Sau Khi Cá Mặn Làm Bố Của Nhóc Gà Con Học Hành Như Điên
Chương 121: Ngoại truyện 9 - Tình tứ trên xe
Sau Khi Cá Mặn Làm Bố Của Nhóc Gà Con Học Hành Như Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ồ?..." Thẩm Khanh không ngờ anh lại đột nhiên nói vậy, cậu siết chặt vòng tay đang ôm anh, ngón trỏ dài khẽ cử động, rồi ôm anh chặt hơn nữa.
"Vui thế à? Vậy có phần thưởng gì cho anh không?" "Phần thưởng á... Có chứ có chứ." Đúng lúc này, Thẩm Khanh đang vòng tay qua cổ anh, tiện thể đặt một nụ hôn lên môi anh.
Xe hơi chật chội, muốn cúi người hôn trực diện cũng hơi khó, Thẩm Khanh dứt khoát chống người dậy, lưng cong lại, một đầu gối đặt lên ghế, đối mặt hôn anh.
Bên ngoài, con đường làng vốn yên tĩnh vì đón từng đợt xe chở vật tư mà trở nên náo nhiệt. Nhưng cửa sổ xe đóng chặt như ngăn cách hoàn toàn mọi ồn ào bên ngoài.
Cố Hoài Ngộ đưa tay ôm eo người yêu. Đầu gối đang đặt trên ghế của Thẩm Khanh bỗng bị anh nhấc lên, rồi dứt khoát đổi sang tư thế... ngồi lên đùi anh luôn.
Thẩm Khanh: "...?"
May mà hôm nay mặc quần thun co giãn tốt... Không thì còn lâu mới thoải mái được!
Dù là ghế sau của xe thương vụ hạng sang thì cũng chỉ rộng ở mức tương đối, đối với hai người này mà nói, vẫn hơi chật. Thẩm Khanh ngồi trên đùi anh, đầu đụng nóc xe, chỉ có thể cúi xuống thấp hơn. Nhưng như vậy, khoảng cách giữa cậu và Cố tổng lại bị kéo lại gần sát rạt.
Cố Hoài Ngộ ngửa đầu nhìn cậu.
Anh vẫn giữ tư thế ngay ngắn, hai chân đặt thẳng trên sàn xe, thẳng lưng như thể đang họp hội đồng quản trị vậy.
Khoảng cách gần như vậy, hai người lại nhìn nhau mấy giây, hơi thở cũng hòa quyện vào nhau.
Thẩm Khanh bỗng bật cười: "Kính xe chắc là chống nhìn trộm đúng không? Chứ không lỡ ai nhiều chuyện đi ngang nhìn vô một cái là mình lên hot search ngay đó."
Cố tổng khẽ nhướn mắt, khóe môi cong lên: "Không phải giờ làm việc, bạn đời tới thăm, lên gì mà lên."
Thẩm Khanh: "..."
Anh mà nói kiểu đó nữa thì!...
Cậu cố tình nhún người, ngồi sụp hẳn xuống:
"Vậy còn thế này thì sao?"
Gần như ngồi lọt vào lòng anh, cậu cười híp mắt: "Hai đứa mình mà bị bắt gặp lúc đang như thế này, có đủ sức lên top không?"
"Đủ." Tay đang đỡ eo cậu vô thức siết chặt, Cố Hoài Ngộ hơi bất đắc dĩ thở dài: "Em lại dụ dỗ anh."
"... Em có đâu."
Nhưng mà cảm giác có gì đó sai sai, Thẩm Khanh đang định ngồi dậy.
Nhưng tay anh vẫn siết chặt eo cậu không buông: "Cho ôm thêm chút nữa."
"Ừ... thì thôi vậy." Thẩm Khanh không dám nhúc nhích nữa.
Kết quả là hai người nhìn nhau chằm chằm, như chơi trò ai chớp mắt trước.
Cuối cùng Cố Hoài Ngộ cười trước: "Thế hôm nay thầy Thẩm mấy giờ bắt đầu quay?"
"... Khoảng mười giờ, chờ đạo diễn gọi."
