Chương 9: Tình cờ gặp gỡ trong rạp chiếu phim

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn

Chương 9: Tình cờ gặp gỡ trong rạp chiếu phim

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Nghiên gọi WeChat cho Thẩm Dược mấy cuộc nhưng bên kia không nghe máy. Cậu cũng không bận tâm thêm nữa, mà chuyển sang mở nhật ký cuộc gọi, bên trong trống không.
Kỳ lạ thật, rõ ràng Cố Lẫm Xuyên đã nói số của anh lưu trong này mà?
Ôn Nghiên lại vào phần lịch sử trò chuyện thì quả nhiên thấy một dãy số lạ, trơn tuột, không lưu tên. Với kiểu cách như vậy thì chắc chắn là của Cố Lẫm Xuyên rồi.
Cậu nhanh tay lưu số.
Hiện tại, cái tên Cố Lẫm Xuyên trở thành số liên lạc đầu tiên và cũng là duy nhất trong danh bạ điện thoại của cậu.
Vậy mà Ôn Nghiên lại thấy có chút hài lòng.
Cậu suy nghĩ một chút, rồi sao chép dãy số đó để tìm kiếm trên WeChat. Kết quả hiện ra một người tên là “G”, ảnh đại diện là biển xanh thẳm, không một chút tạp chất.
Ôn Nghiên nhấn vào xem, cảm thấy rất hợp với phong cách “tổng tài” của anh, liền gửi lời mời kết bạn.
Lý do gửi lời mời: Cố tổng chào anh, em là Ôn Nghiên (mặt cười)
Chưa đến vài phút, điện thoại “leng keng” một tiếng – Cố Lẫm Xuyên đã chấp nhận.
Ôn Nghiên lập tức gửi tin nhắn chào hỏi.
—— Thùng thùng: Cố tổng chào anh.
Bên kia nhanh chóng trả lời, đơn giản gọn gàng: “Ừ.”
Rồi không nói gì thêm nữa. Ôn Nghiên biết ý, cũng không gửi tiếp.
Cậu đặt điện thoại xuống, rời khỏi phòng và đi đến rạp chiếu phim trong nhà.
Hứng thú trỗi dậy, cậu muốn xem thử một bộ phim để thử cảm giác.
Rạp chiếu phim gia đình này có khả năng cách âm và cản sáng rất tốt. Trước màn hình lớn là một chiếc sofa cực kỳ rộng và êm, phía sau còn đặt một chiếc giường đơn. Ôn Nghiên vừa nhìn đã thấy ưng ý.
Toàn bộ thiết bị chiếu phim đều được giấu trong một góc. Lúc mới đến, chú quản gia Chu đã hướng dẫn cậu cách dùng. Ôn Nghiên nhanh chóng chuẩn bị xong.
Tắt đèn, cả căn phòng chìm trong bóng tối, trần nhà là một bầu trời sao giả lập sống động như thật, khiến cho không gian càng thêm lãng mạn.
Ôn Nghiên thoải mái lựa một bộ phim có liên quan đến cún cưng, sau đó ôm gối mà nằm lên sofa, vừa nằm vừa cảm thấy bộ phim này trông thật hay.
Bộ phim dài hai tiếng, nửa đầu tràn ngập tính hài hước, Ôn Nghiên cười đau cả bụng. Nhưng nửa sau thì hoàn toàn khác.
Một chú chó lông vàng khoảng mười mấy tuổi vì muốn cứu bà chủ bị kẹt trong đám cháy, đã ra sức sủa ầm ĩ trước cửa, vội vàng đến mức dùng đầu đẩy chân những người gần đó, hoặc cắn lấy quần áo họ, cố gắng thu hút sự chú ý để cứu người.
Có người không hiểu nó muốn gì, có người hiểu nhưng không dám liều, có người thì bị nó làm cho sợ hãi mà bỏ chạy.
Ngọn lửa cháy càng lúc càng lớn, chú chó vàng cô đơn đứng giữa biển lửa, ánh mắt tròn xoe tràn ngập bi thương. Nó tru lên mấy tiếng thê lương, rồi không do dự lao thẳng vào ngọn lửa.
Bà chủ là một bà lão, đã bất tỉnh, xung quanh lửa cháy ngùn ngụt, các vật dụng rơi xuống không ngừng, nguy hiểm khắp nơi.
Chú chó cố sức cắn lấy gấu quần bà, từng chút một kéo bà ra khỏi căn phòng.
Một thanh gỗ cháy rơi trúng người nó, phần lông trên thân lập tức bị cháy đen một mảng, thậm chí còn đang cháy lan rộng. Nó đau đến mức phát ra tiếng “ư ử” nhưng miệng vẫn cắn chặt gấu quần không buông, kiên cường kéo bà lão ra khỏi đám cháy.
