Định nghĩa người vợ mẫu mực

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Nghiên thực sự rất phấn khích khi nghĩ đến việc có thể ra ngoài.
Thế nhưng, vì ngại Cố Lẫm Xuyên vẫn còn ở bên cạnh, cậu đành giả vờ ngủ. Giả vờ mãi, cuối cùng cậu cũng... ngủ thật.
Khi ấy, trời chắc đã khuya lắm rồi. Cố Lẫm Xuyên đã tắt hết đèn lớn trong phòng, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ đầu giường với ánh sáng mờ mờ.
Trong bóng tối ấy, Cố Lẫm Xuyên đã thức trông chừng Ôn Nghiên suốt cả một đêm.
Thật ra anh hoàn toàn có thể sai người khác đến trông cậu. Thế nhưng, Cố Lẫm Xuyên vốn dĩ không thích người của mình phải ở chung phòng với người ngoài.
Huống hồ còn là cả đêm. Để người khác nhìn Ôn Nghiên ngủ?
Chuyện đó Cố Lẫm Xuyên sẽ không để xảy ra. Và chính cái tính chiếm hữu này đã định trước rằng anh sẽ phải tự mình gánh lấy mọi việc.
May mắn là, cả đêm Ôn Nghiên không sốt lại nên Cố Lẫm Xuyên cũng chợp mắt được một lúc.
Sáng hôm sau khi Ôn Nghiên tỉnh dậy, Cố Lẫm Xuyên đã đến công ty từ sớm.
Trong lòng, Ôn Nghiên thầm cảm thán: Quả nhiên là một nhân vật lớn, đúng chuẩn người làm việc năng suất.
Lúc ăn sáng, chú Chu đưa cho cậu một tấm thẻ ngân hàng, tươi cười hiền hậu nói: “Cậu chủ nhỏ, tiên sinh bảo tôi đưa cái này cho cậu.”
Mắt Ôn Nghiên sáng rực, kinh ngạc đón lấy tấm thẻ: “Anh ấy đưa cho tôi sao?”
“Không phải ‘đưa’ cậu.” Chú Chu bật cười, đính chính: “Tiên sinh nói, đây là của cậu.”
Ôn Nghiên sững người, sau đó nhìn thấy ánh mắt đầy thâm ý của chú Chu, liền hiểu ra ý nghĩa sâu xa.
Cho nên Cố Lẫm Xuyên đang nói với cậu rằng, đây không phải là bố thí hay ban phát tiền bạc gì cả, mà là sự tôn trọng tối thiểu mà anh dành cho cậu.
Trái tim cậu bất giác run rẩy, Ôn Nghiên siết chặt tấm thẻ mỏng trong tay, vành mắt ửng đỏ: “Cảm ơn tiên sinh…”
Thấy Ôn Nghiên đã hiểu tấm lòng của tiên sinh, chú Chu nhìn cậu đầy vui mừng:
“Buổi tối cậu có thể tự mình nói cảm ơn với tiên sinh.”
“Tôi sẽ.” Ôn Nghiên gật đầu thật mạnh. Do vẫn còn bị cảm nên giọng nói cậu hơi khàn.
Tuy mới tiếp xúc chưa lâu, nhưng đến hiện tại, chú Chu vẫn có ấn tượng tốt với Ôn Nghiên. Ông dịu dàng nhắc nhở cậu:
“Nhưng tiên sinh cũng nói, trước khi cơ thể cậu hồi phục hoàn toàn thì không được ra ngoài. Tôi sẽ giám sát.”
“Dạ.” Ôn Nghiên đáp: “Tôi hiểu mà.”
Chuyện này cậu đã đồng ý với Cố Lẫm Xuyên từ đêm qua rồi. Cậu sẽ không tự mình phá vỡ giao ước.
Sau bữa sáng, Ôn Nghiên bắt đầu xì mũi. Vừa xì mũi, cậu vừa trò chuyện với Thẩm Dược trên WeChat một lúc, còn hẹn sẵn là sau khi khỏi bệnh sẽ cùng nhau ra ngoài chơi.
