Ốm đau và sự dịu dàng bất ngờ

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Nghiên về phòng trong tâm trạng giận dỗi, hai má trắng nõn ửng hồng từng mảng, môi chúm chím, khóe miệng trễ xuống, trông thấy rõ là đang rất khó chịu.
Câu nói vừa rồi của Cố Lẫm Xuyên cứ văng vẳng trong đầu cậu, mãi không chịu tan biến.
To lớn thì sao chứ? To lớn thì ghê gớm lắm à? Bản thân còn không đứng vững, lại dám đi nói người khác?
Rõ ràng Cố Lẫm Xuyên chính anh ta cũng có khá hơn đâu.
Ôn Nghiên tức tối hừ một tiếng, âm thầm ghi nhớ mối thù này, sau đó vỗ vỗ mặt, rồi cởi áo choàng, ngồi trên giường, bắt đầu tháo từng lớp băng gạc trên cổ tay.
Lớp băng gạc cuối cùng dính chặt vào thuốc và vết thương, cậu không dám dùng sức, chỉ dám vừa thổi vừa nhẹ nhàng gỡ từng chút một. Cậu đau đến muốn rơi nước mắt.
Cậu rên rỉ vài tiếng, ngón tay khẽ sờ quanh chỗ khâu, cảm giác có gì đó cứng cứng bên trong.
Theo lý thì không nên tắm, nhưng nếu hôm nay không tắm thì Ôn Nghiên cảm thấy mình sắp bốc mùi rồi.
Thế là cậu ôm áo choàng và quần lót mượn được của Cố Lẫm Xuyên, bước vào phòng tắm.
Lúc Cố Lẫm Xuyên gõ cửa, Ôn Nghiên đang cột dây lên cao trong phòng tắm, vội vàng chạy ra mở cửa.
“Em đang làm gì vậy?”
Cố Lẫm Xuyên lăn xe lăn đến chặn ngay cửa phòng tắm, nhíu mày nhìn sợi dây treo, lạnh nhạt nói: “Nếu muốn thắt cổ thì chỗ này còn chưa đủ cao đâu.”
Ôn Nghiên trợn tròn mắt, vô cùng oan ức đáp: “Em chỉ định giơ tay lên treo lên cao một chút thôi, sợ khi tắm nước sẽ dính vào.”
Cố Lẫm Xuyên nhìn cậu vài giây, trong đầu tự nhiên hiện ra cảnh Ôn Nghiên cởi trần, tay giơ cao treo dây để tắm rửa, sắc mặt anh ta lập tức trở nên rất kỳ lạ.
Yết hầu anh khẽ trượt. Anh ngẩng cằm, ra hiệu cho Ôn Nghiên.
“Giơ tay lên để tôi xem.”
Ôn Nghiên giấu tay ra phía sau lưng, nhỏ giọng nói: “Hay là… thôi đi?”
“Tôi không được xem à?” Cố Lẫm Xuyên lại nhíu mày.
Ôn Nghiên càng nhỏ giọng hơn, lẩm bẩm: “Không phải vậy…”
Cậu chỉ là sợ Cố Lẫm Xuyên nhìn thấy rồi lại phát hiện vết thương là do cậu chống đối hôn sự, rồi ảnh hưởng đến tâm trạng của ông chủ.
Cố Lẫm Xuyên hừ lạnh một tiếng, giọng điệu không cho phép từ chối, gọi cậu lại gần, rồi tự mình lăn xe đến mép giường.
Ôn Nghiên biết không trốn thoát được nên đành ngoan ngoãn đi theo, vừa đưa tay ra, vừa lén lút quan sát biểu cảm của Cố Lẫm Xuyên.
Thấy đối phương không tỏ vẻ tức giận, cậu mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Sợ cái gì?” Cố Lẫm Xuyên không chạm tay vào mà chỉ khẽ dùng ngón tay cong lên, đỡ mu bàn tay cậu nâng lên trước mặt.
Hành động nhỏ tưởng chừng như không để tâm ấy lại khiến tim Ôn Nghiên đập mạnh.
Đây hình như là lần đầu hai người tiếp xúc da thịt. Diện tích da tiếp xúc tuy rất ít, nhưng Ôn Nghiên lại bỗng dưng thấy hồi hộp lạ thường.
Cố Lẫm Xuyên hơi nheo mắt nhìn vết thương sưng đỏ của cậu, rồi liếc nhìn Ôn Nghiên. Không biết từ lúc nào, gương mặt trắng mịn của cậu đã ửng đỏ.
