Chào Mừng Anh Về Nhà

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư ký Triệu tắt đèn pin, lén lút nhìn thoáng qua Cố tổng, người mà thường ngày vẫn lạnh lùng như núi băng. Nhưng chỉ một cái liếc mắt ấy thôi cũng đủ khiến cô giật mình.
Cô lại thấy trên gương mặt Cố tổng một chút dịu dàng chưa từng có, thậm chí khóe môi còn thấp thoáng nụ cười như ẩn như hiện.
Cố Lẫm Xuyên nhạy bén nhận ra điều đó nên quay đầu lại. Thư ký Triệu lập tức cúi thấp đầu, mắt nhìn thẳng tắp, làm như chẳng hay biết gì.
Lúc này Cố Lẫm Xuyên mới thu lại ánh mắt, tiếp tục nói vào điện thoại:
“Nghĩ xong chưa?”
Ôn Nghiên ngẫm nghĩ một lát, vò đầu rồi đáp:
“Em cũng không biết nữa, đẹp là được rồi. Tốt nhất là càng nhỏ càng tốt, càng nhiều càng tốt… em muốn xâu thành chuông gió treo trong nhà.”
Nói xong lại sợ anh không đồng ý, Ôn Nghiên nhỏ giọng hỏi:
“Được không?”
Dù gì thì cũng là nhà của Cố Lẫm Xuyên.
“Tùy em.” Anh đáp.
Ôn Nghiên vui vẻ cười rộ lên.
Sau khi cuộc trò chuyện này kết thúc, cả hai bên đều im lặng.
Ôn Nghiên không dám cúp máy trước, do dự một lúc lại rụt rè hỏi:
“Khi nào anh về?”
“Chiều mai.”
“Vậy em chờ anh ở nhà.”
Khi nói câu này, Ôn Nghiên hơi ngượng ngùng, nhưng coi như cũng có một kết thúc êm đẹp.
“Ừ.” Cố Lẫm Xuyên đáp rồi mới cúp máy.
Sau đó, thư ký Triệu đi theo vị Cố tổng cao cao tại thượng kia, tiếp tục cúi người trên bãi cát nhặt vỏ sò thêm hơn một tiếng đồng hồ nữa. Cô còn mua một chiếc bình thủy tinh xinh đẹp ở sạp ven đường, thu nhặt đầy nửa bình vỏ sò rồi mới rời đi.
Cố tổng thậm chí còn không cho cô cầm bình, tự mình ôm khư khư trong ngực như thể đang giữ một món báu vật.
Mà bản thân anh còn không nhận ra điều đó.
Về đến khách sạn thì cũng gần mười giờ tối. Lúc Triệu thư ký tới xác nhận hợp đồng lần cuối, Cố Lẫm Xuyên đang rửa vỏ sò.
Việc này hoàn toàn có thể giao cho thư ký làm, nhưng anh lại tự tay thực hiện.
Cứ như thể chỉ cần liên quan đến người ở đầu dây bên kia, anh không muốn bất kỳ ai khác nhúng tay vào.
Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, từng chiếc vỏ sò được nhặt lên, xả qua nước, rửa sạch rồi cẩn thận bỏ vào bình thủy tinh.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp trong khách sạn, những chiếc vỏ sò may mắn được lựa chọn đều ánh lên vẻ lấp lánh, giống như hòn đá xám xịt qua tay thợ mài giũa, biến thành ngọc quý.
Thật sự là rất đẹp. Thư ký Triệu nghĩ.
Ánh mắt cô chỉ dừng lại trên bình thủy tinh vài giây, Cố Lẫm Xuyên liền phát hiện. Anh đưa bản hợp đồng đã xác nhận xong cho cô, lau khô tay, lạnh nhạt hỏi:
“Sao vậy?”
“Đẹp lắm.” Thư ký Triệu nghiêm túc đáp.
“Thứ ngài chọn, phu nhân nhất định sẽ thích.”
Cô liều mình nói một câu nịnh nọt.
Cố Lẫm Xuyên khẽ nhướng mày, không phản bác câu “phu nhân” kia, chỉ phất tay ra hiệu cho cô lui xuống.
Lúc xoay người rời đi, thư ký Triệu nghĩ thầm: Trúng phóc.
Hôm sau Ôn Nghiên dậy khi mặt trời đã lên cao.
Chiều hôm qua ngủ quá lâu khiến tối đến dù có nằm thế nào cũng không ngủ nổi. Cậu xem liền tù tì hai bộ phim, mãi tới ba giờ sáng mới thiếp đi.
Sáng hôm sau, mắt cậu sưng húp.
Chú Chu thấy thế, liền bảo dì giúp việc luộc hai quả trứng gà, để nguội một chút cho Ôn Nghiên lăn mắt làm tan vết sưng.
Ôn Nghiên ngáp dài một cái, rồi ngoan ngoãn làm theo.
Thức đêm xong là như vậy đấy, tuy ngủ đã đủ giấc nhưng người vẫn cứ lờ đờ, mệt mỏi, chẳng có chút sức lực nào, ngồi không yên, mông chạm vào sofa là lại chỉ muốn nằm dài ra.
Dưới sự nhắc nhở lải nhải của chú Chu, Ôn Nghiên trong bộ dạng uể oải, miễn cưỡng ăn xong bữa trưa, rồi sau đó giống như một con cá muối bị phơi khô, nằm dài trên sofa phòng khách, tiếp tục nhắm mắt lăn trứng.
Vừa nằm xuống là thấy thoải mái hơn nhiều, đầu óc cũng minh mẫn hẳn.
Hôm qua lúc gọi điện thì Cố Lẫm Xuyên có nói rằng khi anh không ở nhà, Ôn Nghiên có thể tự quyết. Nhưng khi ấy cậu không thực sự tin.
