Mẹ Khương ly hôn, thái độ Hạ gia thay đổi

Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió

Mẹ Khương ly hôn, thái độ Hạ gia thay đổi

Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Nghiêm lần này không nói dối, hai ngày sau cô đã đến nhà mẹ Khương. Lúc nhận được điện thoại của con gái, Từ Chỉ Huệ gần như không thể tin được. Ngày đó trong xe Khương Nghiêm nói lần sau rảnh rỗi sẽ đến thăm bà thật sự khiến bà vui không tả xiết, nhưng sau khi về nhà tỉnh táo lại, bà lại cảm thấy có lẽ đó chỉ là một câu nói cho qua chuyện.
Khương Nghiêm biết sau lần phá sản này, Khương Triều Hãn gần như không thể vực dậy, sau đó hình như còn ẩn mình một thời gian, đoán chừng là để trốn nợ. Mẹ Khương đã ly thân với ông ấy nhiều năm, vinh hoa phú quý chẳng hưởng thụ được bao nhiêu, không nên vô cớ bị liên lụy.
Từ lúc nhận điện thoại của Khương Nghiêm, Từ Chỉ Huệ liền bận rộn. Bà mua không ít đồ Khương Nghiêm thích ăn, nhưng chờ con gái thật sự vào nhà, bà lại hồi hộp không biết nên làm gì trước cho phải.
Mẹ Khương bận rộn một hồi lâu, Khương Nghiêm thấy bà vẫn loay hoay không ngừng, như sợ chuẩn bị đồ ăn không đủ, đành phải mở miệng bảo bà ngồi xuống trước.
"Đừng bận rộn nữa, con không đói cũng không khát."
Từ Chỉ Huệ hơi bối rối ngồi xuống đối diện Khương Nghiêm, vẫn nhìn cô đầy yêu thương: "Mẹ quên mất, con bây giờ đã lớn rồi. Trước kia con luôn thích ăn không ngừng, hiện tại thói quen cũng khác xưa rồi."
Mẹ Khương nói trước kia, là lúc bà còn chưa dọn ra khỏi nhà họ Khương, thoáng cái quả thật đã nhiều năm trôi qua.
Khương Nghiêm lần này đến là để khuyên bà ly hôn. Hai ngày nay cô suy nghĩ rất lâu, ngày nhà họ Khương phá sản ngày càng đến gần, cô không đành lòng nhìn mẹ Khương vẫn chưa hay biết gì, cuối cùng quyết định đến đây.
"Con cũng đồng ý cho mẹ ly hôn với ba con à?"
Từ Chỉ Huệ nghe xong ý đồ đến đây của Khương Nghiêm rất là giật mình, trước đây tình cảm của ba mẹ không hòa hợp, Khương Nghiêm lại luôn hy vọng ba mẹ có thể ở bên cô nhiều hơn. Sau đó bà thật sự chịu không nổi dọn ra ngoài, Khương Nghiêm vẫn luôn không muốn chấp nhận hiện thực.
Sao bây giờ lại chủ động khuyên bà ly hôn?
Mẹ Khương không khỏi nghĩ đến có phải cuộc sống hôn nhân của Khương Nghiêm cũng không thuận lợi hay không, mới chính thức cảm nhận được quả xanh thì không ngọt? Cứ như vậy, bà không màng đến chuyện của mình, ngược lại lo lắng cho con gái.
"Nghiêm Nghiêm, sao con lại muốn nói chuyện này? Trước kia con luôn hy vọng mẹ có thể thay đổi ý định, hôm nay con lại giống như rất hy vọng mẹ mau chóng làm xong thủ tục, có phải gặp phải chuyện không vui không?"
Khương Nghiêm không biết bà nghĩ gì, đang suy nghĩ khéo léo nói cho bà biết tình hình của Khương thị.
"Nếu mẹ và ba đã ly thân nhiều năm như vậy, kéo dài cũng chẳng ích gì. Chi bằng kết thúc sớm một chút, tránh để sau này vướng vào chuyện tài chính không rõ ràng càng thêm phiền phức."
Sự thật đúng là như thế, ly hôn đối với hai người đã không còn cách cứu vãn, là kết cục tốt nhất. Trước đây bởi vì Khương Nghiêm, mẹ Khương trước sau vẫn không thể hạ quyết tâm, lần này ngược lại là Khương Nghiêm đến khuyên bảo bà.
