Chương 8: Tiếp Xúc Thân Mật Và Cơn Thịnh Nộ Của Thẩm Dược

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn

Chương 8: Tiếp Xúc Thân Mật Và Cơn Thịnh Nộ Của Thẩm Dược

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một buổi sáng trôi qua, Ôn Nghiên vẫn còn mơ màng ngủ. Cậu tỉnh dậy vài lần, mỗi lần đều mơ hồ không rõ, được ai đó đút cho vài thìa nước rồi lại thiếp đi.
Cổ tay áo của Cố Lẫm Xuyên đã sớm được buông ra, nhưng anh vẫn chưa rời khỏi, ngồi bên mép giường, nhíu mày đọc tài liệu.
Đến hai giờ chiều, Ôn Nghiên truyền dịch xong, bác sĩ rút kim trên chân cậu, ấn nhẹ một lúc rồi dán băng y tế.
Cố Lẫm Xuyên suốt cả quá trình đều đứng nhìn với vẻ mặt lạnh tanh, vẫn cầm tài liệu trên tay, không biết đã đọc được bao nhiêu trang.
Bác sĩ riêng của nhà họ Cố tên là Chung Mính Trạch, là người rất kiên nhẫn, tính cách ôn hòa, chưa tới ba mươi tuổi đã là bác sĩ trẻ có tiếng trong ngành.
“Hiện tại tình trạng của cậu ấy đã ổn định, nhưng tối nay có thể sẽ tái sốt.” Chung Mính Trạch nói với giọng khá thoải mái vì anh ta là bạn thân của Cố Lẫm Xuyên.
“Tốt nhất cậu nên ở lại canh chừng, hoặc nhờ ai đó trông cũng được.”
Sáng nay lúc tới, anh ta đã nói qua: thân thể Ôn Nghiên vốn yếu, nhất định từng bị ép bồi bổ quá mức, cái gọi là 'hư bất thụ bổ' (cơ thể yếu ớt không thể bồi bổ quá độ). Bệnh này vốn là điều sớm muộn.
Dù có phải do vụ "tắm rồi cảm lạnh" mà Cố Lẫm Xuyên nói hay không, thì với thể trạng yếu ớt như vậy, Ôn Nghiên cũng khó tránh khỏi một trận ốm.
Cố Lẫm Xuyên chỉ “ừ” một tiếng, hỏi: “Khi nào cậu ấy sẽ tỉnh?”
“Ngủ đủ giấc thì tự khắc sẽ tỉnh thôi.” Chung Mính Trạch vẫn ôn hòa như gió, anh ta liếc nhìn gương mặt nhăn nhó có vẻ bất an của Ôn Nghiên, rồi nói: “Ngủ không ngon cũng là chuyện bình thường, đừng lo quá.”
Cố Lẫm Xuyên nhìn qua giường, thấy Ôn Nghiên lại đang cựa quậy, bàn tay vốn nắm tay áo anh giờ cứ quơ loạn xạ, vò ga giường nhăn nhúm.
Không biết lần thứ mấy, Cố Lẫm Xuyên lại đưa tay nhét tay Ôn Nghiên trở lại trong chăn, nhíu mày nói một câu: “Phiền phức.”
Chỉ vì tay cậu ấy cứ động đậy không ngừng, nên mới phải truyền dịch vào chân.
Chung Mính Trạch lặng lẽ quan sát hành động của anh, đẩy gọng kính rồi cười: “Tôi thấy cậu cũng quan tâm ra phết đấy chứ.”
Ở lại canh chừng suốt mấy tiếng đồng hồ không rời, trước đó mỗi lần Ôn Nghiên cựa quậy, Cố Lẫm Xuyên còn chủ động đưa tay áo mình cho cậu nắm. Cổ tay áo của bộ vest bây giờ vẫn còn nhăn nhúm.
Có lẽ sau thấy phiền, nên bây giờ cứ thấy cậu ấy cựa quậy là anh lại nhét tay vào chăn.
Tuy chưa tính là dịu dàng, nhưng thái độ này đã vượt xa hình ảnh cố hữu của Cố Lẫm Xuyên trong mắt Chung Mính Trạch.
Cố Lẫm Xuyên hừ lạnh một tiếng, liếc anh ta một cái, ý nói: “Anh đang nói nhảm gì vậy?”
Chung Mính Trạch làm bộ không thấy, vẫn bình tĩnh nói: “Cơ thể không tốt đúng là phiền phức, nhưng người là do cậu chọn, thì tự mình chịu đi thôi.”
Nghe nói vị hôn thê này tính tình còn khá cứng đầu, suýt mất mạng, sau này chắc sẽ chẳng dễ sống.
Sắc mặt Cố Lẫm Xuyên không được tốt lắm: “Cơ thể cậu ta có thể hồi phục được không?”
