Chương 120: Ngoại truyện 8

Sau Khi Cá Mặn Làm Bố Của Nhóc Gà Con Học Hành Như Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Khanh thực sự không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Sáng sớm, bị mấy đứa nhỏ đánh thức, cậu thức dậy rửa mặt, thay quần áo, rồi dọn dẹp giường chiếu.
Đúng như thường lệ, cậu dắt bọn nhỏ ra khỏi phòng, rồi...
Cậu phát hiện ra, các bậc phụ huynh khác đều đang nhìn mình.
Ánh mắt vừa dò xét, vừa có chút thương hại.
Thầy Thẩm: "???"
Sau đó, cậu đưa mấy đứa nhỏ đi tìm đồ ăn, đoàn làm phim đã chuẩn bị bữa sáng cho họ, là cháo, bánh bao, màn thầu do người dân địa phương nấu.
Hôm qua, đoàn làm phim cũng đã dặn dò, vì buổi sáng và trưa còn có lịch trình nên khuyến khích các khách mời dậy sớm ăn cơm.
Khi Thẩm Khanh và các bé ăn xong quay về, ánh mắt của mọi người nhìn cậu lại tiếp tục thay đổi.
Những ánh mắt dò xét và thương hại đều biến mất, thay vào đó là sự soi mói, khó tin, thậm chí có phần kính nể.
Thầy Thẩm: "??"
Sau đó, khi ra sân chính thức bắt đầu buổi quay, Thẩm Khanh vừa lúc thấy hai cha con Tống Ngữ Kha đang đứng nói chuyện với trưởng thôn và đạo diễn.
Vừa trông thấy cậu, trưởng thôn lập tức tiến lên, rất trịnh trọng bắt tay Thẩm Khanh:
"Thẩm tiên sinh! Ngài làm vậy... thật là ngại quá!"
Thầy Thẩm: '???"
Mãi đến khi thấy Điền Dực vừa dỡ hàng xong, cậu mới cuối cùng hiểu rõ toàn bộ câu chuyện.
Chuyện là tối qua, khi trò chuyện với ông lớn, cậu có nhắc đến chuyện mình đã mượn chiếc thùng ở đây để Áo Áo tắm.
Lúc đó, Thẩm Khanh cũng hơi ngại, vì chị gái cho mượn thùng rất nhiệt tình, vừa nghe cậu nói muốn cho bé tắm chơi là lập tức đổ sạch thùng nước, còn bảo thùng sạch lắm, cứ để bé chơi cho thoải mái.
Cảm động trước sự chân thành và nhiệt tình của người ta, hơn nữa, cũng không thực sự yên tâm khi dùng thùng của người khác để tắm cho bé, Thẩm Khanh đã nói vu vơ với Cố tổng trong cuộc gọi video rằng: sáng mai cậu định lén đưa cho chị ấy một khoản tiền, coi như mua lại chiếc thùng.
Nếu chị ấy không chịu nhận tiền, thì cậu sẽ mua mấy chiếc thùng mới tặng lại.
Dù sao thì từ trước đến nay cậu vẫn thường làm như vậy. Thẩm Khanh còn đùa rằng:
"Chị ấy cho mượn thùng cũng đâu có nói đó là bảo vật gia truyền, chắc làm vậy cũng ổn thôi."
Lúc đó, Cố Hoài Ngộ cũng không nói gì thêm, chỉ "ừ" một tiếng. Vì Thẩm Khanh đã có dự định từ trước nên cũng không băn khoăn nhiều.
...Cậu thực sự không ngờ có người lại nhân cơ hội này để bôi nhọ mình.
Dù sao thì lúc mượn thùng, cậu cũng đã nói rõ là cho bé tắm chơi, chị ấy cũng rất sảng khoái cho mượn, còn bảo cứ dùng thoải mái... Cậu đâu có cướp giật gì đâu?
Chỉ có thể nói, mạng xã hội đúng là quá đáng sợ.
"Nhưng mà... mấy chiếc máy nông nghiệp là sao vậy?"
