Sau Khi Cá Mặn Làm Bố Của Nhóc Gà Con Học Hành Như Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả nhóm vừa đi ra khỏi công viên, Thẩm Khanh vừa kể cho Cố Hoài Ngộ nghe tình hình hiện tại của cô bé được quỹ từ thiện giúp đỡ.
Nghe nói ba lớn của Áo Áo đã đến, hai vợ chồng nhà kia vốn dĩ cũng định đến cảm ơn Cố Hoài Ngộ cho đàng hoàng.
Nhưng chắc từ xa thấy vị sếp tổng ngồi xe lăn, lại không dám làm phiền. Mà dù sao, cảm ơn Thẩm tiên sinh với Áo Áo cũng vậy, đều là người một nhà cả.
Thẩm Khanh vốn cũng không thích biến chuyện thành kiểu được người ta cảm ơn rối rít, càng không muốn gây áp lực cho hai vợ chồng ấy nên dứt khoát không để họ đến.
Thẩm Khanh nói: “Con bé trông đã hồi phục khá tốt rồi, hôm nay còn được ra ngoài hóng gió.”
Đó mới là điều quan trọng nhất với cậu.
Bất kể khi nào, còn sống mới là điều đáng quý nhất.
Cố Hoài Ngộ nghe xong chỉ nhẹ gật đầu.
Áo Áo đi bên cạnh thì vẫn còn đang vui, nghe nhắc đến cô bé kia liền lập tức nhớ ra em gái, bỗng sững người một lúc rồi gọi to:
“Em gái!”
Thẩm Khanh liếc cậu bé: “Ở đây đâu còn em gái nào, người lúc nãy con gặp chính là em gái đấy.”
Áo Áo ngớ người: “Ô… thật ạ?!”
Thì ra lúc nãy bị một đám ông bà cụ vây quanh khen tới tấp, được tâng bốc đến mức choáng váng cả đầu óc, cậu nhóc lại quên béng mất em gái.
Giờ nhớ ra thì tự dưng lại buồn thiu hẳn.
Thẩm Khanh bèn an ủi:
“Không sao, em gái còn phải nằm viện thêm một thời gian nữa, mà giờ sức khỏe em vẫn yếu, chưa chơi với Áo Áo được đâu. Nếu con nhớ em, lần sau ba nhỏ dẫn con tới thăm em nữa nhé?”
Áo Áo đành ra vẻ người lớn, thở dài thườn thượt rồi nói: “Haiz… vậy cũng được ạ…”
Thẩm Khanh: “…"
Bị cái tiếng thở dài chán đời của thằng bé chọc cậu bật cười thành tiếng.
Ấy vậy mà vừa mới tiếc nuối vì không được chơi với em gái, Áo Áo chưa được mấy giây đã ngoắt đầu nhỏ lại, chỉ ngón tay bé xíu về phía bên kia đường:
“Em gái! Em gái khác kìa!”
Thẩm Khanh: “…?”
Ngẩng đầu nhìn theo thì đúng là bên kia đường có một cô bé, đang được phụ huynh dắt tay qua đường.
Thẩm Khanh: … thoáng thấy dở khóc dở cười.
Thì ra con mình là kiểu cứ thấy “em gái” là lại thương nhớ hết!
Cuối cùng, Thẩm Khanh chọn một tiệm kem Ý trông rất xịn gần công viên, dắt cả nhóm vào ăn kem.
Mà thật ra là vì Áo Áo muốn ăn kem thôi.
Chơi cả buổi sáng với con, không cho con ăn gì thì đúng là thiếu trách nhiệm quá.
Bình thường hễ đưa nhóc ra ngoài chơi, Thẩm Khanh đều lên lịch trình đầy đủ: ăn uống – giải trí – nghỉ ngơi phải đủ combo, hôm nay cũng không ngoại lệ!
Tiệm này chuyên kem Ý thủ công, các vị kem trong tủ kính nhiều vô số kể.
Thẩm Khanh chọn cho Áo Áo một vị trái cây và một vị sô-cô-la, còn anh thì chọn một phần mix cả trái cây lẫn sô-cô-la… Còn ba lớn thì miễn, anh không ăn được.
Thẩm Khanh lại gọi cho dì Trương vị matcha thanh mát vừa khẩu vị dì, sau đó mới hỏi đến đám vệ sĩ và trợ lý.
Nhóm trợ lý vệ sĩ đã quen với việc ăn đồ ngọt theo phu nhân: … không cần nhắc, tự động gọi món luôn.
Dù sao mỗi lần Thẩm Khanh đều chọn quán có nguyên liệu sạch, thành phần đơn giản, dù đang ăn kiêng giữ dáng thì lâu lâu ăn một bữa cũng không sao.
