Hậu Quả Của Sự Phản Nghịch

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Nghiên tự mình đến bệnh viện.
Việc từ chối nghe điện thoại và buổi tiệc “ăn chơi sa đọa” đã khiến cậu phải trả giá đắt. Một trận viêm dạ dày cấp tính đã chặn đứng hoàn toàn kế hoạch nổi loạn của Ôn Nghiên.
Lần thứ hai bước ra khỏi nhà vệ sinh trong trung tâm thương mại, cậu đau bụng không chịu nổi, đành phải ngồi thụp xuống đất, ôm chặt bụng, môi cắn đến trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Một lớp mồ hôi mỏng rịn ra trên làn da, như thể cậu có thể ngã gục xuống sàn bất cứ lúc nào.
Xung quanh lập tức có vài sinh viên nhiệt tình chạy lại hỏi han, lo lắng cậu không khỏe và đề nghị đưa đi bệnh viện.
Thẩm Dược lập tức hoảng sợ. Cậu ta đang gọi điện cho vị hôn thê, vừa nghe tin liền cúp máy, từ đằng xa chạy như bay đến, cuống cuồng đưa Ôn Nghiên đến bệnh viện gần nhất. Thậm chí còn dùng điện thoại của Ôn Nghiên để bắt máy cuộc gọi mà Cố Lẫm Xuyên vừa đúng lúc gọi tới.
Lúc đó, Ôn Nghiên đau đến mức không giữ nổi mình, giọng run rẩy, căn bản chưa kịp ngăn cản.
Không muốn Cố Lẫm Xuyên biết, nhưng chuyện muốn giấu cũng không giấu nổi.
Cuộc trò chuyện chỉ kéo dài vài giây, đối phương liền dứt khoát cúp máy.
Ôn Nghiên gần như có thể hình dung ra vẻ mặt của Cố Lẫm Xuyên lúc đó.
Vẻ mặt lạnh lùng như trước khi bão tố ập đến. Cậu từng thấy vẻ mặt ấy rồi, sự giận dữ bị đè nén dưới vẻ bình tĩnh đáng sợ.
Lần này, không thể trách ai. Chỉ có thể trách bản thân cậu không biết kiềm chế, háu ăn, tự chuốc lấy khổ.
Ôn Nghiên cảm thấy rất tội lỗi.
Khi hoàn toàn tỉnh táo lại, cậu đã nằm trên giường bệnh truyền nước. Nôn ói liên tục và tiêu chảy khiến cậu bị mất nước nhẹ, môi khô nứt, tinh thần uể oải, còn tâm trạng thì căng như dây đàn.
Vì Cố Lẫm Xuyên đã đến rồi.
Anh đến hơi muộn, chắc là do bận việc.
Mà sau khi đến, anh cũng không vào thẳng phòng bệnh ngay.
Ôn Nghiên nằm trên giường, ngón tay cuộn tròn đặt lên bụng, trong lòng không rõ là tội lỗi hay lo lắng, cảm xúc rối bời, một chút hụt hẫng mơ hồ cứ bám riết lấy cậu không rời.
Cậu nghiêng đầu, nhìn qua khung kính hình chữ nhật trên cửa phòng bệnh, chỉ thấy một bóng lưng mơ hồ. Bóng dáng Cố Lẫm Xuyên hiện rõ đường nét chiếc cằm sắc lạnh, đang nói chuyện với Thẩm Dược.
Chỉ là ngồi đó thôi nhưng anh như thể từ trên cao nhìn xuống, bẩm sinh mang khí thế của người nắm quyền.
Cách một lớp cửa, Thẩm Dược chỉ biết cúi đầu gật gù. Trước mặt Cố Lẫm Xuyên, chút ngạo mạn bồng bột thường ngày của cậu ta biến mất không dấu vết.
Cố Lẫm Xuyên hỏi gì, cậu ta đáp nấy, như học sinh tiểu học ngoan ngoãn trả lời giáo viên, không dám có một chút phản kháng. Thứ duy nhất có vẻ "phản nghịch" trên người cậu ta chính là sợi tóc dựng ngược vì mồ hôi ướt đẫm.
Sau khi hỏi xong vài câu, Cố Lẫm Xuyên nói lời cảm ơn bằng giọng điệu lạnh nhạt, sau đó bảo:
“Cậu có thể đi được rồi.”
Nói đúng hơn là: một câu thông báo cậu ta phải rời đi.