Mãi đến lúc ăn cơm tối, chú Chu lại nói lại một lần, bảo đó là do tiên sinh đích thân dặn.
Lúc đó Ôn Nghiên mới bắt đầu tin rằng là Cố Lẫm Xuyên đối xử với cậu thật sự không tệ.
Vậy nên bất kể lý do là gì, cậu cũng nên tốt với anh một chút.
Ôn Nghiên buông quả trứng, nheo mắt nhìn đồng hồ trên tường thì đã sang chiều. Không biết Cố Lẫm Xuyên cụ thể mấy giờ sẽ về.
Cậu không muốn cứ ngồi phòng khách mà đợi, liền lấy điện thoại từ dưới người ra rồi gửi tin nhắn hỏi thử.
Nếu anh về trễ, cậu sẽ vào phòng nằm nghỉ một lúc, dù gì giường cũng mềm hơn sofa.
Không ngờ chưa đầy hai phút sau, tin nhắn chưa kịp được hồi đáp, âm thanh động cơ xe đã vang lên trước biệt thự.
Người đã về rồi.
Ôn Nghiên bừng tỉnh, lăn một vòng rồi bò dậy khỏi sofa, lén nhìn ra ngoài qua khe ghế, tóc rối tung vì chôn đầu vào gối nãy giờ.
“Tiên sinh về rồi!” Chú Chu vui vẻ ra mặt, mở cửa nghênh đón.
Cố Lẫm Xuyên vừa bước vào, Ôn Nghiên liền nôn nóng muốn ra nhưng càng vội càng luống cuống, dép lê văng một chiếc, cuối cùng cậu đành xỏ mỗi chân một chiếc, chạy ra cửa như một chú ngỗng què chân.
Đúng vậy, hôm nay cậu muốn cho Cố Lẫm Xuyên một cái ôm.
Vị hôn phu công tác xa trở về, đây là thời cơ tuyệt vời để thể hiện sự chu đáo và ấm áp.
Cậu muốn Cố Lẫm Xuyên cảm nhận được không khí gia đình, hơn nữa phải nhớ rằng hơi ấm đó là đến từ cậu. Dù sau này anh có “hắc hóa”, thì ít nhất cũng nên nể chút tình cũ mà tha cho cậu một con đường sống.
Người thì ngái ngủ, tinh thần thì lười biếng, nhưng đầu óc lại rất nhanh nhạy, gan của Ôn Nghiên giờ phút này to bằng trời.
Thế là vừa thấy Cố Lẫm Xuyên bước vào là Ôn Nghiên liền dang tay ra chạy nhào tới, lảo đảo nghiêng ngả, trông không khác gì một chú cún con vui mừng khi chủ nhân về nhà.
Không kịp phòng bị, Cố Lẫm Xuyên hơi sững lại, nhưng hai tay đã theo bản năng giơ lên đỡ lấy cậu.
Thế là một cái ôm trọn vẹn rơi vào lòng anh, hay nói đúng hơn là, Ôn Nghiên đâm thẳng vào lòng anh một cách trọn vẹn.
Trong mũi anh tràn ngập mùi sữa tắm thanh mát trên người Ôn Nghiên, hương thơm nhẹ nhàng khiến đầu óc còn đang mệt mỏi của anh tan biến.
Cố Lẫm Xuyên ngồi xe lăn, Ôn Nghiên hơi cúi người rồi ôm lấy anh từ trên xuống. Còn tay anh vòng quanh eo nhỏ của cậu, chỉ cần trượt xuống một chút là có thể chạm đến phần hông mềm mại.
Tất cả đều là phản ứng và hành động theo bản năng của cơ thể.
Chú Chu đứng một bên cố gắng nhịn cười, tuy cúi đầu, nhưng mắt vẫn lén lút liếc nhìn tay tiên sinh nhà mình.
A ha, ôm còn rất chặt đấy nhé.
Ôn Nghiên đánh úp thành công, ôm xong liền lập tức rút lui.
Cậu đứng trước mặt Cố Lẫm Xuyên, hàng mi cong cong, giọng nhẹ nhàng mà nghiêm túc:
“Chào mừng anh về nhà!”
Khoảnh khắc ấy giống như được phủ một lớp mờ ảo như trong phim truyền hình, ấm áp lạ kỳ.
“Ừ.”
Hầu kết Cố Lẫm Xuyên khẽ chuyển động. Đầu ngón tay anh vẫn còn vương vấn hơi ấm trên người cậu, muốn níu giữ chút gì đó nhưng lại chẳng giữ được gì.
Cố Lẫm Xuyên vốn là người luôn lạnh lùng điềm tĩnh, giờ phút này không thể hiện rõ điều gì, nhưng Ôn Nghiên vẫn nhận ra là anh không hề giận cậu vì hành động bất ngờ vừa rồi.
Thế là cậu càng yên tâm hơn, mỉm cười nhìn anh, hai chiếc răng nanh nhỏ nhọn khẽ lộ ra khỏi môi dưới.
Cố Lẫm Xuyên rất nhanh đã lấy lại vẻ mặt bình thường, như thể khoảnh khắc thất thần vừa rồi chỉ là ảo giác.
Anh để ý thấy mắt Ôn Nghiên hơi sưng, còn vương chút tơ máu đỏ, một chiếc dép thì tuột ra, chiếc chân trắng nõn còn lại đang co lên dẫm vào chiếc dép kia, tóc tai thì rối tung cả lên.
Mọi thứ như thể cậu vừa trằn trọc suốt đêm chờ một người trở về, rồi cuống quýt trao một cái ôm vụng về.
Cố Lẫm Xuyên hít một hơi thật sâu, không khỏi nghĩ:
Ôn Nghiên… thật sự thích anh đến vậy sao?