Cậu chạm phải ánh mắt anh, liền vội cúi đầu, trong lòng thầm hoảng hốt.
Chết rồi, mình nhạy cảm quá.
“Có bôi thuốc đúng giờ không?” Giọng Cố Lẫm Xuyên lại trầm xuống, lạnh lẽo.
“Có ạ, ban ngày em đã bôi rồi, tối định sau khi tắm sẽ bôi tiếp…” Ôn Nghiên vội vàng bổ sung thêm: “Thuốc uống cũng đều đúng giờ ạ.”
Nhưng vết thương vẫn còn thâm và sưng, mấy mũi khâu đỏ bầm trông như một con rết đang nằm ngủ trên da, mỗi lần nhìn là cậu lại thấy rợn người.
Câu trả lời xem như khiến người ta vừa ý, Cố Lẫm Xuyên lạnh nhạt ừ một tiếng, rồi thu tay về.
Ít nhất bây giờ anh ta biết Ôn Nghiên cũng rất nghiêm túc chăm sóc vết thương của mình.
Ôn Nghiên cũng rụt tay về: “Anh đến tìm em có chuyện gì sao?”
Cố Lẫm Xuyên im lặng.
Anh cũng không biết vì sao mình lại đến đây. Chỉ là thấy vẻ mặt không vui của Ôn Nghiên lúc đi, trong phòng nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng vẫn quyết định sang xem sao.
Lúc gõ cửa mới nhận ra có hơi kỳ cục, nhưng cũng ngại quay đi. Vào phòng thấy sợi dây treo kia thì tiện miệng lôi ra nói chuyện.
Anh khẽ ho khan một tiếng: “Không có việc gì. Nếu em sợ nước chạm vào vết thương thì đừng tắm nữa.”
“Bị nhiễm trùng phải gọi bác sĩ lại càng phiền hơn.” Cố Lẫm Xuyên nói thêm.
Ôn Nghiên khẽ “à” một tiếng, giọng nhẹ như tiếng mèo kêu, giải thích: “Em thấy chắc không sao đâu. Đợi em treo tay xong, em sẽ dùng băng gạc quấn kỹ vết thương, rồi dùng màng bọc thực phẩm bọc thêm một lớp thật chặt, chắc sẽ không dính nước đâu ạ.”
Nghe vậy, Cố Lẫm Xuyên nhíu mày: “Tùy em.”
Dùng màng bọc thực phẩm để bao vết thương, đúng là chỉ có Ôn Nghiên mới nghĩ ra được.
“Vậy… em đi tắm đây.” Ôn Nghiên bắt đầu khéo léo đuổi khéo anh ta.
Cố Lẫm Xuyên liếc nhìn cậu một cái, lặng lẽ xoay xe lăn rời đi. Ôn Nghiên tiễn anh ra tận cửa, đứng tại chỗ lắc đầu nguầy nguậy.
Người này đúng là khó hiểu thật.
Cậu xuống tầng một lấy cuộn màng bọc thực phẩm mang về, quấn kỹ vết thương, rồi lại nhét phần dư còn lại vào trong túi bảo bối như cất giữ bảo vật.
Dù đã treo tay, nhưng tắm vẫn cực kỳ khó nhọc. Ôn Nghiên thay áo ngủ rồi bước ra, mặt bị hơi nước hấp đến đỏ bừng, người cũng mềm nhũn ra.
“Cơ thể này đúng là quá yếu ớt,” Ôn Nghiên nghĩ thầm. “May mà không ngâm mình chứ không thì chắc đã ngất trong bồn tắm rồi.”
Sợ bị cảm lạnh nên cậu cẩn thận đóng hết tất cả cửa sổ, rồi tự bôi thuốc. Vết thương không dính nước, nhưng hơi đỏ và có cảm giác buốt nhẹ.
Cậu suy nghĩ một chút, rồi lại sát trùng, bôi thuốc, quấn băng lại, động tác thuần thục, gọn gàng như người có kinh nghiệm lâu năm.
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng quần lót của Cố Lẫm Xuyên mặc vào đúng là quá rộng thật.
Ôn Nghiên nằm nhắm mắt, thầm nghĩ: “Cố Lẫm Xuyên nếu không bị tật ở chân, chắc hẳn là rất có tư cách để kiêu ngạo.”
Tiếc thật…
Nhưng mà anh ấy đúng là đẹp trai, đúng kiểu người khiến cậu dễ rung động. Giá mà đừng lúc nào cũng lạnh lùng như vậy thì tốt biết mấy. Cậu còn chưa thấy Cố Lẫm Xuyên cười bao giờ cả.