Từ những lời cảm ơn long trọng của trưởng thôn, Thẩm Khanh biết có mấy chiếc máy nông nghiệp đã được gửi tới.
Cậu mơ hồ đoán được việc Cố tổng cho gửi cả xe vật tư đến là để giúp mình 'trả nợ', nhưng còn mấy chiếc máy nông nghiệp kia thì sao?
"Là tối qua mấy đứa nhỏ nói chuyện với Cố tổng, Cố tổng lập tức điều vài chiếc gửi đến trong đêm." Điền Dực nói.
Sau đó lại bổ sung: "Chắc mấy chiếc còn lại mai mới chuyển tới kịp."
"Ồ? Là Đoạt Đoạt và Áo Áo nói với Cố tổng à?"
Điền Dực: "Đúng vậy thưa phu nhân, cậu có thể xem lại phần phát sóng tối qua, lúc cậu đi tắm đó."
"Được thôi."
Hôm qua, lúc cậu tắm xong đi ra, Cố Hoài Ngộ đã nói chuyện xong với hai bé, cậu cũng không hỏi họ đã nói gì.
Giờ thì Thẩm Khanh cũng tò mò, không biết hai bé con nhà mình đã tâm sự gì với ba lớn.
"Nhưng mà, tôi phải xem lại phát sóng ở đâu nhỉ?" Thẩm Khanh hơi ngơ ngác hỏi.
Dù chương trình vẫn chưa chính thức ghi hình, nhưng phòng livestream đã có rất nhiều khán giả theo dõi.
Khán giả: [Ha ha ha, chỉ lo quay show mà không xem show, thì ra thầy Thẩm cũng ngơ ngơ đáng yêu ghê.]
[Làm sao bây giờ, tui thích chết đi được khi thấy người ta gọi thầy Thẩm là phu nhân ấy, hợp khí chất ghê luôn á!]
[Ông lớn bên kia chắc cũng đang xem livestream như tụi mình thôi nhỉ (icon cười chó).]
Trước máy quay, đạo diễn đã chủ động hướng dẫn Thẩm Khanh cách xem lại phát sóng.
...Dù thái độ có phần bất đắc dĩ, như thể hận sắt không thành thép vậy.
Thực ra sáng nay, bao gồm cả một số khách mời, rất nhiều thành viên đoàn làm phim đều đã biết chuyện Thẩm Khanh bị kéo lên hotsearch.
Mọi người trong đội ngũ sản xuất cũng đã bàn bạc về việc này từ sớm.
Ấy vậy mà nhân vật chính là Thẩm Khanh lại dường như chẳng mấy quan tâm...
Thôi thì, không để tâm thì không để tâm vậy.
Nhưng mà, ngài có chiêu mạnh thế này thì báo trước một tiếng cho chương trình được không?
Ban đầu, ai nấy đều nghĩ, Thẩm Khanh sẽ chờ video quay tối qua được đăng tải, hoặc khi bản chính thức lên sóng sẽ dựa vào đó chứng minh chị nông dân tự nguyện cho mượn thùng, đến lúc đó sẽ 'phản đòn' bọn anti.
Ai dè Thẩm Khanh lại ra tay nhanh gọn, thẳng thừng mà bá đạo như vậy,
một hơi đền bù mấy xe vật tư cho dân làng luôn!
Bá đạo thì bá đạo vậy, nhưng mọi người cũng hiểu được cho Thẩm Khanh.
Loại vu khống thế này vốn dễ làm sáng tỏ, chỉ cần tung video đầy đủ là xong xuôi.
Nhưng khi chuyện đã bị thổi phồng lên, phần lớn cư dân mạng 'ăn dưa' thiếu thông tin sẽ mãi cho rằng Thẩm Khanh là kẻ dùng thùng đựng nước uống của dân để tắm cho bé.
Bịa đặt chỉ cần mở miệng, thanh minh thì chạy đứt chân.
