Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió
Khương Nghiêm dứt khoát từ chối gia sản
Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Triều Hãn chững lại một chút, có lẽ ông không ngờ Khương Nghiêm lại dễ dàng từ bỏ như vậy, dù trước đây cô cũng chưa từng tỏ ra hứng thú với gia sản.
So với đám công tử tiểu thư bạn bè của cô, Khương Nghiêm không đến mức tiêu xài phung phí nhưng cũng tuyệt đối không biết tiết kiệm. Hơn nữa, trong việc theo đuổi Hạ Y Ninh, cô lại càng phóng khoáng hơn, điều này cho thấy trong lòng cô thực chất rất rõ về tiềm lực tài chính của gia đình.
Tình hình công ty không tốt, nếu là người khác, có lẽ đã sớm lo lắng phần tiền mình được chia cuối cùng sẽ bị ít đi. Nhưng Khương Nghiêm lại tỏ thái độ không hề bận tâm, điều này khiến Khương Triều Hãn khó mà tin được.
"Con biết lời con nói có ý nghĩa gì không? Tình huống bây giờ rất đặc biệt, nếu từ bỏ, có khi con chẳng nhận được đồng nào."
Lúc Khương Triều Hãn nói lời này, Khương Đạt Minh vẫn đứng bên cửa sổ lặng lẽ hút thuốc cũng quay đầu nhìn sang.
Khương Nghiêm vẫn giữ thái độ như trước, chỉ là giọng điệu kiên quyết hơn đôi chút: "Con biết tình hình công ty không tốt, giờ con đã có công việc, cũng không tiêu xài hoang phí, sẽ không thêm gánh nặng cho gia đình nữa." Cô hít một hơi, "Cho nên tài sản không cần tính phần của con, cứ giữ lại cho mọi người dùng hoặc là giải quyết những rắc rối của công ty cũng được."
Nghe thì có vẻ hiểu chuyện, cũng rất có khí phách. Nhưng bất luận là Khương Triều Hãn hay mẹ Khương, đều mang vẻ mặt nghiêm trọng. Khương Triều Hãn suy nghĩ thái độ của cô rốt cuộc thể hiện điều gì, dù sao hôm nay gọi Khương Nghiêm về nhà, chia tài sản chỉ là cái cớ, điều quan trọng hơn là muốn thông qua cô để tiếp tục ràng buộc với nhà họ Hạ.
Nếu cô chịu thừa kế tài sản, Khương Triều Hãn đã chuẩn bị chia cho cô hai căn biệt thự nghỉ dưỡng đã mua trước kia. Nhưng thực ra, hai căn biệt thự này hiện đang do một chi nhánh công ty nào đó của Khương thị đứng tên sở hữu, hơn nữa đã thế chấp. Trước mắt, lượng giao dịch của chi nhánh công ty này cũng rất ít, nhìn qua quả thật không có gì quan trọng. Nhưng nếu Khương Nghiêm chịu chấp nhận, sau đó ông ấy có thể chuyển một ít nợ nần sang đó thông qua các giao dịch liên quan.
Việc trông cậy vào việc tiếp tục hợp tác với nhà họ Hạ thì không được rồi, nhưng nợ nần nhiều như vậy, để nhà họ Hạ hỗ trợ trả giúp phần nợ quan trọng nhất thì lại có thể. Ông đã thúc giục Khương Nghiêm mấy lần, nhưng cô không chịu mở miệng với Hạ Y Ninh, lại còn ngăn cản nàng tiếp xúc với nhà họ Khương.
Nếu Khương Nghiêm nhẫn tâm và tuyệt tình như vậy, Khương Triều Hãn cũng không cảm thấy cách làm hiện tại của mình tệ đến mức nào.
Ông ấy nhìn chằm chằm Khương Nghiêm trong chốc lát, thấy cô gầy hơn cả lúc còn ở nhà trước khi kết hôn, đoán chừng cuộc sống ở nhà họ Hạ chưa chắc đã thoải mái.