Tiệm không lớn, ngoài một đôi tình nhân ngồi im re ở góc trong cùng thì chỉ còn ba bàn trống.
Không ai muốn làm kẻ thứ ba khi ngồi chung với Cố tổng và phu nhân, nên đương nhiên Thẩm Khanh với Cố Hoài Ngộ ngồi chung với Áo Áo, dì Trương phụ trách chăm sóc nhóc cũng ngồi cùng, còn lại mọi người chia nhau hai bàn kia ngồi chen chúc.
Kem được múc xong bưng lên, kết hợp với trà trái cây nóng hổi, nhìn đã thấy đẹp mắt.
Nhưng Áo Áo thì xưa nay không quan tâm đến ngoại hình đồ ăn, vừa thấy đưa tới là lập tức xúc một thìa ăn liền, vừa ăn vừa sung sướng đến nỗi hai cái chân con con rung lên bần bật.
“Ngon dữ vậy hả?” Thẩm Khanh ngồi đối diện hỏi.
Áo Áo hai mắt sáng rỡ, hai má phồng phồng, hí hửng gật đầu.
Thế nhưng ăn được mấy thìa, nhóc con lại không cười nữa, động tác chậm dần rồi dừng hẳn, cuối cùng còn đặt luôn cái thìa xuống.
Người lớn xung quanh thấy vậy đều khựng lại.
Từ trước đến nay, Áo Áo mà ăn uống thì chưa từng gây chuyện gì. Đây là lần đầu tiên vừa mới ăn tí xíu đã bỏ thìa xuống.
Áo Áo thở dài thườn thượt, lại ra dáng một nhóc con đầy tâm sự.
“Sao thế con?” Thẩm Khanh thấy biểu cảm của con liền đưa tay xoa má nó.
Áo Áo đã quen bị ba nhỏ xoa má nên chẳng phản ứng gì, chỉ là cái miệng bắt đầu chu ra, khuôn mặt mũm mĩm trắng trẻo bỗng càng lộ rõ vẻ đáng yêu.
“… Rốt cuộc là sao nào?”
Lần đầu tiên thấy nhóc như vậy, người lớn đều hơi lo.
Nhưng Áo Áo chỉ lắc đầu, không chịu nói rõ mình sao, mà quay sang bảo với Thẩm Khanh:
“Ba nhỏ, Áo Áo… muốn… đi học nha!”
“Hả?” Thẩm Khanh chớp mắt mấy cái, rồi quay sang nhìn Cố Hoài Ngộ, xác nhận lại xem mình có nghe lầm không.
Thế là vấn đề càng nghiêm trọng hơn rồi.
Cậu dứt khoát bế Áo Áo đặt luôn lên đùi mình.
Cục bột nhỏ mũm mĩm này, toàn thân vừa mềm vừa thơm, lại còn thoang thoảng mùi sữa em bé.
Được ba nhỏ đáng tin ôm trong lòng, dù muốn tỏ ra mạnh mẽ đến mấy, Áo Áo vẫn không kìm được mà tự động ngả về sau, dựa hẳn vào lòng Thẩm Khanh. Một lúc lâu sau mới rúc hẳn vào người ba nhỏ, nũng nịu kể lể nguyên nhân.
Hóa ra vẫn là vì chuyện lúc nãy trong công viên. Có người chỉ vào nhóc hỏi sao không đi học, khiến nhóc con bé tẹo mà lại suy nghĩ mãi không thôi.
Lúc nãy bị ông bà nội khen ngợi quá chừng, tạm thời quên béng mất chuyện đó. Giờ về đến nhà, nhóc con mới hồi thần lại, cảm thấy đây là chuyện trọng đại!
Chính nhóc thì cũng không thấy có gì to tát…
Quan trọng là: bởi vì mình không đi học, mà ba nhỏ lại bị người ta nói ra nói vào!
Thực ra trước đó cũng có một khoảng thời gian, ba nhỏ vẫn thường xuyên dẫn Áo Áo đi tham quan các trường mẫu giáo.
Nhưng vì ba nhỏ chưa bao giờ nói với nhóc là: “Nếu con không đi học thì ba nhỏ sẽ bị người ta nói này nói nọ” nên Áo Áo cũng chẳng thấy cần phải ép bản thân đi làm quen với trường lớp.
Trái lại, mỗi lần nhóc nói “Không đi đâu!”, ba nhỏ lại dẫn nhóc đi về, chưa từng ép buộc, cũng không hề có chút thái độ khó chịu nào khi bị con mình “liên lụy”.