Thẩm Khanh nhìn đồng hồ, còn vài phút nữa mới tới mười giờ. Nghĩ tới chuyện chút nữa mình phải đi quay, còn Cố tổng thì phải quay về, mai mới gặp lại, cậu bỗng thấy tiếc hùi hụi. Thực ra bình thường gặp nhau thường xuyên, hoặc không gặp thì không sao. Nhưng kiểu vừa gặp đã phải chia tay liền như vậy, còn không rõ khi nào mới gặp lại, thật sự rất giày vò biết bao! Còn vài phút, Thẩm Khanh quyết định ôm nhau và nhìn nhau thêm chút nữa.
Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim! (Một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng!)
Nhưng Cố tổng hình như không có cùng suy nghĩ.
Anh nói: "Vài phút, đủ rồi."
Thẩm Khanh: "???"
Ủa? Đủ gì cơ... vài phút thì đủ cái gì?
Bị anh ôm nghiêng về phía sau, Thẩm Khanh bật thốt lên: "Không phải đâu Cố tổng, đừng bốc đồng!"
Cảm giác cậu giãy giụa mạnh, Cố Hoài Ngộ cũng khựng lại một chút.
Ánh mắt sâu thẳm lại sáng rực lên, nhìn thẳng vào cậu.
Thẩm Khanh: "Vài phút không làm được gì đâu... với lại anh cũng đâu phải kiểu người chỉ cần vài phút đâu chứ..."
"... "
Lại một lần nữa bị cậu làm cho nghẹn họng, Cố tổng có chút bất lực lắc đầu: "Em đang nghĩ cái gì vậy?"
Nói rồi, anh kéo cổ áo Thẩm Khanh xuống, cắn một cái lên cổ cậu.
Thẩm Khanh: "!!!"
Phản xạ ôm anh chặt hơn, cậu chớp mắt liên tục: Ui chà, thì ra là chỉ đủ thời gian để cắn một miếng thôi sao... Cậu còn tưởng...
Chỗ đó bị cắn khẽ, ngứa ngứa.
Mặt Thẩm Khanh đỏ như cà chua chín: Mình dạo này sao vậy nè, đầu óc toàn mấy thứ rác rưởi!
... Nhất định là tại tối qua hai đứa mình nói chuyện "động thủ"!
Xong nay thì lại chơi cái tư thế và vị trí "đúng bài" thế này...
Đặc biệt là khi Cố tổng vừa cắn cậu, cái kiểu trêu chọc đó quá rõ ràng luôn rồi...
"Đang nghĩ gì vậy?" Từ vị trí trước ngực cậu, anh ngẩng đầu lên, Cố tổng thấy Thẩm Khanh đang đờ đẫn như cá vàng mất nhớ.
Nghe hỏi, Thẩm Khanh tỉnh lại, cười nói: "Đang nghĩ... may mà anh không chỉ có vài phút."
Cố tổng: "...?"
Thẩm Khanh: "Chứ không thì chắc... bung nút quần mất."
Cố tổng: "..."
Vì câu đó mà anh bật cười, tay siết eo cậu mạnh hơn, nhịn không nổi lại cúi đầu cắn thêm một phát nữa lên vai.
Rồi anh đột nhiên nói, giọng lười biếng: "Nói vậy là thầy Thẩm còn hơi tiếc nuối?"
"Không tiếc đâu." Thẩm Khanh đảo mắt, má hơi ửng hồng.
Cậu nói: "Được cái này mất cái kia mà."
Cố tổng: "..."
Anh híp mắt lại, bỗng nhiên nói: "Vậy lần sau anh luyện thử, tranh thủ cũng vài phút là xong."
Thẩm Khanh: "?!"
"Cái này cũng luyện được sao?" Cậu ngạc nhiên nhìn anh.
Nhưng hình như lại... tin rồi.
Cố tổng: "..."
Thời gian cuối cùng cũng tới. Hai người điều chỉnh lại hơi thở, Thẩm Khanh vẫn ngồi yên trên đùi anh, để Cố tổng chỉnh lại quần áo bị cắn nhăn.
"À đúng rồi, vết thương của anh sao rồi? Nhớ dưỡng thương, đừng chạy lung tung, đừng thức khuya nữa nha." Thẩm Khanh không nhịn được lại lải nhải.