Ông ấy hừ lạnh: "Con từ nhỏ chưa từng nếm trải nghèo khó, muốn gì gia đình cũng sẽ đáp ứng, nên khái niệm về tiền bạc của con cũng mơ hồ như vậy. Nhưng là cha, ba nhất định phải nói, con hiện tại không cần, về sau nếu như gia đình sụp đổ hoàn toàn, lại không có tài sản dư thừa nào để con hối hận. Số tiền lương con kiếm được ở Hạ thị, đến tiền tiêu vặt mỗi tháng của con cũng không đủ."
Thì ra cô làm việc ở Hạ thị như thế nào, trong lòng bọn họ đều biết rõ ràng. Khương Nghiêm thầm thở dài, nhưng cũng không bị lời cảnh cáo đó dọa sợ. Cô không lên tiếng, ngược lại mẹ Khương lại bồn chồn lo lắng.
"Nghiêm Nghiêm, hay là con cứ nhận một ít đi. Dù sao cũng phải để lại đường lui cho bản thân, nhỡ đâu...... " Mẹ Khương nhớ tới cảnh ngộ của mình, thất vọng nhìn Khương Triều Hãn một cái, "Nhỡ đâu tương lai con muốn thoát khỏi mối quan hệ không phù hợp, ít nhất cũng có nơi để đi."
Tài sản của nhà họ Khương phần lớn sẽ được chia cho Khương Đạt Minh, mẹ Khương và Khương Nghiêm đều rõ ràng điều đó.
"Không cần, một đồng cũng không cần."
Khương Nghiêm vẫn tỏ thái độ kiên quyết như muốn hoàn toàn cắt đứt quan hệ với nhà họ Khương. Khương Triều Hãn dần dần mất kiên nhẫn, Khương Đạt Minh đánh giá cô, muốn nhìn ra điều gì đó bất thường.
"Ba, nếu Tiểu Nghiêm không cần, ba cũng đừng ép em ấy làm gì. Dù sao em ấy cũng đã biết tình hình trong nhà, nếu như thay đổi chủ ý, chỉ cần quay về là được." Khương Đạt Minh đi tới trước mặt Khương Nghiêm, giống như trước kia, nhẹ nhàng vỗ vai cô, "Hôm nay cứ thế này thôi, em đưa mẹ về trước đi."
Chờ hai người đi rồi, Khương Triều Hãn hoàn toàn nổi cơn thịnh nộ. Cơn giận này cũng không biết rốt cuộc là nhằm vào ai, tóm lại khiến ông ấy cảm thấy vô cùng uất ức.
"Khi con người không thuận lợi, thật sự làm gì cũng không thuận lợi. Con xem, kết hôn rồi đến cả họ của mình cũng sắp quên, cho nó tiền mà nó còn không thèm."
Ánh mắt Khương Đạt Minh thâm trầm, xoay người nhìn cha đang nổi giận: "Ba, ba không cảm thấy hôm nay Tiểu Nghiêm có hơi kỳ lạ không?"
"Đương nhiên là lạ, trước kia lúc cho tiền nó mừng rỡ còn không kịp, hôm nay cứ như tránh tai họa, tựa như biến thành người khác vậy!"
"Có phải trước đó có ai nói gì với nó không?"
Khương Triều Hãn ngước mắt: "Ý con là, nhà họ Hạ đã nói tình hình thực tế cho con bé rồi sao?"
"Con không chắc, nhưng trong khoảng thời gian này con đã sắp xếp lại phần tài chính liên quan đến những tài khoản mà Hạ thị có thể tiếp cận một cách tốt nhất có thể. Hiện tại, ngoài chúng ta ra, hẳn là không ai biết chính xác tình hình công ty."
