Chương 48: Nụ Hôn Say Mềm

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Lẫm Xuyên vẫn rất kiên nhẫn, anh nhắc lại lần nữa.
Lần này Ôn Nghiên nghe rõ mồn một, cậu hơi ấp úng đáp: “Nhanh, nhanh lên.”
Hôm nay cậu còn một chuyện động trời phải làm...
Cố Lẫm Xuyên nâng mặt cậu lên, không buông tha: “Nhanh là bao giờ cơ chứ?”
Ôn Nghiên “ưm ưm” hai tiếng, cố sức vùng ra khỏi ngực anh, mặt đỏ bừng lí nhí nói: “Dù sao thì cũng là nhanh lên!”
Nói rồi, cậu vội vàng quay đầu bỏ chạy.
Cố Lẫm Xuyên đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng dáng có chút luống cuống của Ôn Nghiên, đường nét cằm anh căng lại, toát lên vẻ uất ức khó hiểu.
Ôn Nghiên cứ thường xuyên như vậy, chọc ghẹo anh một chút rồi trêu đùa anh một chút, sau đó lại chẳng chịu trách nhiệm gì cả. Cố Lẫm Xuyên thật sự không chắc mình còn có thể giữ được phong thái quân tử trong bao lâu nữa.
Đúng là vừa đáng yêu vừa khiến người ta phát điên.
Cố Lẫm Xuyên khẽ thở dài.
Sau khi bỏ chạy, Ôn Nghiên ôm lấy trái tim nhỏ đang đập thình thịch, chạy đến tìm Thẩm Dược, kéo cậu ta ra khỏi chỗ Yến Nhất Mạn, giữa đám đông ồn ào lí nhí hỏi: “Có rượu không?”
“Có chứ!” Mắt Thẩm Dược sáng rực lên, nắm lấy cánh tay cậu: “Cậu định ra tay rồi đúng không?!”
Ôn Nghiên 'ừ' một tiếng thật mạnh, gật đầu lia lịa.
Nhưng cậu cần uống chút rượu để lấy dũng khí mới dám làm...
Thẩm Dược hăng hái bảo cậu đợi một lát rồi xoay người đi.
Chẳng mấy chốc, cậu ta ôm một chai rượu quay lại, móc ra từ trong áo khoác như thể buôn lậu, dúi vào tay Ôn Nghiên, lén lút nói:
“Tớ hỏi mua lại từ một nhóm nhạc khác, nghe nói là rượu Tây, nghe đồn là mạnh lắm!”
Trong đầu Thẩm Dược nghĩ đơn giản: Ôn Nghiên uống cái này vào, gan chắc chắn sẽ nở gấp trăm lần, biến thân thành hảo hán Lương Sơn, dứt khoát đè Cố Lẫm Xuyên ra mà “xử lý” cho tới mức chẳng còn mảnh vải nào.
Cậu ta còn chu đáo mở nắp cho Ôn Nghiên, dặn dò cẩn thận: “Uống ít thôi, uống chậm thôi, phải biết kiểm soát, ngàn vạn lần đừng uống liều mạng.”
Ôn Nghiên gật đầu lia lịa rồi cầm chai rượu.
Cậu cũng muốn xem thử rốt cuộc Cố Lẫm Xuyên có thật là vẻ mặt không chút biến đổi không, chứ tại sao lần nào cũng là anh trêu chọc cậu trước? Cậu cũng muốn nhìn vẻ mặt lãnh đạm ấy lấm lem vẻ khao khát, ham muốn.
Ôn Nghiên hít sâu một hơi, tìm một góc vắng người, đặt môi lên miệng chai, liếm một vòng quanh mép chai.
Đây là lần đầu tiên cậu uống rượu, không ngờ hương vị lại thế này.
Ôn Nghiên liếm môi, ngửa đầu uống một ngụm nhỏ.
Hương vị ngọt ngào, có chút mùi trái cây, không mạnh như cậu tưởng tượng.
Chẳng lẽ Thẩm Dược cho cậu uống nước trái cây sao?
Ôn Nghiên không biết mình có thể uống được bao nhiêu, liền từng ngụm nhỏ, từng ngụm nhỏ chậm rãi uống.
