Sư tôn tỏa sáng: Màn phản đòn kinh ngạc

Sau Khi Cá Mặn Làm Bố Của Nhóc Gà Con Học Hành Như Điên

Sư tôn tỏa sáng: Màn phản đòn kinh ngạc

Sau Khi Cá Mặn Làm Bố Của Nhóc Gà Con Học Hành Như Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là lần thứ hai Thẩm Khanh tham gia một sự kiện liên quan đến bộ phim, và cậu lại xuất hiện trong trang phục cổ trang.
Mặc dù có rất nhiều phóng viên đến đưa tin, nhưng vì đây là buổi gặp gỡ người hâm mộ theo kiểu trò chuyện nhỏ, nên tất cả diễn viên đều phải ăn mặc giống nhân vật của mình nhất có thể. Bởi vậy, việc cậu diện đồ cổ trang không phải để gây chú ý, mà là... theo quy định bắt buộc.
Thế nhưng, khi Thẩm Khanh bước ra sân khấu với bộ bạch y thướt tha, cậu lại toát lên một khí chất phi phàm.
Về vóc dáng, Thẩm Khanh sở hữu thân hình cao ráo, vòng eo thon gọn, vai xuôi tự nhiên, bước đi nhẹ nhàng như làn gió thoảng.
Khuôn mặt cậu càng khiến người ta phải chú ý: ngũ quan tinh tế, làn da trắng mịn như thoa kem, đôi mắt đen láy lấp lánh như giọt mực, toàn thân toát lên một khí chất nhẹ nhàng nhưng nổi bật đến khó tả.
Ban đầu, giới truyền thông đến đây chủ yếu để chụp ảnh các diễn viên chính khác. Nhưng ngay khi Thẩm Khanh xuất hiện trên sân khấu, tất cả ống kính đều đồng loạt quay về phía cậu, như thể radar bắt sóng thần tượng, điên cuồng chụp ảnh tới tấp.
Ngay cả những người hâm mộ của các diễn viên khác, dù đang cầm lightstick mang tên thần tượng của mình, cũng không kìm được mà giơ điện thoại lên chụp lia lịa.
“Ơ đây là... Sư tôn?!”
“Trời đất ơi, Sư tôn đẹp dã man, đúng là nhan sắc đỉnh cao!!!”
“Tôi đến đây để cổ vũ cho nhà Hàn Nghệ nhé, nhưng phải thú nhận là trước khi tới cũng hơi hóng xem Thẩm Khanh sẽ lên sân khấu trông ngốc nghếch đến mức nào... Không ngờ...”
“Thầy Thẩm lên sân khấu bưng tà áo bằng một tay, động tác gọn gàng dứt khoát, khí chất đúng chất nữ cường, à không, nam thần!!”
“Không chỉ thần thái đâu, ánh mắt còn y hệt trong phim... Không, phải nói là y hệt trong tưởng tượng của tôi về Sư tôn ấy! Nghiêm nghị, cấm dục mà vẫn dịu dàng!”
“Aaaaaa cái ánh mắt đó làm tim tôi muốn bùng cháy!! Đây đúng là phiên bản sống của Sư tôn rồi còn gì! Trước đây từng coi mấy phim khác của Thẩm Khanh, lúc đó ánh mắt và biểu cảm đều hơi ‘quá đà’ cơ... nên tôi không kỳ vọng gì nhiều cho buổi gặp mặt này đâu… Ai ngờ bất ngờ kinh khủng luôn!!”
“Tôi cũng vậy đó, mà trời ơi bất ngờ dễ sợ! Tiên nhân hạ phàm rồi!”
Đáng lẽ sau khi giới thiệu xong vai diễn cuối cùng là Thẩm Khanh, MC sẽ chuyển sang tiết mục tiếp theo ngay.
Nhưng vì phản ứng quá mạnh mẽ từ khán giả, MC đã nhận được chỉ thị từ ê-kíp:
“Thôi, đừng vội. Cứ quay lâu thêm chút nữa đi!”