Tình hình Khương thị không tốt, nhưng vẫn cố kéo dài sự tồn tại thêm một thời gian không ít. Hơn nữa, lại kết thông gia với nhà họ Hạ, khoảng thời gian trước đã vô cùng phách lối dùng điều này để đàm phán các dự án mới, không ít người đều cho rằng Khương thị đã bắt đầu có chuyển biến tốt.
Cho dù là với nhà họ Hạ, bọn họ cũng không nói sự thật, luôn lấy lý do là khoản thanh toán của dự án trước sẽ sớm về.
Khương Triều Hãn cảm thấy trong lòng khó chịu, dù thế nào cũng không ngờ tới một câu từ chối của Khương Nghiêm đã hoàn toàn phá hỏng kế hoạch mà bọn họ đã tỉ mỉ vạch ra.
**
Khương Nghiêm lái xe đưa mẹ Khương về nhà, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm cô chủ động hỏi địa chỉ nhà của bà.
Mẹ Khương nói địa chỉ, Khương Nghiêm lúc này mới phát hiện không xa căn hộ nhỏ của cô, hơn nữa cũng không xa cửa hàng cũ.
Đến dưới lầu, mẹ Khương ngồi trong xe không vội xuống xe, Khương Nghiêm cũng không thúc giục bà.
Trong xe yên lặng một hồi, mẹ Khương mang theo chút hy vọng, thử mở miệng: "Nghiêm Nghiêm, con có muốn lên nhà ngồi một lát không?"
Từ khi dọn ra khỏi nhà họ Khương, mẹ Khương đã rất lâu không thể cùng con gái ở bên nhau trò chuyện.
"Không được."
Nghe thấy Khương Nghiêm từ chối, dù đã đoán trước, nhưng mẹ Khương vẫn không khỏi có chút buồn bã. Bà cúi đầu, che giấu nỗi mất mát, cũng không muốn làm khó con gái.
Vừa rồi ở nhà họ Khương, Khương Nghiêm và Khương Triều Hãn đã cãi vã không vui vẻ, bà không muốn thêm gánh nặng tâm lý cho con gái.
Bà điều chỉnh lại cảm xúc, vừa định nói, đột nhiên nghe thấy Khương Nghiêm nói: "Hôm nay hơi muộn rồi, con phải về đây. Hôm nào có thời gian con sẽ ghé qua."
Mẹ Khương sửng sốt, vẻ mặt vui sướng khó tả, liên tục nói: "Được, lúc nào con rảnh cứ gọi điện thoại cho mẹ."
"Vâng."
Lúc này mẹ Khương mới hài lòng mở cửa xuống xe, Khương Nghiêm ở dưới lầu đợi một lúc mới lái xe rời đi.
Chờ cô về đến nhà, thấy Hạ Y Ninh đang ngồi ở trước bàn ăn, bữa tối trên bàn vẫn nguyên vẹn.
"Em tưởng chị đã ăn ở nhà lớn rồi."
Hạ Y Ninh thấy Khương Nghiêm trở về, ánh mắt dõi theo cô, muốn tìm hiểu thêm về cảm xúc thật của cô.
Chỉ thấy Khương Nghiêm cởi áo khoác, rồi vào bếp rửa tay, ngoại trừ đáy mắt có chút mệt mỏi nhàn nhạt, cũng không có quá nhiều cảm xúc suy sụp.
"Tôi vội trở về xem tài liệu, cho tới giờ vẫn không có khẩu vị gì."
Khương Nghiêm đi tới, đưa tay sờ thử độ ấm của bàn ăn: "Em hâm nóng đồ ăn, chị có muốn ăn cùng không?"
"Được."
Ánh mắt Hạ Y Ninh lại nhìn chằm chằm vào bóng lưng Khương Nghiêm, nhìn theo cô bưng đĩa từ bếp ra vào.
Cho đến khi xong xuôi tất cả, Khương Nghiêm hỏi nàng: "Hôm nay về nhà có việc gì sao?"