Uống đến hơn nửa chai, cậu vẫn chưa thấy có cảm giác gì rõ rệt, đầu không choáng, mắt không hoa chút nào.
Cậu nghi hoặc giơ chai lên dưới ánh đèn, lắc qua lắc lại, phần rượu còn lại va vào thành chai như những con sóng nhỏ gợn lên.
Rượu thì ngon thật, nhưng sao càng uống lại càng tỉnh táo thế này?
Chẳng lẽ cậu là người ngàn chén không say sao?
Ôn Nghiên chớp mắt lờ đờ, gãi gãi xương quai xanh rồi rời khỏi góc, định nói với Thẩm Dược rằng rượu này chẳng có tác dụng gì.
“Ôi trời đất ơi!”
Thẩm Dược vẫn luôn canh chừng ở gần đó, thấy Ôn Nghiên loạng choạng bước ra thì hồn bay phách lạc, vội vàng lao đến đỡ lấy cậu.
Ôn Nghiên dù người đã ở bên cạnh Thẩm Dược, nhưng mắt vẫn nhìn về chỗ vừa đứng lúc nãy, giơ cao tay gọi to: “Thẩm Dược!”
“Tớ đây!” Thẩm Dược vội vã đỡ cậu, dắt cậu đi tìm Cố Lẫm Xuyên.
Dọc đường cậu ta không ngừng lẩm bẩm: “Không phải tớ đã dặn uống ít, uống chậm, cẩn thận rồi sao?”
“Tớ uống chậm mà…” Ôn Nghiên ấm ức lầm bầm.
“Cậu lừa tớ, rượu này chẳng có chút cảm giác gì cả.”
Hừ.
Thẩm Dược nghĩ bụng: không có chút hứng thú nào thì chẳng lẽ tớ phải vác cậu đi luôn sao? Đến lúc đó Cố Lẫm Xuyên không lôi luôn cả tớ theo à?
Cậu ta không nói gì, mặt mày ủ rũ dẫn Ôn Nghiên đang lẩm bẩm đi tới trước mặt Cố Lẫm Xuyên.
“Sao thế này?” Cố Lẫm Xuyên đưa tay đón lấy cậu.
Hơi thở Ôn Nghiên phả vào, mang theo mùi rượu nồng đậm, trong tay cậu vẫn ôm chai rượu như ôm bảo bối mà chẳng chịu buông ra.
“...”
Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên sắc bén nhìn về phía Thẩm Dược: “Cậu cho em ấy uống rượu sao?”
Thẩm Dược cúi đầu: “Em xin lỗi...”
Chuyện này đúng là lỗi của cậu ta, thật sự không lường trước được.
Giờ không phải lúc truy cứu, Cố Lẫm Xuyên đang ôm lấy Ôn Nghiên say khướt, anh xua tay bảo Thẩm Dược đi trước.
Anh gọi cho tài xế, bảo tới đón, rồi nhìn xuống người đang nằm trong lòng mình.
“Ôn Nghiên?” Cố Lẫm Xuyên khẽ gọi.
Ôn Nghiên mắt nhìn trân trân vào một chỗ, không hề có phản ứng.
Cố Lẫm Xuyên vừa tức vừa buồn cười: “Uống nhiều quá rồi à?”
“Không có.” Ôn Nghiên mặt đỏ hây hây, mắt cũng đỏ hoe, người ngồi yên bất động trên đùi anh.
Không có thì quỷ mới tin nổi.
Cố Lẫm Xuyên cúi đầu, đưa tay định lấy chai rượu từ tay cậu.
Ôn Nghiên không buông, mặt mày uất ức: “Anh muốn cướp rượu của em, em không cho đâu.”
“Em định đưa cho ai?”
“Đưa cho Cố Lẫm Xuyên.”
Cố Lẫm Xuyên, chính chủ của cái tên đó: “...”
Trông không có vẻ say, mà hóa ra lại không nhận ra người trước mặt mình luôn.
Lửa giận dồn xuống cổ họng, Cố Lẫm Xuyên giữ lấy vai Ôn Nghiên rồi xoay mặt cậu đối diện với mình, giọng trầm thấp hỏi: “Anh là ai?”
