một, Tiểu Sênh sẽ phải thủ tiết.
Làm thế nào để Tiểu Sênh thực sự nắm giữ sức mạnh của Thiện Thần?
Dung Dã xoa nhẹ giữa trán.
Tế đàn... Hình như có thể cất giấu vào trong cơ thể người?
————
Cao Minh Minh chỉ là một người vô gia cư bình thường, không phải là nhân vật cấp cao của quân kháng chiến.
Thân tín của thủ lĩnh bỗng nhiên tìm đến cậu và mấy người khác, dẫn đi thực hiện một nhiệm vụ bí mật, Cao Minh Minh thật sự là được sủng mà lo sợ.
Trong đội ngũ, ngoài cậu và thân tín, còn có mấy người bạn đã ở cùng nhau kể từ khi tiến vào thị trấn.
Trong số đó có năm người không phải người bình thường.
Họ đã chết từ lâu, nhưng trong cống ngầm tối đen, không ai có thể phân biệt được quỷ và người vô gia cư.
Bí mật này chỉ được truyền trong nhóm nhỏ.
Cao Minh Minh càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, cậu ghé sát bên tai Cao Tiêu Tiêu: "Chị, chị nói thủ lĩnh có phải đã phát hiện ra trong nhóm chúng ta có quỷ, muốn giết chết bọn họ hay không?"
Cao Tiêu Tiêu nghĩ một lúc: "Không thể nào, người vô gia cư bị nước xanh ăn mòn lâu rồi, không khác gì quỷ. Chị chưa nghe thủ lĩnh nói sẽ giết chết đồng đội đã biến thành quái vật."
Cao Minh Minh lúc này mới yên tâm.
Ánh mắt của thân tín nhìn bọn họ rất kỳ lạ, tầm mắt vẫn luôn di chuyển trên mấy đồng bạn quỷ.
Cao Minh Minh muốn nghiêng người ngăn cản, nhưng lại bị thân tín đẩy sang một bên.
"Thủ lĩnh nói, chúng ta vẫn luôn không tìm được thị trưởng, có hai khả năng. Một là thị trưởng trốn ở nơi mà người dân và người vô gia cư đều không nhìn thấy. Hai là thị trưởng không phải người bình thường, chỉ có một đám người đặc biệt mới có thể nhìn thấy ông ta."
Theo tưởng tượng của dì lao công, một đám người vô gia cư thuận lợi tiến vào văn phòng thị trưởng.
Giống như vài lần trước, sau bàn làm việc không có một bóng người, chỉ có dì lao công vẻ mặt hoảng sợ nhìn bọn họ.
"Quái, quái vật! Đúng rồi, đây đều là giả, đều là ảo giác!"
Thân tín phái hai người hù dọa dì lao công, tránh cho dì tự thôi miên thành công. Thông đạo hình thành bằng tưởng tượng đóng lại, bọn họ lại bị bắt phải trở lại cống ngầm.
Thân tín túm một cô gái ra khỏi đội ngũ: "Cô nhìn kỹ xem, trong phòng này có giấu người hay không?"
Cô gái hoảng sợ lắc đầu.
Thủ lĩnh đã cho một danh sách, thân tín cố ý chọn ra cô gái nhỏ vị thành niên, chính là vì thấy cô tuổi còn nhỏ, có chuyện gì thì trên mặt không che giấu được.
Thân tín vỗ vỗ sau lưng cô: "Nếu cô không nói thật, thủ lĩnh có thể sẽ chết."
Cô gái sợ hãi òa khóc, run run rẩy rẩy chỉ vào góc phòng: "Có một ông lão đứng ở kia, ông ấy vẫn luôn nhìn chúng ta!"
Vài tên thân tín lập tức vây quanh, không cho thị trưởng bất kỳ cơ hội nào trốn thoát.
Dưới tầm mắt chăm chú của mọi người, một ông lão chậm rãi hiện ra thân hình.
Ông khẽ thở dài: "Thị trấn không có quỷ, các người có thể biết quỷ sẽ che giấu thân hình. Nói đi, có phải Bạch Ngọc Kinh phái các người tới hay không?"
"Trở về nói với bọn họ, Bạch Ngọc Kinh đã giết vợ và con trai con dâu của ta. Ta cho dù có chết, cũng sẽ không hợp tác với bọn họ!"
————
Tiểu Bạch bước ra khỏi thang máy, mở cửa cống ngầm tầng -16. Cống ngầm quá hẹp, chỉ có ác quỷ mới đi vào được.
Đậu Dĩ Ninh không phải mục tiêu của Thiện Thần, cô chỉ cần ở lại bên trên để tiếp ứng.
Tiểu Bạch cởi áo blouse trắng: "Dì cảnh sát, để tôi biểu diễn tuyệt kỹ cho cô xem!"
Cậu ta hướng tới miệng cống hẹp, chỉ trong chớp mắt đã chui vào.
Đậu Dĩ Ninh khiếp sợ mà trừng lớn mắt, chưa kịp đặt câu hỏi, thang máy "đinh" một tiếng mở ra.
Lệ Tử Quân toàn thân đầy máu, xách theo dao găm nhìn về bốn phía.
Đậu Dĩ Ninh rụt cổ: "Tôi báo cáo! Kẻ dơ bẩn đã trốn xuống dưới rồi!"
Lệ Tử Quân cười thân thiện với cô: "Tôi không thể biến hình, miệng cống nhỏ như vậy, tên y tá kia xuống bằng cách nào?"
Trong thế giới hiện thực, mấy sợi tơ máu bỗng nhiên bắn ra từ dưới cống ngầm, cuốn lấy chân bức tượng thần.
Kèm theo đó còn có tiếng cười của một người đàn ông: "Em không nỡ thanh tẩy anh, Thiện Thần. Dục vọng của em không chỉ có thiện, anh và em là một thể, em đã sớm bị anh ô nhiễm rồi."
Bức tượng thần trầm mặc trong chớp mắt, vung xích câu hồn hung hăng đập mạnh xuống đất.
Những vết nứt giống như mạng nhện nhanh chóng lan tràn trên gạch men.
Không khí không đúng lắm, Đậu Dĩ Ninh khẩn trương lui về phía sau hai bước.
Cô luôn cảm thấy, trên người bức tượng thần dường như bao bọc một tầng sương máu, màu sắc không còn thuần khiết như trước nữa.