Không phải cuối tuần lại đột nhiên gọi Hạ Y Ninh về, nhất định là có tình huống đặc biệt, nhưng vì nàng không muốn nói cho cô biết, Khương Nghiêm cũng không chắc chắn.
"Là một ít chuyện của công ty."
Khương Nghiêm gật đầu, bắt đầu yên lặng ăn canh.
Hạ Y Ninh do dự một chút: "Hôm nay không đến cửa hàng cũ sao, sao không ăn ở cửa hàng?"
Hơn nữa còn hai tay trống trơn, cũng không mang gì về.
"Nửa đường bị ba em gọi về nhà, không đi được."
"Tối nay em về nhà rồi à?"
Khương Nghiêm thấy sắc mặt Hạ Y Ninh khẽ biến, không rõ nguyên do tại sao nàng lại hỏi vậy: "Phải, cũng là nói một vài chuyện của công ty."
Thấy Khương Nghiêm không có ý định nói thêm, Hạ Y Ninh đành phải chủ động hơn một chút, lại không muốn để cô cảm thấy mình đang cố ý dò hỏi: "Khương thị gần đây vẫn tốt chứ?"
"Không tốt lắm."
Khương Nghiêm thẳng thắn như vậy, Hạ Y Ninh lại càng do dự có nên mở miệng khuyên cô hay không. Sau khi trở về nàng cũng không xem tài liệu như lời đã nói, mà nghiêm túc suy nghĩ đề nghị của ba.
Nếu Khương Nghiêm thừa kế tài sản, trên thực tế hại nhiều hơn lợi. Nhưng về tình về lý, nàng cũng không có lập trường để ép Khương Nghiêm từ bỏ.
Hạ Y Ninh vẫn quyết định tiếp tục hỏi, nếu vấn đề này sớm muộn gì cũng phải đối mặt, không bằng giải quyết sớm một chút.
Khương Nghiêm đặt thìa xuống, nhớ tới chuyện hôm nay ở nhà họ Khương, cảm thấy rất buồn cười lại cảm thấy rất cạn lời.
"Chiến lược kinh doanh trước đây đã sai lầm, về cơ bản không thể cứu vãn được. Em cũng không biết phải an ủi họ như thế nào, nhưng thương trường rất tàn khốc, thất bại chính là thất bại."
Lời cuối cùng của cô, lại giống hệt lời Hạ Lang Ngôn đã nói. Hạ Y Ninh không khỏi càng thêm nghiêm túc nhìn Khương Nghiêm, muốn xác nhận đây có phải là lời thật lòng của cô hay không.
"Em thật sự cho là như vậy?"
Khương Nghiêm nhìn lại nàng, thấy Hạ Y Ninh như thể không tin: "Nếu không thì sao? Em cũng sẽ không ngốc đến mức biết rõ thuyền sắp chìm mà còn muốn liều mạng đi cứu, cuối cùng chỉ cùng chìm mà thôi."
Cô nói được bình tĩnh và kiềm chế, giống như đã chấp nhận hiện thực tàn khốc này. Hạ Y Ninh trong lòng thật sự thở phào nhẹ nhõm, nếu Khương Nghiêm có thể chấp nhận, như vậy việc khuyên cô từ bỏ hẳn là sẽ càng đơn giản.
"Vậy em không định nhúng tay vào chuyện của Khương thị?"
Khương Nghiêm lắc đầu: "Em không giúp được, thì không thêm phiền phức nữa."
Hạ Y Ninh thấy cô đến giờ phút này vẫn không nhân cơ hội cầu cứu, lại càng không muốn lôi kéo nàng cùng tham gia, lòng hoài nghi và sự phòng bị đối với Khương Nghiêm lại giảm xuống một chút.
Còn lại, là sự đồng tình và cảm khái nhiều hơn.