“Anh là…” Ôn Nghiên từ từ nâng mí mắt, nhìn vài giây rồi mới nói: “Cố Lẫm Xuyên.”
“Anh là Cố Lẫm Xuyên, sao anh lại ở đây?” Mắt Ôn Nghiên trợn to, đầy vẻ khó hiểu.
Cố Lẫm Xuyên trầm giọng: “Giờ có thể đưa rượu cho anh được chưa?”
“Được.” Ôn Nghiên ngoan ngoãn đưa chai rượu.
“Anh muốn uống sao?”
“Không uống.” Cố Lẫm Xuyên nhận lấy, thái dương giật giật.
“À.” Ôn Nghiên cụp mắt, đuôi mắt cụp xuống như muốn khóc, uất ức nói: “Anh không uống… Em mang cho anh mà… Anh không thích em sao?”
Cố Lẫm Xuyên đành phải đổi giọng: “Anh uống.”
Ôn Nghiên lập tức cười híp mắt, đôi mắt long lanh vì cồn, vỗ vỗ mặt anh: “Vậy anh uống đi, ngọt lắm đấy.”
“Lát nữa anh uống.” Cố Lẫm Xuyên dỗ dành: “Đợi xe tới, về nhà rồi mình uống.”
Ôn Nghiên không chịu, chu môi không nói gì cả.
Đúng là một tiểu tổ tông.
Cố Lẫm Xuyên đành uống một ngụm cho có lệ, không dám đổ bỏ phần còn lại, rồi hỏi cậu: “Giờ được chưa?”
“Ừm!” Ôn Nghiên cười rạng rỡ, lộ cả răng nanh.
“Ngoan lắm.” Cố Lẫm Xuyên cứ tưởng cậu cuối cùng cũng chịu yên rồi.
Ai ngờ ngay giây sau, Ôn Nghiên lại với tay giật chai rượu, giọng mềm mại nói: “Em cũng muốn uống.”
“Không được.” Cố Lẫm Xuyên giữ chặt tay cậu.
Ôn Nghiên tức giận: “Anh không cho em uống sao...”
“Không cho.”
Ôn Nghiên bị giữ chặt tay, không nhúc nhích được, ánh mắt ủy khuất nhìn lên anh.
Trên môi Cố Lẫm Xuyên còn vương chút rượu mà chính anh không hay biết, Ôn Nghiên liền nhào lên, hít hà thật sâu: “Thơm quá.”
“Em muốn uống anh...” Cậu thì thầm.
Ngay giây sau, khi Cố Lẫm Xuyên còn chưa kịp phản ứng thì đôi môi mềm mại của Ôn Nghiên đã áp lên, ấm áp bao phủ.
Chai rượu rơi xuống đất, đồng tử Cố Lẫm Xuyên co lại, không giữ nổi hơi thở cuối cùng, lập tức siết gáy Ôn Nghiên, hôn trả lại một cách mãnh liệt.
Anh hôn rất sâu, rất dữ dội, nhưng vẫn kiềm chế, không để mọi chuyện đi xa hơn.
Dù vậy, Ôn Nghiên vẫn bị hôn đến mức thở không nổi, tay chống lên vai anh “ưm ưm” mấy tiếng.
Cố Lẫm Xuyên mới chịu buông ra, ngực nóng bỏng phập phồng, ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu.
Ôn Nghiên mặt đỏ hồng, đuôi mắt cũng đỏ rực, dựa vào ngực anh thở hổn hển, cả người mềm nhũn như bông.
Một lúc sau, cậu như hồi tưởng lại hương vị, liếm liếm môi: “Ngọt quá.”
“Còn muốn nữa.” Cậu nói rồi lại định nhào tới.
Cố Lẫm Xuyên siết chặt eo nhỏ của cậu, một tay nâng cằm cậu lên, giọng khàn khàn hỏi: “Muốn cái gì?”
Ôn Nghiên “ưm ưm” hai tiếng.
Cố Lẫm Xuyên buông lỏng tay, chờ cậu nói ra.
Ôn Nghiên hơi hé môi, thì thào: “Muốn hôn...”
“Ngoan.” Cố Lẫm Xuyên nuốt khan một tiếng, cúi đầu hôn xuống một lần nữa.