"Nếu như con có thể thông cảm thì đó là điều không thể tốt hơn, thật ra mẹ cũng đã sớm muốn hoàn toàn chấm dứt cuộc hôn nhân ngột ngạt này." Từ Chỉ Huệ chua xót cười, "Trước kia là lo lắng con còn nhỏ, sẽ có bóng ma tâm lý, sau này con sắp kết hôn, mẹ lại sợ sẽ khiến con mất đi lòng tin đối với hôn nhân."
Khương Nghiêm không nói gì, tấm lòng khổ tâm của mẹ, làm con gái luôn khó mà thấu hiểu hết.
"Bây giờ con sống rất tốt, cũng hoàn toàn hiểu được lựa chọn của mẹ, cho nên đừng vì e ngại cảm nhận của con mà làm khó bản thân nữa. Hiện tại tình hình công ty và gia đình đều không mấy tốt đẹp, đến lúc đó mẹ bị liên lụy thì càng không hay."
Từ Chỉ Huệ vui mừng khôn xiết, hoàn toàn không ngờ hôm nay con gái chủ động đến thăm không chỉ thay đổi thái độ mà còn nói ra những lời chu đáo đến vậy. Nỗi cô đơn và chua xót bao năm qua, thoáng chốc như được giải tỏa.
Sau khi dọn ra khỏi nhà họ Khương, bà cũng từng giằng xé, do dự, vừa nhớ con, cũng tràn ngập lo âu về cuộc sống tương lai. Nhưng tiếp tục sống trong cuộc hôn nhân ngột ngạt, có thể ngay cả dũng khí để tiếp tục sống bà cũng không có, đành cắn răng làm một người mẹ tàn nhẫn.
Bà không chọn nhẫn nhịn vì đại cục, là bởi vì đã nhìn thấu kết cục.
"Được, vậy ngày mai mẹ sẽ đi tìm ông ấy."
Đêm đó, mẹ Khương muốn giữ Khương Nghiêm lại ăn cơm tối, Khương Nghiêm thấy bà kích động hồi lâu, không nỡ để bà thất vọng, nên đồng ý.
Cô gọi điện thoại cho Hạ Y Ninh, nói cho nàng biết tối nay sẽ ăn cơm xong ở nhà mẹ rồi trở về. Vừa cúp điện thoại xoay người, đã thấy mẹ Khương vẻ mặt tươi cười bưng thức ăn từ phòng bếp đi ra.
Khương Nghiêm tiến lên giúp, mẹ Khương tránh không cho cô động tay vào: "Con làm sao biết làm chuyện này, đừng để nóng tay, cứ yên tâm chờ ăn là được."
Trong mắt mẹ, dù con cái bao nhiêu tuổi, vẫn mãi là trẻ thơ.
Mẹ Khương làm mấy món ăn Khương Nghiêm thích, lúc ngồi xuống lại có chút căng thẳng: "Đã lâu không làm, cũng không biết con còn thích hương vị này không."
Khương Nghiêm cầm đũa nếm thử một miếng, gật đầu đầy hài lòng: "Vẫn ngon như trước."
So với tài nghệ của tiệm mì cũ hoặc trình độ của đầu bếp nhà họ Hạ, thật ra đã có vẻ rất bình thường, thậm chí cũng không nhất định so được với Khương Nghiêm. Nhưng câu hỏi mang theo mong đợi đặc biệt này, Khương Nghiêm nhất định sẽ cho điểm tối đa.
Trên bàn cơm hai người vừa ăn vừa trò chuyện, không khí dần dần hòa hợp.
"Bình thường buổi tối con đều về nhà ăn cơm với Tiểu Hạ à?"
"Hầu hết thời gian là như vậy."
Mẹ Khương yên tâm gật đầu: "Như vậy rất tốt, chứng tỏ tấm lòng của các con đều hướng về gia đình."
Khương Nghiêm nhớ tới dáng vẻ Hạ Y Ninh mỗi ngày ăn cơm liền vội vàng làm việc, cười nói: "Có lẽ vì trong nhà có điều gì đó khiến cô ấy vương vấn."
"Vậy bình thường con nấu cơm cho con bé sao?"