Chỉ là, lúc đó nhóc con chưa hiểu chuyện. Bây giờ hiểu rồi!
Áo Áo nghiêm túc tuyên bố: “Vậy thì Áo Áo… đi học vậy!!!”
Vừa nói vừa giơ nắm đấm nhỏ xíu lên: “Áo Áo không thể để ba nhỏ chịu oan uổng như vậy được!”
Thẩm Khanh: “…”
Cục cưng nhỏ bé mềm mại thơm tho, miệng nói mấy câu nghiêm trọng nghe vừa buồn cười vừa khiến người ta muốn ôm vào lòng mà xoa đầu an ủi.
Thẩm Khanh thật không tưởng tượng nổi, nhóc nhỏ cỡ này mà đã biết nghĩ sâu xa đến vậy.
Trước giờ vẫn nghĩ Đoạt Đoạt là đứa hay suy nghĩ, còn Áo Áo thì chuyên gia cười hì hì. Vì nhóc còn bé, mọi chuyện đều có anh trai lo hết, nên luôn cảm thấy nhóc là kiểu “vô ưu vô lo, chẳng lo nghĩ gì”.
Không ngờ, cậu bé cũng là một em bé tinh tế, biết nghĩ cho ba nhỏ nha!
Thẩm Khanh vẫn nhẹ nhàng nói: “Không cần ép mình đi học đâu con, thật đó.”
Áo Áo: “Vậy ạ?”
Nghiêng đầu, lộ vẻ hoài nghi.
Cố Hoài Ngộ bên cạnh cũng nhìn sang. Với anh thì chuyện Thẩm Khanh chẳng mấy quan tâm tới lời người khác nói là quá bình thường rồi, nhưng mà… cậu xưa giờ vẫn hy vọng Áo Áo đi học mà?
Chỉ nghe Thẩm Khanh giải thích: “Nếu con chỉ vì sợ ba nhỏ bị người khác nói ra nói vào mà phải đi học, thì thật sự không cần đâu.”
Vừa nói, cậu vừa xoa xoa cái má mềm mịn phúng phính của Áo Áo: “Ba nhỏ mặt dày lắm, người ta nói gì ba cũng chẳng sợ!”
Áo Áo bị xoa đến mức mặt méo xệch: “…Meo meo…”
Miệng còn chưa kịp nói hết câu đã bị nắn thành bánh bao rồi.
“Thôi không chọc con nữa.”
Đùa nhóc chán chê, Thẩm Khanh lại nghiêm túc trở lại: “Ba nhỏ đúng là cũng hy vọng con đi học, nhưng lý do là vì muốn con được trải nghiệm môi trường học đường, được vui chơi, kết bạn cùng các bạn nhỏ khác…”
Thấy nhóc mặt ngơ ngác chưa hiểu, Thẩm Khanh lại đổi cách nói:
“Ý là: đi học cũng có cái vui đó nha, ví dụ như con sẽ gặp được nhiều bạn nhỏ dễ thương, có bạn gái nè, có bạn trai nè, ai cũng có thể chơi cùng. Nếu không đi học, thì sẽ khó có cơ hội kết bạn như vậy đó, cũng không có ai gọi là bạn học. Ba nhỏ chỉ mong con được trải nghiệm cái tuổi thơ trọn vẹn, đừng để sau này tiếc nuối gì hết.”
Áo Áo: “Ừm…”
Đôi mắt to tròn xoay một vòng, ra chiều lắng nghe và suy nghĩ nghiêm túc.
Thẩm Khanh tiếp lời: “Nhưng mà cũng phải là do con thật lòng thích đi học. Nếu chỉ là vì ba nhỏ bị nói xấu nên con phải đi học, thì không cần thiết phải vậy đâu…”
“Vì điều quan trọng nhất là mình phải sống vui vẻ, chứ không phải sống để làm vừa lòng người khác. Người ta nói con là bởi vì họ không hiểu con. Mà nếu họ không hiểu gì về con hết, thì cớ gì con phải sống theo lời họ nói?”
Nói tới đây, Thẩm Khanh lại nắm lấy bàn tay mũm mĩm của Áo Áo mà bóp bóp.
Dù nhóc có cao thêm chút xíu, trong mắt người lớn vẫn là một em bé thôi.
Bàn tay nhỏ bằng cái nắm kẹo bông gòn, nằm gọn trong tay Thẩm Khanh, mềm mềm, mịn mịn, bóp rất thích.
Thẩm Khanh bóp lên bóp xuống rồi nghịch làm thành bàn tay mèo thần tài.