Buổi chiều, Ôn Nghiên cầm lấy tấm thẻ, đến chỗ chú Chu xin một chiếc iPad, rồi mở trình duyệt tìm kiếm cụm từ: “Làm thế nào để trở thành một người vợ đạt tiêu chuẩn.”
Cậu nghĩ, dù gì cũng đã nhận tiền rồi, vậy thì phải “làm việc” thôi.
Những kết quả tìm kiếm hiện ra đầy rẫy những lời lẽ hoa mỹ, chủ yếu xoay quanh các chủ đề: vợ nên nghĩ cho chồng như thế nào, vợ nên thông cảm ra sao, đừng quá mạnh mẽ, đừng khiến chồng khó xử, phải biết tiến lùi, phải cùng chồng chia sẻ khó khăn, phải giữ gìn hòa khí trong gia đình… vân vân và mây mây.
Ôn Nghiên cố nén khó chịu mà đọc hết. Càng đọc đến cuối, lông mày cậu càng nhíu chặt, cả gương mặt lộ rõ vẻ ghét bỏ.
Loại tư tưởng này rõ ràng là cổ hủ và lạc hậu, lại còn tràn đầy cái tôi lớn của đàn ông. Có thể thấy chắc chắn là do mấy ông đàn ông tự mãn nào đó viết ra.
Bởi vì cả trang đó… không hề có lấy một câu nào khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
Ôn Nghiên không phải kiểu người cực đoan, cũng không thích dùng lời lẽ gay gắt để phán xét quan điểm của người khác. Thế nhưng, cậu có quan điểm sống và nhận thức riêng của mình.
Mà cái kiểu “vợ nên hết lòng phục vụ chồng” này, trong mắt Ôn Nghiên thực sự là vô cùng nực cười.
Tuy chưa từng yêu đương, nhưng ba mẹ cậu rất ân ái, nên cậu hiểu rõ rằng tình cảm là chuyện của hai phía, bất kể là nam hay nữ.
Một bên có thể bao dung rộng lượng, thì bên còn lại cũng nên biết thông cảm và thấu hiểu.
Một bên chu đáo tinh tế, thì bên còn lại cũng phải mang lại giá trị cảm xúc cho người kia.
Tất cả đều nên được suy xét đến. Tôn trọng và yêu thương đều phải là sự trao đổi hai chiều.
Có thể sẽ có một bên thiệt thòi đôi chút, nhưng một mối quan hệ lành mạnh thực sự sẽ không khiến một người phải luôn chịu thiệt thòi.
Còn cái đáp án có nhiều lượt thích nhất kia, trong mắt Ôn Nghiên hoàn toàn không phải “người vợ”, mà là “công nhân”.
Loại công nhân ký giao kèo bán thân, không có giới hạn, cũng không còn phẩm giá.
Tuy hiện tại Cố Lẫm Xuyên đúng là “ông chủ” của cậu, nhưng Ôn Nghiên cũng không định làm “công nhân” kiểu đó. Và cậu cũng tin rằng Cố Lẫm Xuyên chẳng cần loại người như vậy.
Ôn Nghiên hừ một tiếng, đầy ghét bỏ, cậu lập tức xóa luôn trang web kia, trước khi thoát còn tiện tay bấm nút báo cáo.
Cái gì mà người với chẳng người, ở đây còn tuyên truyền mấy quan niệm sai lệch thái quá thế này, yêu ma quỷ quái mau cút đi!
Sau đó, Ôn Nghiên nằm bẹp trên giường, bắt đầu suy nghĩ lại về bản thân mình, suy đến mức… đầu đau.
Rồi cậu nhận ra, câu hỏi ban đầu của mình đã sai từ trong gốc rễ, bởi vốn dĩ không nên có cái gọi là “người vợ đạt tiêu chuẩn.”
Hai chữ “đạt tiêu chuẩn” ấy, có lẽ chỉ nên tồn tại trên bài thi thôi.
Bận rộn lăn lộn một vòng như vậy, tự nhiên lại ôm một bụng bực bội, Ôn Nghiên đành chọn cách “xuất phát từ trái tim” vậy.
