Sau Khi Biến Mất Khỏi Thân Thể Thiếu Gia Thật, Anh Phát Điên
Chương 42: Tấm Ảnh Và Những Điều Chưa Nói
Sau Khi Biến Mất Khỏi Thân Thể Thiếu Gia Thật, Anh Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không ổn.
Rất không ổn.
Nếu họ rời đi, vậy nhiệm vụ của cậu thì sao? Cậu không thể ở lại đây mãi được.
Nơi này là giả tạo.
Là hư ảo.
Chỉ có cậu là tồn tại chân thật duy nhất. Cậu không thuộc về nơi này. Cậu muốn về nhà.
Hơn nữa… dù có một khả năng rất nhỏ họ thực sự rời khỏi đây, thì một thiếu niên mười tám tuổi, thậm chí còn chưa tốt nghiệp đại học, có thể làm được gì chứ?
Ôn Gia Nhiên không muốn Lục Yến Trạch hành động bốc đồng như vậy. Cậu cảm nhận được rõ ràng, người nhà anh rất yêu thương anh. Ba mẹ anh có thể mang đến cho anh một cuộc sống tốt đẹp hơn. Anh không nên vì một phút nông nổi mà vứt bỏ tất cả, bất chấp tổn thương những người thân thiết nhất.
Nhưng Ôn Gia Nhiên lại không thể nói rõ những điều này ra với Lục Yến Trạch.
Cậu cảm giác mình dường như đã hiểu ra, vì sao trong nguyên tác, kết cục của Lục Yến Trạch lại là cãi nhau với cả nhà, rồi cuối cùng nhảy lầu tự tử.
Quá khứ đau thương, giống như một cơn ác mộng vô tận, đã biến anh thành một thiếu niên mang đầy tổn thương tâm lý.
Anh kỳ vọng vào gia đình họ Lục, anh khao khát tình thân, nhưng đồng thời lại không bao giờ chịu mở lòng, không nói ra suy nghĩ thật sự với bất kỳ ai. Anh chỉ tự mình lặng lẽ dò dẫm, sống chung với gia đình, và mỗi khi người nhà làm điều gì không đúng với kỳ vọng, anh lại chọn cách trốn tránh.
Giống như lúc này đây.
Ôn Gia Nhiên hít sâu một hơi, bất lực hỏi: “Sao tự dưng lại muốn đi? Vì tấm ảnh đó à?”
Lục Yến Trạch sững người, môi khẽ mím, im lặng hồi lâu mới lạnh lùng đáp: “Không phải.”
Ôn Gia Nhiên không thèm để ý đến lời phủ nhận. Cậu tự nói tiếp: “Tấm ảnh đó là của ai? Của Lục Yến An phải không? Xin lỗi, đều là lỗi của tôi. Tôi đáng lẽ đã phát hiện ra điều bất ổn ở anh từ lâu rồi.”
Giọng cậu đầy vẻ bực dọc. Lục Yến Trạch có chút bối rối, ngẩng đầu sờ sờ đôi tai đỏ bừng, lẩm bẩm: “Tôi đã nói rồi, không phải vì chuyện đó.”
Nhưng ngay sau đó, cánh tay anh chợt cử động. Dưới ánh mắt đờ ra của chính mình, ngón tay thon dài tự động bấm số gọi điện.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói cố ý hạ thấp của anh hai: “Alo? Có chuyện gì vậy?”
Giọng thiếu niên trong đầu Lục Yến Trạch từng chữ một truyền vào: “Hỏi anh ta.”
Lục Yến Trạch: “…???”
Anh hiếm khi bướng bỉnh như trẻ con, mím chặt môi, nhất quyết không nói gì.
“Anh không hỏi, tôi sẽ không thèm để ý đến anh nữa.”
Giọng nói trầm thấp, ám chỉ lời đe dọa.
Lục Yến Trạch: “……”
Anh khó nhọc cất tiếng: “Tấm ảnh trong phòng…”
Anh hai đầy băn khoăn: “Tấm ảnh gì cơ?”
“Đứa trẻ kia.”
Anh gằn mạnh ba từ, như thể phải vượt qua một trở ngại lớn. Nhưng sau khi mở lời, anh nói tiếp nhanh hơn hẳn: “Trong phòng tôi có một tấm ảnh của một đứa trẻ.”
Anh hai sững sờ. Nhà anh làm gì có ảnh của trẻ con? Anh suy nghĩ mãi, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, mặt đỏ bừng, vô thức liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Lục Yến An đang ngồi phía sau. Anh vội nói khẽ: “À, cái đó… à… đó là tai nạn thôi… để anh về giải thích sau. Nếu cậu thấy không thoải mái thì cứ ném đi trước đi.”
Nói xong, anh cảm thấy chưa đủ, liền nghĩ lại: “Cậu đừng có nghĩ anh cho cậu ở phòng mà người khác từng ở nhé? Không có đâu. Căn nhà đó của anh trước giờ chưa từng có ai ở cả. Phòng cậu ở còn là lần đầu tiên có người ngủ đấy.”