Lý do là bởi từ khi phim lên sóng, vai sư tôn vốn được ê-kíp định hướng là nhân vật “chính diện hot trend”, vậy mà lại... trở thành người đầu tiên bị cư dân mạng chỉ trích thậm tệ. Bao nhiêu chủ đề truyền thông đã được chuẩn bị sẵn cũng thất bại theo, ê-kíp gần như đã định buông xuôi.
Dù sao thì thời thế cũng đã khác. Nam nữ chính bây giờ đều là những “ông lớn bà lớn” trong giới giải trí, tự thân đã có sức hút lớn. Nhà sản xuất đương nhiên ưu tiên dồn tài nguyên quảng bá cho hai người họ.
Thế nhưng! Hôm nay Thẩm Khanh vừa xuất hiện với tạo hình cổ trang, đẹp đến mức khiến cả hội trường chết lặng.
Không ai ngờ được! Mọi ánh mắt đều bị hút chặt không rời.
Ê-kíp tất nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội “hút traffic” ngàn vàng này. Huống hồ gì chính PD (đạo diễn sản xuất) của sự kiện còn bị “mê hoặc” bởi vẻ ngoài của Thẩm Khanh, nên cũng không muốn vội tắt ánh đèn sân khấu.
May mắn thay, MC là người có kinh nghiệm, sau khi nhận được tín hiệu, liền lập tức thay đổi hướng, tiến về phía Thẩm Khanh và đưa ra vài câu hỏi nhỏ để khuấy động không khí.
Toàn là những câu hỏi dễ thương, kiểu như: “Hôm nay sao mà anh đẹp thế này?”
“Anh có thường xuyên tập thể dục không?”
“Nghe nói gần đây anh hơi tăng cân, nhưng vóc dáng lại cân đối hơn nữa. Giống như có người đã giúp anh chỉnh dáng vậy. Anh làm thế nào để giữ được thân hình như vậy?”
Thẩm Khanh đáp từng câu một.
Phong thái của cậu vẫn y hệt vị sư tôn lãnh đạm, tóc búi cổ trang, giọng nói trong trẻo, phát âm rõ ràng, tốc độ chậm rãi. Thỉnh thoảng cậu còn nhẹ nhàng buông vài câu bông đùa.
Thật kỳ lạ. Dù có pha trò, hình tượng sư tôn vẫn không hề bị “vỡ”.
Ngược lại, người hâm mộ lại cảm thấy: “Ồ, vậy mới đúng chứ, sư tôn sống động quá trời!”
Máy quay và máy ảnh vẫn hoạt động liên tục. Thẩm Khanh càng nói, khán giả càng cảm thấy như có làn gió xuân phả vào mặt.
Buổi họp fan này vốn được phát trực tiếp trên toàn mạng, dưới sân khấu đã xôn xao, trên mạng còn náo nhiệt hơn gấp bội.
Do ảnh hưởng của góc quay, người xem livestream ban đầu không cảm nhận được vẻ đẹp “sốc tận óc” như ở hiện trường.
Vì thế, khi Thẩm Khanh mới xuất hiện, có khá nhiều bình luận chê bai.
Nhưng không hiểu sao... từ lúc nào những lời khen cậu bắt đầu nhiều lên.
Khi những hình ảnh gốc, video tại hiện trường bắt đầu được người hâm mộ và truyền thông đăng tải, livestream cũng tràn ngập những bình luận khen ngợi thần thái, khí chất của cậu, đúng là một “mỹ nhân cổ trang”!
Trong lúc đó, nam phụ Phương Hàn Nghệ, người đứng cạnh Thẩm Khanh, cũng rất cố gắng tìm cơ hội để xuất hiện trên hình.
Lần đầu là khi MC đặt câu hỏi, hắn ta đã nhanh chóng giành lời trả lời trước, định thu hút sự chú ý về phía mình.
