Sau Khi Bị Ác Quỷ Nhắm Tới
Chương 28: Kết Thúc Và Bắt Đầu
Sau Khi Bị Ác Quỷ Nhắm Tới thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bộ truyện tranh mà Trạch Hòa Sắc đã miệt mài đăng tải suốt hơn một năm trời cuối cùng cũng khép lại. Hồi kết được định đoạt theo kiểu êm đềm, hơi hướng OE – kết mở, để lại dư vị nhẹ nhàng mà sâu lắng.
Cảnh trà chiều được dời về sau khi mọi sóng gió đã qua. Bánh ngọt tinh xảo, hồng trà thơm lừng. Tử tước nay đã lên làm công tước, cùng nữ vương mà y trung thành nâng ly chúc tụng. Câu chuyện dừng lại ở đó.
Chỉ vài khung hình ngắn ngủi, nhưng đủ để thấy hai nhân vật chính có thể là những cộng sự tin cậy, những người đặt nền móng cho đế nghiệp, cùng nhau vun đắp ánh sáng CP. Nữ vương vẫn có thể tỏa sáng riêng mình. Dù không có tình yêu rực rỡ, kết thúc như vậy vẫn có thể gọi là viên mãn – cả sự nghiệp lẫn tâm hồn.
Truyện kết thúc, Diêm Bồi Chu bảo đó là chuyện đáng mừng, đáng để ăn mừng, rồi lôi cậu ra ngoài. Tất nhiên, tiền vẫn là do Trạch Hòa Sắc chi.
Họ dạo bước quanh quảng trường hình tròn. Màn hình lớn của tòa nhà đối diện đang chiếu trailer phim kinh dị – ánh sáng đỏ đen lập lòe giữa ban ngày, lạc lõng mà rợn người.
Bộ phim đang được quảng bá rầm rộ. Trên đường về, Trạch Hòa Sắc còn thấy tờ rơi nhét trong bảng thông báo hành lang – chính là "Kinh hồn Minh Hồ", sắp công chiếu. Nhưng mặt trước tờ rơi không phải là gương mặt nam nữ chính xinh đẹp, mà là một con thủy quái da xanh đen, chỉ có khuôn mặt là còn mơ hồ nhận ra người.
"Anh muốn đi xem." – Diêm Bồi Chu nhìn cậu, nói.
Nghe như hỏi ý kiến, nhưng Trạch Hòa Sắc hiểu rõ: một khi hắn đã quyết, thì chắc chắn sẽ làm.
Cậu lạnh lùng, mặt không biểu cảm, buông ra hai từ: "Lý do?"
Diêm Bồi Chu tỏ vẻ khiêm tốn: "Muốn học hỏi cách làm một con quỷ tốt. Dạo này xung quanh chẳng có mấy tấm gương để anh noi theo, mà toàn loại xấu xí cả."
Con quỷ này còn muốn thể hiện sự ham học: "Anh thấy mấy đứa ôn thi ngoài quảng trường xếp hàng vòng ba bốn lượt, chắc là đang thi chứng chỉ quan trọng lắm. Có chỗ nào cấp giấy chứng nhận cho quỷ không?"
Trạch Hòa Sắc khẽ nhếch mép, chẳng buồn cho sắc mặt: "Muốn thi thì làm việc trước đã."
Diêm Bồi Chu bay lên sân thượng thu chăn, ga mới giặt còn thơm mùi nắng. Trời bắt đầu tối, nếu không thu ngay, sờ vào sẽ thấy ẩm, hoặc ám mùi khói dầu.
Thực ra không cần nhắc, hắn cũng nhớ. Ít nhất là theo kinh nghiệm trước giờ, Trạch Hòa Sắc đã "huấn luyện" hắn khá tốt.
Nếu trên đời này có nghề gọi là "thuần quỷ sư", cậu tự thấy mình có lẽ cũng có chút năng khiếu.
"Anh—" Nhân lúc Diêm Bồi Chu không có, cậu trốn vào góc tường luyện giọng, lén lút như đang làm chuyện bất chính.
Giọng vẫn khàn khàn, Trạch Hòa Sắc chưa quen. Cậu nói với bức tường dán giấy mới, giả vờ đó là Diêm Bồi Chu đang ẩn thân theo dõi: "Anh nên sớm tìm thú vui mới, rồi thả em ra sớm một chút."