Áo Áo: “…”
Vẫn đang chăm chú lắng nghe, hoàn toàn không biết mình vừa bị biến thành “bé mèo thần tài phiên bản bụ bẫm ngồi chễm chệ trên đùi ba nhỏ”.
Cố Hoài Ngộ ngồi bên cạnh nhìn người yêu, trong đôi mắt đen láy trước giờ chưa từng lộ ánh sáng, giờ lại long lanh như vừa soi bóng tuyết.
Ngay cả đám trợ lý và vệ sĩ bàn bên cũng bị mấy lời của “phu nhân” hấp dẫn đến mức mê mẩn…
Bàn về “sống không hao tâm tổn trí”, phu nhân nhà bọn họ đúng là có bài bản thật sự!
Mà quan điểm đưa ra cũng quá đúng luôn!
Sao phải khổ sở vì mấy người chẳng hiểu gì về mình chứ?
Thẩm Khanh nói tiếp: “Với lại, nhóc con của ba đã ngoan lắm rồi. Con chỉ là tạm thời chưa muốn đến trường thôi, cũng không phải phạm tội tày trời gì, cũng chẳng hại ai cả. Vậy thì không đi là không đi, quan tâm gì người ta nghĩ sao cho mệt!”
Hồi đầu, Thẩm Khanh đúng là đã rất nghiêm túc dẫn nhóc đi xem trường mẫu giáo. Còn thuê luôn cả chuyên gia tâm lý trẻ em đóng giả làm gia sư để làm công tác tâm lý.
Nhưng không được bao lâu, cậu dẹp hết những chiêu đó.
Vì cậu nhận ra: làm vậy chỉ khiến nhóc thêm căng thẳng.
Áo Áo là đứa cực kỳ thông minh. Dù chưa diễn tả được bằng lời, nhưng vẫn cảm nhận rõ. Chỉ cần ba nhỏ thể hiện chút xíu ý muốn “ép đi học”, là nhóc sẽ lập tức cảnh giác, thậm chí còn nhận ra người kia không phải gia sư bình thường mà là “người kỳ kỳ”, rồi từ chối hợp tác ngay.
Thẩm Khanh hiểu được sự căng thẳng ấy, nên bắt đầu đứng từ góc độ của nhóc mà suy nghĩ.
Sau cùng cậu rút ra được một điều: Không đứa trẻ nào muốn bị người lớn dán nhãn là “không tốt”, hay “không bình thường”.
Dù bản thân rất mong Áo Áo chịu đi học, nhưng nếu để nhóc cảm thấy “ba nhỏ thấy mình không tốt”, thì đó chẳng phải điều đáng tự hào.
Dù rằng nhóc con chẳng hề phản kháng hay tỏ thái độ gì, nhưng nếu nghĩ kỹ thì trong lòng chắc cũng buồn lắm chứ.
Đặt mình vào vị trí của nhóc mà nghĩ, nếu là mình, chắc cũng sẽ thấy tủi thân, thậm chí bắt đầu hoài nghi bản thân, tự hỏi: “Mình có phải đứa trẻ không bình thường không?”
Mặc dù “Long thiếu gia bá đạo” nhà họ Cố chắc chắn sẽ không dễ dàng nghi ngờ bản thân đâu, nhưng mà Thẩm Khanh nghĩ đi nghĩ lại, thấy cũng chẳng cần thiết ép buộc như thế, chỉ là tạm thời không đi học thôi mà, nhóc con nhà mình vẫn hoàn hảo như cũ!
Thế là mới có chuỗi sáu “gia sư tinh anh” liên tiếp xuất hiện…
Cho đến tận bây giờ, Thẩm Khanh vẫn giữ nguyên suy nghĩ ấy.
Cậu tổng kết lại: “Dù sao thì nếu nhóc con thật sự tò mò về trường lớp, muốn thử lại lần nữa, thì mình đi. Còn nếu vẫn không thích thì để sau tính tiếp, hiểu chưa nào?”
“Dạ, nhóc hiểu rồiiii~!”
Hóa ra cậu bé cũng lanh lợi lắm, nghe cái là hiểu ngay ý của ba nhỏ.
Nhóc chớp chớp đôi mắt to tròn, hàng mi dài rủ xuống, rồi nghiêm túc hỏi:
“Nhưng nếu Áo… suốt đời cũng hổng muốn đi học thì sao?”
Ừm, chuyện hệ trọng như vậy, đương nhiên phải đặt giả thiết trước cho chắc!
Thẩm Khanh bình thản đáp: “Thì cũng chẳng sao mà. Mình học ở nhà thôi, dù sao ba lớn cũng nuôi nổi con mà~”
Nói xong còn rất tự nhiên mà vỗ vỗ tay của tổng tài bên cạnh, lại còn nheo mắt cười đưa tình nữa chứ.