“Đương nhiên rồi, có phải bệnh nan y đâu.” Chung Mính Trạch tỏ rõ vẻ bất lực.
Không hiểu sao Cố Lẫm Xuyên cứ như thể tin chắc rằng cơ thể Ôn Nghiên có vấn đề nghiêm trọng.
Ngay sáng nay khi anh ta đến thì câu hỏi đầu tiên của Cố Lẫm Xuyên lại là: “Cậu ấy có chết được không?”
Lúc đó anh ta suýt bật cười. Kiểu quan tâm gì mà kỳ cục vậy?
“Vị hôn thê của cậu bị tổn hại sức khỏe từ trước, giờ cần bồi bổ từ từ. Không được ăn bậy, cũng không nên bồi bổ quá mức, như vậy cơ thể không chịu nổi, có hồi phục thì cũng chỉ là vẻ ngoài thôi.”
Nghe đến đây, Cố Lẫm Xuyên lạnh giọng: “Không phải tôi bắt cậu ấy bồi bổ.”
Chuyện bồi bổ quá mức này là do Ôn gia, phần nhiều là để giữ mặt mũi cho anh. Nói cho cùng thì một nửa trách nhiệm cũng thuộc về Cố Lẫm Xuyên.
Chuyện này anh nhớ kỹ, đợi có thời gian sẽ tính sổ với Ôn gia sau.
Nhớ lại chuyện hôm qua trên bàn ăn, anh lại hỏi: “Kén ăn có chữa khỏi được không?”
“Hửm? Cậu ấy kén ăn à?” Chung Mính Trạch tò mò, “Không ăn được món gì?”
“Cà rốt.” Cố Lẫm Xuyên đáp: “Chưa thấy cậu ấy kén ăn món nào khác.”
Biết người ta không ăn cà rốt cũng có nghĩa là anh quan sát rất kỹ đấy chứ?
Chung Mính Trạch nhìn anh đầy ẩn ý, suy nghĩ rồi nói: “Khó nói lắm. Có thể chỉ đơn giản là không thích mùi vị, cũng có thể là do phản ứng của các giác quan.”
Ví dụ như có người thấy rau thơm có mùi tươi mát, nhưng người khác lại thấy hôi. Cũng có thể do thói quen ăn uống từ nhỏ, hoặc thiếu khoáng chất, ảnh hưởng đến vị giác, thậm chí liên quan đến thể chất…
“Có chữa được không, nói ngắn gọn là được.” Cố Lẫm Xuyên cắt ngang.
Chung Mính Trạch dừng một chút, cũng không giận, đẩy gọng kính nói: “Chữa được, nhưng không cần thiết.”
“Ai mà chẳng có chút kén ăn. Chính cậu cũng không ăn cay, chỉ thích món thanh đạm đúng không?”
Ôn Nghiên chỉ không ăn cà rốt, ép người ta ăn làm gì, chẳng thú vị gì cả.
“Đừng có mình được phóng hỏa, mà lại không cho người ta đốt đèn.”
Cố Lẫm Xuyên liếc anh ta một cái: “Không cần anh bận tâm.”
Tuy nói vậy, nhưng cũng không nhắc đến chuyện muốn “chữa” thói kén ăn nữa.
Chung Mính Trạch cười “ừ ừ ừ”, rồi chuyển sang dặn dò những lưu ý về chế độ ăn uống cho Ôn Nghiên sau này.
Dặn rất nhiều, nhưng Cố Lẫm Xuyên gần như không nghe, chỉ nói: “Viết hết vào bệnh án, tôi sẽ bảo quản gia Chu mời chuyên gia dinh dưỡng.”
Quản gia Chu là người đã gắn bó với nhà họ Cố lâu năm.
Chung Mính Trạch khựng lại, “Ừm. À phải, cậu đừng ăn theo cậu ấy, cậu không cần bồi bổ.”
Sau đó anh ta đi gõ máy tính, trông y như đang viết luận văn.
Một lát sau, Cố Lẫm Xuyên chợt nói: “Anh xem lại tay cậu ấy đi.”
Anh nhớ đến vết khâu sưng đỏ hôm qua, da bị kéo căng nhìn rất khó chịu.
Chung Mính Trạch dừng gõ bàn phím, nhìn anh mấy giây rồi thở dài đứng dậy xem tay Ôn Nghiên.
Rõ ràng sáng nay đã kiểm tra rồi, thuốc cũng do anh ta thay, vậy mà Cố Lẫm Xuyên vẫn không yên tâm.
Sau khi xem kỹ lại một lượt, anh trịnh trọng nói: “Miệng vết thương đang hồi phục bình thường, không có dấu hiệu nhiễm trùng, cậu ấy chăm sóc khá tốt. Yên tâm được chưa?”