Thẩm Dược ngẩn người: “……?”
Cậu ta định ở lại với huynh đệ, chẳng lẽ không được?
Hoặc ít ra cũng nên vào phòng chào hỏi một tiếng rồi hãy đi chứ?
Nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt Cố Lẫm Xuyên vô tình lướt qua, cả người Thẩm Dược rùng mình, lập tức ngậm miệng.
Anh rõ ràng đang ngồi, nhưng áp lực tỏa ra mạnh mẽ đến mức đáng sợ, còn hơn cả khi cậu ta bị ông bố gần năm mươi tuổi mắng mỏ ở nhà.
Không nói quá chứ, chỉ cần ánh mắt đó liếc qua, da đầu Thẩm Dược đã lạnh buốt nửa bên.
Trước khi rời đi, Thẩm Dược lặng lẽ liếc về phòng bệnh u tối vì kéo rèm, trong lòng thầm vẽ cho Ôn Nghiên một dấu thánh giá —— cầu cho cậu bình an.
Cố Lẫm Xuyên không thèm để mắt đến người không liên quan, xoay người đẩy cửa bước vào.
Ánh sáng hành lang lóe lên trong phòng, như phù dung sớm nở tối tàn, thoắt cái liền biến mất.
Cả đời này Ôn Nghiên chưa từng phản ứng nhanh như vậy, lập tức nhắm mắt cúi đầu, vùi chặt mặt vào chăn.
Phòng bệnh VIP cách âm cực tốt, lúc nãy Cố Lẫm Xuyên nói gì với Thẩm Dược ở ngoài, cậu không nghe được câu nào.
Vì không biết phải đối mặt thế nào, nên cậu chọn cách… không đối mặt.
Trốn tránh có thể đáng xấu hổ, nhưng lại rất hữu dụng.
Ôn Nghiên cực kỳ nhạy cảm, rõ ràng cảm nhận được Cố Lẫm Xuyên đang tiến lại gần, từng bước một, sau đó chiếc xe lăn dừng lại ngay bên cạnh giường cậu.
Không khí xung quanh như bị áp suất thấp hút cạn, trở nên loãng và ngột ngạt.
Cậu nghĩ: Cố Lẫm Xuyên chắc chắn đang cúi đầu nhìn cậu, dò xét cậu, nghĩ xem làm sao cậu có thể rước thêm phiền phức về mình như thế.
Mí mắt căng lên, ngón tay giấu dưới chăn nắm chặt vạt áo bệnh nhân.
Bụng không còn quặn đau dữ dội như trước nữa, Ôn Nghiên cố bỏ qua chút đau đớn còn sót lại, gắng kiểm soát hơi thở đang gấp gáp và hàng mi run rẩy không ngừng.
Cố Lẫm Xuyên vẫn chưa mở miệng. Anh ngồi yên trên xe lăn, đầu hơi cúi, gương mặt lạnh nhạt, giữa hai hàng lông mày khẽ nhíu lại. Nhìn qua có vẻ không vui, mà thật ra là... cực kỳ không vui.
Không khí im lặng dần lan tỏa khắp phòng.
Ôn Nghiên sợ đến mức trong lòng như có tiếng “phịch phịch” vang vọng, sợ Cố Lẫm Xuyên sẽ đột ngột vén chăn lên, sau đó lạnh giọng chất vấn cậu một trận.
Phành phạch, phành phạch…
Nếu Cố Lẫm Xuyên lại gần hơn chút nữa, chắc chắn sẽ nghe được tiếng tim cậu đang đập thình thịch vì căng thẳng, như thể muốn phá ngực mà lao ra ngoài.
Từng phút từng giây đều bị kéo dài đến mức không chịu nổi.
Cố Lẫm Xuyên đột nhiên cử động, như thể áp suất cũng được xả ra một hơi, rồi mở miệng nói: “Che kín như vậy, em không sợ ngạt thở à?”
Câu nói rõ ràng cho thấy anh biết Ôn Nghiên đang giả vờ ngủ.
Không hiểu sao, dây thần kinh đang căng như dây đàn của Ôn Nghiên bất chợt giãn ra, trong lòng thầm “Ủa” một tiếng.
Cố Lẫm Xuyên thế mà không mắng cậu? Ngữ khí nghe cũng vẫn còn ổn.
Ngay sau đó, Cố Lẫm Xuyên kéo tấm chăn che kín trán cậu xuống, cho đến khi khuôn mặt Ôn Nghiên hoàn toàn lộ ra dưới ánh mắt của anh, chăn chỉ còn đắp đến dưới cằm.