Như thể vừa bắn ra một chiêu “thả thính” siêu cấp.
Cố Hoài Ngộ: “…”
Khóe mắt khẽ giật một cái.
Thẩm Khanh dứt khoát kéo tay Cố Hoài Ngộ qua, đặt tay của nhóc con vào lòng bàn tay ba lớn, sau đó lại phủ tay mình lên trên, đè chặt luôn một phát.
Rồi cậu lại nói tiếp: “Với lại, nhóc còn có anh hai mà, sau này Đoạt Đoạt cũng nuôi con nữa.”
“Ơ?” Áo Áo nghiêng đầu lần nữa, cảm thấy hình như có gì đó sai sai…
Nhưng mà hai tay nhỏ xíu bị kẹp giữa hai bàn tay to của hai người ba, vừa ấm vừa mềm, cảm giác an toàn dâng lên tận óc, nhóc lập tức quên luôn cái cảm giác sai sai kia là gì, trở lại trạng thái vui vẻ như thường ngày, cười khúc khích với ba nhỏ, còn tiện thể vung vẩy luôn đôi chân mũm mĩm.
Thẩm Khanh hỏi: “Giờ vui chưa nào?”
Áo Áo gật gù: “Vui ơi là vui!”
Thẩm Khanh lại bật cười, đôi mắt cong cong, bọng mắt nhỏ bên dưới cong thành hình lưỡi liềm:
“Thế còn muốn đi học nữa không nè?”
“Ưm…”
Áo Áo chống cằm ra vẻ suy tư: “Vấn đề này, Áo Áo cần nghĩ kỹ thêm đã!”
Ba nhỏ của cậu bé dường như rất hiểu ý con, lại xoa đầu bảo bảo một cái, dịu dàng nói:
“Vậy thì con cứ nghĩ kỹ đi, nghĩ xong rồi thì nói với ba nhỏ hoặc ba lớn nha.”
Cuối cùng, Thẩm Khanh xua tay “bảo” cậu nhóc: “Về ăn kem đi, để lâu nữa là chảy hết đấy.”
“Áo!”
Áo Áo đáp một tiếng rõ to, không đợi Thẩm Khanh bế xuống mà đã tự trượt khỏi đùi ba, lạch bạch chạy về chỗ ngồi ban nãy. Sau đó dang tay ra nhờ dì Trương bế lên ghế.
Vừa ngồi vững, Áo Áo bỗng nhớ ra chuyện gì đó liền tròn mắt:
“Ơ… Ba nhỏ chỉ nói ba lớn với anh nuôi được Áo Áo, thế ba nhỏ thì sao?”
Thẩm Khanh: “…”
Áo Áo nghiêng đầu, ánh mắt đầy hoài nghi: “Ba nhỏ không nuôi nổi Áo Áo hả?”
Thẩm Khanh vội vàng giải thích: “Ơ, ba nhỏ dĩ nhiên cũng nuôi được Áo Áo rồi!”
Với tài chính hiện tại của cậu, nuôi ba bố con cả đời không phải lo chuyện ăn mặc là chuyện hoàn toàn có thể!
Có điều là…
Thẩm Khanh… cố gắng giữ nụ cười, đành thú nhận: “Ba nhỏ chỉ là… mặc định mình thuộc nhóm cần được nuôi thôi.”
Áo Áo: “Hửm?”
Cố Hoài Ngộ ngồi bên cạnh khẽ ho một tiếng: “Khụ!”
Thẩm Khanh: “?! Ông lớn?!”
Cậu vội vã nhào tới vỗ lưng cho người ta. Nhưng chưa kịp chạm vào thì tay đã bị bắt lấy.
Thực ra Cố Hoài Ngộ không phải ho thật sự, chỉ là bị cậu chọc cười đến mức suýt hụt hơi.
Đúng lúc đó, cửa tiệm kem bị đẩy ra, kèm theo tiếng ồn ào. Là một cô gái trẻ cùng cậu con trai tầm năm sáu tuổi.
Xem ra thằng bé muốn vào tiệm đồ chơi bên cạnh mua đồ chơi, nhưng mẹ không đồng ý, thế là lăn ra đất ăn vạ ầm ĩ.
Người mẹ thì tỏ vẻ phớt lờ, mặc kệ con nằm ăn vạ, mình thì đẩy cửa tiệm kem đi vào gọi món.
Trong lúc thanh toán bằng điện thoại, cô ta quay đầu gọi ra ngoài:
“Muốn ăn vạ thì vào trong mà ăn, ngoài kia nóng vậy, cảm nắng bây giờ!”