Ôn Nghiên lại hừ vài tiếng như mèo con, trông khó chịu, tay lại quờ quạng tìm chỗ bấu víu.
Cố Lẫm Xuyên đè vai cậu, lại nhét tay vào chăn như mọi khi.
“Sắp tỉnh rồi.”
Chung Mính Trạch nhanh chóng thay băng xong.
“Những điều cần chú ý tôi đã ghi vào bệnh án. Nếu cậu không xem thì tôi sẽ gửi thẳng cho quản gia Chu.”
Anh ta cảm thấy Cố Lẫm Xuyên chắc chẳng đủ kiên nhẫn để đọc.
Cố Lẫm Xuyên không đáp, chỉ cúi đầu nhìn tay Ôn Nghiên, không biết đang suy nghĩ gì. Chung Mính Trạch hiểu rằng anh đã đồng ý.
Chuẩn bị đi, anh ta hỏi: “Còn về chân của cậu, tôi vẫn báo lại với cụ ông như trước nhé?”
“Ừm.” Cố Lẫm Xuyên đáp, rồi nói thêm: “Nói với ông nội tôi rằng tôi định phục hồi chức năng chân.”
“Hả?” Chung Mính Trạch kinh ngạc, “Cậu muốn đứng dậy sao?”
Rồi lại liếc nhìn Ôn Nghiên trên giường: “Không phải cậu cưới người ta về để từ bỏ tất cả sao?”
Giờ lại trông như muốn làm lại từ đầu?
“Không liên quan đến cậu ấy.” Giọng anh trầm hẳn xuống.
“Tôi sẽ không mãi như thế này.”
Cố gia có nền móng vững chắc, nhưng đồng nghĩa với việc có vô số ánh mắt dõi theo từng động thái. Một khi lời anh nói ra thì không chỉ ông nội nghe được mà còn rất nhiều người khác cũng sẽ biết.
“Ừ, cũng đúng.” Chung Mính Trạch gật đầu, “Mà ai biết được cậu sẽ làm gì.”
Tuy lớn hơn Cố Lẫm Xuyên hai tuổi, nhưng anh ta vẫn không đoán nổi tâm tư của người này, còn trẻ mà mưu sâu như biển cả.
Tuy là bạn nhưng việc là việc, Cố Lẫm Xuyên trả lương cao, ít việc, phần còn lại anh ta có thể yên tâm dành cho nghiên cứu.
“Vậy tôi đi đây.” Chung Mính Trạch chào rồi ra cửa, đến cửa lại bị gọi lại.
Cố Lẫm Xuyên với ánh mắt nghiêm túc, môi mím chặt: “Gửi tôi một bản bệnh án đầy đủ qua mail.”
Chung Mính Trạch cười hiểu ý, giơ tay làm dấu OK, vẻ mặt như muốn nói: Còn nói không liên quan đến cậu ta sao?
Cứ chờ mà xem.
Trên bàn ăn trước mặt Ôn Nghiên lập tức trở nên khác hẳn, thoáng cái đã thấy bày biện bảy tám món: trái cây, rau củ, thịt cá, còn có cả canh. Tất cả được bày biện thành từng phần nhỏ, xếp ngay ngắn gọn gàng.
“Cơm dinh dưỡng sao?”
Ôn Nghiên bỗng hít sâu một hơi, trong lòng thầm nghĩ, cảm giác quen thuộc này sao mà giống hệt kiếp trước.
Chẳng lẽ cậu lại phải sống những ngày ba bữa chỉ có mấy món như thế này sao? Lần này phải ăn bao lâu? Một năm? Hai năm? Năm năm? Hay mười năm?
Mặt cậu lập tức xịu xuống.
Cố Lẫm Xuyên nhìn biểu cảm ấy, cúi mắt xuống: “Chưa ăn mà đã không thích rồi à?”
“Không phải đâu…” Ôn Nghiên ngồi xuống, giọng nhỏ nhẹ, khẽ khàng.
Không phải là không thích, chỉ là thấy hơi ngán ngẩm. Cậu vốn tưởng sau này có thể tha hồ ăn những món mình chưa từng được thử qua.
Giờ giấc mộng tan biến, Ôn Nghiên chỉ cảm thấy bản thân như một con cá mặn mất hết hy vọng.
“Vậy sao lại làm mặt như vậy?” Cố Lẫm Xuyên hơi nghi ngờ.
Ôn Nghiên lập tức nở một nụ cười thật tươi, “Em không có mà, anh nhìn nhầm rồi.”
Chỉ cần tốt cho sức khỏe, ăn thì cứ ăn thôi.
Cố Lẫm Xuyên vẫn nhìn cậu đầy vẻ nghi ngờ.
Anh đã nhờ chú Chu mời một trong những chuyên gia dinh dưỡng hàng đầu, nghe bảo thực đơn của người ta không chỉ cân bằng mà còn rất ngon miệng.
