Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn
Cố Lẫm Xuyên tìm vỏ sò trên bãi biển Vàng
Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Úc Châu. Bờ biển. Nhà ăn trên không.
Xung quanh và dưới chân đều là kính trong suốt. Dù ngồi ở đâu, chỉ cần hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài là có thể thu trọn vào tầm mắt màu xanh bao la của biển cả, cùng những con sóng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Từng đợt sóng bạc đầu nối đuôi nhau xô vào bờ, tạo nên một bức tranh sơn dầu sống động và quyến rũ giữa biển xanh và bãi cát vàng óng.
Cố Lẫm Xuyên liếc nhìn về phía đó, vẻ mặt thờ ơ. Sau đó anh cúi đầu mở điện thoại xem giờ, hàng mày khẽ nhíu lại.
Ôn Nghiên đã gọi cho anh hơn mười phút trước. Khi đó, đối tác người Úc ở phía đối diện đã uống đến mơ màng, nói năng líu lo mà vẫn cố mời anh uống rượu.
Mỗi câu tiếng Anh thốt ra cứ như tiếng Nga, khiến người nghe muốn nổ tung màng nhĩ.
Cố Lẫm Xuyên một tay nâng ly rượu đỏ cụng ly lấy lệ, một tay khác lại không chút biểu cảm mà... ngắt máy.
Sau đó anh tiếp tục ứng phó thêm hơn mười phút nữa, buổi đàm phán có phần hài hước kia cuối cùng cũng kết thúc. Anh ngồi trong xe lăn, lộ rõ vẻ mệt mỏi, đưa tay day day giữa hai hàng lông mày.
Anh gọi lại cho Ôn Nghiên mấy lần nhưng đối phương đều không bắt máy.
Cậu ấy không thấy điện thoại? Hay là đang giận anh?
Cố Lẫm Xuyên khẽ thở dài, cổ vẫn còn hơi cứng. Anh xoay người vận động nhẹ một chút rồi cầm điện thoại gọi thêm lần nữa.
Thư ký Triệu vừa tiễn đối tác ra ngoài trở về, liền thấy Cố tổng đang nghiêng người gọi điện thoại, ánh mắt dường như nhìn xa xăm vô định. Chiếc điện thoại che đi một phần cằm sắc bén đầy góc cạnh, bên dưới là yết hầu nổi bật rõ ràng.
Vừa gợi cảm vừa mạnh mẽ, nhìn đến mức mặt người ta... hơi nóng ran. Thư ký Triệu giật mình, vội vàng dời mắt đi, đứng lặng lẽ phía sau anh chờ đợi chỉ thị.
Mười mấy giây sau, Cố Lẫm Xuyên buông điện thoại, khí thế rõ ràng lạnh đi mấy phần, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn.
Xem ra đối phương vẫn không bắt máy, tình huống như vậy quả thật hiếm thấy. Không trách được Cố tổng trông có vẻ... không vui.
Không biết người bên kia là ai mà lại có bản lĩnh lớn đến vậy.
Thư ký Triệu bước chân trên sàn kính, tiếng giày cao gót vang lên lộc cộc. Cô nhẹ giọng mở lời:
"Cố tổng, họ đã rời đi hết rồi ạ."
Cố Lẫm Xuyên gật đầu nặng nề: "Nói với họ chín giờ sáng mai sẽ ký hợp đồng."
"Vâng." Thư ký Triệu lập tức cúi đầu liên hệ người phụ trách bên kia, thông báo Cố tổng sau khi khảo sát thực địa đã quyết định ký kết hợp đồng.
Lần này, dự án đầu tư nghỉ dưỡng xem như đã thành công. Đáng lý ra đây phải là chuyện vui mừng cho cả hai bên.
Nhưng sắc mặt Cố Lẫm Xuyên lại chẳng có chút cảm xúc nào. Anh gõ nhẹ lên điện thoại rồi hỏi: "Vé về nước là khi nào?"
"Mười giờ hai mươi sáng hôm sau." Thư ký Triệu đáp ngay, những thông tin kiểu này cô đã ghi nhớ như in.
"Đổi lại thành sáng mai." Cố Lẫm Xuyên thờ ơ nói.
Anh muốn ký xong hợp đồng là bay về nước ngay lập tức.
Thư ký Triệu điều chỉnh lại lịch trình, sau đó hỏi anh có muốn về khách sạn luôn không. Cố Lẫm Xuyên lắc đầu: "Đến bãi biển Vàng một chuyến."
"Bãi biển Vàng?" Thư ký Triệu hơi ngạc nhiên.
Chuyến đi lần này không hề có sắp xếp ghé thăm bãi biển Vàng, sao Cố tổng lại đột nhiên muốn đến đó?
Nếu muốn nhìn biển thì... ngay dưới chân chẳng phải đã có rồi sao? Một vùng biển mênh mông bát ngát ngay đây mà.
Hơn nữa, Cố tổng vốn nổi tiếng kén chọn, đi công tác chưa từng ghé thăm danh lam thắng cảnh, chỉ vì ngại đông người, ồn ào phiền toái.