Một người suốt ngày sống tiêu cực như cậu mà lại bị buộc chặt với Diêm Bồi Chu – nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quặc. Nhưng khi lời đã thốt ra, lại bỗng thấy níu kéo.
Diêm Bồi Chu làm xong việc quay lại, vẫn quấn quýt cậu. Trạch Hòa Sắc mấp máy môi, cuối cùng chỉ ban cho một từ: "Cút."
"...Hửm?" Diêm Bồi Chu quay đầu, làm bộ không hiểu. Thực ra là vì cậu nói quá nhỏ, chẳng có chút khí thế.
Trạch Hòa Sắc nhanh chóng nhận ra vấn đề.
"Anh cút đi." – cậu nhẩm trong lòng, rồi cố ép giọng gằn ra một tiếng "cút" từ cổ họng.
Diêm Bồi Chu cười, niềm vui lan tỏa trong đôi mắt đen như mực. Ánh sáng hắt vào, khiến Trạch Hòa Sắc bỗng nhớ lại những ngôi sao năm xưa – cả trên trời lẫn trong tay mình.
Trên bầu trời đêm là chòm sao Bắc Đẩu lơ lửng. Những đứa trẻ trong viện phúc lợi năm ấy được dẫn ra sân sau tổ chức hoạt động ngoại khóa.
Cậu từng thấy bạn cùng viện cầm một viên đá thủy tinh hình ngôi sao, các góc nhọn được mài tròn trơn. Đó là viên đá cậu nhặt ven đường, coi như báu vật, giấu dưới gối suốt nửa tháng, rồi cuối cùng cũng bị người ta lôi ra, đập nát ngay trong đêm – tan thành những mảnh chẳng thể ghép lại.
"Ngôi sao của em đã vỡ tan rồi." Cậu viết trong bài văn năm ấy, giờ chẳng còn nhớ lời phê là gì.
Qua bao năm tháng, Diêm Bồi Chu đã mang những ngôi sao ấy về, chia nhỏ, luyện thành kẹo, bỏ vào lọ thủy tinh, nhét vào túi cậu: "Đói thì ăn." Mà vì mang về chưa nấu xong đã lén ăn thử, nên đôi mắt hắn luôn ánh lên thứ ánh sáng lấp lánh lạ thường.
Trạch Hòa Sắc còn đang chìm trong suy nghĩ, Diêm Bồi Chu đã bật bản năng thích bị chửi: "Anh thích nghe em mắng. Mắng thêm vài câu đi, gọi 'đồ thần kinh' chẳng hạn?"
Hắn tưởng mình đưa ra đề nghị hoàn hảo: "Câu này anh nghe nhiều nhất, mà cũng thích nhất."
Trạch Hòa Sắc định phản bác, nhưng không tìm được từ nào hợp lý, cuối cùng đành dùng biện pháp tối ưu – chặn cái miệng có thể lải nhải cả ngày lại.
"Im đi." Cậu nói cứng, "Anh tưởng đó là lời khen à?"
Diêm Bồi Chu không nói gì, chỉ lững thững rời đi.
Miệng thì chửi rủa, nhưng cuối cùng Trạch Hòa Sắc vẫn giữ đúng lời hứa.
Hôm phim công chiếu, họ thật sự đi xem. Cậu chọn suất chiếu đêm – loại vé khó bán nhất, tỷ lệ khán giả chỉ lác đác ba phần mười.
Cậu mua hai ghế liền kề, kéo Diêm Bồi Chu đi tìm vị trí. Hắn lững thững theo sau, vừa đi vừa nhận xét: "Không gian ổn, ít người."
Vừa ngồi yên được một lát, Trạch Hòa Sắc lơ đãng quay đầu, thì bắp rang vừa mua đã bị Diêm Bồi Chu ăn sạch hơn nửa – không chút xấu hổ. Miếng to nhất, phủ caramel dày nhất lại được hắn gắp đưa vào miệng cậu.
Lớp đường tan nhanh khi chạm môi. Trạch Hòa Sắc nhai kỹ viên bắp rang hắn đút, nuốt xuống: "Ngọt thật. Hay là để anh mua rồi dâng nộp cho em đi."
Cậu dùng từ "dâng nộp." Diêm Bồi Chu phải suy nghĩ xem là nói thật hay đùa – cuối cùng chọn phản ứng an toàn nhất:
"Đúng là mơ đẹp, nhóc con." Con quỷ vắt chân, gõ nhịp lên đầu gối cậu, cảnh báo nếu chết vì nguyên nhân phi tự nhiên thì đừng mơ đến cái đãi ngộ đó, đừng có nghĩ.
