Anh muốn danh phận

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Ôn Nghiên đột nhiên tỉnh giấc mà không hiểu vì sao. Trong trạng thái mơ màng, cậu mở mắt ra và lập tức bắt gặp gương mặt của Cố Lẫm Xuyên.
Lúc này, hai người đang tay chân quấn quýt lấy nhau, chủ yếu là cậu ôm chặt lấy Cố Lẫm Xuyên, cùng nằm chung trên một chiếc giường trong tư thế vô cùng thân mật. Đối phương vẫn chưa tỉnh giấc.
Đây là lần đầu tiên Cố Lẫm Xuyên thức dậy muộn hơn cậu.
“Cố—” Ôn Nghiên vừa hé môi đã nghẹn lời, hơi thở như ngừng lại. Trong đầu cậu điên cuồng tua đi tua lại những chuyện đã xảy ra tối qua.
Cậu nhớ mình đã uống chai rượu Thẩm Dược đưa, càng uống lại càng cảm thấy tỉnh táo lạ thường. Sau đó, hình như Thẩm Dược đã bảo cậu uống quá nhiều, rồi có người dìu cậu đi tìm Cố Lẫm Xuyên…
Ấn tượng cuối cùng là cậu đã nằm bò lên người Cố Lẫm Xuyên…
Ôn Nghiên cau mày, trong đầu như có một tia sét đánh ngang qua — cậu đột nhiên trợn trừng mắt.
Tối hôm qua cậu… thật sự… đã hôn Cố Lẫm Xuyên rồi sao!?
“Vèo!” Ôn Nghiên bật dậy khỏi giường, đầu óc trống rỗng, những ký ức tàn khốc như sợi dây thừng siết chặt kéo giật lại.
“Dậy rồi à?” Một giọng nói vang lên bên cạnh.
Cố Lẫm Xuyên chống một cánh tay, nhìn cậu hỏi: “Có đau đầu không?”
Cả người Ôn Nghiên cứng đờ, từ từ quay đầu nhìn. Ánh mắt cậu dời xuống rồi chạm phải đôi mắt sâu thẳm, như cười như không của Cố Lẫm Xuyên.
“Em…” Cậu nuốt nước bọt.
“Sao em lại ở trên giường của anh?”
“Không nhớ sao?” Giọng Cố Lẫm Xuyên khàn khàn, hơi kéo dài đuôi lời nói, ánh mắt hơi nhướng lên, mang theo chút nghi ngờ:
“Thật sự không nhớ, hay là… không muốn thừa nhận?”
“Không… không nhớ thật.” Ôn Nghiên lí nhí cúi đầu đáp.
“Hôm qua em uống hơi nhiều…”
Thật ra thì… cậu lờ mờ nhớ trên bãi biển hình như đã hôn nhau.
Cố Lẫm Xuyên thật sự đã hôn cậu sao!?
Rồi sau đó thì sao?
Cậu trở về bằng cách nào?
Ôn Nghiên cố gắng nhớ lại đoạn sau khi rời khỏi bãi biển, nhưng ký ức như bị chặn lại bởi một ổ khóa. Những mảnh vỡ mơ hồ hiện lên toàn là hình ảnh cậu quấn lấy Cố Lẫm Xuyên, đòi thân mật, ngượng đến mức không dám đối mặt. Còn đoạn quan trọng thì… cậu không nhớ nổi gì cả.
Cứu mạng!
Thật sự không còn mặt mũi nào để gặp người khác.
Một bàn tay bỗng nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải ngẩng đầu nhìn.
Không biết từ lúc nào Cố Lẫm Xuyên đã ngồi dậy, tay khẽ nâng cằm cậu, nhẹ nhàng quan sát trái phải, rồi cười khẽ: “Ôn Nghiên à, em biết lúc nói dối mặt em đỏ đến mức nào không?”
Môi Ôn Nghiên run run, cậu không dám lên tiếng, mặt càng đỏ bừng hơn.
Cố Lẫm Xuyên khẽ nhíu mày.
Nhìn phản ứng này thì rõ ràng cậu không phải là hoàn toàn không nhớ. Nhưng anh cũng không chắc cậu có nhớ chuyện mình đã chủ động hay không… Dù sao thì cũng tám, chín phần là không.
Nếu không thì đâu đến mức ngốc nghếch như thế này.
“Nhớ được bao nhiêu?” Anh khẽ sờ khóe môi Ôn Nghiên, giọng nói nhẹ nhàng hỏi như không để tâm.
Yết hầu Ôn Nghiên khẽ trượt lên xuống, cậu cố gắng biện minh: “Uống nhiều quá, em thật sự không nhớ gì cả…”
Nhưng đối diện với ánh mắt như nhìn thấu mọi thứ của Cố Lẫm Xuyên, giọng Ôn Nghiên càng ngày càng nhỏ lại.
“Vậy à…” Cố Lẫm Xuyên không vạch trần, rất kiên nhẫn kéo dài giọng: “Vậy em không tò mò đã xảy ra chuyện gì sao? Không định hỏi anh sao?”
Ôn Nghiên chỉ đành căng da đầu hỏi: “Đã xảy ra… chuyện gì vậy ạ?”