Trước đây từng có một thực tập sinh vì chọn nhầm khách sạn gần danh thắng mà bị Cố tổng sa thải không chút nương tay. Từ đó về sau, mỗi lần đặt khách sạn hay nhà hàng, cô đều phải chọn những nơi cách xa các điểm tham quan càng tốt.
Lần này cũng vậy.
Thư ký Triệu ngước nhìn trời, cẩn thận nói:
"Cố tổng, giờ đi thì trời tối mới đến nơi được ạ."
Tối rồi thì còn gì đẹp nữa? Đi về mất hơn bốn tiếng, đối với Cố tổng thì đúng là quá phí thời gian. Sao lại đột nhiên muốn đi đến đó...
"Vậy thì sao?" Cố Lẫm Xuyên liếc cô một cái, ánh mắt lạnh như băng.
Thư ký Triệu lập tức thẳng lưng, cúi đầu:
"Vậy tôi sẽ đi sắp xếp ngay ạ."
***
Buổi chiều, Ôn Nghiên nằm trên giường, lơ mơ thế nào lại ngủ quên mất. Lúc tỉnh dậy, khuôn mặt nhỏ của cậu đỏ ửng, vừa buồn ngủ vừa hoang mang.
"Ưm..." Cậu trở mình vươn vai.
Giờ là mấy giờ rồi nhỉ?
Ôn Nghiên lờ đờ lấy điện thoại từ dưới gối ra, vừa nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ liên tiếp là cả người cậu cứng đờ.
Tất cả đều là của Cố Lẫm Xuyên.
Cậu lập tức tỉnh táo hẳn, bật dậy khỏi giường, nuốt nước bọt ừng ực.
Anh gọi tám cuộc, cuộc sớm nhất là ba tiếng trước, cuộc gần nhất mới cách đây hai mươi phút thôi.
Xong rồi, xong thật rồi!
Cậu ngủ quên mất!
Giờ làm sao đây? Có nên gọi lại không? Ôn Nghiên rối rắm gãi đầu, nghĩ tới cảnh Cố Lẫm Xuyên với giọng nói lạnh như băng trách mắng, liền rùng mình lạnh cả sống lưng.
Khi cậu đang hoang mang chưa biết phải làm gì thì điện thoại đột nhiên rung lên. Ôn Nghiên run tay, tim như ngừng đập một nhịp.
Không kịp nghĩ nhiều, cậu nuốt nước bọt rồi bắt máy.
"C... Cố tổng..." Cậu lắp bắp, không dám gọi thẳng tên anh.
Cố Lẫm Xuyên có vẻ không ngờ cậu sẽ bắt máy, dừng một chút rồi mới khẽ "ừ" một tiếng, sau đó hỏi: "Sao lại gọi tôi là Cố tổng?"
Có lẽ do tín hiệu điện thoại, giọng anh truyền qua có chút từ tính, hơi tê tê ngưa ngứa.
Ôn Nghiên thấy tai mình nhột lên, biết chắc anh không giận nên liền lập tức sửa lời:
"Cố Lẫm Xuyên..."
Cậu không được tự nhiên lắm, liền rút điện thoại ra khỏi tai rồi bật loa ngoài.
"Đi đâu mà giờ mới chịu bắt máy?" Cố Lẫm Xuyên tuy là đang chất vấn, nhưng giọng nói lại vô cùng bình tĩnh, tốc độ cũng chậm rãi.
Lúc ấy anh đang khom lưng nhặt một cái vỏ sò trên bãi cát của bãi biển Vàng, lật qua lật lại nhìn rồi lại không hài lòng mà vứt đi, tiếp tục tìm cái khác.
Trong khi đó, Thư ký Triệu, người đang hưởng mức lương năm gần cả trăm vạn, lúc này lại khom lưng bên cạnh anh, cầm đèn pin cúi rạp soi cát, làm một công việc hoàn toàn không có kỹ thuật gì cả.
Cố tổng vĩ đại của họ, lặn lội cả đường dài đến đây, chỉ để... chọn một cái vỏ sò trên bãi biển ẩm ướt, thoang thoảng mùi tanh.
Đã chọn hơn nửa tiếng rồi, còn kiên nhẫn hơn cả lúc đàm phán hợp đồng hồi chiều.
Điện thoại cuối cùng cũng có người bắt máy, mà Cố tổng chẳng giận chút nào, giọng điệu tuy không đến mức dịu dàng, nhưng đã là cực kỳ nhẹ nhàng so với bình thường.
Cô nghe nói Cố tổng muốn kết hôn sắp đặt, cho nên... đây chắc là vị phu nhân tương lai?
Trong điện thoại, Ôn Nghiên khịt khịt mũi, lí nhí nói: "Em ngủ quên, không phải cố ý không bắt máy..."
Cố Lẫm Xuyên chỉ nói một tiếng "Biết rồi."