Nhưng mà, cậu nhớ trong phim ảnh hay tiểu thuyết thì những người vợ hình tượng mẫu mực thường làm một chuyện giống nhau: khi chồng đi làm về sẽ nhào tới ôm một cái.
Giống như hoàn thành nhiệm vụ vậy. Một tháng 28 đến 31 cái ôm, đúng đạt chỉ tiêu.
Hay là… cậu cũng thử xem? Ôm Cố Lẫm Xuyên một cái?
Hôm qua hình như anh ấy đã thức cùng cậu nửa đêm, sáng nay lại còn phải đi làm kiếm tiền, rồi còn đưa cho cậu thẻ ngân hàng nữa.
Nếu chỉ là một cái ôm mang tính “nghi thức” thôi… chắc cũng không bị coi là quá đáng đâu nhỉ?
Dù sao thì Cố Lẫm Xuyên cũng đẹp trai như vậy, cậu ôm một chút… cũng chẳng thiệt thòi gì.
Ôn Nghiên tự mình nhẹ nhàng gật đầu.
Ý tưởng “táo bạo” ấy cứ quẩn quanh trong đầu cậu cho đến đúng 7 giờ 33 phút tối, khi Cố Lẫm Xuyên trở về với toàn thân mang theo hơi lạnh.
Ôn Nghiên đang ngồi co ro trên sofa trong phòng khách chờ anh. Nghe thấy tiếng động, cậu liền quay đầu nhìn về phía tiền sảnh, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt lạnh lẽo như phủ đầy sương của Cố Lẫm Xuyên.
Đối phương ngồi trên xe lăn, rõ ràng thấp hơn cậu một khúc, vậy mà ánh mắt lại u ám đến mức như giông bão sắp ập đến, khiến người ta có cảm giác nguy hiểm như sắp bị hủy diệt tất cả.
Ôn Nghiên hoảng sợ nuốt nước miếng, cảm thấy Cố Lẫm Xuyên như sắp ăn thịt người đến nơi.
Không ôm, tuyệt đối không ôm. Cho cậu mười vạn lá gan cũng không dám đến ôm Cố Lẫm Xuyên vào lúc này.
Đáng sợ quá. Cậu sợ bị anh bẻ cổ rồi đem đi chôn thật.
Lần sau vậy… nhất định lần sau sẽ ôm.
“Em làm gì ở đây?” Cố Lẫm Xuyên rõ ràng cũng không nghĩ sẽ nhìn thấy Ôn Nghiên trong phòng khách.
Thiếu niên mười chín tuổi rụt vai lại, còn lùi về sau nửa bước, trông có vẻ vô cùng sợ anh.
Cố Lẫm Xuyên đè nén cảm xúc xuống, điều chỉnh lại sắc mặt, giọng nói cũng dịu đi phần nào: “Em ăn tối chưa?”
Ôn Nghiên lắc đầu, thành thật đáp:
“Chú Chu đã chuẩn bị xong, em đang đợi tiên sinh về cùng ăn.”
Cố Lẫm Xuyên “ừ” một tiếng trầm thấp: “Tôi lên thay đồ xong sẽ xuống.”
Ôn Nghiên ngoan ngoãn gật đầu.
May là, khi Cố Lẫm Xuyên từ trên lầu đi xuống, khí lạnh trên người anh đã biến mất, trở lại là dáng vẻ bình tĩnh như mọi khi.
Anh như thế này, Ôn Nghiên liền không còn sợ hãi nữa.
Tuy vậy, suốt bữa cơm cậu vẫn không nói lời nào, ăn cũng rất ít.
Sau kinh nghiệm lần trước, lần này cậu không miễn cưỡng bản thân. Ăn không hết thì nhờ chú Chu dọn đi, rồi cậu lại trở về sofa ngồi một chỗ xì mũi mãi.
Chờ Cố Lẫm Xuyên ăn xong, Ôn Nghiên rón rén lại gần rồi nhỏ giọng cảm ơn anh vì đã chăm sóc cậu suốt đêm qua, còn cả… tấm thẻ ngân hàng kia nữa.
Cố Lẫm Xuyên không khách sáo, chỉ gật đầu đáp lại.