"Nhưng nếu chết tự nhiên thì tình huống sau cũng không tồn tại. Đừng quên, anh vẫn còn ở đây."
"Anh sẽ không rời khỏi em."
Trạch Hòa Sắc nghe hắn nói vậy. Một câu đe dọa, nhưng lại chẳng khiến cậu thấy sợ.
Cậu cũng chẳng còn bận tâm chuyện Diêm Bồi Chu thèm muốn cơ thể mình. Trạch Hòa Sắc vốn ít khi đi rạp, ấn tượng chỉ là những buổi xem phim tập thể hồi đi học. Lúc này, không gian tối đen khiến cậu liên tưởng đến điều gì đó khác – phần lớn là điều tốt.
Đèn tắt. Thế giới chìm vào bóng tối. Trên màn hình bắt đầu chiếu quảng cáo.
Nếu hôn nhau ngay lúc này thì sao? Ở nơi khuất, không ai để ý.
Lúc này vốn không nên có ánh sáng – chỉ cần khuôn mặt mờ nhòe và hơi thở rõ ràng. Cả thế giới trở nên xa xôi. Chiếc hộp Pandora mở ra rồi khép lại. Mọi tâm tư, muốn giấu hay không thể giấu, đều bày ra hết.
Có lẽ vì đã quen với những cử chỉ thân mật, nên khi nụ hôn đến gần, cậu không hoảng hốt, chỉ khép mắt, đón nhận bình tĩnh. Gió động. Lòng động. Thời gian cũng động.
Cậu nghĩ ra một cảnh như vậy – cảm hứng tuôn trào như được tặng miễn phí, thay tên đổi họ, dùng cho bất kỳ nhân vật nào cũng được. Cậu chưa kịp nhận ra mình đang lẩm bẩm, thì đã bị con quỷ kia nghe thấy.
"Được thôi." Diêm Bồi Chu nói, quay mặt cậu lại, hơi thở quen thuộc áp sát.
— Ưm.
Vừa ăn đồ ngọt xong, môi vẫn dính, Diêm Bồi Chu đã lau sạch, cậu thì chưa. Trạch Hòa Sắc tuyệt vọng.
Hắn sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để nếm vị cậu. Con quỷ này chăm sóc từ trong ra ngoài, không bỏ sót chỗ nào, đến mức cậu phải van xin mới chịu buông tha.
Phim chính bắt đầu. Nhân vật chính cùng nhóm bạn đến hồ cắm trại. Trạch Hòa Sắc cúi đầu lau miệng bằng giấy ăn kẻ ô đi kèm bắp rang. Cậu một tờ, hắn một tờ, lau xong bỏ vào hộp, khi ra về sẽ cùng vứt vào thùng rác. Dùng thế nào cũng vừa khéo.
Cậu bỗng nhiên bật ra một câu: "Em định vẽ một ngoại truyện. Chính là bộ mà anh luôn chê quá ngắn đó."
Cảnh phim lúc ấy yên ắng, nhạc nền nhỏ, Diêm Bồi Chu nghe rõ, cố tình nghiêng người nhìn cậu: "Khi nào? Xong rồi, anh phải là người đầu tiên xem."
Ngoài đồng ý, cậu còn có thể làm gì? Những gì Diêm Bồi Chu muốn, cuối cùng đều sẽ có được.
Phiền chết đi được, cậu nghĩ. Đòi hỏi thì nhiều, bình thường cũng chẳng thấy lắm lời vậy.
Diêm Bồi Chu vẫn lải nhải: "Vẽ cho anh đẹp trai vào. Tóc phải dày, quần áo vừa người, sang trọng, tôn dáng ấy."
"Được rồi." Trạch Hòa Sắc qua loa đáp, "Cho anh mặc vest mới, loại bị dội rượu vang lên ấy."
Đổ một bình rượu đỏ lên người hắn, thêm vài bông hoa văn đậm màu lên bộ vest, xem có dụ được con bướm nào tới không, rồi cân nhắc cảnh chuyển nên đặt ở tiệc ngoài trời hay một buổi chiều rực nắng trong vườn sau.
Tâm trí Trạch Hòa Sắc đã bay xa khỏi bộ phim. Cảm hứng vốn khó tìm, hiếm khi cậu có được trạng thái đầu óc linh hoạt thế này, dù phía sau liên tục vang lên tiếng la hét cũng chẳng làm cậu xao nhãng.