Nhưng mà... khán giả còn đang say mê Thẩm Khanh, ai mà rảnh để ý Phương Hàn Nghệ chứ? Ngoại trừ những người hâm mộ trung thành của hắn, cả truyền thông lẫn người xem đều hoàn toàn bỏ qua.
Lần thứ hai, Phương Hàn Nghệ đợi Thẩm Khanh trả lời xong một câu, rồi giả vờ thân thiết, kể lể một chuyện “dở khóc dở cười” mà Thẩm Khanh từng gặp trên phim trường.
Kết quả? Không ai thấy Thẩm Khanh xấu hổ cả, trái lại còn bảo “sư tôn dễ thương quá trời~”.
Thêm vào đó, việc Thẩm Khanh thoải mái thừa nhận mà không né tránh càng khiến mọi người yêu quý cậu hơn. Câu chuyện lại đẩy sự chú ý trở về chỗ cũ.
Livestream càng lúc càng có nhiều bình luận. Khu vực “bỏ phiếu hỏi đáp diễn viên” cũng bắt đầu bị người hâm mộ của Thẩm Khanh chiếm lĩnh.
MC suýt nữa quên cả chương trình, chỉ muốn ở lại phỏng vấn thêm vài câu nữa cho thỏa lòng.
Sau đó, phần giao lưu chính thức với người hâm mộ bắt đầu. Các diễn viên lần lượt ngồi xuống, bắt đầu tương tác theo kịch bản đã định.
Chủ đề trò chuyện đa phần vẫn xoay quanh nam nữ chính. Còn Thẩm Khanh thì giống như trong buổi họp báo đầu tiên, ngồi yên lặng lắng nghe, không hề giành mic.
Camera phần lớn chỉ tập trung vào dàn vai chính, người hâm mộ trên livestream muốn nhìn Thẩm Khanh cũng khó, chỉ khi máy quay lia rộng mới thấy chàng trai mặc đồ trắng với khí chất tiên khí lượn lờ, ngồi ở góc ngoài cùng.
Dù bị camera bỏ qua, Thẩm Khanh vẫn giữ dáng ngồi ngay ngắn, tập trung theo dõi phần giao lưu bên kia. Cậu có phong thái bình tĩnh, khí chất thanh tao, trong trẻo như gió núi.
Khán giả tại hiện trường thì nhìn thấy rõ từng chi tiết.
Họ nhanh chóng đăng ảnh và clip của Thẩm Khanh lên mạng.
Cũng bởi vì cậu... đẹp quá trời đất. Chỉ ngồi yên đó thôi mà dáng điệu, biểu cảm đều toát ra thần thái sư tôn vô tư vô ngã y như trong phim.
Vì thế, ngay cả những người không phải fan cũng cầm điện thoại quay lia lịa. Hashtag #SưTônThẩmKhanh bắt đầu leo top trên Weibo.
[Hu hu, ghen tị quá đi mất! Mấy chị em nào đi hiện trường đúng là có phúc thật! Ê-kíp ơi, cho tụi em thêm chút thời lượng của sư tôn được không?!]
[Lúc đầu tôi còn nghĩ sao cameraman thiên vị vậy, quay mỗi sư tôn kỹ ghê. Ai ngờ là do... mấy phút sau hết được xem nữa! Trời đất ơi!]
[Mau vào trang chủ Weibo chính thức mà coi! Nhiều chị em post ảnh gốc Thẩm Khanh lắm, đẹp đến sững sờ luôn á!!]
[Thấy rồi! Anh ấy đúng là “bình hoa” đẹp nhất tôi từng thấy!]
[Ủa mà đừng gọi ảnh là bình hoa chứ, xúc phạm quá.]
[Mà ảnh đúng là bình hoa mà? Tuy giờ thần thái khá hơn rồi nhưng mà cũng chưa có kỹ năng gì đặc biệt.]