Lúc này, tranh thủ khi hotsearch vừa mới nổi lên, lại có nhiều người tò mò lẫn anti đang kéo tới livestream, thẳng tay 'dội' lại bằng cú "đòn mạnh" thế này, hiệu quả quả thật khác hoàn toàn.
Dù sao thì, đã tặng nhiều vật tư đến mức gây chú ý như thế, ai quan tâm tới vụ việc này mà còn không biết Thẩm Khanh đã "trả tiền chiếc thùng" rồi chứ!
Từ giờ về sau, chắc chẳng còn ai dám nói Thẩm Khanh không có đạo đức nữa.
Có ai ăn dưa nửa vời à? Không có đâu.
Dù có người sau này tiếp tục vu khống Thẩm Khanh cướp đoạt tài sản nông dân đi chăng nữa?
Cư dân mạng cũng không mù, người ta là người thế nào, khán giả đều có thể nhận biết rõ ràng.
Thậm chí về sau nhắc đến Thẩm Khanh, người ta chỉ nói cậu ấy lễ phép, có đạo đức...
Mượn một chiếc thùng, mà trả lại tận mấy xe vật tư!
Có điều, vẫn phải nói lại lần nữa:
Muốn dùng cú "vả mặt" bá đạo thế này thì Thẩm Khanh à, ngài báo trước một tiếng cho chương trình đi chứ!
Hại bọn tôi sáng nay lo sốt vó một phen.
Đoàn làm phim dĩ nhiên mong độ hot của show em bé càng cao càng tốt, dù có phải tận dụng chút "lưu lượng đen" để hút view.
Nhưng xét về tình và lý, ai cũng chẳng muốn Thẩm Khanh vì chuyện nhỏ nhặt này mà bị người ta bôi xấu.
Vì vậy, ngay lúc biết được số hàng hóa kia là do Thẩm Khanh quyên tặng, đạo diễn liền quyết định dứt khoát, cho người mở livestream ngay, còn dặn quay phim ghi hình cảnh bốc dỡ hàng.
Thẩm Khanh đã chọn cách hoành tráng như vậy để làm rõ trắng đen, thì tôi đây tiếp lửa luôn, cho cả mạng biết chuyện này!
Vậy là bây giờ, với tư cách người vừa quyên tặng cho cả thôn một lô nồi niêu xoong chảo, thùng lớn và cả máy móc nông nghiệp, ai còn dám nói Thẩm Khanh từng cướp xô của người ta nữa chứ...
Nghĩ lại cả sáng nay, đạo diễn cũng thấy nước đi của mình thật chuẩn bài: vừa giúp Thẩm Khanh giải oan, vừa hút thêm lượt xem cho chương trình.
Mà đây còn là lưu lượng rất tích cực nữa kìa!
Sau khi mọi chuyện đảo ngược, rất nhiều người lên tiếng bênh vực Thẩm Khanh:
[...Ở nhà thì được ông lớn cưng lên tận trời, ra ngoài lại bị người ta bôi nhọ.]
[Hồi nãy mắng người ta khó nghe vậy, mấy người giờ đâu hết rồi? Ra mặt đi!]
[Cho mượn xô cũng có vấn đề, trả lại cũng có vấn đề, mấy người: Không được.]
[Nói con Thẩm Khanh được cưng chiều quá mức, mấy người không có cha mẹ à? Hay không có tuổi thơ? Xin lỗi nhé, Thẩm Khanh với tổng giám đốc nhà tôi chính là thích chiều con như vậy đấy, không vừa mắt thì cũng kệ, người ta tự trả được tiền.]
[Cả nhà Thẩm Khanh tam quan đều thẳng thắn, chưa bao giờ chiếm lợi của ai, làm nhiệm vụ xuống ruộng còn cẩn thận tránh cả mầm cây, không hiểu sao cứ bị ghét hoài.]
[Chắc là có người ganh tị vì nghèo thôi.]