Bối cảnh gia đình bạn bè Hạ Y Ninh quen biết phần lớn đều tương tự, trong thương trường chìm nổi, chuyện thăng trầm cũng là lẽ thường. Chẳng qua lúc này đây người trải qua việc này là Khương Nghiêm ở bên cạnh nàng gần gũi như vậy, khiến nàng có cảm xúc rõ ràng hơn.
"Nếu sau này em có nhu cầu về mặt kinh tế, có thể nói với tôi."
Hạ Y Ninh chỉ nói có thể giúp Khương Nghiêm, nhưng không nhắc tới nhà họ Khương, tất nhiên là nàng lo lắng cho tình huống sau khi Khương thị phá sản.
Nhưng loại lời này nàng không muốn nói ra ở trước mặt Khương Nghiêm, dù sao ai lại muốn luôn bị nhắc nhở về gia đạo đang rơi vào khốn cảnh.
Khương Nghiêm trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ, tại sao ai cũng cảm thấy nếu không có nhà họ Khương ủng hộ, thì cô không thể tự nuôi sống bản thân.
"Em có thể nuôi sống chính mình, không cần lo lắng."
Cô cười một cách tự nhiên và bình tĩnh, không có vẻ gì là xấu hổ hay cố gắng chống đỡ. Hạ Y Ninh thấy cô cảm xúc ổn định, ngữ khí cũng theo đó mà thả lỏng lại.
"Tôi chỉ nói là nếu như, tôi cũng cảm thấy bản thân em có thể giải quyết."
Từ sau khi kết hôn, Khương Nghiêm chưa từng mua món đồ lớn nào, cuộc sống mỗi ngày đều rất đơn giản và rất có quy luật, điều này làm cho Hạ Y Ninh cảm thấy rất hài lòng và rất dễ thích ứng. Nàng không thích kiểu theo đuổi ồn ào, phô trương trong quá khứ, cũng không thích dùng vật chất để làm nổi bật cái gọi là tấm lòng.
Có thể khiến nàng rung động, vĩnh viễn đều là phẩm chất và năng lực hiếm có nhất, chứ không phải những thứ được xây dựng bằng tiền tài để khoe khoang.
Bữa cơm tối này hai người ăn rất lâu, kéo dài đến 10 giờ tối mới hoàn toàn kết thúc. Đối với vấn đề tài sản của nhà Khương, hai người cũng không đề cập đến, nhưng những lời thăm dò đã đủ để chứng minh thái độ của Khương Nghiêm đối với Khương thị.
Trở về phòng, Hạ Y Ninh gọi điện thoại cho Hạ Lang Ngôn.
"Ba, đừng lo lắng cho Khương Nghiêm, cô ấy sẽ không dính líu đến chuyện của Khương thị."
"Con đã nói với con bé rồi? Con bé đồng ý sao?"
"Thái độ của cô ấy con có thể cảm nhận được, cô ấy sẽ không nhúng tay vào."
Hạ Lang Ngôn ở đầu dây bên kia cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm: "Ninh Ninh, con cứ quan sát đi. Có đôi khi mong muốn lý trí là một chuyện, nhưng có thể thật sự hạ quyết tâm lại là một chuyện khác, nếu Tiểu Khương có ý muốn phủi sạch mọi chuyện, vậy chúng ta sẽ giúp con bé."
Cúp điện thoại, Hạ Y Ninh cũng không buồn ngủ. Nàng không kìm được mà nhìn lại từng chút một quãng thời gian ở chung với Khương Nghiêm từ khi kết hôn tới nay, mới phát hiện những biểu hiện của người này nhìn như bình thường, nhưng hoàn toàn khác với quá khứ.
Sự thay đổi nhất thời có thể tìm được rất nhiều lý do giải thích, nhưng Khương Nghiêm đã duy trì trạng thái này lâu như vậy, Hạ Y Ninh không thể không một lần nữa đi tìm hiểu cô.
Có lẽ trước đây hiểu biết của nàng về Khương Nghiêm quá mức phiến diện.