Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 153: Kết nối
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 153 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tượng thần có khả năng tự phục hồi cực mạnh, cánh tay bị Dung Dã đánh gãy trước đó đã mọc trở lại.
Những vết nứt do trận chiến để lại đã biến mất, tượng thần một lần nữa trở nên tinh xảo và hoàn mỹ. Trong đôi mắt trắng thuần, ngoài sự thương xót, không còn bất kỳ tình cảm nào khác.
Thế nhưng, hành động của anh ta lại không hề thể hiện chút từ bi nào.
Đậu Dĩ Ninh trốn trong một góc, nhìn Lệ Tử Quân múa may xích sắt. Chưa đầy mười phút, sàn nhà đã hoàn toàn bị đập nát.
Ống nước đứt gãy, nước bẩn trào ra. Một bóng đỏ hiện lên giữa ống dẫn, tượng thần lập tức xông tới.
Tượng thần không thể chui vào không gian chật hẹp, bất cứ vật cản nào phía trước đều bị anh ta phá bỏ bằng bạo lực.
Tiểu Bạch dựa theo kế hoạch, tính toán chuẩn xác thời gian di chuyển trong ống dẫn. Dung Dã ước tính vị trí của Tiểu Bạch, cố gắng hết sức để hiện thực và tưởng tượng đồng bộ.
Bị trêu chọc nhiều lần, sự kiên nhẫn của tượng thần đã cạn kiệt hoàn toàn. Anh ta nhìn chằm chằm vào hai bóng đỏ và trắng gần như chồng lên nhau phía trước, dùng sức ném trường kiếm trong tay đi.
Giây tiếp theo, hai bóng đỏ trắng đồng thời né sang hai bên, để lộ tế đàn ẩn giấu bên dưới.
Theo một tiếng giòn vang chói tai, tế đàn bị trường kiếm đâm thủng. Sức mạnh chứa đựng bên trong phun trào ra, lan tỏa khắp nơi trong bệnh viện.
Giống như Tiểu Bạch, Dung Dã không nhìn thấy cũng không chạm được vào tế đàn, chỉ có thể cảm nhận vị trí đại khái của nó.
Suýt nữa bị trường kiếm xuyên qua thân thể, Dung Dã hóa thành sương máu bay tới phía sau tượng thần, một tay kéo anh ta lại, ôm chặt vào lòng.
"Ném chuẩn như vậy làm gì, suýt chút nữa là em phải thủ tiết rồi đấy. Lần này em mất khống chế, thật sự làm anh rất đau lòng. Sau khi tỉnh táo lại, em định bồi thường cho anh thế nào?"
Tượng thần ngơ ngẩn quay đầu: "Tế đàn vỡ rồi."
Dung Dã thở phào nhẹ nhõm thật dài, cúi đầu hôn nhẹ lên chiếc cổ lạnh băng bóng loáng của tượng thần: "Cảm ơn em đã báo tin tốt này cho anh."
"Sức mạnh tồn tại trong tế đàn đã lan ra khắp thị trấn. Chúng sẽ làm ô nhiễm thị trấn này, hại chết người dân ở đây."
Tượng thần từ trước đến nay vẫn luôn thiếu biểu cảm, lúc này trên mặt tràn ngập vẻ áy náy: "Đều là lỗi của ta, ta không nên làm càn, ta sẽ nghĩ cách đền bù. Xong việc rồi, lại trở về thanh tẩy ngươi."
Dung Dã: "..."
"Anh đối với em tốt như vậy, em không thể châm chước một chút sao?"
Những quả cầu nhỏ quay xung quanh nhanh chóng chuyển động, sức mạnh rò rỉ từ tế đàn dũng mãnh tràn vào cơ thể tượng thần.
Chờ đến khi những sức mạnh đó tràn ra từ vết thương trên ngực tượng thần, Dung Dã gần như không còn cảm nhận được khí tức nguyền rủa nữa.
Thiện Thần có năng lực đặc biệt là thanh tẩy nguyền rủa.
"Thanh tẩy" là kỹ năng tự nhiên của Thiện Thần. Dung Dã quan sát một lúc lâu, xác định việc loại bỏ nguyền rủa sẽ không gây gánh nặng cho Tiểu Sênh, sắc mặt hắn mới giãn ra.
Tế đàn ngừng vận chuyển, lại mất đi nguồn bổ sung nguyền rủa. Sức mạnh mà Bạch Ngọc Kinh vất vả thu thập một lần nữa biến thành năng lượng tiêu cực bình thường.