[Xin lỗi, hồi nãy tôi bị kích động quá, bị mấy tài khoản câu view dắt mũi nên tưởng thật, lẽ ra phải chờ xem tiếp rồi mới đánh giá. Giờ tôi xin lỗi Thẩm Khanh và mọi người trong livestream.]
Cái kết quả này khiến cả đoàn làm phim lẫn các khách mời đều cảm thấy hả giận. Ai nấy đều là nghiêm túc làm việc ghi hình, bị bôi nhọ vô lý như thế đúng là bực thật.
Sau hôm nay, nhân viên đoàn làm phim lại càng phải ngả mũ trước tiềm lực và khí phách của Thẩm Khanh... Quả không hổ danh là bà chủ của Starshine!
Chỉ có điều khiến mọi người không hài lòng lắm là... Thẩm Khanh quá khiêm tốn.
Chẳng ai hiểu cậu ấy nghĩ gì, làm lớn chuyện như vậy mà chẳng báo trước với đoàn làm phim gì cả.
Ngay cả đạo diễn cũng đến khi mở livestream mới biết, thực ra mấy xe hàng trước đó đã bốc dỡ xong từ lâu rồi...
May mà còn có lời chứng của trưởng thôn, mới có thể xoay chuyển tình hình ngay trên sóng trực tiếp.
Nhưng sau khi nghe nhân viên phân tích, đạo diễn dần tin:
Có lẽ Thẩm Khanh thật sự chỉ đơn thuần là muốn cảm ơn bà con nơi đây, trả lại chiếc xô đã mượn để tắm, nên mới tặng quà thôi.
Ý ban đầu của cậu ấy vốn chẳng nhằm vào đám antifan.
Dù sao thì mấy lời bôi nhọ đó cũng mới nổ ra sáng nay thôi.
Mà trước đó, máy móc nông nghiệp cậu ấy liên hệ thuê mua đã tới nơi rồi!
Nên cậu ấy làm vậy, có lẽ hoàn toàn không phải vì 'đánh mặt' mấy kẻ nói xấu.
Thậm chí Thẩm Khanh căn bản chẳng buồn để tâm tới mấy trò bôi nhọ ấy... Chứ nếu thật để ý, với sự chuẩn bị sẵn có, cậu ấy hẳn đã bàn với đoàn làm phim sớm hơn, mở livestream làm rõ rồi.
Nói cho cùng, lần này là đạo diễn có lương tâm, không muốn 'lôi kéo' lưu lượng đen, nên mới quyết định công khai chuyện tốt đẹp của cậu ấy ra.
Chứ gặp mấy đạo diễn thích lấy scandal câu view, chắc chương trình cũng chẳng buồn đưa tin, mặc kệ khách mời bị chửi, miễn có người xem là được.
Tóm lại là, Thẩm Khanh thật sự chẳng quan tâm đạo diễn làm gì.
Cũng chẳng bận lòng dân mạng nói gì.
Cậu ấy làm vậy, đơn giản chỉ vì muốn tặng chút quà cho bà con nông dân nơi đây.
Thậm chí nếu đạo diễn không chủ động livestream, e rằng chẳng ai biết cậu ấy làm việc tốt thế nào.
Thẩm Khanh đúng là người vừa có trách nhiệm vừa có lòng nhân hậu!
Mà dưới áp lực bôi nhọ, cậu ấy vẫn bình thản thế này, đủ thấy nội tâm mạnh mẽ ra sao!
Mặc người ta nói gì, cậu ấy vẫn làm theo lương tâm, chẳng thèm để ý thị phi.
...Không hổ là người vừa bùng nổ độ hot dạo gần đây!
Xem ra mưa bom bão đạn gì cũng từng trải rồi!
Bị đạo diễn nhìn với ánh mắt khác, Thẩm Khanh: "......"
Cậu có thể nói thật là mình chỉ đơn giản dậy muộn, bận chuẩn bị nên chưa kịp xem điện thoại, hoàn toàn không biết gì hết không?...
Thật ra cậu có khi là người cuối cùng ở đây biết chuyện ông lớn đã âm thầm gom vật tư từ đêm qua...