Chương trình giải trí lúc trước mẹ Khương cũng có xem, những bình luận trên mạng và bình luận trực tuyến bà cũng không bỏ sót. Có người cười Khương Nghiêm chỉ có thể dựa vào việc nấu cơm để lấy lòng Hạ Y Ninh, trào phúng cô không có năng lực gì khác.
"Trong nhà có đầu bếp, con rất ít khi xuống bếp."
Mẹ Khương lúc này mới hiện ra càng nhiều ý cười: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt."
Tuy rằng bà hy vọng hôn nhân của con gái thuận lợi, nhưng người làm mẹ nào muốn con nhà mình chạy đi hầu hạ người khác.
Khương Nghiêm nhìn bà lúc thì lo lắng lúc thì thoải mái, đoán được bà đang suy nghĩ gì, đành phải an ủi: "Tình cảm của bọn con rất tốt."
Mẹ Khương xem chương trình giải trí, là người từng trải, bà luôn cảm thấy lúc con gái ở chung với Hạ Y Ninh có chút kỳ lạ, nhưng cách màn hình lại không dễ phán đoán.
"Chờ sau này có cơ hội, con dẫn con bé qua đây ngồi một chút. Kết hôn lâu như vậy, cũng chưa từng nói chuyện với con bé."
Khác với Khương Triều Hãn hy vọng gặp Hạ Y Ninh, Khương Nghiêm biết bà chỉ muốn tìm hiểu thêm một chút về trạng thái cuộc sống của mình mà thôi.
Nhưng Hạ Y Ninh chưa chắc đã rảnh: "Gần đây cô ấy có một dự án rất quan trọng, chờ xong việc con sẽ tìm cơ hội."
Ăn cơm tối xong, mẹ Khương đưa cho Khương Nghiêm một bình canh, bảo cô mang về cho Hạ Y Ninh nếm thử.
"Tuy rằng không thể so sánh với đầu bếp nhà họ Hạ, nhưng cũng là tấm lòng của mẹ. Không phải con nói gần đây con bé làm việc rất muộn, vừa hay tẩm bổ cho con bé?"
**
Hạ Y Ninh uống canh Khương Nghiêm mang về, quả thật kém hơn tiêu chuẩn của tiệm mì cũ, nhưng cũng rất ngon miệng. Khương Nghiêm ngồi bên cạnh nàng, nói với nàng mục đích hôm nay đến nhà mẹ Khương.
"Em khuyên mẹ em ly hôn?"
Khương Nghiêm còn bình tĩnh hơn Hạ Y Ninh: "Bọn họ ly thân lâu rồi."
Loại chuyện này thật ra mọi người đều biết, chỉ là ngại mặt mũi không ai nói ra trước mặt nhà họ Khương. Ngay cả ngày cưới, Khương Triều Hãn và Từ Chỉ Huệ hiếm khi hợp thể, mọi người cũng chỉ làm như không biết chuyện của bọn họ, cùng chúc mừng.
Hạ Y Ninh không nói nữa, cảm giác ba chồng và mẹ chồng trên danh nghĩa của nàng cũng không tới lượt nàng đánh giá. Nàng chỉ cảm thấy gần đây Khương Nghiêm thay đổi hết lần này đến lần khác, có lúc tỉnh táo lý trí đến mức ngay cả nàng cũng không thể không nhìn với cặp mắt khác xưa.
Nhưng lúc này Hạ Y Ninh hoàn toàn tin tưởng thái độ muốn không đếm xỉa đến Khương Nghiêm, bằng không cô không cần cực lực khuyên bảo mẹ Khương ly hôn vào thời điểm mấu chốt này. Xem ra đêm tiệc cưới đó thật sự là đã trách lầm cô, Hạ Y Ninh thả chậm tốc độ ăn canh, nghĩ có nên tìm một cơ hội giải thích một chút hay không.
Nhưng đề tài ngày đó, vô duyên vô cớ nhắc lại lại rất đột ngột, Hạ Y Ninh quyết định vẫn là từ phương diện khác bù đắp cho xong.
Ngày hôm sau lúc ăn sáng, trước mặt Khương Nghiêm có thêm một tấm thẻ.
"Chị đây là......"
Vẻ mặt Hạ Y Ninh có chút mất tự nhiên, nhưng động tác đưa thẻ lại kiên quyết: "Không có bao nhiêu tiền, em giữ lại dự phòng đi."
