Sự cố khó xử

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay trong lúc Ôn Nghiên đang lo sợ hoang mang, thì bên kia Cố Lẫm Xuyên bỗng giật giật môi, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cậu, cong môi nửa cười nửa không:
“Tôi biết rồi.”
Có lẽ là thấy biểu cảm như bị sét đánh của Ôn Nghiên thú vị, khóe môi Cố Lẫm Xuyên khẽ nhếch lên đầy vẻ nghiền ngẫm, ánh mắt không kiêng dè quét xuống bụng dưới của Ôn Nghiên – nơi mà hơn mười phút trước anh đã "vô tình" chạm vào.
Ánh mắt ấy dừng lại tại đó đúng hai giây, mang theo một loại hàm ý khó nói thành lời.
Ôn Nghiên hoảng loạn tới mức theo phản xạ khép chặt hai chân.
Cố Lẫm Xuyên khẽ nhướng mày, chậm rãi nói: “Yên tâm, tôi sẽ tiết chế.”
Chỉ một câu, khiến đồng tử Ôn Nghiên rung động mạnh.
Trong cơn hoảng loạn, cậu nghi ngờ bản thân vừa mới… nghe nhầm?
Tháng mười, gió thu se lạnh.
Trong bệnh viện thì ấm áp, nhưng vừa bước ra ngoài, luồng khí lạnh bất ngờ khiến Ôn Nghiên hắt hơi một cái, sau đó cậu xoa xoa mũi, thấy ngứa liền dụi nhẹ thêm hai cái.
Vì hai câu nói mập mờ của Cố Lẫm Xuyên trong phòng bệnh lúc trước, trong lòng Ôn Nghiên vừa thấy lạnh vừa đầy nguy cơ, lạnh đến mức còn hơn cả gió thu, khiến cậu ho khan vài tiếng vì nghẹn.
Xe của chú Chu đã đậu sẵn trước mặt, ông xuống xe, mở cửa cung kính: “Tiên sinh, tiểu thiếu gia.”
Cố Lẫm Xuyên gật đầu, liếc thấy Ôn Nghiên đang xoa cái mũi đỏ ửng thì liền khẽ hất cằm:
“Lên xe đi.”
Ôn Nghiên khịt mũi, không nói một lời, lặng lẽ chui vào xe, ngồi sát về phía trong cùng, đầu tựa lên cửa sổ, cả người dán chặt vào một bên xe, bắt đầu màn… giả chết dài hạn.
Cố Lẫm Xuyên cũng được chú Chu đỡ lên xe, ngồi yên ổn. Nhưng vừa ngồi xuống, Ôn Nghiên đã dịch mông né xa anh thêm một chút.
Thấy cậu có hành động nhỏ này, Cố Lẫm Xuyên nhíu mày, tỏ vẻ không vui.
Có ý gì đây?
Suốt hơn một giờ di chuyển trên xe, Ôn Nghiên không nói nửa lời, đến cả hơi thở và tiếng hít thở cũng cố ý nén nhỏ lại.
Bất kể câu vừa rồi của Cố Lẫm Xuyên là nói đùa hay thật, cậu đều không dám gây chú ý trong không gian kín bưng này.
Và theo sự im lặng kéo dài của cậu, áp suất không khí quanh Cố Lẫm Xuyên càng lúc càng hạ thấp.
Vừa về tới nhà, Ôn Nghiên vừa thay giày xong đã tính chuồn lên lầu, ai ngờ vừa mới nhấc chân đã bị Cố Lẫm Xuyên túm lấy cổ áo từ phía sau.
“Ai ai ai… Cố Lẫm Xuyên, anh đừng…” Ôn Nghiên suýt ngã ngồi vào lòng anh.
“Đứng yên, đừng nhúc nhích.”
Giọng trầm thấp mang theo lời cảnh cáo vang lên sau lưng khiến Ôn Nghiên lập tức đứng hình, không dám động đậy.
Cố Lẫm Xuyên nghiêng đầu dặn chú Chu chuẩn bị bữa tối.
Sau đó một tay anh đẩy xe, tay kia đặt sau lưng Ôn Nghiên, cả hai cùng bước vào thang máy dưới ánh mắt âm u đầy nghi vấn của chú Chu.
Thang máy chưa ấn tầng, Cố Lẫm Xuyên đã dựa vào lợi thế xe lăn, đẩy Ôn Nghiên vào góc hẹp trong không gian kín, ánh mắt lóe sáng nguy hiểm, lạnh giọng hỏi:
“Em đang trốn tôi à?”
Đối mặt với khí thế lạnh buốt như gió tuyết của Cố Lẫm Xuyên, Ôn Nghiên cứng cả người, đầu vùi vào ngực, tim đập loạn xạ.
Cậu nhìn chằm chằm xuống mũi giày, không dám ngẩng đầu lên.
Gần quá…
Cố Lẫm Xuyên ở ngay sát bên cậu.
Cằm bị anh nâng lên, Ôn Nghiên vẫn giữ nửa cúi đầu, nhưng ở góc độ này chỉ có thể bị ép đối diện với gương mặt đầy vẻ không vui của anh.
“Không có…” Ôn Nghiên lí nhí trả lời, giọng nghe cực kỳ thiếu tự tin.
Toàn bộ cảm giác của cậu lúc này đều tập trung lên bàn tay Cố Lẫm Xuyên đang giữ lấy cằm mình.
Đầu óc Ôn Nghiên rối tung cả lên, toàn bộ đều là… cảnh tượng trong nhà vệ sinh khi Cố Lẫm Xuyên giúp cậu… tụt quần.
Lúc ấy bụng dưới cồn cào, cậu chỉ lo kẹp chặt mông để nhịn, chẳng rảnh đâu nghĩ xa xôi. Nhưng bây giờ nhớ lại thì… thật sự quá sức ám muội.
Những suy nghĩ hỗn loạn khiến gương mặt nhỏ của Ôn Nghiên đỏ bừng như bị nướng chín.
Chỗ sau lưng vừa nãy bị Cố Lẫm Xuyên chạm vào cũng đang nóng ran, tê tê ngứa ngứa… một cảm giác thật lạ.
Cố Lẫm Xuyên nhìn gương mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh e lệ của cậu, bất giác nới lỏng tay.
“Ngồi trên xe không nói một lời, về nhà thì vội vàng chạy trốn…”
Anh hạ giọng, tiếng nói khàn khàn đè nén giận dữ: “Em đang trốn tôi? Tôi ăn em được chắc?”