Nhưng mà chẳng phải bài bôi nhọ kia mới đăng lúc 8h sáng sao?
Lẽ nào ông lớn đoán trước tối qua sẽ có người lấy chuyện nhỏ xíu đó ra bêu xấu cậu?
Vậy thì chuyện ông lớn lập tức tặng cả lô hàng hóa, chắc đúng là vừa để "trả nợ", vừa làm từ thiện.
Kết quả vô tình lại giúp cậu xóa sạch đám phốt.
Nghĩ vậy, Thẩm Khanh càng tò mò: rốt cuộc tối qua mấy bé con đã nói gì với ba tụi nó?
Làm theo chỉ dẫn của đạo diễn, cậu tìm lại đoạn phát lại livestream, kéo thời gian đến đoạn lúc mình đi tắm, cũng chính là lúc chẳng biết ngoài kia xảy ra gì.
Nhưng còn chưa kịp xem, trợ lý đi cùng đã ghé sát lại:
"Phu nhân, Cố tổng còn nhờ tôi mang cho cậu vài thứ khác nữa, cậu có muốn qua xem thử không?"
"Gì thế?" Thẩm Khanh liếc quanh sân và mấy chiếc camera gần đó, hơi do dự: "... Phải đi cùng anh mới được à?"
"Ờm..." Trợ lý chần chừ một chút, rồi mới đáp:
"Chủ yếu là khó di chuyển... Ờm, không dám chuyển."
"...... Cái gì mà thần bí vậy, đến nỗi không dám chuyển?" Thẩm Khanh vừa tò mò vừa muốn cười.
May là còn chưa đến giờ ghi hình chính thức, Thẩm Khanh liền nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh, thấy Đoạt Đoạt và Áo Áo vẫn còn là hai nhóc con nhỏ xíu, nhìn cảnh bốc dỡ hàng hóa xôn xao cũng cảm thấy hiếu kỳ, đang cùng những bạn nhỏ khác vây quanh mấy thùng giấy chưa khui mà chơi vui vẻ.
Sau đó, ánh mắt cậu lại lướt qua đạo diễn, đạo diễn cũng nghe thấy lời của trợ lý, mặc dù trong lòng cũng rất tò mò không biết ông lớn mang cái gì tới mà không dám chuyển, nhưng thấy Thẩm Khanh nhìn sang, hắn ta liền phất tay:
"Vậy Thẩm Khanh đi nhanh rồi quay lại nhé."
"Vâng ạ." Thẩm Khanh vui vẻ đáp, rồi theo bước Điền trợ lý ra ngoài sân.
Camera tuân thủ nguyên tắc chủ yếu quay bọn trẻ, nên cũng không đi theo.
Mặc dù vậy, dân mạng trong livestream vẫn hết sức tò mò:
[Cố tổng gửi cho Thẩm Khanh cái gì mà không nhấc nổi vậy?]
[Đồ gì xịn thế, cho bọn tôi coi ké với!]
[Lại một lần nữa mong chương trình không chỉ là show em bé! Mấy đoạn người lớn sao không chịu chiếu luôn đi!]
Đi theo Điền trợ lý ra khỏi sân, Thẩm Khanh lập tức thấy một chiếc xe thương vụ kiểu dáng giản dị nhưng giá trị thì không hề rẻ đậu trên con đường sỏi ở cổng làng.
Trực giác nói cho cậu biết đó là xe nhà mình, thấy Điền trợ lý gật đầu xác nhận, cậu liền bước lại gần.
Ban đầu, Thẩm Khanh cũng không nghĩ nhiều, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chỉ đơn thuần tò mò xem ông lớn gửi gì đến.
Nhưng khi đi tới gần, cánh cửa xe bỗng mở ra, bên trong xe lộ rõ một hình ảnh khiến cậu bật cười.
"Lên xe đi." Ngồi ở hàng ghế sau chính là ông lớn.