“Còn nữa, con chắn ngay cửa người ta, thế người ta buôn bán thế nào?”
“Nếu bây giờ con không khóc nữa, mẹ còn có thể cân nhắc mua cho một phần.”
Sự thật chứng minh: Mỗi người dạy con mỗi kiểu, nhưng kết quả cuối cùng thì vẫn vậy.
Thằng bé đang gào rú bỗng im bặt, bật dậy như cái lò xo, chạy ngay tới tủ kem, reo:
“Mẹ ơi, con muốn vị này!”
Mua xong, hai mẹ con mới nhận ra tiệm kem đông kín, không còn chỗ trống nào.
Nhưng điều khiến người ta sững sờ nhất là… tiệm kem vốn là nơi người lớn dẫn trẻ con đi ăn, hoặc mấy đôi tình nhân, nhóm sinh viên trẻ lui tới. Thế quái nào hôm nay trong tiệm lại toàn là những người đàn ông to cao vạm vỡ?
Mà lại còn đồng loạt mặc vest lịch sự...
Tuy ai cũng cầm kem trong tay, nhìn có chút dễ thương một cách kỳ lạ.
Nhưng vẫn trông khá là đáng sợ!
Tiệm này là tiệm kem Ý, chứ không phải trụ sở mafia Ý thì đúng hơn?!
“Lại đây lại đây, chỗ này còn trống.”
Nhìn thấy hai mẹ con mặt mày bối rối, nhóm người bên bàn Lý Hồng lập tức đứng dậy, bê kem né sang chỗ khác.
Cô gái lúng túng: “Ơ thôi, các anh cứ ăn đi, bọn tôi sang bên cạnh cũng được…”
“Không sao mà, tới đây ngồi.” Lý Hồng cười nói.
Nhóm người bên anh cũng đứng dậy, mấy vệ sĩ ở bàn bên cạnh cũng nhất loạt đứng theo. Trong khoảnh khắc, tiệm kem như bị “những gã khổng lồ” chiếm lĩnh, tạo cảm giác che cả ánh sáng mặt trời.
Hai mẹ con khẽ rùng mình một cái.
Nhưng thằng bé thì rất nhanh đã chú ý đến Áo Áo và hai hộp kem đặt trước mặt cậu bé.
Lập tức thèm nhỏ dãi.
Còn người mẹ thì lúc này cũng thấy được đứa bé ngồi ở bàn kia.
… Trời ơi dễ thương quá!
Rõ ràng nhìn chỉ nhỏ hơn con mình chút xíu, sao mà đáng yêu thế chứ!
Mà cảm giác… sao cậu bé này quen mặt?
Ánh mắt cô ta dời sang người lớn ngồi đối diện đứa nhỏ, sau đó bỗng hét lên:
“Trời đất ơi, Thẩm Khanh!”
“… Là Thẩm Khanh đúng không ạ?!”
Thẩm Khanh: “Hả?”
Cố Hoài Ngộ đang nắm tay cậu thì lập tức ngẩng phắt đầu lên.
Cô gái hưng phấn lao tới, nhìn Thẩm Khanh chằm chằm:
“Trời ơi là anh thật đó! Không ngờ lại gặp được anh ở đây! Em từng theo đuổi anh đó nha!”
Thẩm Khanh: "???"
Tay đang bị Cố Hoài Ngộ nắm bỗng siết chặt.
Cậu hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra, lặng lẽ nhìn sang Cố Hoài Ngộ rồi lại nhìn cô gái và thằng bé đứng bên, lục tung ký ức cũng không ra nổi cô này là ai.
Cô ta cuống quýt giải thích: “A, không phải không phải, anh đừng hiểu nhầm! Tôi nói là theo đuổi thần tượng! Lúc anh mới debut tôi là fan nhan sắc của anh đó!”
Thẩm Khanh: … A!
Trời ơi, tí nữa hiểu lầm lớn! Hù chết cậu luôn!
Ai mà biết mấy ngày gần đây dấm chua nhà mình nổi tiếng lắm sao!
Thẩm Khanh lặng lẽ liếc Cố Hoài Ngộ một cái.
Chỉ thấy Cố tổng nhà ta khẽ nhướng mày, vẻ mặt xem chừng đã nguôi ngoai, cũng thả lỏng tay cậu ra.
Cố Hoài Ngộ nhìn Thẩm Khanh, ánh mắt vừa như trách móc, vừa lạnh lùng nghiêm nghị:
“Giải quyết đi, nếu là fan của em thì tự giải quyết cho gọn.”