Anh vừa nói, vừa liếc trộm Lục Yến An phía sau, thấy đối phương có vẻ nhận ra điều gì đó, ánh mắt nghi hoặc dò hỏi, anh hai trong lòng lo lắng, bản thân cũng không hiểu vì sao khi đứng trước mặt An An mà lại có cảm giác bồn chồn kỳ lạ. Anh vội vã: “Anh cúp máy đây.”
Điện thoại bị ngắt. Lục Yến Trạch gắt gao nhét điện thoại vào túi, mặt mày căng thẳng. Ôn Gia Nhiên nhẹ giọng: “Vứt tấm ảnh đó đi.”
Ngón tay Lục Yến Trạch khẽ co, nhưng vẫn đứng yên.
“Nếu đã để tâm, thì phải chủ động đi hỏi. Đừng ôm hết vào lòng. Anh thấy không, chuyện này không phải đã được giải quyết rồi sao? Giờ thì vứt tấm ảnh đi.”
Ôn Gia Nhiên kiên nhẫn khuyên nhủ.
Miệng cậu nói liên tục không ngừng.
Lục Yến Trạch nghe được bao nhiêu, chính anh cũng không biết.
Trong đầu anh giờ chỉ còn ba chữ: “Dễ thương quá.”
Ngay cả lúc dạy đời người khác cũng dễ thương đến mức này.
Anh bỗng nhiên cảm thấy mình giống như kiểu đàn ông sợ vợ trong truyền thuyết.
Vậy thì Nhiên Nhiên… chẳng phải là…!!!
Mặt anh đỏ bừng, cơ thể vô thức lùi lại mấy bước, chân trái vấp chân phải, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
Giọng nói của Ôn Gia Nhiên lập tức dừng lại. Cậu nghi ngờ hỏi: “Anh có nghe tôi nói gì không đấy?”
“Có!”
Lục Yến Trạch vội vàng ổn định lại người, lắp bắp đáp.
“Tôi vừa nói gì?”
“Cậu bảo tôi vứt tấm ảnh đi.”
Vừa nói, anh vừa luống cuống bước đến bàn, không nhìn kỹ, tay vơ đại một vật trên bàn rồi ném thẳng vào thùng rác góc phòng.
Ôn Gia Nhiên: “…!!!”
Cậu kêu lên hoảng hốt: “Lục Yến Trạch, anh vứt điện thoại của anh làm cái quái gì vậy???”
Lục Yến Trạch: “……”
Anh lặng im nhìn chiếc điện thoại nằm chết trôi trong thùng rác, rồi lặng lẽ cúi xuống nhặt lên.
Sau đó, anh từ từ đưa tay che mặt.
Chỉ muốn biến mất, không muốn gặp ai nữa.
Bên kia xe, Lục Yến An khẽ hỏi: “Anh ơi, vừa nãy ai gọi vậy? Bạn gái của anh à?”
“Sao có thể? Em đừng nói bậy! Chỉ là… chỉ là một người bạn thôi.”
Anh hai ấp úng trả lời qua loa.
Chuyện tấm ảnh kia thật sự quá mất mặt. Hồi đó anh cãi nhau với ba mẹ rồi bỏ nhà đi. Một thiếu niên lần đầu sống một mình giữa căn nhà trống, đêm đến vừa sợ, vừa nhớ nhà, chui vào chăn mà khóc thầm. Nhưng anh cứng đầu, nhất quyết không chịu gọi về xin lỗi. Khi ấy, người duy nhất anh cảm thấy gần gũi nhất chính là Lục Yến An.
Nhưng nếu để ảnh em trai trong phòng ngủ thì quá kỳ lạ. Anh nghĩ đi nghĩ lại, bèn in tấm ảnh thời nhỏ của Lục Yến An, đặt đầu giường cho đỡ cô đơn. Về sau quen sống một mình rồi, ảnh cũng chẳng còn cần nữa, anh vứt vào phòng khách. Nhiều năm trôi qua, gần như đã quên mất.
Không ngờ hôm nay lại bị Lục Yến Trạch phát hiện.
Xấu hổ quá. Xấu hổ quá.
Anh quyết định chôn chặt bí mật này, tuyệt đối không để Lục Yến Trạch biết!
Tuyệt đối không!
Lúc này, Lục Yến An ngồi ghế sau bỗng lên tiếng: “Bạn? Trước giờ em chưa từng nghe anh hai nói đến người này. Em đi vắng một thời gian, hình như đã xảy ra nhiều chuyện lắm nhỉ?”
Giọng cậu nghe buồn buồn. Anh hai khẽ lo lắng, thói quen nhiều năm khiến thần kinh anh căng thẳng. Anh vội chuyển đề tài: “Thôi, đừng nói chuyện của anh nữa. Em nói đi, tối nay sao vậy? Sao ướt sũng cả người thế?”
“Vì… anh hai… cặp vợ chồng kia… không, ba mẹ em… hình như…”
Qua gương chiếu hậu, anh hai thấy Lục Yến An ngẩng đầu, vẻ mặt bình thản nói: “Họ hình như muốn giết em.”
Tay anh hai run lên. Một luồng lạnh lẽo bất chợt chạy dọc sống lưng.