Chương 26: Giai thoại về cổ trùng

Sau Khi Bị Thái Giám Chà Đạp

Chương 26: Giai thoại về cổ trùng

Sau Khi Bị Thái Giám Chà Đạp thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cửu Thiên Tuế bảo rằng, đúng là ta bị hạ cổ trùng như Lâm Uyển đã nói, nhưng trong lời đó chủ yếu là đe dọa. Chẳng có ai có tài tiên đoán.
Khi Điện hạ thả ta ra khỏi phủ Thuận Vương, Ngài chỉ nghĩ rằng ta là đứa con rơi đã bị lợi dụng xong. Mục đích phái Lâm Uyển đến đây không phải để kết giao với ta, mà là tìm cách diệt khẩu ta, phòng ngừa Cửu Thiên Tuế biết được bí mật.
Sau đó, Lâm Uyển bị điều đến nhà bếp, mất cơ hội gặp ta. Vài lần ngẫu nhiên đưa cơm đến chủ điện, thấy ta và Cửu Thiên Tuế ngồi ăn cùng bàn, lại nghe ta gọi thẳng tên húy của Cửu Thiên Tuế trước mặt đại phu, liền bẩm báo Điện hạ rằng ta và Cửu Thiên Tuế có quan hệ không tồi. Điện hạ vốn đa nghi, từ trước đến nay đã kiêng kỵ Cửu Thiên Tuế, vậy nên không thể bỏ qua tin quan trọng này.
Điện hạ nhân cơ hội Cửu Thiên Tuế bận rộn đến phủ Đốc Công, mặt ngoài là bái phỏng, nhưng thật ra để thăm dò ta.
Ngày ấy, Điện hạ gọi ta lại, một mặt để thăm dò lòng trung thành, hai mặt... vì cổ trùng.
Khi Điện hạ ôn nhu vỗ đầu ta, cũng là lúc bí mật đưa vào một con cổ trùng nhỏ như sợi tóc.
Nhưng lý do cổ trùng trở thành bí thuật thất truyền không đơn giản như vậy. Cho dù là loại cổ hút máu đơn giản nhất, trước tiên cũng phải dùng độc dược Miêu Cương nuôi dưỡng nạn nhân, đưa cơ thể vào trạng thái thích hợp để ký sinh. Tiếp đến thôi miên nạn nhân, khiến cổ trùng xâm nhập sâu vào não bộ.
Trong cơ thể ta vẫn còn nhiều độc tố chưa giải, vô cùng suy yếu. Dù đã điều trị nhưng chỉ miễn cưỡng khiến cổ trùng không chết.
Hơn nữa, ngày ấy Điện hạ chưa kịp thôi miên ta thì Cửu Thiên Tuế đã về. Hai điều kiện cần đều không đủ, cổ trùng không thể vào não bộ, cũng không thể hút dinh dưỡng duy trì sự sống, tạm thời rơi vào trạng thái ngủ đông.
Đó là lý do Cửu Thiên Tuế nói Điện hạ chưa thể điều khiển cổ trùng.
Ta nhớ lúc mới bị Cửu Thiên Tuế giam cầm, có quãng thời gian nằm mơ rất nhiều. Vốn tưởng túng dục quá độ nên mệt mỏi, nào ngờ cổ trùng gây ra phản ứng phụ.
Cũng may Cửu Thiên Tuế phát hiện kịp lúc, khi ta hôn mê đã nhiều lần mời đại phu khám. Quá trình phức tạp nhưng cuối cùng cũng phát hiện ta bị hạ cổ, lừa ta bắt đầu giải cổ.
Trong thời gian đó, Cửu Thiên Tuế không còn mang thuốc cho ta, không phải tức giận vì ta gặp Điện hạ, mà sợ thuốc giải độc và cổ trùng kích ứng, gây thương tổn cho cơ thể.
Chuyện cũ ly kỳ, nhưng nghĩ lại từng chi tiết đều hợp lý. Không thể không kinh ngạc trước tài trí và thủ đoạn của Cửu Thiên Tuế.
Ngay từ ngày đầu Lâm Uyển vào phủ, Cửu Thiên Tuế đã đề phòng. Hai lần cô ấy trà trộn vào tẩm điện nói chuyện với ta, cuộc đối thoại đều bị ám vệ bên ngoài nghe rõ.
Võ công ta mất hết, không phát hiện có ám vệ xung quanh cũng bình thường. Chỉ không hiểu tại sao Tiểu Uyển trông nội lực thâm hậu lại không biết gì, có lẽ quá tự tin.
Dù sao việc Lâm Uyển rút dao cưỡng ép ta là điều ngoài ý muốn duy nhất.