Thẩm Khanh: “…”
Dù gì cũng đã rời khỏi showbiz được vài tháng, trong làng giải trí này tốc độ đào thải cực kỳ nhanh, mấy người cố gắng giữ nhiệt còn không chắc giữ được độ hot, huống hồ là cậu người chủ động rút lui.
Bình thường trước mặt mấy người khác thì còn có chút giữ ý, nhưng gặp dì xinh đẹp thì nhóc Áo Áo cứ gọi là thoải mái hết cỡ, dì bảo nhóc đáng yêu, là nhóc nghiêng đầu làm vẻ ngại ngùng.
Dì khen da nhóc trắng, là nhóc cố tình lắc lắc khuôn mặt nhỏ.
Dì khen mắt to lông mi dài, là nhóc chớp chớp đôi mắt to tròn rồi tặng thêm câu: “Dì xinh đẹp ơi, dì cũng xinh lắm đó nha!”
Dì xinh đẹp: "!!!"
Dì xinh đẹp lập tức quay sang hỏi Thẩm Khanh: “Nè, rốt cuộc bao giờ anh mới dắt con trai lên show thực tế vậy hả? Em đợi mấy tháng trời luôn rồi đó! À đúng rồi, cho em xin chữ ký được không?”
Thẩm Khanh: “…”
Chẳng là hồi trước từng có lần cậu bế nhóc Áo Áo xuất hiện trước ống kính.
Nhóc Áo Áo vừa ăn ảnh lại biết cách “quảng bá bản thân”, nên dân tình đoán già đoán non, mong ngóng Thẩm Khanh dẫn nhóc lên show thực tế.
Rồi mấy tháng trôi qua cái vèo, Thẩm Khanh bỗng dưng “biến mất” khỏi giới giải trí… chuyện này ngoài fan ruột chắc cũng chẳng ai nhớ nữa.
À, mà có khi fan ruột chắc là fan của Áo Áo ấy chứ!
Thẩm Khanh nghiêm túc hỏi: “Bạn muốn xin chữ ký của tôi, hay là của nhóc nhà tôi?”
“Dĩ nhiên là của anh rồi.” Cô gái cười ngượng, “Nhóc nhà anh còn nhỏ vậy chắc chưa biết ký tên đâu ha…”
“Áo Áo biết đó nha!”
“Ủa? Thật hả?”
Nhóc Áo Áo chống nạnh, ưỡn ngực tí hon đầy tự hào: “Là thật đó!”
Chữ ký của nhóc là hôm qua vừa học được khi chạy vô phòng tranh làm phiền ba nhỏ. Ba nhỏ đang vẽ thì tiện tay dạy luôn cho nhóc một chữ ký cách điệu, là chữ “Áo” được thiết kế riêng.
Bộ khẩu (口) thì thật to, nét móc giữa và nét phẩy cuối được kéo dài, còn các nét còn lại thì tròn trịa mềm mại, nhìn vào là liên tưởng ngay tới một đứa trẻ dang tay dang chân, há to miệng như sắp “oa oa” đòi ăn, sống động vô cùng.
Áo Áo vẫn chưa biết cái gì gọi là “dễ thương chết người”, chỉ biết đây là chữ ký ba nhỏ thiết kế riêng cho mình, mà có “chữ ký riêng” thì ngầu hết chỗ chê, nên cậu nhóc dành hẳn buổi chiều luyện viết chữ đó.
Hôm nay vừa hay được đem ra áp dụng.
Giấy bút? Có hết.
Dù sao có chú Lý với các chú khác ở đây, nhóc muốn cái gì là có ngay trong vòng một nốt nhạc.
Khi nhóc cầm bút viết ra chữ “Áo” to đùng đang há miệng kêu thì dì kia sững sờ, trời ơi, nhớ được từng đó nét đã giỏi rồi, vậy mà nhóc còn biết cầm bút thật sự viết ra chữ dễ thương muốn xỉu.
Biết chữ ký này là do Thẩm Khanh thiết kế thì cô gái kia càng thêm sững sờ, không phải Thẩm Khanh là “bình hoa di động” chẳng biết làm gì ngoài đẹp trai hay sao?
Hóa ra là có năng khiếu nghệ thuật hẳn hoi?!
Hay là… dạo này biến mất khỏi giới là để đi học thêm về nghệ thuật?
“Ba nhỏ của con siêu giỏi đó nha!”
Nhóc Áo Áo tiếp tục ưỡn ngực tự hào:
“Chữ ký của anh trai con cũng là ba nhỏ thiết kế đó!”
Hở? Còn có anh trai nữa á?!