Có thể là do tối qua ngủ không đủ giấc nên thần sắc anh trông hơi mệt mỏi, vừa xoa giữa hai lông mày vừa nói: “Một lát nữa bác sĩ sẽ đến, em phải truyền dịch thêm ba ngày nữa.”
Ôn Nghiên ngoan ngoãn gật đầu.
Thấy cậu nghe lời như vậy thì Cố Lẫm Xuyên ngước mắt lên liếc nhìn cậu. Đầu mũi của Ôn Nghiên đỏ ửng, không biết có bị trầy da không.
Nhìn quá mức yếu ớt.
“Uống thuốc chưa?” Tiên sinh hỏi.
Ôn Nghiên chớp chớp mắt, giống như đang báo cáo tiến độ công việc vậy.
“Thuốc cảm buổi sáng và trưa em đã uống. Vết thương hôm nay không cần thay thuốc. Còn thuốc uống buổi tối thì… em vừa ăn xong nên định đợi nửa tiếng nữa sẽ uống.”
Trình tự và báo cáo vô cùng chỉn chu.
Cố Lẫm Xuyên gật đầu hài lòng.
Chung Mính Trạch từ sáng đã đi họp ở viện nghiên cứu, tới tận tối mới xong việc. Khi đến nhà họ Cố đã là tám rưỡi tối, anh ta vội vàng gửi lời xin lỗi tới cả Cố Lẫm Xuyên và Ôn Nghiên.
Anh ta đeo kính gọng vàng, khí chất nhã nhặn, gương mặt cũng hiền hòa, không có vẻ sắc bén rõ ràng như Cố Lẫm Xuyên.
Ấn tượng đầu tiên của Ôn Nghiên với Chung Mính Trạch cực kỳ tốt.
Người này khác với Thẩm Dược. Thẩm Dược là kiểu trong ngoài trái ngược, còn Chung Mính Trạch thì trong ngoài đều như một.
Anh ta đúng chuẩn quý ông. Ngay cả lúc tiêm cũng không thấy đau đến thế.
“Cảm ơn bác sĩ Chung, đã làm phiền anh.” Ôn Nghiên dựa vào đầu giường, nhỏ giọng nói.
Chung Mính Trạch đẩy đẩy kính mắt, mỉm cười đáp: “Không cần khách sáo. Dù sao Cố tiên sinh cũng trả tiền cho tôi không ít.”
Một câu bông đùa nhẹ nhàng.
Ôn Nghiên cũng bật cười theo.
Sau khi Chung Mính Trạch thu dọn xong đồ nghề, ánh mắt anh không tránh khỏi lại dừng trên người Ôn Nghiên thêm một lúc – chỉ vì nụ cười đó.
Anh ta cảm thấy hơi kỳ lạ. Trước đây nghe đồn rằng Ôn Nghiên không muốn cưới Cố Lẫm Xuyên nên đã cắt cổ tay tự sát. Ban đầu, anh ta cũng nghĩ đối phương chắc là một con nhím gai góc.
Hôm qua khi đến, Ôn Nghiên vẫn còn đang sốt mê man, nằm im trên giường, nhìn yếu ớt và mềm mại. Anh ta nhìn mãi vẫn không thấy “gai” ở đâu.
Hôm nay nhìn thấy cậu tỉnh táo, ngược lại lại càng thấy đối phương không hề giống nhím. Bớt phần yếu đuối, lại thêm phần ngoan ngoãn dịu dàng, lúc này còn im lặng truyền dịch trên giường mà hoàn toàn không quậy phá gì.
Bảo sao anh luôn cảm thấy Cố Lẫm Xuyên đối xử với Ôn Nghiên có điều gì đó rất khác lạ.
“Nhìn đủ chưa?” Cố Lẫm Xuyên bỗng lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt dán chặt vào Chung Mính Trạch, giọng điệu nặng nề: “Em ấy xì mũi nghiêm trọng, kê thêm thuốc đi.”
Chung Mính Trạch nhướng mày, có chút bất đắc dĩ thu tầm mắt lại: “Biết rồi.”
Anh ta chỉ là nhìn một chút thôi mà?
Cố tiên sinh đúng là… nhỏ nhen ghê.