Cố tổng: "Anh nói rồi mà, khỏi lâu rồi. Không tin em kiểm tra lại đi?"
"Đâu phải chưa thấy bao giờ. Nhưng mà bên trong vẫn chưa ổn lắm..." Thẩm Khanh lầm bầm, nhưng nhớ lại "tư thế kiểm tra" thì quyết định im miệng.
Sau khi quần áo được chỉnh tề lại, họ lại ôm nhau thêm một cái nữa.
Thẩm Khanh: "À, anh có lời nào muốn nhắn cho Đoạt Đoạt với Áo Áo không?"
Hai người làm ba rồi mà mải tình tứ, quên báo cho mấy đứa nhỏ là ba lớn tới!
Cố tổng nói: "Không cần. Tụi nhỏ biết anh tới rồi."
"Hả?"
Áo Áo với Đoạt Đoạt thân thiết với ba lớn đến vậy cơ à? Còn có tín hiệu bí mật nữa sao? Thẩm Khanh thấy vui, nhưng vẫn tò mò là tụi nhỏ biết bằng cách nào. Cố tổng nhắc nhở, cậu mới liếc mắt nhìn về màn hình phía trước ghế. Màn hình vẫn đang chiếu livestream.
Lúc này, Áo Áo đang ngồi xổm bên đường đất, cầm nhánh cây khều khều gì đó, An Dung ngồi cạnh xem chăm chú, hai tay nhét túi. Đoạt Đoạt thì đang đứng nói chuyện với chị Vọng Vọng. Cả đám cười nói rôm rả, rất đáng yêu. Thẩm Khanh vốn chưa từng xem show nuôi trẻ, giờ bỗng nhiên hiểu ra sức hút của kiểu chương trình này. Đặc biệt là cậu thấy một dòng bình luận: [Y như mấy con gà con được thả rông], tự dưng buồn cười không chịu nổi. Vì trên hình đúng là mấy nhóc lon ton, đi đâu mổ đó, nhìn y như đàn gà con lạch bạch vậy!
Lúc này lại có thêm một chiếc xe tải nhỏ vào sân, chú Điền lập tức ra chỉ đường cho tài xế. Bọn nhỏ thấy có xe tới là biết có đồ mới, ào ào chạy lại xem. Camera quay rõ cảnh đồ đạc được khuân xuống từng thùng một.
"Cũng là anh gửi tới à?" Thẩm Khanh nhìn màn hình, ra hiệu mở lớn âm lượng trong xe.
Ngay sau đó cậu đã có câu trả lời, livestream truyền ra tiếng trợ lý Điền:
"Đây là Cố tổng gửi tới để cảm ơn đoàn chương trình, mọi người vất vả rồi."
Vì lúc Điền Dực nói, Áo Áo và Đoạt Đoạt đang đứng ngay cạnh chú, máy quay ngay bên cạnh nên âm thanh thu được rất rõ.
"Ui... cái này ngại quá..."
Đạo diễn nhìn thùng đồ vừa được khuân xuống, là nho mẫu đơn Nhật loại thượng hạng. Ngoài ra còn có nguyên một đống trái cây, đồ ăn... thậm chí còn có cả tôm hùm và cua bay! Mấy cái lều nghỉ cho nhân viên cũng được thay mới toanh luôn! Lúc này, Đoạt Đoạt và Áo Áo đang cùng các bạn nhỏ khác ngồi xổm ở góc sân, chơi với đám tôm hùm trong mấy thùng xốp. Mấy nhóc tụ tập ở đâu, thì cameraman cũng tụ tập quay cận cảnh ở đó. Phòng livestream sôi nổi hẳn lên.
[Trời ơi, đúng là đặc quyền thần tiên! Tôi cũng muốn ăn tôm hùm quá đi!]
[Mỗi con tôm hùm một thùng xốp riêng, má ơi, chắc mỗi con phải nặng cả mấy cân luôn ấy chứ... Cố tổng chơi lớn thiệt sự!]
[Bé cưng đừng sờ vào nha! Cẩn thận bị kẹp tay đó!]