Cô gái hơi choáng váng, nhưng ngại không dám hỏi thêm. Cô cẩn thận cất chữ ký nhỏ nhắn đáng yêu kia đi, rồi quay lại nhìn Thẩm Khanh:
“Vậy… anh ký cho em cái nữa nha?”
Dù gì thì gì, cô vẫn là fan nhan sắc của Thẩm Khanh mà!
Mặc dù Thẩm Khanh đã có chồng…
Dù mới nãy sau khi cô lỡ lời nói từng theo đuổi Thẩm Khanh, người đàn ông đi bên cạnh Thẩm Khanh đã lập tức kéo giãn khoảng cách giữa họ…
Nhưng mà trước đó thì rõ ràng họ nắm tay nhau mà!
Cô gái có mắt, cũng từng theo đuổi idol, nên hiểu liền, hai bàn kia rõ ràng là vệ sĩ bảo vệ Thẩm Khanh và người đi cùng!
Cũng may là cô thích cả nhóc Áo Áo, không thì với số lượng vệ sĩ thế kia chắc bị “chôn vùi” luôn rồi…
…Ủa, con mình đâu rồi?
Cô gái cúi xuống nhìn thì thấy thằng bé nhà mình đang bám lên bàn nhà người ta, chằm chằm nhìn Áo Áo, hỏi:
“Kem của cậu là vị gì thế?”
Áo Áo đáp: “…Ba nhỏ gọi cho Áo Áo vị kiwi với… sô-cô-la mâm xôi!”
Tuy chưa biết kiwi là gì, mâm xôi là cây gì, nhưng trí nhớ của Áo Áo đỉnh cao, y như ghi âm lại lời ba nhỏ gọi món vậy.
Thằng nhóc đang bám bàn kia mắt sáng rỡ: “Wow sướng ghê! Mình cũng muốn ăn sô-cô-la!”
“Cho bạn nè.”
Dù đối phương chưa hề đòi hỏi, Áo Áo vẫn chủ động đưa tay béo tròn đẩy phần sô-cô-la về phía thằng bé kia:
“Cho bạn ăn đó.”
“Hả?” Thằng bé kia ngơ ngác: “Cậu cho thật luôn hả??”
Dù không biết giá cả, nhưng ai mà chẳng biết kem handmade thì mỗi hộp chỉ có một viên thôi.
Một viên chưa chắc đủ mình ăn mà cậu bé này còn chia cho người khác…
“Ừa.”
Áo Áo còn không hiểu tại sao lại không thể cho.
“Ba nhỏ nói có đồ ngon phải biết chia sẻ đó.”
“À, Áo Áo mới dùng muỗng xúc bên nửa này thôi nha, bên kia chưa động gì đâu, bạn ăn đi, đừng ghét Áo Áo nha!”
Cô gái nghe thấy thế, không kìm được quay sang nhìn Thẩm Khanh.
Ban đầu theo đuổi Thẩm Khanh chẳng qua vì mê nhan sắc, là kiểu “mặt đẹp là được, cái khác không quan tâm”.
Dù mạng xã hội đồn cậu này chỉ là một bình hoa, nhân phẩm cũng… hên xui, có nhiều “drama” với bạn bè đồng nghiệp.
Nhưng mà… giới giải trí mà, thật giả khó đoán. Với cô thì chỉ cần đẹp trai là đủ.
Song giờ được chứng kiến tận mắt cách nuôi dạy con của Thẩm Khanh, trong lòng cô không khỏi đặt một dấu hỏi lớn.
Cô cũng là mẹ, nên càng biết rõ: một đứa trẻ nhỏ mà biết chia sẻ một cách tự nhiên như vậy, chắc chắn là do từ nhỏ đã được dạy dỗ kỹ, lại thêm ba mẹ không keo kiệt nên con mới rộng rãi vậy.
Đã thế còn biết để ý đến cảm xúc của người khác, chia kem còn nói rõ là “chưa động tới bên kia, bạn cứ ăn đi, không sao đâu”, trời đất, giáo dục thế này phải gọi là quá đỉnh!
Đúng rồi, mạng từng đồn đoán về người yêu của Thẩm Khanh, nói đủ thứ nào là làm cha dượng cho người ta, nào là cưới đại gia đáng tuổi cha…
Nhưng mà…
Dù không dám nhìn kỹ, cô vẫn thấy rõ người đàn ông ngồi cạnh Thẩm Khanh, tay đeo nhẫn đôi, rõ ràng là ông xã chính hiệu của cậu, vừa trẻ vừa có khí chất “tổng tài lạnh lùng bá đạo”.
Mà còn trẻ thật chứ đùa! Có khi còn nhỏ tuổi hơn cả cô!
Chắc chắn không phải “ông chú” gì cả!