Thức ăn trên bàn trông cũng không tệ. Anh còn đặc biệt dặn dò tránh cà rốt, vậy mà Ôn Nghiên trông như thể chẳng thích thú gì cho lắm.
Ôn Nghiên múc một thìa cháo bí đỏ, nuốt xuống, cổ họng khẽ động: “Ngon lắm.”
“Anh muốn nếm thử không?” Cậu nheo mắt, cười tươi rói nhìn anh.
Trông chẳng khác gì đứa trẻ vừa ăn được món ngon, vội vàng chia sẻ cho người bên cạnh, đầy háo hức.
“Thật sự rất ngon đó!” Ôn Nghiên nhấn mạnh.
Nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh kia, Cố Lẫm Xuyên do dự một lát rồi bảo chú Chu mang thêm một phần cháo mới. Anh nếm thử, thấy vị mềm mịn, hương bí đỏ đậm đà lại không quá ngọt.
Anh gật đầu đánh giá: “Đúng là không tệ.”
“Đúng rồi đúng rồi!” Ôn Nghiên trông vui lắm, cười đến nỗi lộ cả răng nanh.
Cơm dinh dưỡng kiểu này nếu có người ăn cùng thì trong lòng cậu mới cảm thấy cân bằng.
Cuối cùng, Cố Lẫm Xuyên cũng rất nể mặt mà uống hết cả bát cháo.
Ngược lại, Ôn Nghiên không ăn hết. Lượng cơm cậu ăn vốn đã ít, thêm rau với thịt nữa là đã no căng bụng. Cậu chỉ có thể cầm thìa khuấy nhẹ trong bát cháo còn dư.
Cố Lẫm Xuyên nhìn cậu hai phút, không nhịn được hỏi: “Em đang làm gì vậy?”
“Em nghỉ chút rồi ăn tiếp.” Ôn Nghiên lén xoa bụng, trông có vẻ mệt mỏi.
“Không ăn hết à?” Cố Lẫm Xuyên nói với giọng nhàn nhạt: “Không ăn hết thì bỏ đi.”
Chẳng lẽ ngày trước cậu thật sự sống khổ sở đến vậy sao, ăn no rồi vẫn còn bị ép ăn thêm?
“Không nên lắm…” Ôn Nghiên khẽ đáp.
Cơm người ta nấu, bỏ đi thì ngại chết chứ.
Thái độ của Cố Lẫm Xuyên lại rất dứt khoát: “Chú Chu, dọn đi.”
Chú Chu chẳng nói chẳng rằng đi ra, mỉm cười với Ôn Nghiên một cái rồi thu dọn tất cả.
Ôn Nghiên: “…”
Thôi thì… đành chịu vậy.
Cậu ợ một tiếng.
Hai mươi phút sau, Ôn Nghiên uống thuốc chú Chu đưa, rồi cùng Cố Lẫm Xuyên vào thang máy trở về tầng trên.
“Cố tổng.” Ôn Nghiên rụt rè hỏi: “Cơm dinh dưỡng này em phải ăn bao lâu? Cứ ăn mãi vậy sao?”
“Bác sĩ bảo nửa năm.” Cố Lẫm Xuyên đáp: “Nếu em hồi phục tốt thì không cần ăn lâu đến vậy.”
Mắt Ôn Nghiên sáng lên: “Thật sao? Vậy em sẽ cố gắng hồi phục thật tốt!”
“Cứ cố gắng đi.” Cố Lẫm Xuyên cười mỉm không rõ ý, sau đó nói, “Điện thoại mới đã đặt ở tủ đầu giường, SIM cũng mới, có lưu số của tôi.”
“Còn điện thoại cũ, em tự xử lý đi.”
Cố Lẫm Xuyên cũng không định hoàn toàn tước đi quyền riêng tư của Ôn Nghiên, dù anh thích kiểm soát cũng không phải kiểu người hẹp hòi.
Ôn Nghiên gật đầu, thật ra cậu cũng không biết cái điện thoại cũ của mình ở đâu, xuyên tới đây thì hai bàn tay trắng.
Thang máy “đinh” một tiếng, Cố Lẫm Xuyên mím môi, đẩy xe lăn đi ra.
Ôn Nghiên đi theo sau, ngơ ngác nhìn anh dừng xe trước cửa phòng mình.
Hả?
Ôn Nghiên tròn mắt: “Cái này là…?”
Cố Lẫm Xuyên nhíu mày nhìn cậu, cằm hất lên: “Nhìn gì? Mở cửa đi.”
Ôn Nghiên “À” một tiếng, ngoan ngoãn mở cửa, chờ anh vào rồi mới đóng lại.
“Tối nay tôi ngủ ở đây.”