[Con tôm hùm to hơn cả mặt của Áo Áo nữa kìa hahahaha!]
Quả thật, Áo Áo đang vật lộn với một con tôm hùm siêu to khổng lồ. Cậu nhóc giơ hai tay đỡ thân con tôm, nhìn thì có vẻ rất hăng hái, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn thì căng thẳng hết sức. Vì con tôm không chịu hợp tác, cái đuôi nó quẫy liên hồi, hai cái càng còn liên tục khua khoắng, khiến Áo Áo vừa sợ vừa phấn khích.
Cạnh bên, Đoạt Đoạt lại tỉnh bơ hơn nhiều.
Đoạt Đoạt đang cầm một cây đũa dài, cẩn thận chọc chọc mấy con cua hoàng đế ở thùng kế bên.
Các bé khác cũng vây quanh hai anh em, nhìn những con cua, tôm đang quẫy đạp, miệng liên tục "wow wow" đầy phấn khích.
[Nhìn mấy nhóc con này y như đang ở khu triển lãm hải sản ấy, đáng yêu quá trời ơi!]
[Áo Áo: Bố ơi con không sợ đâu, nhưng con sợ nó kẹp con á!]
[Đoạt Đoạt tỉnh ghê, biết dùng đũa để giữ khoảng cách an toàn.]
[Cố tổng và thầy Thẩm đúng chuẩn "một người cưng chiều con, một người giáo dục con".]
[Tôi nói thật, lần đầu tiên coi show nuôi trẻ mà xem như xem chương trình nấu ăn luôn, toàn là hải sản cao cấp không à!]
Ở phía xa, đạo diễn chính cũng đang tranh thủ vừa xem vừa cảm thán:
"Cố tổng đúng là chịu chơi thật... Mấy thứ này, trong chợ đầu mối của thành phố lớn còn khó mua, nói gì đến đây..."
Bên cạnh, trợ lý đạo diễn cũng lắc đầu: "Không hổ là Cố tổng."
Thấy Thẩm Khanh đi tới, tổng đạo diễn nhanh chóng nháy mắt ra hiệu:
"Thầy Thẩm, đúng là làm khó cậu quá, phải đích thân ra nhận đồ nữa."
Thẩm Khanh cười: "Không có gì đâu ạ, tiện đường thôi ạ."
Vừa nói vừa quay sang nhìn đám nhóc đang chơi đùa, trong lòng cậu cũng thấy vui lây.
Nghĩ tới cảnh sáng nay lúc mình còn ôm nhau trong xe với Cố tổng, giờ quay lại thì tụi nhỏ đã có hải sản tươi sống để chơi, lòng Thẩm Khanh lại thấy ngọt ngào ghê gớm.
Cái cảm giác có người đứng phía sau âm thầm chuẩn bị hết mọi thứ cho mình và các con... đúng là ấm áp thật sự.
[Hahaha!]
Mặc dù càng cua và càng tôm hùm đều đã bị buộc lại, thật ra không kẹp được các bé đâu.
Nhưng mấy con hải sản mà Cố tổng gửi tới lần này to thật sự, chỉ cần đuôi tôm quất nhẹ một phát cũng đủ khiến bé bị đập trúng mà khóc, thế nên người lớn không ai cho con mình sờ tay vào.
Mẹ của An Dung càng cảnh giác hơn, lập tức bế con trai lên, chỉ cho phép đứng từ xa mà nhìn.
Phu nhân không có mặt, nên trợ lý Điền tự động đảm nhận luôn trách nhiệm bảo vệ các cậu chủ nhỏ, mắt không rời nửa giây.
Nhưng cậu chủ nhỏ nhà anh ta quá nghịch, cứ thích chọc mấy con tôm hùm to đùng, còn nhìn chằm chằm chúng như muốn ôm một con về làm bạn...
May mà phu nhân quay lại đúng lúc.