Vô duyên vô cớ đột nhiên cho cô tiền, hơn nữa đây hình như không phải điều kiện trong hợp đồng, Khương Nghiêm đối với hành động của Hạ Y Ninh rất là khó hiểu.
"Bản thân em có tiền."
Mấy ngày nay Khương Nghiêm đã nghiêm túc tính toán, ngoại trừ số tiền quản lý tài chính và số dư trong thẻ mua trước đó, cộng thêm tiền lương mấy tháng làm việc ở công ty, cô quả thật không nghèo.
Huống hồ cô hiện tại cũng không có chi tiêu ngoài định mức, ngoài tiệm mì cũ nền tảng ra mắt về sau, kim ngạch giao dịch vẫn luôn tăng trưởng ổn định, cũng là một khoản thu nhập khả quan. Như vậy tính ra, cô hoàn toàn chỉ vào chứ không ra, mỗi ngày đều có tiền nhập sổ.
Hạ Y Ninh sợ nói quá trực tiếp, làm tổn thương lòng tự trọng của cô. Dù sao dựa theo thói quen tiêu phí trước kia của Khương Nghiêm, nếu nhà họ Khương thật sự phá sản, e là cô không chịu nổi quá lâu.
Nhưng tấm thẻ này, chủ yếu là muốn bồi thường cho hiểu lầm đêm tiệc cưới, nhưng Hạ Y Ninh không nói nên lời.
"Giữ lại coi như dự phòng, phòng ngừa bất trắc. Sau này nếu không dùng được, em trả lại cho tôi là được."
Khương Nghiêm thấy nàng khăng khăng muốn cho, đành phải tạm thời nhận lấy. Cô kiểm tra tài khoản, trên đó có 5 triệu.
**
Khương thị quả nhiên không chống đỡ quá lâu, sau khi tuyên bố mấy món nợ đến hạn không thể hoàn trả không lâu liền chính thức thừa nhận đã khởi động trình tự phá sản. Khương Nghiêm trước sau không thay đổi quyết định của mình, cũng không có gặp lại Khương Triều Hãn.
Khương Triều Hãn và Khương Đạt Minh bị chuyện công ty làm cho sứt đầu mẻ trán, cũng không rảnh bận tâm Khương Nghiêm. Thấy cô quyết tâm không muốn giúp đỡ, trong lòng hận cô cực kỳ nhưng lại không thể làm gì.
Nhưng thái độ của Hạ gia đối với việc này lại vi diệu, cuối tuần trở về nhà lớn ăn cơm, không chỉ có Hạ Thần Húc và Nhan Tư tới, vợ chồng Hạ Thần Vĩnh không thường xuyên gặp cũng ở đây.
Hạ Lang Ngôn đánh giá Khương Nghiêm một phen, không nhắc tới chuyện Khương thị, mọi người dường như rất ăn ý đều tránh đề tài này. Một bữa cơm ăn xong, yên tĩnh đến mức quá mức khác thường.
Bình thường tuy rằng mọi người không nói nhiều lắm, nhưng ít nhiều đều sẽ tán gẫu một ít chuyện gia đình, nhưng hôm nay thỉnh thoảng đàm luận đề tài, tất cả đều vòng qua Khương Nghiêm. Cho dù có liên quan đến Hạ Y Ninh, cũng chỉ nói đến nàng, dường như coi Khương Nghiêm không tồn tại.
Loại biến hóa này sau khi ăn xong càng thêm rõ ràng, thường ngày Hạ Thần Húc sẽ tượng trưng cùng Khương Nghiêm tâm sự chuyện công ty, hoặc là nói chút chuyện lý thú khi còn bé của Hạ Y Ninh, duy trì thân thiết trên mặt.
Nhưng hôm nay, anh gần như không chủ động nói chuyện với Khương Nghiêm. Ngược lại Nhan Tư thì vẫn như trước, nhưng vì bầu không khí quá mức quỷ dị, cho nên không tìm được cơ hội nói thêm vài câu.
Vợ chồng Hạ Lang Ngôn thì đỡ hơn, ngoài việc dặn dò Khương Nghiêm và Hạ Y Ninh chăm sóc lẫn nhau ra thì không nói gì thêm. Nhưng Khương Nghiêm vẫn cảm thấy có chút kỳ lạ, ví dụ như cả ngày Hạ Thần Vĩnh dường như đều nhìn cô.