[Tôi thì thấy ảnh có cố gắng đó. Nhớ hồi trước vai gù cổ và rụt vai kinh khủng lắm, giờ thẳng thớm đẹp trai hẳn.]
[Chuẩn, Thẩm Khanh bây giờ đẹp hơn nhiều. Không phải đẹp ở mặt, mà là ở thần thái, khí chất đổi khác rồi.]
[Ủa mấy người là fan thuê à? Mới có nửa tiếng mà phân tích được cả khí chất thần thái gì luôn hả?]
[Tôi không phải fan, nhưng tôi đang ở hiện trường luôn nè. Vô coi Weibo tôi đi, tôi post cả video rồi. Chỉ cần nửa tiếng là nhìn ra sự thay đổi liền.]
Trong lúc cư dân mạng vẫn đang cãi nhau sôi nổi, phần đầu của buổi gặp gỡ người hâm mộ cũng kết thúc.
Hoạt động tiếp theo là tái hiện một phân cảnh nổi bật trong phim, do chính các diễn viên biểu diễn trực tiếp.
Phân cảnh nào thì... phải rút thăm mới biết.
Sau khi rút thăm xong, cặp nam nữ chính phải tái hiện một cảnh siêu hài hước ở giữa phim, kèm theo màn nữ chính “thả thính” nam chính đậm chất phim thần tượng.
Còn cặp nam phụ và nữ phụ thì phải diễn lại đoạn “giữa mưa bom bão đạn, anh cản kiếm che thân em”, rồi sau đó là màn “trai tài gái sắc, tình chàng ý thiếp”, rất tình tứ, rất ngôn tình.
Hai cặp diễn viên này phối hợp ăn ý, diễn theo đôi. Nhưng chỉ có tổ hợp của Thẩm Khanh là hơi... đặc biệt. Vì trong phim mới chiếu được một nửa, nên tuyến tình cảm của nam ba và nữ ba vẫn chưa rõ ràng, tương tác cũng ít, thành ra hai người phải diễn riêng, mỗi người solo một phân cảnh.
Nữ ba trong phim là cô sư muội lí lắc đáng yêu, cảnh cần diễn lại thì lại phải nhờ đến sự phối hợp của nữ chính và nữ phụ.
Hai nữ diễn viên còn lại cực kỳ vui vẻ, lên sân khấu lần nữa cũng đồng nghĩa với việc có thêm thời gian xuất hiện, ai mà từ chối cho được!
Thế là sau khi hai cặp đôi hoàn thành phần diễn lại, hai nữ chính lại được mời lên sân khấu lần nữa.
Màn biểu diễn của ba nữ diễn viên có thể nói là đỉnh cao, vừa đẹp vừa có diễn xuất, khiến cả khán đài nổ tung những tràng pháo tay.
Và cuối cùng... là phần của Thẩm Khanh.
Tại sao lại để Thẩm Khanh biểu diễn cuối cùng?
Một là vì cậu chỉ là nam ba.
Hai là vì quá xui xẻo. Cậu rút trúng cảnh đánh nhau ở tập năm, cảnh từng bị khán giả soi mói, chê bai thậm tệ!
MC thì ra sức giải thích: Vì cảnh này cần treo dây cáp, phải ôn lại động tác võ thuật, mất thời gian chuẩn bị nên mới xếp sau cùng.
Khán giả và truyền thông nghe xong cũng gật gù thông cảm.
Dù sao phim cũng đã quay từ hai năm trước, diễn viên không phải võ sư chuyên nghiệp, Thẩm Khanh lúc ấy tuy có tự mình đóng một số pha hành động, nhưng qua từng ấy thời gian, quên mất vài động tác cũng là chuyện bình thường.
Mà nói thật, bắt diễn viên biểu diễn võ thuật trực tiếp tại fan meeting đúng là cực kỳ khó.