Chúng quá phân tán, vô dụng và vô hại.
Không có bảy đại tội và tế đàn hấp thụ, chuyển hóa năng lượng từ bệnh viện ngầm. Năng lượng trong cơ thể tượng thần sớm muộn gì cũng sẽ rò rỉ sạch sẽ, việc khôi phục lý trí chỉ là vấn đề thời gian.
Dung Dã là một người giữ lời.
Tượng thần đâm hắn mấy nhát, một lát nữa hắn cũng sẽ "đâm" trả lại toàn bộ.
————
Sầm Sênh giống như người say rượu, có thể cảm nhận được thế giới bên ngoài, nhưng đại não mơ hồ nặng nề, thân thể cũng không nghe lời.
Anh mơ hồ nhớ rằng, mình đã đánh nhau với mấy quái vật, sau đó thì không nhớ gì nữa.
Bên cạnh không ngừng vang lên tiếng thét chói tai, có người đang gọi tên anh, còn thỉnh thoảng ôm ghì anh lại cưỡng hôn.
Sầm Sênh không thấy rõ diện mạo người nọ, chỉ cảm thấy trên người hắn có hơi thở rất quen thuộc. Cho dù là nụ hôn khẽ đơn giản nhất cũng sẽ làm thân thể anh nóng lên.
Xung quanh không ngừng chấn động, cảnh tượng liên tục thay đổi. Lúc thì là phòng bệnh viện ấm áp sáng ngời, lúc thì là đại sảnh trống trải âm u.
Tường đổ sập, mặt đất nứt toạc, thế giới tưởng tượng đang nhanh chóng sụp đổ.
Những y tá hộ lý vội vã chạy trốn trong hành lang bị khe nứt nuốt chửng, rơi vào thế giới hiện thực.
"Anh Sênh!"
Một bóng trắng bay về phía Sầm Sênh: "Anh thế nào rồi, có nghe thấy tôi nói không?"
Sầm Sênh còn chưa kịp trả lời đã bị ai đó ôm chặt vào lòng.
Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói lạnh lùng, trầm ổn của một người đàn ông: "Tế đàn chỉ hấp thụ và chứa đựng lực lượng, sẽ không tự sinh ra nguyền rủa. Tiểu Bạch, cậu đi tìm nguồn gốc của nguyền rủa. Tiểu Sênh giao cho tôi, em ấy cần thêm chút thời gian mới có thể khôi phục lý trí."
Vòng tay của người đàn ông lạnh như băng, lại khiến Sầm Sênh vô cùng an tâm. Anh vô thức nắm lấy cổ tay người đàn ông, nghiêng đầu tựa vào lòng hắn.
Dung Dã dặn dò Tiểu Bạch những việc cần chú ý xong, nghe thấy người trong lòng mình nhỏ giọng lẩm bẩm: "Anh Dung."
Tiểu Bạch thức thời kéo theo Đậu Dĩ Ninh, bay về hướng có khí tức nguyền rủa nồng đậm nhất.
Dung Dã nhẹ vỗ về sau lưng Sầm Sênh: "Em đã thanh tẩy quá nhiều nguyền rủa, bây giờ rất suy yếu. Nghỉ ngơi đi, tất cả giao cho anh."
Thần kinh căng chặt cuối cùng cũng thả lỏng, Sầm Sênh nhắm mắt lại, dần dần mất đi ý thức.
Không có tế đàn duy trì, thế giới tưởng tượng sụp đổ.
Giống như vỏ trứng gà nứt vỡ, hoàn toàn lộ ra thế giới hiện thực của thị trấn bị ẩn giấu sau vẻ bề ngoài tốt đẹp.
Cấu trúc bệnh viện ngầm không thay đổi, ánh sáng lại tối tăm hơn rất nhiều so với trước đó. Nhiệt độ trong nhà giảm mạnh, ngay cả tường cũng đều bao trùm một lớp sương trắng.
Không biết sương mù nhàn nhạt dâng lên từ nơi nào, rất nhanh cả tòa nhà bệnh viện ngầm đều bị sương mù dày đặc bao phủ. Cho dù là ác quỷ cũng rất khó thấy rõ cảnh tượng xung quanh.
Sầm Sênh còn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái thần hóa, một phần da vẫn còn bóng loáng như đồ sứ. Ánh sáng vàng nhạt phát ra từ quanh thân anh, sương trắng bao phủ các khu vực khác, lại cố tình vòng qua Sầm Sênh.