Nhưng khi cô nhìn lại, đối phương lại quay đi, chỉ như là ảo giác của cô.
Trở về nhà, Khương Nghiêm vẫn luôn suy nghĩ chuyện của Hạ Thần Vĩnh, không chú ý tới Hạ Y Ninh đang nhìn cô.
"Chuyện hôm nay, không cần để trong lòng."
Khương Nghiêm hoàn hồn: "Hả?"
Hạ Y Ninh tự nhiên cũng nhận ra thay đổi hôm nay, chỉ là loại chuyện này nàng không có cách nào nói rõ.
Khương Nghiêm lập tức phản ứng lại, không hề để ý: "Em sẽ không để trong lòng."
Khương Nghiêm thật sự không thèm để ý, dù sao cô cùng những người này lại không cần tiếp xúc quá sâu sắc. Việc kinh doanh của tiệm mì cũ càng ngày càng phát đạt, kế hoạch trước đây của cô cũng ngày càng chín muồi, đương nhiên phải tập trung phần lớn sức lực vào việc làm sao để tăng doanh số của tiệm mì.
Khiến cô kích động nhất chính là ông chủ Đinh lại muốn dạy cô nấu mì, đây chính là một bất ngờ ngoài mong đợi. Cô rất hưởng thụ quá trình này, có thể khiến người ta tập trung, bình tĩnh và hoàn toàn đắm chìm vào quá trình chế biến.
Từ con số không, tự tay chế biến ra một món ngon khiến người ta phải trầm trồ và hài lòng, cảm giác thành tựu này khiến cô say mê. Mà Khương Nghiêm ở phương diện nấu nướng có thiên phú, khiến các ông chủ liên tiếp khen ngợi.
**
Hạ Thần Húc không cho Nhan Tư lén đi tìm Khương Nghiêm, vì thế hai người suýt chút nữa thì cãi nhau.
"Mọi người đều là người một nhà, sao đột nhiên lại muốn phân rõ ranh giới vậy."
Hạ Thần Húc vẻ mặt lãnh khốc, nhấn mạnh nói: "Nhà họ Khương đã phá sản rồi, em còn trông cậy vào cô ta có thể cho em được thứ gì tốt đẹp sao?"
Nhan Tư từ lần trước Khương Nghiêm giành vị trí thứ nhất trong cuộc thi, ấn tượng đối với Khương Nghiêm tốt hơn không ít.
"Em cũng không trông cậy từ trên người cô ấy kiếm được gì tốt đẹp, mọi người là họ hàng, bình thường trò chuyện qua lại thì có sao đâu?"
Hạ Thần Húc nhìn thấu cô ấy: "Nếu em thật sự thích ăn mì cô ta làm, anh bảo quản gia mời đầu bếp về."
Nhan Tư đúng là nhớ mãi không quên tài nghệ của Khương Nghiêm, nhưng đây căn bản là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!
"Cho dù nhà họ Khương phá sản, cô ấy vẫn là vợ của Ninh Ninh, cũng vẫn là người của nhà họ Hạ. Anh và anh cả xa lánh cô ấy như thế, không sợ chú hai và Ninh Ninh tức giận à?"
Lúc trước Hạ Thần Húc vẫn âm thầm theo dõi, Khương Đạt Minh mấy lần đi tìm đều là Hạ Thần Vĩnh, nhưng tình hình của Khương thị anh cũng rất rõ ràng.
Hiện tại kết cục đã an bài, Khương Nghiêm hoàn toàn không có chỗ dựa dẫm, thật đúng là còn tệ hơn cả Nhan Tư.
"Nếu cô ấy không chăm sóc Ninh Ninh tốt, e rằng ở trong cái nhà này cũng chẳng được bao lâu. Đừng tưởng rằng kết hôn là vạn sự tốt đẹp, Ninh Ninh là người ưu tú như vậy, người thích em ấy vẫn luôn xếp hàng dài dằng dặc."
Nhan Tư nghe ra có chút gì đó không ổn, nhưng Hạ Thần Húc đã không muốn nói nhiều về chủ đề này nữa.
Nhan Tư từ những lời đó nghe ra một chút không ổn, nhưng Hạ Thần Húc đã không muốn nói nhiều về đề tài này nữa.