Vì ở phim trường còn có thể NG (quay lại). Ở đây thì sao? Không có NG.
Không làm được – thất bại.
Làm xấu – thất bại.
Làm sai – thất bại hoàn toàn.
Vì sẽ bị phát sóng trực tiếp trước hàng vạn người.
[Thảm thật sự, tôi nghi Thẩm Bình Nhi bị chơi xỏ. Không chừng hồi đóng phim đã đắc tội ai trong đoàn rồi! Sao tự nhiên rút trúng cảnh đánh nhau?]
[Nhìn cái dáng người yếu ớt kia, trong phim toàn dùng thế thân, giờ lại bắt diễn trực tiếp. Chưa đủ nhục nhã sao?]
[Cảnh đánh võ lại còn phải treo cáp! Đến cả người có kinh nghiệm như Phương Hàn Nghệ cũng chưa chắc làm được mượt mà, đúng là xui xẻo tận mạng.]
Nhiều người mong Thẩm Khanh làm trò cười, nhưng đồng thời cũng không khỏi cảm thán: đúng là “trúng vé tử thần”, đen đủi thật.
MC cũng tranh thủ dọn đường dư luận, khuyên nhủ: “Buổi gặp mặt này chủ yếu để vui là chính, em chỉ cần khiến mọi người cười vui là được, không cần đánh đẹp đâu.”
Nói trắng ra là giảm yêu cầu, miễn sao khán giả cười là được. Có vụng về một chút cũng không sao, miễn dễ thương.
Thẩm Khanh cực kỳ phối hợp, không cãi nửa lời, còn mỉm cười nhã nhặn pha chút nghịch ngợm, đùa lại:
“Lát nữa nếu tôi làm không tốt, chắc lại phải phiền anh ra che bớt giúp tôi đấy.”
MC cười đến gập bụng.
Câu nói đùa này khiến khán giả cả trong hội trường lẫn livestream đều bật cười.
Dù mặc đồ sư tôn, nhưng suy cho cùng thì cậu vẫn chỉ là một chàng trai hơn hai mươi tuổi mà thôi.
Khi không nói chuyện, Thẩm Khanh toát lên khí chất sư tôn rực rỡ, nghiêm nghị, thanh cao, không vướng bụi trần.
Nhưng khi hoạt động, nói đùa thì cậu lại trở thành một mỹ nhân trẻ trung, sinh động, khiến người xem không hề cảm thấy “OOC”. [OOC: Out of character: làm điều gì đó không theo tính cách nhân vật đang nhập vai]
Người hâm mộ vốn đã mê sư tôn, giờ lại càng thích Thẩm Khanh hơn.
Đúng lúc ấy, Phương Hàn Nghệ, người đã diễn xong từ nãy, lại quay lại sân khấu, với tư thế của một tiền bối tốt bụng, ra chỉ đạo cho Thẩm Khanh vài chiêu.
Hắn ta tuy không xuất thân từ võ thuật, nhưng nhờ gương mặt góc cạnh, nam tính, từng bị chê “không hợp cổ trang” nên đã quyết định chuyển hướng thành “người đàn ông biết đánh”.
Bởi vậy, lời khuyên của hắn cũng không có gì ghê gớm, chủ yếu là mấy câu như “đừng căng quá”, “giữ chắc cơ bụng lúc bay trên dây”...
Nghe thì có vẻ “giá trị”, nhưng nội dung thật ra rất chung chung.
Dù vậy, MC vẫn không quên khen: “Thật là ấm áp, đồng nghiệp mà quan tâm nhau như vậy hiếm lắm!”
Thẩm Khanh cũng rất hiểu chuyện, dù bên kia nói hơi dài, cậu vẫn gật đầu chăm chú, lúc thì mỉm cười, lúc thì nghiêm túc lắng nghe, rất lễ độ.
Màn “huynh đệ tình thâm” này lập tức lọt vào ống kính của các phóng viên.