Hàng mi của ai đó run rẩy như cánh bướm bị cuồng phong cuốn vào, khuôn mặt tái nhợt bỗng ửng lên chút đỏ.
Cứ vậy mà vẫn cố nhắm chặt mắt giả vờ, không hiểu đang cứng đầu vì điều gì.
Cố Lẫm Xuyên gần như bật cười.
Anh phát hiện mình đã không chỉ một lần cảm thấy bất lực trước Ôn Nghiên.
“Ôn Nghiên, mở mắt ra.” Cố Lẫm Xuyên dùng hai ngón tay nâng cằm cậu lên: “Sợ bị mắng à? Lúc trưa không nghe điện thoại thì gan to lắm cơ mà?”
Giờ thì thật sự không thể giả bộ nổi nữa.
Ôn Nghiên mở mắt, rón rén nhìn về phía Cố Lẫm Xuyên, rồi nhỏ giọng gọi: “Cố Lẫm Xuyên… anh đến rồi.”
Giọng vừa mềm vừa nhẹ, nghe thôi cũng thấy chột dạ.
Cố Lẫm Xuyên thu tay lại, ánh mắt trầm xuống, “Không giả bộ nữa à?”
“Không.” Ôn Nghiên nhẹ nhàng lắc đầu.
“Biết mình sai chưa?”
Ôn Nghiên gật đầu, như một đứa trẻ biết lỗi:
“Biết rồi…”
Cậu thật sự không nên ăn cái ly đồ uống lạnh ngọt ngào mà thương gia tặng. Lúc đó mùi thơm quyến rũ quá, cậu không nhịn được.
Cố Lẫm Xuyên nhướn mày: “Còn gì muốn nói nữa không?”
Ôn Nghiên hít hít mũi, ngoan ngoãn ngồi dậy: “Xin lỗi, em sai rồi, lại làm phiền anh… đừng giận nữa nha.”
Cố Lẫm Xuyên: “……”
Anh im lặng, nét mặt có chút khó tả.
Thật ra, lúc mới biết tin, Cố Lẫm Xuyên cực kỳ tức giận, cơn bực như có thể bốc ra lửa, kèm theo lo lắng không thể khống chế được.
Vì sao Ôn Nghiên không nghe máy? Vì sao lại ăn bậy? Vì sao không nghe lời anh?
—— Nếu đã vậy, thì nên tự chịu hậu quả. Người trưởng thành phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình.
Phải chịu đau mới biết sợ. Cố Lẫm Xuyên đã nghĩ như vậy.
Thế nên anh không lập tức bỏ dở cuộc họp hội đồng quản trị, nhưng sắc mặt cực kỳ khó coi, khiến các cổ đông khác trong lòng phát hoảng, chỉ dám cẩn thận nói những lời thừa thãi.
Cố Lẫm Xuyên chẳng nghe lọt câu nào. Khi đó, trong đầu anh chỉ có một chuyện:
—— Chung Mính Trạch từng nói thể chất Ôn Nghiên rất yếu, nếu phải nhập viện như vậy thì có nguy hiểm không?
Có chữa được không? Có chết không?
Tối qua chỉ vì té ngã nhẹ mà đã làm nũng đến phát khóc, lần này đau bụng đến mức nhập viện, chịu nổi không?
……
Cuối cùng, cuộc họp vẫn bị tạm dừng giữa chừng.
Trong lòng Cố Lẫm Xuyên như bị một đám mây đen đè nặng, theo thời gian cứ lên men và dồn ép.
Anh mang theo đám mây đó đến bệnh viện, vừa ra khỏi thang máy liền gặp Thẩm Dược, hỏi tình hình vài câu.
Sau đó, đám mây ấy càng thêm u ám, giống như đang nuôi dưỡng một cơn bão ngầm, chỉ chờ đúng thời khắc mà nổ tung.
Nhưng khi Cố Lẫm Xuyên mở cửa phòng bệnh, thấy Ôn Nghiên cuộn tròn bé xíu trên giường, đám mây kia lập tức tan hơn một nửa.
Lúc Ôn Nghiên gọi tên anh, trong mắt vương chút hơi nước, như đang giữ lại một cơn mưa tên là “tủi thân”, dội sạch mọi tức giận của anh, còn khiến anh cũng nhói lòng.