Nghe nói là quà mà ba lớn mang tới, Cố Đoạt nhanh tay nhận lấy chiếc hộp. Áo Áo vừa nghe thấy giọng của ba nhỏ liền ngừng trêu mấy con tôm hùm, vội vã đứng phắt dậy, nhìn cái hộp trong tay anh lại nhìn ba nhỏ một cái: "Á?" Hồi nãy đang chơi thì đột nhiên ba nhỏ biến mất, Áo Áo lo lắng suýt khóc, may mà chú Điền kịp xuất hiện, nói rằng ba nhỏ đi tìm ba lớn, lúc đó cậu mới an tâm. Cậu còn tưởng mấy bé nghịch quá khiến ba nhỏ bị lạc mất rồi chứ! Bây giờ nhận được quà từ ba lớn, Áo Áo vội vàng cùng anh trai ra chỗ khác xem thử.
Thẩm Khanh giúp hai bé mở lớp vỏ ngoài của thùng giấy, phát hiện bên trong lại là một cái thùng xốp. Cậu mượn kéo cắt lớp băng dính, mở ra thì thấy bên trong lại là... mấy con tôm hùm! Cũng là còn sống, tuy không to bằng mấy con gửi cho tổ hậu kỳ chương trình, nhưng chính vì vậy mà trông đám này dễ thương hơn nhiều. Thì ra ngoài số hải sản gửi cho đội ngũ chương trình, Cố tổng còn cố tình chuẩn bị riêng vài con tôm hùm nho nhỏ cho các bé. Mấy con này là "quà riêng" của ba lớn dành cho mấy bé, không tính là đồ tặng cho tổ chương trình, nên sẽ không bị bọn anti mượn cớ nói rằng bé con nghịch đồ ăn của người khác. Thẩm Khanh đoán chắc là ông lớn có cân nhắc đến điều này. ...Không cho đám anti một tí cớ nào để tấn công, đúng là tính xa! Tính ra thì hôm nay đúng là "cơm riêng" cho các bé, có tôm hùm để ăn nha!
Vừa nhìn thấy mấy con tôm hùm nhỏ, Áo Áo "wao~" một tiếng, cười tít mắt, vỗ tay bé bụ bẫm liên tục. So với em trai thì Đoạt Đoạt chín chắn hơn nhiều, cậu nghiêm túc hỏi Thẩm Khanh:
"Đây là đồ ăn mà ba lớn chuẩn bị riêng cho con và em sao?"
"...Á?"
Áo Áo nghe vậy, động tác vỗ tay cũng dừng lại, đôi mắt tròn xoe trừng lớn: Là đồ ăn, không phải đồ chơi sao? Cậu bé quay đầu chậm rãi như tua chậm phim, trông đờ đẫn nhìn về phía ba nhỏ.
Thẩm Khanh: "..."
Cậu không ngờ Áo Áo lại tưởng tôm hùm là thú cưng mang về cho bé chơi... khẽ gãi má, nhỏ giọng nói:
"Cái này á, tôm hùm không sống được lâu, không nuôi dài ngày được, nên cuối cùng cũng phải ăn thôi..."
Áo Áo: "Dạ...?"
Sợ bé thất vọng, Thẩm Khanh dịu giọng dụ dỗ:
"Với lại nó ngon lắm!... Con còn nhớ hôm trước bà Trương nấu cháo tôm hùm không? Con ăn liền hai bát nhỏ đấy."
Áo Áo: "..." Hoàn toàn đơ người.
May mà đúng lúc này, nhân viên tổ quay phim chạy tới gọi mọi người sang bắt đầu quay tiếp.
Áo Áo hoàn hồn lại, lập tức điều chỉnh tâm trạng, vẫy tay chào mấy con tôm hùm trong hộp: "Bye bye tôm nha, trưa gặp lại!" Sau đó còn xoa cái bụng nhỏ một cái.
[Hahahaha, "trưa gặp lại" là gặp trong bụng em đó hả bảo bối?!]
[Tưởng hôm nay bé con sẽ lần đầu trải qua cú sốc tâm lý (bạn thân bị ăn thịt), không ngờ lại chấp nhận nhanh thế!]
[Tôm hùm đáng yêu như vậy, sao nỡ ăn chứ! ... Ợ!]
[Tôm hùm ngon như vậy, tất nhiên là bạn thân của bé rồi chứ còn gì nữa~ (húp híp)]
[Hahaha dễ thương xỉu...]