Phía trước là màn hình lớn chiếu rõ mặt xác sống, phía sau là tựa lưng đỏ phủ nhung, bên phải là Diêm Bồi Chu đang trấn giữ hiện trường phim kinh dị, còn bên trái… không còn bên trái. Diêm Bồi Chu tưởng cậu sợ, bắt chước mấy cặp tình nhân ngồi xa xa, tranh thủ lúc cảnh đáng sợ hiện ra liền bất ngờ che mắt cậu lại.
Cậu không bị thủy quái trong phim hù dọa, lại bị hắn dọa cho giật mình. Dù chưa đến mức nổi da gà, nhưng cũng bừng tỉnh.
"...Không cần." Cậu nhẹ nhàng gạt tay hắn ra, nhưng trước đó còn lén lông mi cọ vào lòng bàn tay hắn: "Em vốn chẳng sợ quỷ."
Có lẽ mang nghĩa khác. Diêm Bồi Chu đang ngồi đây. Trạch Hòa Sắc thừa nhận từng ghét con quỷ này, từng ước có thể đập chết như đập gián. Nhưng đó chủ yếu là vì sợ điều chưa biết rõ, chứ không phải ghét một chủng loài nào.
Lần đầu thấy Diêm Bồi Chu trong hành lang, điều khiến cậu sợ là hắn sẽ bất ngờ lao ra áp sát mặt, hoặc đoạt hồn chiếm xác. Điều đầu tiên giờ đã trải qua nhiều lần, còn điều thứ hai… xét theo nghĩa nào đó thì… cũng từng trải rồi.
Phim tiến vào cao trào, hàng ghế sau lại vang lên tiếng hét mới. Diêm Bồi Chu chẳng buồn phân tích con thủy quái kia xé xác kiểu gì, tay vừa thu lại một nửa, ánh mắt vẫn vương trên lời cậu vừa nói.
Trạch Hòa Sắc quyết định giải thích câu nói dở dang: "Người mới đáng sợ. Cho nên em… em không thích ở gần quá nhiều người."
Cậu rời mắt khỏi khuôn mặt Diêm Bồi Chu: "Em rất mừng vì anh là quỷ."
Diêm Bồi Chu chắc đã suy ngẫm một hồi, rồi tay lại nghịch ngợm, luồn vào tóc cậu: "Anh cũng rất mừng vì em là một đứa ngốc."
Mặt cậu nóng bừng, nhiệt độ da tăng vọt, vội vàng cầm lon Coca lạnh áp lên má.
Màu phim trên màn hình cũng thay đổi, phủ lớp lọc ấm áp. Nhờ hiệu ứng cây cầu treo, kỳ diệu thay, nam chính bỗng nhận ra lòng mình, bắt đầu tỏ tình với nữ chính.
Trạch Hòa Sắc gán đoạn dài dòng sến súa kéo dài mười phút vào mục "chi tiết thừa". Theo thông lệ, các cặp đôi gặp nhau giữa phim kinh dị hiếm khi có kết cục đẹp.
Nhóm nhân vật chính ngoài đẹp ra thì chẳng có điểm gì nổi bật, tình tiết chỉ có cao trào mỗi lúc hù dọa. Đồ ăn vặt cũng đã ăn hết, cậu đành ngẩn người nhìn màn hình, càng lúc càng buồn ngủ, mắt nặng trĩu.
Diêm Bồi Chu đột nhiên nắm tay cậu: "Chúng ta đi thôi."
Trạch Hòa Sắc chưa kịp phản ứng: "...Không phải anh bảo muốn xem à? Học được gì rồi, có cách mới để bắt người chưa?"
Diêm Bồi Chu thản nhiên, cào nhẹ lòng bàn tay cậu, giọng thấp hơn bình thường: "Anh cảm thấy nếu ngồi thêm chút nữa là em ngủ mất. Mà bế em ra thì rắc rối, nên tranh thủ rời đi thì hơn."
Câu sau lại dịu dàng bất thường, khác hẳn Diêm Bồi Chu cậu từng biết: "Đi không?"
Trạch Hòa Sắc vừa ngáp vừa gật đầu. Cùng hắn lần theo mũi tên chỉ dẫn màu xanh trong bóng tối, rời khỏi rạp, trở về thế giới ngập tràn ánh sáng ngoài kia.