Dù khóe miệng có hơi cong nhưng cũng chẳng gọi là cười.
Ôn Nghiên nghĩ mà thấy rợn người, trở mình, quấn chặt chăn hơn.
Trên hợp đồng có viết rõ, giữa hai người sẽ có những tiếp xúc da thịt không thể tránh khỏi trong vài trường hợp, cậu phải phối hợp để thể hiện sự thân mật.
Thân mật… là nắm tay hay ôm nhỉ?
Hợp đồng còn nói Cố Lẫm Xuyên sẽ chu cấp đầy đủ chi phí sinh hoạt, cậu chỉ cần làm một người “vợ hợp lệ” là được.
Nhưng thế nào mới gọi là đủ tư cách?
Ôn Nghiên trong lòng cũng không rõ lắm về điều này, quyết định ngày mai sẽ lên mạng tra thử.
Chỉ là cậu vẫn chưa có điện thoại. Ừm… chắc Cố Lẫm Xuyên sẽ bảo quản gia chuẩn bị nhỉ? Trông anh ấy cũng hào phóng lắm mà.
Ôn Nghiên vừa nghĩ đông lại nghĩ tây, hết chuyện này lại nhảy sang chuyện khác, chẳng bao lâu đã mệt rã rời, thiếp đi trong lúc còn đang lăn tăn suy nghĩ miên man.
Đầu cậu ngày một nặng nề, Ôn Nghiên cảm thấy như bị ai đó đập gậy vào đầu, mơ mơ màng màng, người lúc nóng lúc lạnh, mí mắt cũng nặng trĩu, không thể mở ra nổi.
Cảm giác như đang trôi nổi giữa biển sâu. Rất lâu sau đó, cuối cùng cũng có người kéo thân thể ướt sũng và nặng trĩu của cậu lên khỏi mặt nước.
Lông mi Ôn Nghiên run run, đôi mắt chậm rãi mở ra một khe nhỏ.
Hình như trời đã sáng, ánh nắng ấm áp chiếu vào. Trong cơn mê man, mơ hồ, cậu lờ mờ thấy gương mặt của Cố Lẫm Xuyên.
Anh cau mày, môi mấp máy như đang nói điều gì đó. Ôn Nghiên chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề của mình, cổ họng khô khốc như bị thiêu đốt, muốn nói cũng không thể cất thành lời, một chút sức lực cũng không còn.
Cậu mới giật mình nhận ra là mình sốt rồi.
Cố Lẫm Xuyên dùng mu bàn tay kiểm tra trán cậu. Sau đó quay sang nói điều gì đó với bác sĩ bên cạnh giường, trông không vui lắm, giữa trán đầy vẻ lo lắng.
Bác sĩ sau đó đi pha thuốc nên chỉ còn lại Cố Lẫm Xuyên ở lại trong phòng.
Bên tai và trong đầu Ôn Nghiên đều ong ong, nghe chẳng rõ gì cả.
Cậu khó chịu rên rỉ một tiếng, Cố Lẫm Xuyên tưởng cậu muốn nói gì đó nên bèn cúi người lại gần.
Ôn Nghiên vừa sốt vừa yếu, ngón tay giơ lên rồi lại rơi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay áo Cố Lẫm Xuyên, miệng mấp máy, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Cố Lẫm Xuyên cau mày, ghé sát lại, mới cố gắng nhìn khẩu hình miệng mà đoán được cậu đang nói gì.
“Xin lỗi…”
Gây phiền phức rồi.
Chỉ hai chữ khẽ khàng đến gần như không nghe thấy ấy, khiến Cố Lẫm Xuyên sững sờ.
Cơn tức giận tích tụ từ sáng sớm bỗng chốc tan biến sạch sẽ.
Thật thần kỳ.
Nhưng hiện tại, bộ dạng yếu ớt này của Ôn Nghiên lại cứ có một thứ ma lực kỳ lạ như thế.
Cố Lẫm Xuyên day day thái dương, cố gắng hạ giọng: “Ngủ đi.”
Lông mi Ôn Nghiên khẽ run, sau đó dường như dùng chút sức lực cuối cùng, nắm lấy tay áo của Cố Lẫm Xuyên trong tầm với.
Cố Lẫm Xuyên cúi mắt nhìn xuống, rồi trong ánh mắt yếu ớt như cầu xin của Ôn Nghiên, ngập ngừng một giây, cuối cùng cũng không rút tay ra.