“A? Anh ngủ ở đây ạ?” Ôn Nghiên ngớ người, tưởng mình nghe nhầm.
Cố Lẫm Xuyên gật đầu, như chuyện thường tình: “Ừ.”
Trong lòng Ôn Nghiên lập tức dậy sóng.
“Hợp đồng hình như không có ghi là… phải ngủ chung đâu…”
Thái dương Cố Lẫm Xuyên giật giật, nhìn gương mặt lo lắng của cậu, đột nhiên cười, giọng nói sâu xa: “Em nghĩ tôi sẽ làm gì em sao?”
“Không đâu.” Ôn Nghiên đáp liền.
Cậu vốn nghĩ anh lạnh lùng, không có hứng thú với phương diện đó, nói trắng ra là… không được.
Không được thì sợ gì chứ.
Huống hồ, có muốn làm gì cũng cần cậu đứng lên được chứ? Không lẽ để một mình anh ta ra sức?
Ôn Nghiên dù sao cũng từng đọc tiểu thuyết, xem phim, không phải không biết gì. Những kiến thức cơ bản cậu đều hiểu.
Nhưng mà… hình như cậu đáp lại hơi lưu loát quá. Vì sao sắc mặt Cố Lẫm Xuyên lại tự dưng trở nên khó coi đến vậy?
Tim Ôn Nghiên đập thình thịch, linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Cố Lẫm Xuyên ép sát lại, giọng nói trầm thấp: “Em thấy tôi không được, nên mới không lo đúng không?”
Ôn Nghiên nuốt nước bọt, lùi chân về sau.
“Không, không có…”
Cậu căng cổ cười gượng; “Em tin vào nhân phẩm của anh.”
Cố Lẫm Xuyên: “…”
Lý do dở tệ. Anh tức đến bật cười, không nói gì nữa, lui lại, khôi phục vẻ lạnh nhạt thường thấy.
“Hợp đồng có ghi rõ, trong một số trường hợp thì chúng ta cần phải có tiếp xúc thân mật.”
Ôn Nghiên gật đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Cái này em nhớ.”
“Tuần sau tôi sẽ đưa em về nhà cũ.” Cố Lẫm Xuyên nhìn cậu nói, “Khi ở đó, chúng ta cần thể hiện như một cặp đôi thân mật.”
“Diễn kịch đúng không?” Ôn Nghiên rất nhanh hiểu ý, chớp mắt hỏi: “Thế thì mức độ thân mật là…”
Cố Lẫm Xuyên cười, “Bao gồm, nhưng không giới hạn ở nắm tay, ôm, hôn… và nhiều hơn thế nữa.”
“À à… Ơ?” Mắt Ôn Nghiên tròn xoe: “Nhiều hơn?”
Có phải… ý đó không?
“Sao? Em không phải nói tin vào nhân phẩm tôi sao?” Cố Lẫm Xuyên nhìn cậu đầy ý cười, hơi nghiêng đầu: “Giờ lại không tin nữa rồi?”
Ôn Nghiên thấy như tự đập đá vào chân, cắn răng nói: “Tin chứ, nhưng mà em…”
Cậu cuống quá, không biết nói gì, mặt đỏ bừng.
Cố Lẫm Xuyên tiếp tục đùa: “Tôi nghe nói mấy người giống tôi đều có nhiều chiêu trò mới mẻ. Em nói xem, tôi có nên học thử vài kiểu?”
Ôn Nghiên bị câu đó dọa cho hết hồn, lùi về phía sau, lưng đụng tường, giọng nói run run:
“Hả?”
“Vậy thì chờ sau này em có nhu cầu, dù tôi không được thì cũng có thể dùng cách khác giúp em.” Cố Lẫm Xuyên nói đầy vẻ bàn bạc.
“Thế nào?”
Lúc này mặt Ôn Nghiên không còn đỏ nữa mà là nóng bừng. Cậu vùi đầu vào chăn, lắp bắp: “Không cần đâu…”
Cố Lẫm Xuyên nhìn dáng vẻ ấy mà tâm trạng rất tốt, nhưng ngay khoảnh khắc đó thì lương tâm anh chợt thức tỉnh.
Cậu mới mười chín.
Còn anh… đã hai mươi bảy.
Một người đàn ông hai mươi bảy tuổi đàng hoàng, vừa nãy lại cư xử không khác gì một tên cầm thú trước mặt cậu nhóc mười chín tuổi?
Nụ cười trên mặt anh chợt tắt, rơi vào trầm tư, một lúc lâu sau mới nhíu mày rồi thấp giọng nói: “Tôi đùa thôi, em nghỉ ngơi đi.”
Ôn Nghiên thở phào nhẹ nhõm, vội nói: “Em dọn ghế sofa…”
Rồi cậu vội vàng bổ sung: “Em dọn cho mình, anh ngủ giường.”