Dung Dã tập trung cảm nhận sức mạnh xung quanh, đáy lòng bỗng nhiên dâng lên một suy đoán.
Đám sương mù dày đặc này có phải cũng giống như nước xanh, cũng là một loại nguyền rủa?
————
Sương mù xuất hiện quá kỳ lạ, không ai dám ở lại dưới lòng đất. Nhân viên y tế nhanh chóng đưa bệnh nhân chạy lên bệnh viện trên mặt đất để lánh nạn.
Thang máy liên tục hoạt động, cô y tá nhỏ trực ban trong bệnh viện nhanh chóng phát hiện điều bất thường.
Cô ta dẫn theo hộ lý chặn thang máy: "Các người không có thẻ thang máy, sao có thể..."
Nhìn thấy một đám áo blouse trắng kẹp giữa các bệnh nhân, cô y tá nhỏ nhíu mày: "Các người là ai? Phía dưới căn bản không có nhân viên!"
Những người rơi từ thế giới tưởng tượng vào thế giới hiện thực đang mờ mịt nhìn xung quanh.
Một dì làm việc trong nhà ăn chần chừ mở miệng: "Y tá Tiểu Lị? Dì là dì Trần! Trưa nay dì còn cho cháu thêm một cái đùi gà, cháu không nhớ sao?"
Cô y tá nhỏ trợn tròn mắt: "Dì không phải đã sớm chết rồi sao?"
Hai bên đang giằng co, đều nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong đám người.
Cho đến khi một nhóm bệnh nhân cuối cùng đi thang máy lên, mới phá vỡ cục diện bế tắc trước cửa.
"Sương mù dưới lầu quá dày, không nhìn thấy quái vật tượng thần."
"Tầng -18 có gì đó không đúng, khắp nơi đều là mùi cá tanh nồng nặc gay mũi!"
Cùng lúc đó, Tiểu Bạch đang điều tra ở tầng -18 kéo kéo tơ máu quấn quanh eo, Dung Dã nhanh chóng mang theo Sầm Sênh chạy tới.
Đậu Dĩ Ninh mặc cảnh phục dính máu, đờ đẫn đứng ở một bên. Thấy ác quỷ bay đến, cô theo bản năng kêu lên một tiếng, rồi nhanh chóng bịt miệng lại.
Cô thăm dò nhìn tượng thần trong lòng ác quỷ, có chút hiểu tại sao bệnh nhân d*m d*c luôn khen anh ta thánh khiết.
Thật sự rất giống tượng thần được thờ phụng trong chùa miếu.
Đón nhận ánh mắt của ác quỷ, Đậu Dĩ Ninh hạ giọng: "Phía dưới hình như có gì đó đang di chuyển, rất lớn và rất nhiều."
Đặt người yêu đang hôn mê vào túi xách tham ăn, Dung Dã bay đến bên Tiểu Bạch, bám vào khe hở nhìn xuống dưới đất.
Phía dưới tối đen như mực, nhưng ẩn ẩn có thể cảm giác được không gian rất lớn, còn có tiếng nước chảy.
Dung Dã hơi suy tư, nhặt một viên đá vụn lên, ném vào khe hở.
Có tiếng nước ào ào.
Hắn đang muốn tiếp tục thử, trong bóng tối đột nhiên xuất hiện một điểm đỏ nhỏ.
Điểm đỏ càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng gần. Cuối cùng dừng lại trước khe hở, tựa như chỉ cần vươn một ngón tay là có thể chạm vào.
Nhìn điểm đỏ hơi hơi đong đưa, hai mắt Tiểu Bạch trở nên dại ra. Cho dù biết rõ rất nguy hiểm, cậu ta vẫn vươn tay ra.
Dung Dã dùng sức đẩy cậu ta ra: "Được rồi, đưa Đậu Dĩ Ninh lên đi, đừng ở chỗ này nữa!"
Hắn nói chuyện rất gắt, Tiểu Bạch đã quen với tính cách này của hắn, không cảm thấy có gì bất thường.
Cậu ta không đi.
Tuy rằng anh Dung rất mạnh, nhưng hiện tại Sầm Sênh hôn mê, không ai canh chừng hắn. Tiểu Bạch lo lắng hắn đột nhiên mất khống chế, lao xuống đánh nhau với điểm đỏ.
Đậu Dĩ Ninh vây xem toàn bộ quá trình, không nhịn được kéo kéo Tiểu Bạch: "Anh ta hình như tức giận rồi."
Tiểu Bạch vừa định nói chuyện, bị Dung Dã trừng mắt một cái: "Không đi? Được thôi."