Cuối cùng cũng kéo được đến cửa. Nó cũng gần như không thể trụ nổi nữa, may mắn thay lúc ấy có người tốt bụng nhìn rõ tình hình nên lập tức lao đến cứu người.
Sau đó, lính cứu hỏa đến dập tắt đám cháy. Bà lão được cứu, nhưng chú chó vàng thì… đã chết.
Nó vốn đã già, trước khi chết còn rướn người nằm cạnh tay bà, đưa đầu liếm mặt bà lão từng chút một, dịu dàng phát ra tiếng “ư ử”, như đang cầu xin bà hãy mở mắt nhìn nó lần cuối.
Nhưng cuối cùng, bà không kịp mở mắt.
Tất cả đều đã muộn.
Ôn Nghiên xem đến đây thì nghẹn ngào đến mức không thở nổi, khóc đến mức vừa thở hổn hển vừa dùng cả nắm khăn giấy lau nước mắt, nước mũi.
Cậu chết đi, cũng chẳng kịp nhìn cha mẹ và những người từng yêu thương cậu lần cuối.
Không kịp nói lời từ biệt thì đã bị ném tới một nơi chẳng ai thương yêu.
Hiện tại lại còn sống kiểu ăn nhờ ở đậu, mà đây là do chính cậu lựa chọn. Nếu không chọn như vậy thì cuộc sống có lẽ còn chẳng bằng ăn nhờ ở đậu.
Ôn Nghiên thật sự cảm thấy rất khổ sở. Cảm xúc dâng trào mạnh mẽ đến mức không thể kiểm soát, cậu co hai chân lại, rúc vào một góc sofa, vùi đầu vào đầu gối khóc thút thít.
Cậu hoàn toàn đắm chìm trong nỗi bi thương, khóc đến quên hết mọi thứ trong bóng tối.
Đến mức cả khi Cố Lẫm Xuyên đẩy cửa vào cũng không hề hay biết.
“Ôn Nghiên.” Cố Lẫm Xuyên bật đèn rạp chiếu phim.
Ôn Nghiên bị ánh sáng bất ngờ chiếu vào, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn về phía cửa, đôi mắt đỏ hồng sưng vù lập tức đối diện với ánh mắt của anh, trông vô cùng mơ màng.
Cố Lẫm Xuyên thấy rõ dáng vẻ cậu thì hơi sững người, hỏi: “Em khóc à?”
Anh đẩy xe lăn lại gần.
Ôn Nghiên thấy anh đến thì cảm thấy vô cùng mất mặt, quay đầu đi, giọng nghèn nghẹn: “Sao anh lại tới đây?”
Giọng nói vừa rầu rĩ vừa khàn đặc.
Cố Lẫm Xuyên chăm chú nhìn cậu. Mũi và mặt cậu đều đỏ ửng, đôi mắt đỏ lên rõ rệt, lông mi ướt nhẹp từng chùm, rung nhẹ như cánh bướm nhỏ bất an.
Lần đầu tiên anh thấy có người vừa yếu ớt mà lại vừa xinh đẹp đến thế, như thể câu hồn đoạt phách.
Đôi mắt long lanh, ngập nước, ánh nhìn như bị tổn thương nhưng vẫn cố giấu đi, y như một chú nai con cứng đầu trốn đi khóc mà không muốn ai phát hiện.
Lần đầu tiên Ôn Nghiên thể hiện vẻ yếu mềm như vậy trước mặt anh, khiến người ta không thể không mềm lòng.
Cố Lẫm Xuyên khẽ thở dài rồi rút một tờ khăn giấy đưa cho cậu, kiên nhẫn hỏi: “Sao lại khóc?”
Ôn Nghiên sụt sịt một tiếng, giơ ngón tay trắng trẻo chỉ về phía màn hình lớn trước mặt, rồi cầm khăn giấy xì mũi một cái, lại tự rút thêm một tờ khác để lau nước mắt.
Cố Lẫm Xuyên nghiêng đầu nhìn qua, bộ phim đã chiếu xong, khung hình dừng lại im lìm.
Bộ phim gì mà khiến người ta khóc thảm thiết đến mức này?
Anh khẽ nhíu mày, nói với Ôn Nghiên:
“Vậy đừng xem nữa, chúng ta về phòng thôi.”
Ôn Nghiên không nói gì, cái đầu xù xù khẽ gật gật trước mặt anh.
Cố Lẫm Xuyên do dự một chút, đưa bàn tay to lớn xoa nhẹ lên đầu cậu một cái, chỉ một chút rồi rút tay về.
“Đi nào.”
Ôn Nghiên sửng sốt, sau đó đi theo anh, dép lê loẹt quẹt dưới chân.