“Em ôm anh, đòi… đòi thân mật.” Cố Lẫm Xuyên bỏ lửng giữa câu, rồi tiếp lời khi thấy ánh mắt ngỡ ngàng của cậu:
“Đòi ôm.”
“Không cho là làm ầm lên, anh cũng hết cách, đành phải… bị em ép buộc.”
Ôn Nghiên trừng to mắt, muốn phản bác nhưng lại nghẹn họng: “Anh…!”
Nói bậy! Rõ ràng hôm qua ở bãi biển là anh chủ động hôn mãnh liệt như vậy! Hôn đến mức cậu thở không ra hơi! Nhìn đâu ra là bị ép buộc chứ!
“Anh làm sao?” Cố Lẫm Xuyên chạm nhẹ vào môi cậu, ánh mắt sâu thẳm: “Bây giờ em có nên chịu trách nhiệm với anh không?”
“Chịu… chịu trách nhiệm!?” Ôn Nghiên lắp bắp.
Cố Lẫm Xuyên nhấn mạnh từng từ: “Chịu trách nhiệm.”
Ôn Nghiên cảm giác như dây thần kinh trong đầu mình đứt đoạn, giọng nói khô khốc:
“Chịu… bằng cách nào ạ?”
“Danh phận.” Cố Lẫm Xuyên nắm chắc cơ hội, không để cậu né tránh, giọng nói kiên định như mãnh hổ rình mồi: “Anh muốn danh phận.”
Danh phận!?
Mấy từ nhẹ hẫng đó khiến Ôn Nghiên sặc ho.
Không thể tin được.
Giờ phút này, Cố Lẫm Xuyên… lại đang nói với cậu… muốn danh phận!?
Sấm sét giữa trời quang giáng xuống, khiến Ôn Nghiên ngây ra như tượng, đầu óc choáng váng hơn cả lúc say tối qua, mờ mịt nhìn Cố Lẫm Xuyên.
Cố Lẫm Xuyên vuốt tóc cậu, nhẹ giọng nói tiếp: “Tối qua anh hỏi em, em nói em biết mình hôn ai, còn nói chỉ muốn thân mật với anh, bây giờ tỉnh rượu lại nói không nhớ gì sao?”
“Ôn Nghiên, vậy rốt cuộc ai mới là người không có cảm giác an toàn?” Giọng anh vừa cười, vừa bất mãn.
Ôn Nghiên bị nói đến á khẩu, không trả lời được. Cậu có lờ mờ nhớ câu đó, nhưng…
Xong rồi.
Cậu không còn lời nào để biện minh nữa.
“Em nói không biết anh thích cái gì, nhưng lại chưa bao giờ đề phòng anh.” Giọng Cố Lẫm Xuyên chợt trở nên nghiêm túc.
“Vì sao? Thật sự không thích anh sao?”
Ôn Nghiên mấp máy môi, rồi giơ ngón tay trỏ đặt lên môi anh, ý muốn ngăn anh lại.
“Nghe anh nói trước.” Cố Lẫm Xuyên ngồi thẳng, nét mặt nghiêm túc chưa từng có, yết hầu chuyển động.
“Em nói không thích kiểu anh dùng giọng điệu nặng nề, anh đã sửa rồi, em cũng thấy hiệu quả.”
“Anh đã xé bản hợp đồng, không còn bản sao nào hết.”
“Căn nhà ấm trồng hoa có ý nghĩa sâu sắc với anh, anh cũng đã cho em rồi.”
“Thẻ ngân hàng, tuy chưa kịp đưa nhưng lát nữa anh sẽ giao cho em.”
Cố Lẫm Xuyên từ trước đến nay chưa từng yêu ai, nên có nhiều lời nói và thái độ anh không biết phải biểu lộ thế nào.
Nhưng bây giờ, người luôn cao cao tại thượng, lạnh lùng tự phụ ấy, lại đang kiên nhẫn liệt kê từng việc để chứng minh tình cảm của mình dành cho cậu.
Đối với Ôn Nghiên, gần như cái gì anh cũng đáp ứng.
Không chịu nổi khi cậu bị uất ức, sẵn sàng trả thù thay cậu.
Sẽ ghen, sẽ ngượng ngùng đi mua nhẫn đôi.
Sợ làm cậu sợ, luôn cố gắng khắc chế chính mình.
Trước kia cũng từng giãy giụa, đi tận Châu Phi phơi nắng đến đen sì, rồi trở về ủ rũ, phát điên vì muốn gặp cậu.
Chỉ vì yêu. Yêu người đang ở trước mặt, nên mới không thể khống chế khát vọng, mới nguyện ý đem cả nửa đời sau giao cho cậu.
Cố Lẫm Xuyên nắm lấy tay Ôn Nghiên, nhìn sâu vào mắt cậu:
“Nếu em vẫn thấy không có cảm giác an toàn thì anh có thể soạn lại hợp đồng rồi đi công chứng. Điều kiện cứ do em đưa ra.”
“Em muốn thế nào cũng được. Nếu anh làm được, anh sẽ làm, thậm chí còn làm tốt hơn.”
Cố Lẫm Xuyên dừng một chút rồi nói tiếp:
“Cho nên… em có thể kết thúc kỳ khảo sát này được chưa?”