Tiểu Bạch và Đậu Dĩ Ninh bị tơ máu cuốn lấy, mạnh mẽ nhét vào túi xách.
"Không có tôi cho phép, các người cho dù nghe thấy âm thanh gì cũng không được tự ý ra ngoài."
Dung Dã càng hung dữ, Tiểu Bạch càng hoảng sợ.
Cậu ta tìm thấy Sầm Sênh vẫn đang hôn mê: "Anh Sênh! Anh Sênh tỉnh lại đi! Có chuyện lớn rồi, "Tuyệt Vọng Nảy Sinh" có khả năng đã kết nối với "Dị Giới Buông Xuống"."
———
Cao Minh Minh sinh sống trong thị trấn một tháng, tự nhận là khá hiểu biết về nơi này. Nhưng nghe lời thị trưởng nói xong, cậu mới phát hiện những gì mình biết chỉ là một phần nổi của tảng băng chìm.
Thị trấn vốn không có gì khác biệt so với nơi khác. Nhưng sau một trận động đất lớn, thị trấn bắt đầu trở nên bất thường.
Sương mù bao phủ cả thị trấn, còn có xu thế khuếch tán ra bên ngoài. Ban đầu thị trưởng bận rộn xây dựng lại nhà cửa, không coi sương mù là chuyện gì to tát.
Cho đến một đêm, một đám bệnh nhân tâm thần bỗng nhiên chạy ra từ bệnh viện. Bọn họ tr*n tr**ng, chạy trên đường phố hét lớn: "Quái vật, phía dưới có quái vật!"
"Rất nhiều điểm đỏ, điểm đỏ muốn ăn thịt người!"
Thị trưởng tổ chức một nhóm người đi xuống xem xét tình hình.
Dưới lòng đất bệnh viện xuất hiện một khe nứt, sau khe nứt là một thế giới khác tràn ngập quái vật và tuyệt vọng.
Lúc này, một đám người tiến vào thị trấn. Bọn họ tự xưng là đội điều tra của "Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh", phát hiện sự bất thường của thị trấn, cố ý đến đây hỗ trợ.
Bọn họ cung cấp miễn phí rất nhiều thiết bị công nghệ cao, còn hỗ trợ sửa chữa khe nứt.
Từ miệng đội điều tra của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh, thị trưởng biết được thị trấn đã bị nguyền rủa bao phủ.
Người dân bị nguyền rủa ô nhiễm, không thể rời khỏi thị trấn, nếu không sẽ lây truyền nguyền rủa cho càng nhiều người hơn.
Theo thời gian trôi đi, những người bị nguyền rủa ô nhiễm sẽ mất đi lý trí, cuối cùng biến thành quái vật.
Sử dụng "hệ thống an toàn" mà bọn họ cung cấp, có thể phát hiện mức độ nguyền rủa xâm nhập trên người dân thị trấn.
Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh cung cấp cho thị trưởng một phương án đối phó với nguyền rủa.
Bọn họ có một công nghệ hạng nhất, có thể trích xuất cảm xúc và suy nghĩ của con người: những cảm xúc tích cực thì chứa đựng lâu dài, còn những cảm xúc tiêu cực thì trực tiếp loại bỏ.
Thị trưởng dựa theo kiến nghị của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh, lần lượt trích xuất năng lượng tích cực của người dân, lưu trữ dưới lòng đất.
Nghe nói làm như vậy là có thể làm suy yếu ảnh hưởng của nguyền rủa đối với thị trấn.
Để bảo vệ thị trấn, thị trưởng sẽ định kỳ đưa người dân mất đi lý trí đến bệnh viện ngầm.
Nhân viên y tế của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh có thể giúp người dân khôi phục sức khỏe.
Dưới sự bảo vệ của thị trưởng và Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh, sương mù trong thị trấn nhanh chóng biến mất.
Ngày vui ngắn chẳng tày gang, nước thải lại xảy ra vấn đề.
Nước thải trong cống ngầm toàn bộ đều biến thành nước xanh chứa đựng nguyền rủa. Nếu không kịp thời ngăn chặn, chúng sẽ thông qua cống thoát nước chảy vào biển rộng.
Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh lại một lần nữa đưa ra phương án giải quyết.
Dưới sự trợ giúp của bọn họ, thị trưởng lừa gạt ngoại giới, xua đuổi mười mấy vạn người dân thị trấn xuống cống ngầm, dùng thân thể bọn họ để hấp thu nguyền rủa.