Cố Lẫm Xuyên nói không cần: “Em cứ ngủ đi.”
Ôn Nghiên mặt đỏ, cúi đầu từ chối: “Không được không được, anh ngủ đi…”
“Tôi bảo em ngủ.” Giọng anh lạnh lùng.
Ôn Nghiên lập tức leo lên giường: “Vâng ạ.”
Còn Cố Lẫm Xuyên thì vẫn ngồi bên cạnh, giọng lạnh: “Ngủ đi.”
Ôn Nghiên: “…”
Cậu ngoan ngoãn nhắm mắt.
Trong lòng thì nghĩ thầm: Mình mới ngủ dậy chưa tới hai tiếng, sao ngủ nổi… Cố Lẫm Xuyên hôm nay rốt cuộc muốn gì đây chứ?
Căn phòng yên lặng, một lát sau, Ôn Nghiên hắt xì một cái, không nhịn được mở mắt.
“Cố tổng…”
Cố Lẫm Xuyên lười nhác mở mắt, giọng khàn khàn đáp: “Ừm.”
Ôn Nghiên cuộn tròn trong chăn, mắt long lanh, dè dặt hỏi: “Bây giờ là mấy giờ rồi ạ?”
Cố Lẫm Xuyên cúi đầu nhìn đồng hồ, ánh mắt khựng lại, im lặng hồi lâu mới trả lời: “Sáu giờ hai mươi.”
“Sáu giờ hai mươi…” Ôn Nghiên ngẩng nhìn ra ngoài cửa sổ, trời quả thật đã sắp tối.
Cậu khẽ kháng nghị: “Em không thể ngủ sớm vậy đâu…”
Cũng là yêu cầu hợp lý mà.
Cố Lẫm Xuyên vẫn im lặng.
Anh vừa rồi đúng là hồ đồ. Ai đi ngủ lúc sáu giờ tối chứ? Chắc là chuyển múi giờ rồi?
Ôn Nghiên thấy anh không nói gì, càng nhẹ giọng hơn: “Em mới tỉnh dậy có chút xíu nên vẫn chưa buồn ngủ, bằng không em đợi đến chín giờ hai mươi sẽ ngủ tiếp, anh thấy được không?”
Cố Lẫm Xuyên siết môi, không nhịn được đỡ trán, che nửa gương mặt, nửa còn lại đen như đáy nồi.
“Tùy em.”
Anh buông tay xuống, sắc mặt nặng nề.
“Tôi còn có việc, lát nữa sẽ quay lại.”
Ôn Nghiên gật đầu như gà mổ thóc: “Anh làm việc đi…”
Cố Lẫm Xuyên mặt lạnh rời đi, bóng lưng nhìn thế nào cũng thấy có chút… hấp tấp.
Người vừa đi khỏi, Ôn Nghiên mới hoàn toàn thở phào, lập tức lấy điện thoại trong ngăn tủ đầu giường, mở máy.
Trước đó ở phòng khách, cậu mượn lý do “hỏng điện thoại” để xin kết bạn WeChat với Thẩm Dược. Giờ vừa mở máy liền thấy bên kia đã đồng ý kết bạn.
Ngay lập tức Thẩm Dược gọi tới, đúng là kiểu nóng nảy như tính cậu ta.
“Ôn Nghiên! Gì mà hai ngày rồi mới nhớ tới tớ vậy hả?” Thẩm Dược gào ầm lên, giọng to đến mức như sắp xuyên thủng màng nhĩ.
Ôn Nghiên bị âm lượng của cậu ta làm đau cả tai, phải rời điện thoại ra xa một chút, nhỏ giọng nói:
“Có chuyện xảy ra một chút nên tớ mới chậm trễ.”
“Chuyện gì vậy?” Thẩm Dược nhíu mày, “Ơ không đúng, sao giọng cậu khàn thế?”
Cậu ta kinh hãi: “Cậu khóc à? Cố Lẫm Xuyên bắt nạt cậu phải không?”
“Không không, không có khóc.” Ôn Nghiên vội vàng đính chính, khẽ ho khan mấy tiếng rồi nói nhỏ: “Chỉ là hơi cảm thôi.”
Ôn Nghiên kể sơ tình hình cho Thẩm Dược nghe, vô thức lược bớt đoạn đối thoại giữa cậu với Cố Lẫm Xuyên trong phòng khi nãy. Mấy lời đó quá mất mặt, cậu thật sự không mở miệng nổi.
Còn vụ hợp đồng kia cậu cũng không nhắc đến, vì bên trong có điều khoản bảo mật.
Sau khi nghe xong, Thẩm Dược lại ngẩn ra:
“Ủa, sao nghe giống như anh ta đối xử với cậu còn tốt quá?”