Anh lại ném đi một cái vỏ sò nữa, sau đó hỏi: "Chú Chu nói chiều nay em gọi điện cho tôi là muốn mời ai về nhà sao?"
"Rõ ràng là em gọi hồi trưa." Ôn Nghiên nhỏ giọng lầm bầm: "Chưa đến buổi chiều mà."
Nghe vậy, Cố Lẫm Xuyên nhướng mày.
Anh mới đi công tác hai ngày thôi, mà "chú nai con" ở nhà đã biết cãi lại rồi.
"Giờ Úc và trong nước lệch nhau hai tiếng." Anh giải thích một câu, sau đó giọng điệu nghiêm nghị hơn.
"Ôn Nghiên, tôi đang hỏi chuyện của em đấy."
Ôn Nghiên mặt nóng ran, lí nhí "à..." một tiếng, rồi ngoan ngoãn khai báo:
"Thẩm Dược nói có chuyện phải gặp trực tiếp mới nói được, nên là... em mới muốn mời... Nhưng lại sợ anh giận."
"Anh không có ở nhà thì mọi chuyện trong nhà em có thể tự quyết định. Nhưng em gọi điện cho anh chỉ vì chuyện này thôi sao?"
Cố Lẫm Xuyên khẽ dùng tay miết lên một cái vỏ sò bên cạnh, lực đạo hơi mạnh hơn bình thường.
Anh rất muốn biết, lần hiếm hoi Ôn Nghiên chủ động gọi cho anh, có phải cũng chỉ vì người khác sao?
Ôn Nghiên từ giọng anh nghe ra được chút nguy hiểm khó tả, mắt chớp chớp có chút chột dạ:
"Không phải đâu, không phải đâu... còn có chuyện khác nữa, em muốn hỏi, muốn nói với anh mà..."
"Vậy sao?" Cố Lẫm Xuyên nghe xong cũng không vội tin, giọng đầy nghi ngờ.
"Vậy bây giờ em nói đi, tôi nghe đây."
Anh đúng là muốn biết, rốt cuộc Ôn Nghiên còn muốn nói gì nữa.
Ôn Nghiên mấp máy môi.
Theo như kế hoạch ban đầu, cậu phải hỏi trước mấy câu như "anh có khỏe không" rồi "chọn vỏ sò thế nào rồi", sau đó mới nhẹ nhàng dẫn vào chuyện mời Thẩm Dược đến nhà.
Nếu lúc trưa cuộc gọi được kết nối, chắc chắn cậu sẽ từng bước từng bước hỏi. Nhưng bây giờ bị Cố Lẫm Xuyên trực tiếp hỏi như vậy, Ôn Nghiên ngược lại lại không mở lời nổi.
Cố Lẫm Xuyên đợi mãi không nghe thấy tiếng đáp, cuối cùng khẽ "ừm?" một tiếng, vừa là nghi hoặc vừa là thúc giục.
Chỉ một tiếng "ừm" đó vang lên bên tai cũng khiến Ôn Nghiên run nhẹ, lông mi khẽ rung, cậu mím môi, cuối cùng dùng giọng nhỏ như mèo kêu hỏi:
"...Cố Lẫm Xuyên, giờ anh đang làm gì vậy?"
"Bây giờ sao?"
Cố Lẫm Xuyên ngẩn ra một chút, rồi ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Tuy đêm đã xuống ở bãi biển Vàng, nhưng nơi này vẫn rất náo nhiệt, các tiệm nhỏ đông đúc, khách du lịch tấp nập. Vì không thích ồn ào nên anh đã chọn một chỗ yên tĩnh hơn để nhặt vỏ sò.
Không xa có một gia đình ba người đang cắm trại nướng thịt ven bờ biển, mùi thơm theo gió biển bay rất xa, khắp nơi tràn đầy không khí ấm áp, đời thường.
Cố Lẫm Xuyên ném cái vỏ sò trong tay đi vì cái này vẫn chưa làm anh hài lòng, rồi đưa tay phủi phủi đầu ngón tay dính cát ướt, mặt không đổi sắc mà đáp:
"Tôi đang ở khách sạn."
Thư ký Triệu đứng cạnh cúi đầu, khóe môi co lại, suýt nữa nhịn không nổi bật cười thành tiếng.
"À." Ôn Nghiên nằm trên giường, đưa chân khua nhẹ trong không trung, giọng có chút mong chờ.
"Anh không phải nói sẽ mang vỏ sò về cho em sao? Vậy anh định mang cái nào về?"
"Vỏ sò sao..."
Bãi biển thì đầy vỏ sò, mà chẳng có cái nào đẹp cả.
Cố Lẫm Xuyên cực kỳ bình tĩnh trả lời: "Tôi vẫn chưa chọn được. Em muốn kiểu nào?"
Nghe đến đây, Thư ký Triệu đột nhiên quay đầu nhìn anh chằm chằm.
Chưa chọn? Vậy hơn bốn mươi phút cô cắm mặt ở đây soi đèn pin giúp anh tìm là... mơ giữa ban ngày sao?