Kỳ thực lúc ấy thị trưởng đã nhận ra mục đích của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh không hề đơn thuần.
Mặc kệ bọn họ gây náo loạn thế nào, chết bao nhiêu người, quốc gia đều không phái người đến đây. Chỉ thỉnh thoảng có phóng viên, cảnh sát và du khách ở các thành phố gần đó vô tình vào nhầm thị trấn.
Dường như có một lá chắn vô hình bao phủ toàn bộ thị trấn.
Ngoài việc nghe theo sắp xếp của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh, bọn họ không có lựa chọn nào khác.
Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh không giúp thị trấn thực sự giải quyết nguy cơ từ nguyền rủa.
Không bao lâu sau, lại có một nhóm người xâm nhập. Bọn họ tự xưng là Bạch Ngọc Kinh, là tôi tớ của thần.
Có một ông lão tự xưng là Tiên Tri, đưa cho thị trưởng một quyển sách.
Ông ta có thể thông qua quyển sách này, lưu lại chữ đỏ ở khắp nơi trong thị trấn.
Đồng thời hứa hẹn, Bạch Ngọc Kinh sẽ giúp thị trấn khôi phục bình thường.
Thị trưởng chỉ cần trả một cái giá nhỏ.
Giao toàn bộ người dân trong cống ngầm cho bọn họ xử lý, gần đây Bạch Ngọc Kinh rất thiếu nhân lực.
Để ép thị trưởng phối hợp, Bạch Ngọc Kinh đuổi đoàn đội Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh đi, g**t ch*t cả nhà thị trưởng.
Bọn họ phá dỡ phần lớn công trình trong thị trấn, bố trí tế đàn trong bệnh viện ngầm. Từ đó trở đi, thị trưởng cuối cùng không còn quản lý thị trấn được nữa.
Việc duy nhất ông ta có thể làm là giả vờ phối hợp với Bạch Ngọc Kinh. Lại lợi dụng quyển sách mà Tiên Tri để lại, mỗi ngày tuyên bố quy tắc bằng chữ đỏ.
Giúp những người dân còn giữ được lý trí không bị nguyền rủa hoàn toàn xâm nhập.
————
Sầm Sênh bị Tiểu Bạch và Tuế Tuế liên thủ đánh thức, anh xoa cái trán đau nhức từng cơn: "Anh Dung đâu?"
Đậu Dĩ Ninh bị Tiểu Bạch đánh ngất, đặt bên cạnh mấy cảnh sát. Tuế Tuế đang xóa ký ức của cô, đảm bảo cô sẽ không tiết lộ chuyện Thiện Thần ra ngoài.
Tiểu Bạch chỉ chỉ lên trên: "Anh bị nhét vào túi xách tham ăn, một mình anh Dung ở bên ngoài, không có ai canh chừng."
Sầm Sênh vừa mới chui ra khỏi túi xách, đã bị Dung Dã ôm chặt.
"Trạng thái khá hơn chưa?"
Sầm Sênh gật đầu.
Nhìn chằm chằm một lúc, gương mặt đột nhiên đỏ lên.
Dung Dã khẽ cười một tiếng: "Nhớ lại rồi?"
Sầm Sênh tránh tầm mắt hắn: "Không có, ký ức của em thiếu hụt... Vết thương của anh thế nào rồi, còn đau phải không?"
Nam quỷ hung hăng kề vào vành tai anh, thấp giọng nói: "Yên tâm, anh rất tốt. Chờ chúng ta làm xong chuyện, anh sẽ giúp em nhớ lại tất cả. Em đâm anh mấy kiếm, anh sẽ đâm lại toàn bộ."
Sầm Sênh cúi đầu, làm bộ không nghe thấy.
Lông mày nhíu chặt của Dung Dã giãn ra trong chớp mắt, rồi lại một lần nữa nhíu lại: "Phía dưới bệnh viện của "Tuyệt Vọng Nảy Sinh" kết nối với sào huyệt cá Monkfish của "Dị Giới Buông Xuống 1"."
"Giống như thôn quả phụ?"
"Đúng vậy, hơn nữa anh còn tìm thấy dấu vết của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh ở tầng -18."
Ngữ khí Dung Dã cổ quái: "Anh có một ý tưởng rất vớ vẩn, Tiểu Sênh, Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh có phải là tổ chức chạy ra từ "Dị Giới Buông Xuống 1" hay không?"
Sầm Sênh hít sâu, yên lặng nhìn hắn.
"Ý của anh là, quái vật ăn thịt người trong thế giới sương mù, là do Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh tạo ra?"