Nào là chăm sóc lúc bị bệnh, nào là mời cả chuyên gia dinh dưỡng.
Ôn Nghiên ỉu xìu nói: “Tớ cũng không rõ nữa, nói chung anh ta kỳ quái lắm, lúc tử tế lúc không, thay đổi chóng mặt.”
Y như người bị rối loạn cảm xúc vậy, vừa cười đó, chớp mắt đã âm trầm.
“Quả nhiên đúng như lời đồn, tâm trạng thất thường.” Thẩm Dược lạnh giọng, rồi bỗng đổi đề tài.
“Mà cậu mấy hôm nay xảy ra nhiều chuyện, chắc chưa biết. Tên ngốc Ôn Ngọc Trác dạo này đi đâu cũng bịa chuyện xằng bậy về cậu đó.”
Ôn Nghiên chớp mắt: “Hắn nói gì cơ?”
“Nói cậu quyến rũ Cố Lẫm Xuyên!” Thẩm Dược bực bội: “Bên ngoài không ai hiểu vì sao Cố Lẫm Xuyên lại chỉ đích danh cưới cậu, họ thấy kỳ lạ, thế là Ôn Ngọc Trác cứ gặp ai là nói cậu dựa vào nhan sắc để dụ dỗ người ta.”
“Gì chứ?” Ôn Nghiên cũng nhăn mày: “Nói như vậy đúng là quá đáng, sao hắn có thể vu khống trắng trợn thế chứ?”
Thẩm Dược tức tối: “Đúng là quá đáng thật! Nhưng mà, không phải tớ nói chứ, cậu bình tĩnh quá vậy Ôn Nghiên? Người ta đang bôi nhọ cậu đó!”
Ôn Nghiên “ừm” một tiếng, đáp nhẹ nhàng:
“Bây giờ tớ không để ý mấy lời người khác nói nữa, miễn là tớ biết mình sống đúng là được.”
“Là do cậu chưa nghe cái đám não tàn đó nói ra mấy câu đáng ghét tới cỡ nào thôi!” Thẩm Dược vừa nhớ lại là lửa giận lại bốc lên.
Tối qua bọn họ họp lớp, đi karaoke. Cậu ta vốn chẳng có tâm trạng gì vì còn đang lo cho Ôn Nghiên, nhưng bị kéo đi bằng được.
Đúng lúc phòng bên cạnh lại là cái tên Ôn Ngọc Trác – công tử ăn chơi thứ thiệt.
Khi Thẩm Dược đi ngang qua nhà vệ sinh, nghe thấy Ôn Ngọc Trác đang oang oang:
“Còn lý do gì nữa? Nhìn cái mặt cậu ta đi, không giống hồ ly tinh à? Nếu cậu ta mà muốn dụ dỗ Cố Lẫm Xuyên thì chẳng phải một phát là dính chắc luôn sao?”
Bên trong lập tức có mấy người phụ họa, cười hô hố.
Vừa nghe đã biết là đang dựng chuyện về Ôn Nghiên, Thẩm Dược cố nén giận, ghé sát cửa nghe trộm.
Ôn Ngọc Trác chắc đã uống nhiều, giọng vừa to vừa lè nhè, câu nào cũng đầy châm chọc:
“Tôi nói cho các cậu biết, cái tên Ôn Nghiên đó, nó là đồ vô dụng, học chưa xong cấp ba đã bị trường đuổi học, cái gì cũng không làm được.”
“Ba tôi còn tốt bụng nhận nó vào công ty phụ giúp, kết quả ngay ngày đầu tiên đã bị bắt gian với trai có vợ trong WC. Mới mười chín tuổi thôi đó, các cậu nói xem có biết xấu hổ không?”
“Cái gì? Nó là em tôi á? Các cậu đừng có giỡn! Tôi không bao giờ thừa nhận! Nó là bình hoa! Đồ vô tích sự! Mang cùng họ với nó tôi còn thấy ghê tởm!”
“Các cậu không hiểu vì sao Cố Lẫm Xuyên lại để mắt đến nó hả?” Ôn Ngọc Trác vớ lấy mic, nói loạn:
“Tôi nói cho các cậu biết nhé, bởi vì nó là cái loại ——”
“ĐCM cậu nói bậy cái gì đấy?!” Thẩm Dược không nhịn được nữa, đạp cửa xông vào: “Ôn Ngọc Trác, đầu óc cậu có vấn đề hả?”
Ôn Ngọc Trác mặt đỏ như gấc, cau có nhìn cậu: “Cậu là ai? Can dự gì chứ?”
Nhìn kỹ lại thì nhận ra: “À, là Thẩm Dược hả? Tưởng ai cơ.”
Hắn chẳng nói chẳng rằng, túm lấy tay Thẩm Dược, quay sang giới thiệu với mấy người kia: “Các vị, xin giới thiệu long trọng! Đây là bạn thân của Ôn Nghiên, thiếu gia nhà họ Thẩm – Thẩm Dược!”