Cố Lẫm Xuyên im lặng thật lâu. Ôn Nghiên tưởng anh vẫn còn đang giận, khẽ duỗi tay ra, kéo nhẹ cổ tay áo vest của anh: “Cố Lẫm Xuyên, anh đừng giận nữa mà.”
Thật ra, thời gian qua Ôn Nghiên cũng nhận ra, Cố Lẫm Xuyên miệng cứng nhưng lòng mềm, ăn mềm không ăn cứng, đúng như ông nội từng nói: mặt lạnh tim nóng.
Vậy nên cậu cứ làm nũng là được.
Quả nhiên, đối phương khẽ thở dài, nhìn cậu hỏi: “Đã mua những gì?”
Ôn Nghiên chớp chớp mắt, ngồi dậy, tay không cắm kim chỉ về phía cái ghế ở cuối giường. Mấy thứ cậu mua đã được Thẩm Dược sai người sắp xếp gọn gàng mang đến đây.
Cố Lẫm Xuyên lăn xe đến xem, là một đống đồ lặt vặt.
Đồ trang trí nhỏ, ly mèo Mễ, móc khóa… nhìn qua đều là mấy món đồ chơi chẳng có tác dụng gì. Nhưng tất cả đều là… hai cái một cặp.
Cố Lẫm Xuyên như nhận ra điều gì đó, nhướn mày: “Sao lại mua hai cái?”
“Một cái là cho anh.” Ôn Nghiên nghiêm túc đáp.
“Anh không thích cũng không sao, có thể để ở nhà, trưng cũng đẹp…”
Dù sao, lúc cậu mua chỉ nghĩ Cố Lẫm Xuyên là ông chủ, cậu không thể mặt dày tiêu tiền của người ta chỉ để mua đồ mình thích, nên tiện tay mua cả phần anh.
Anh thích hay không không quan trọng, miễn là đồ đến được tay anh là được rồi.
Vốn dĩ Ôn Nghiên định tặng món quà “nghiêm túc” hơn là cà vạt và khuy măng-sét.
Mà bây giờ thì không kịp nữa, phải hẹn lại lần khác để đặt.
Ôn Nghiên hơi tiếc, môi bĩu ra.
Lại phiền thêm một lần rồi.
Cố Lẫm Xuyên không biết cậu đang nghĩ gì, chỉ tưởng Ôn Nghiên buồn vì anh không thích, nên mới ủ rũ cụp mắt.
Dù sao cũng là vì thích anh.
“Anh đâu có nói không cần.” Cố Lẫm Xuyên cầm ly cà phê mèo Mễ lên xem, như thể đang nghiên cứu món đồ cổ quý giá, cuối cùng nhàn nhạt đánh giá: “Cũng được.”
Ôn Nghiên mỉm cười, không nói gì.
Cố Lẫm Xuyên đặt ly cà phê xuống, tiếp tục xem những món còn lại. Anh đang ngồi trên xe lăn, chọn lựa rồi phát hiện trong đống đồ có hai túi nhựa trong suốt đựng lục lạc buộc dây đỏ. Trên sợi dây đỏ còn có treo một chiếc chuông nhỏ.
Anh như cảm thấy gì đó, lấy một cái ra, lục lạc vang lên âm thanh trong trẻo, nhưng vì bị bao bọc nên tiếng nghe có chút mờ đục, khẽ khàng.
Cố Lẫm Xuyên nhíu mày: “Cái này là gì?”
“Đeo ở chân.” Ôn Nghiên trả lời thật thà:
“Em thích tiếng chuông bạc.”
Cố Lẫm Xuyên “ừ” một tiếng, ánh mắt vô thức dừng trên chân Ôn Nghiên vừa lộ ra sau khi ngồi dậy.
Mắt cá chân trắng trẻo, mảnh mai, dễ nắm gọn trong lòng bàn tay.
Sợi dây đỏ, chiếc chuông nhỏ lấp lánh, chỉ cần khẽ lay đã leng keng vang lên…
Trong đầu Cố Lẫm Xuyên bất chợt hiện lên hình ảnh mấy hôm trước, khiến huyết mạch anh sôi trào một cách kỳ lạ.
“Sao thế?” Ôn Nghiên phát hiện ánh mắt anh, không hiểu gì, còn đung đưa chân.
“Không có gì.” Cố Lẫm Xuyên nén lại cảm xúc khác thường, yết hầu khẽ động, khàn giọng nói: “Rất hợp với em.”
Rất… hợp với em.