Nói đến đây, Cửu Thiên Tuế thoáng buồn, nhỏ giọng xin lỗi ta. Ta an ủi hắn, mình đâu phải tiểu bạch hoa nhu nhược, không cần chăm sóc tỉ mỉ.
Cửu Thiên Tuế trầm mặc, sau đó nói: "Nếu ta sớm đưa em ra khỏi phủ Thuận Vương, em đã không mất võ công. Ta cũng không cần bảo vệ em kín kẽ như vậy...""
Ta không muốn trách Điện hạ, chỉ lắc đầu đổi đề tài. Sau khi biết chân tướng, tất nhiên thất vọng với Điện hạ. Mười năm ái mộ cũng là sự thật, làm sao bỏ được.
Ta chỉ cố gắng không nghĩ đến Điện hạ nữa, tập trung vào người trước mắt, để thời gian xóa nhòa tình cảm ấy.
Thực ra ta không có chút tự tin nào với bản thân. Cảm động đêm đó xuất phát từ lòng biết ơn hơn là tình yêu. Tính tình ta lạnh nhạt, dành hết ái mộ ít ỏi cho Điện hạ.
Không biết mình còn khả năng yêu thương người khác hay không. Ta biết Cửu Thiên Tuế hiểu điều này, nhưng hắn không nói gì, cũng không ép buộc ta đáp lại.
Chỉ khi từ Ôn Tuyền về tẩm điện, hắn phô trương thanh thế nhắc nhở: "Khế ước sinh tử của em vẫn còn ở chỗ ta. Nếu em không thể miễn cưỡng, ta cũng sẽ không thả em đi."
Nói vậy nhưng tay không hề tỏ ra khí thế, nhẹ nhàng ôm ta lên giường. Dây xích thật dài khoá ở cuối giường, nửa trên, nửa dưới.
Cảm xúc bốc đồng ở Ôn Tuyền chưa tan, ta đột nhiên nhanh trí, vất vả cầm lấy xích sắt đã mở khoá ở cổ chân, hai tay dâng lên cho Cửu Thiên Tuế.
"Đốc chủ cất dây xích cẩn thận. Nếu ta không nói được làm được, xin Đốc chủ khoá lại."
Ta ngẩng đầu nhìn hắn. Cũng như ngày trước, bại lộ mạch máu dưới tầm mắt hắn. Cũng hạ thấp bản thân, nhưng tâm tình đã khác xa ban đầu.
Chuyện sau này ta không biết, cũng không nghĩ mình có thể tự quyết định. Chỉ có thể sớm giao quyền lực này cho Cửu Thiên Tuế, tránh phụ lòng hắn.
Cửu Thiên Tuế nhúc nhích môi, như muốn nói gì, cuối cùng vẫn nuốt lời, ngắn gọn đáp: "...!Được."
Hắn trở nên đặc biệt khắc chế, không chỉ khôi phục sự tự do trong phủ cho ta, mà còn không làm chuyện trên giường. Thậm chí trước khi hôn môi, ôm ấp, nắm tay hắn cũng hỏi có đồng ý không, dù ta chưa bao giờ từ chối.
Ta từng hỏi hắn xử trí Lâm Uyển thế nào, Cửu Thiên Tuế không nhiều lời, chỉ nói đuổi khỏi phủ Đốc Công, không làm hại tính mạng.
Thực ra ta từng là ám vệ hoàng gia, cũng khó không đoán được, chắc là chặt đứt tay chân hoặc cắt lưỡi rồi trục xuất. Cửu Thiên Tuế coi ta như em bé, không muốn nhắc chi tiết.
Ta cũng không hỏi chuyện Điện hạ nữa. Dù sao Ngài ấy cũng là hoàng tử. Tình huống xấu nhất cũng chỉ bị cấm túc ở phủ Thuận Vương.
Cửu Thiên Tuế có thể hạ bệ Ngài, nhưng không thể giết chết. Hỏi chỉ khiến hắn thêm bất an, nên không cần thiết.
Một ngày nọ, sau hạ triều, Cửu Thiên Tuế chủ động nói với ta rằng Bệ hạ đã chỉ định ứng viên cho vị trí Thái tử, là con của Kế Hoàng hậu, Nhị Hoàng tử.
Nhị hoàng tử không được tính là con vợ cả danh chính ngôn thuận, bởi lúc sinh ra, Nguyên Hoàng hậu vẫn còn tại thế, Kế Hoàng hậu ngồi tần vị.
Ngôn Tình Sắc
Trong các hoàng tử hiện nay, người không được sủng ái, người thân phận thấp kém, người tuổi quá nhỏ, Nhị Hoàng tử đúng là lựa chọn thích hợp nhất.
Không biết Điện hạ có mất ngủ vì chuyện này không, bởi nếu không có An phi tư thông, Ngài ấy mới chính là ứng viên.