Ông lớn ngồi đó, chân dài duỗi ra gần chạm sát ghế trước, nhưng lưng vẫn giữ thẳng tắp, dáng ngồi nghiêm chỉnh.
Ngũ quan tuấn tú, thoạt nhìn có phần nhợt nhạt và sắc lạnh, nhưng ánh mắt sâu thẳm sáng ngời, nhất là khi nhìn thấy Thẩm Khanh thì đáy mắt liền lấp lánh ý cười.
Vừa đối mắt, Thẩm Khanh đã sững người.
Vừa choáng vì độ đẹp trai của ông lớn, vừa vì sự xuất hiện bất ngờ của anh.
...Mình chỉ đơn giản là đi tham gia một chương trình thôi mà.
Người này còn muốn tạo bao nhiêu bất ngờ nữa đây?
"...Ồ ồ!" Nhận ra có thể đang có camera quay theo, Thẩm Khanh liền nhanh nhẹn khom lưng chui vào xe.
...Ờ ha, cái món quà ông lớn nhờ Điền trợ lý chuyển tới mà không dám chuyển, hóa ra chính là bản thân ông lớn!
Vừa ngồi vào xe, Thẩm Khanh liền rơi vào một vòng tay.
Mùi hương gỗ quen thuộc tràn ngập khứu giác, Thẩm Khanh vô thức hít sâu, trên mặt vẫn giữ nụ cười.
"Vui thế à?" Sau khi cửa xe đóng lại, ông lớn hỏi.
Thẩm Khanh: "...Chỉ là nghĩ tới cái cách nói của Điền trợ lý thấy buồn cười thôi. Nãy anh ấy kêu em qua xem cái đồ không dám chuyển, lúc đó em còn thắc mắc là cái gì, ai dè chính là anh... ha ha, Điền trợ lý thật có khiếu nói chuyện."
Nghĩ đến chuyện ông lớn tự "gửi mình" tới làm quà... Thật đúng là không nhấc nổi, mà có khiêng nổi thì ai dám khiêng ông lớn chứ!
Mô tả của Điền trợ lý thật sự quá chuẩn!
Thẩm Khanh cười mãi không thôi.
Mặc dù chính cậu cũng cảm thấy dạo này mình dễ cười quá, mà còn ngày càng dễ cười nữa cơ.
Thấy Thẩm Khanh vui vẻ, ông lớn cũng khẽ cong môi cười theo, vươn tay kéo người trong lòng lại gần hơn, rồi đột nhiên cắn khẽ một cái lên khóe môi cậu, giọng khàn thấp như mang theo hương gỗ xa xỉ:
"Ông xã đến rồi, mà em chỉ mải khen người khác à?"
"Không có mà không có mà." Bị cắn xong, Thẩm Khanh vội vàng xua tay giải thích: "Tại Điền trợ lý nói chuyện nghiêm túc mà chơi chữ duyên quá nên em mới thấy buồn cười."
"Ừ, anh thấy rồi." Ông lớn bình thản đáp.
Thẩm Khanh: "?"
Ngay sau đó, Thẩm Khanh liếc nhìn màn hình phía trước, thấy chương trình vẫn đang phát trực tiếp.
Phòng livestream của gia đình số 4, người xem hơn 30 nghìn, độ hot 300 triệu.
Cậu đã thấy trên màn hình là Đoạt Đoạt đang đứng bên thùng hàng, còn Áo Áo đang đuổi theo Tiền trợ lý chạy quanh.
...Ông lớn quả thật vẫn luôn dõi theo bọn họ.
Nghĩ đến đây lại càng buồn cười: Điền trợ lý biết rõ ông lớn đang xem livestream, cũng nghe rõ cuộc hội thoại, vậy mà vẫn có thể thần bí mà ví ông lớn như "vật phẩm không dám chuyển giao"...
Hồi xưa Điền trợ lý có gan to thế không nhỉ?
Thẩm Khanh cũng không nhớ nữa.
Chỉ biết bầu không khí gia đình bây giờ thật sự rất tuyệt.