“Nói tới nhà họ Thẩm chắc ai cũng biết nhỉ? Gia tộc thư hương, đời đời chỉ sinh một con trai, chuẩn quý tộc đấy. Hai người này ở với nhau đó, hẳn là tuyệt lắm ha? Ha ha ha ha!”
“Tôi hỏi thật nhé, Thẩm thiếu gia, cậu với Ôn Nghiên khi ở bên nhau, ai là bên trên vậy hả? Ha ha ha ha ——”
“CÂM MỒM!!” Thẩm Dược tức giận đến nổi gân trán, vung tay đấm thẳng vào mặt Ôn Ngọc Trác.
Người xung quanh ai cũng ngớ ra nhưng không ngờ cậu ta lại dám ra tay. Họ đều là con cháu nhà bình thường, không dám đụng vào nhà họ Thẩm hay nhà họ Ôn, nên chẳng ai dám can ngăn.
Ôn Ngọc Trác bị đấm bật máu, mắt trừng trừng nhìn Thẩm Dược, toan đánh trả.
Nhưng hắn vừa say vừa chậm, chưa tới vài chiêu đã bị Thẩm Dược đè ngửa ra ghế sofa, cầm nguyên chai rượu đổ lên mặt.
Ôn Ngọc Trác ho sặc sụa, vùng vẫy kêu lên:
“Thẩm Dược, mày chết chắc ——”
“Ôn Ngọc Trác!” Thẩm Dược gầm lên, trán nổi đầy gân xanh, giận dữ: “Mày hai mươi rồi, chắc cũng đã tiếp xúc việc kinh doanh của nhà Ôn rồi chứ?”
“Nếu có gan thì tối nay về nói lại từng chữ mày vừa nói trước mặt ba mày xem, xem ông ấy có đánh chết mày không? Hôm nay tao thay ông ấy dạy dỗ mày trước, mày hiểu chưa!?”
Thẩm Dược đứng dậy, cầm chai rượu đập thẳng xuống bàn, mắt quét khắp phòng như sói hoang nổi điên.
“Còn mấy người kia, tôi nói cho rõ, Ôn Nghiên trước kia chưa từng gặp Cố Lẫm Xuyên, cậu ấy không hề dụ dỗ ai hết! Còn cái vụ bắt gian trong WC cũng là do Ôn Ngọc Trác gài bẫy!”
“Tất cả mấy lời hắn vừa phun ra, không có câu nào là thật! Ôn Nghiên trong sạch! Không ai được phép bôi nhọ!”
Cậu ta chỉ từng người một: “Đừng có không phục! Cũng đừng nghĩ trẻ tuổi thì vô tư. Nghĩ thử xem mấy lời hôm nay nếu truyền ra ngoài, lọt vào tai Cố Lẫm Xuyên thì sao? Gia đình các người sẽ ra sao?”
Mấy người vây quanh đều đỏ bừng mặt, im bặt.
Bọn họ ra ngoài chỉ đơn thuần là đi chơi, không ai nghĩ xa tới mức dính vào lợi ích thương trường, cứ tưởng chỉ là chuyện vui miệng giễu cợt ai đó thôi.
Nhưng giờ nghe rõ Thẩm Dược nói thì ai nấy đều lạnh cả sống lưng, đầu óc tê dại. Chớ nói phản bác lại, đến cả một tiếng cũng không dám hó.
“Một đám não tàn!” Thẩm Dược mắng thêm một câu, rồi chưa hả giận, quay lại đá vào người đang nằm dưới đất mấy cái.
“Nhìn mày là thấy xui xẻo!”
Rồi xoay người rời khỏi nơi thị phi.
Chuyện này nói lớn không lớn, nhưng nói nhỏ cũng không nhỏ, dù gì mỗi khi nghĩ tới là trong lòng cậu ta vẫn thấy đau gan. Lúc kể qua điện thoại, hơi thở còn nặng hẳn.
Ôn Nghiên chẳng biết chuyện sau lưng đã thành ra thế nào, vẫn ở đầu dây bên kia tò mò hỏi:
“Sao cậu không nói gì? Điện thoại tớ vẫn bình thường mà, hắn nói gì tớ vậy?”
“Không gì cả!” Thẩm Dược cáu kỉnh nói:
“Nói cậu đẹp, nói cậu ngốc nghếch vô tư, thôi ngủ đi! Ngắt máy đây!”
Rồi cúp máy cái “rụp” thật.
Ôn Nghiên nghe tiếng “tút tút tút” vang lên, ngơ ngác nhìn màn hình điện thoại.
“Sao thế này chứ…”
Hết người này đến người kia, ai cũng chỉ muốn cậu đi ngủ.