Cố Lẫm Xuyên… vừa rồi hình như đã xoa đầu cậu? Là đang an ủi cậu sao? Một người như anh cũng biết an ủi người khác sao?
Ôn Nghiên vừa đi vừa nghĩ ngợi mông lung, mãi đến khi về tới phòng. Cậu đi rửa mặt, rồi tự giác nằm lên giường, dùng khăn lạnh đắp lên đôi mắt còn sưng húp.
Cố Lẫm Xuyên ngồi xe lăn cạnh mép giường, lặng lẽ nhìn từng động tác của cậu, phát hiện ra rằng Ôn Nghiên thật sự rất biết cách chăm sóc bản thân.
Tuy có chút vụng về, nhưng biết rõ mình nên làm gì.
Không giống kiểu người đã quen tự lo cho mình… mà giống như từng được người khác hầu hạ quen rồi.
Nhưng Cố Lẫm Xuyên không phải người sẽ hầu hạ cậu.
“Chút nữa ngủ đi.” Anh nói giọng nhàn nhạt.
Ôn Nghiên bị khăn đắp che mất tầm nhìn, nằm trên giường nhỏ giọng hỏi: “Vậy anh ngủ ở đâu?”
Cố Lẫm Xuyên đáp: “Cứ lo cho bản thân em là được, đừng bận tâm đến tôi.”
Nếu không phải Chung Mính Trạch nói cậu tối nay có thể còn sốt, bảo anh chú ý thêm một chút thì anh vốn dĩ sẽ không xuất hiện ở đây.
Cố Lẫm Xuyên liếc nhìn Ôn Nghiên.
Nửa khuôn mặt bị khăn che khuất, chỉ để lộ ra chiếc mũi nhỏ và đôi môi, cùng phần cằm trắng trẻo tinh xảo.
Gầy quá, nên mới dễ bệnh.
Còn hay khóc, thật là phiền phức.
Cố Lẫm Xuyên thầm nghĩ: Phải chăm sóc thế nào thì mới có thể nuôi cho cậu khỏe lên?
Ôn Nghiên “ừm” một tiếng rồi không nói gì nữa.
Một lúc sau, Cố Lẫm Xuyên bỗng nói: “Tôi không bảo chú Chu mua quá nhiều quần áo và đồ dùng cho cậu. Cậu thiếu gì thì cứ tự ra ngoài mua, tôi sẽ đưa thẻ cho.”
“Thật ạ?”
Ôn Nghiên “bật” một tiếng ngồi bật dậy, mừng rỡ đến mức đôi mắt cũng long lanh sáng lên: “Em có thể ra ngoài sao?”
“Tôi có nói là cấm em sao?” Cố Lẫm Xuyên nhíu mày.
Ôn Nghiên vội vàng lắc đầu: “Không, không, không, em chỉ là… thật sự rất vui!”
Cố Lẫm Xuyên nói tiếp: “Nhưng phải đợi vết thương cắt chỉ xong, cảm mạo cũng khỏi hẳn rồi mới được ra ngoài.”
“Vâng ạ! Không thành vấn đề!” Ôn Nghiên gật đầu lia lịa, cười đến mức lộ cả răng nanh, ngọt ngào nói: “Cảm ơn Cố tổng! Anh thật tốt!”
Đây là lần đầu tiên cậu cười vui vẻ đến vậy. Bình thường Ôn Nghiên chỉ cười khẽ, không bao giờ để lộ răng. Nhưng lần này cậu vui vẻ đến nỗi răng nanh cũng hiện ra.
Gương mặt xinh đẹp kia bừng sáng rực rỡ.
Cố Lẫm Xuyên cũng không kìm được mà khóe môi khẽ cong lên, chỉ là rất nhanh đã thu lại biểu cảm.
Anh chỉ vào chiếc khăn trong tay Ôn Nghiên: “Tiếp tục đắp đi, không thì mai mắt lại sưng lên đấy.”
“Dạ.” Ôn Nghiên cố nén sự phấn khích trong lòng, nằm xuống đắp lại khăn theo lời anh dặn.
Nửa thân trên của cậu nằm im không nhúc nhích, nhưng khóe môi vẫn cong cong, bàn chân trắng nhỏ dưới lớp chăn nhẹ nhàng đung đưa qua lại.
Cố Lẫm Xuyên liếc nhìn một cái… rồi lại nhìn thêm một cái nữa… rồi lại nhìn thêm một cái nữa.
Chỉ là chút chuyện như vậy… cũng đáng để vui đến thế sao?
Anh không hiểu nổi, khẽ lắc đầu. Hoàn toàn không nhận ra rằng khóe môi mình cũng đang nhẹ nhàng cong lên, tạo thành một nụ cười rất nhỏ.