Chỉ là Phương Hàn Nghệ nói hơi lâu.
Khán giả tại chỗ và trên mạng bắt đầu thấy sốt ruột.
Rất nhiều người vốn không biết Thẩm Khanh là ai, chỉ nghe đồn có một “nam thần bình hoa” sắp diễn đánh võ trực tiếp nên mới mò vào xem, hóng được một trận cười.
Ai cũng muốn thấy Thẩm Khanh hoặc tỏa sáng bất ngờ, hoặc bị ngã sấp mặt. Tình cảm huynh đệ gì đó, để sau đi!
Cuối cùng, có lẽ đạo diễn cảm nhận được bầu không khí đang tụt dốc, MC được nhắc nhở, lập tức chen lời, nhắc khéo Phương Hàn Nghệ dừng lại.
Phương Hàn Nghệ lúc này mới sực tỉnh, bối rối nhìn vào máy quay, sau đó cúi đầu xin lỗi.
Khán giả đang bực bội nhưng thấy hắn phản ứng dễ thương thì cũng mềm lòng, tha thứ ngay.
[Thật ra chắc Thẩm Bình Nhi không biết bay dây, nên Hàn Nghệ mới nói kỹ vậy! Người gì đâu mà tốt bụng ghê luôn á!]
[Tôi thấy Hàn Nghệ chỉ là lo cho đồng đội thôi mà. MC cũng đâu gấp gì đâu, sao mấy người cứ soi mói?]
[Thẩm Bình Nhi là loại “trang trí biết đi”, lúc quay chắc làm tốn bao công sức cả đoàn. Mà Hàn Nghệ vẫn kiên nhẫn giúp đỡ, tôi cảm động quá!]
Trong khi cư dân mạng vẫn đang cãi nhau sôi nổi, Thẩm Khanh chính thức bước ra sân khấu.
Và ngay lập tức mọi người đều im lặng.
Cậu của vài phút trước còn nói đùa, giờ lại trở về trạng thái sư tôn lạnh lùng cấm dục, ánh mắt sắc như dao, khí chất ngút trời.
Một thân áo trắng, dáng người gầy gò, thẳng tắp như cây tùng.
Trên vai là thiên hạ, trong tim là nhân gian.
Bên ngoài cứng rắn như đá, bên trong mềm mại như nước.
Một vị sư tôn gầy gò nhưng kiên cường, gần như không thể phá vỡ.
Dù đứng trên sân khấu có hơi chật hẹp và lụp xụp, nhưng khí chất của Sư tôn vẫn không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Ngay khi MC vừa hô bắt đầu, sư tôn liền động thủ.
Áo trắng bay bay, dáng vẻ sạch sẽ không dính chút bụi trần, đối mặt với mấy sát thủ Ma tộc đeo mặt nạ, biểu cảm của Sư tôn vẫn cực kỳ bình tĩnh, thần thái như quý tộc, khí chất không thể chê vào đâu được.
Sư tôn rút kiếm ra giao đấu với hai tên mặc đồ đen trước, dù đang phát chậm, nhưng vẫn có thể thấy rõ từng đường cơ bắp tay đều có lực, tư thế vững vàng, đến sợi tóc cũng phối hợp diễn xuất.
Ngay sau đó, Sư tôn xoay người tránh được một kiếm đâm tới từ tên thứ ba.
Rồi hai chân khẽ điểm, hai tay dang ra, dây treo bay vút lên, đưa người cậu lên cao khỏi mặt đất.
Dù sân khấu đơn sơ, không có quạt gió hay kỹ xảo hỗ trợ, nhưng chàng thiếu niên áo trắng với khuôn mặt trắng như tuyết ấy vẫn tóc bay phấp phới, áo choàng tung bay đẹp đến nao lòng.
Đứng lơ lửng giữa sân khấu, không phải kiểu treo dây lủng lẳng...
Mà giống như… Cậu thật sự biết bay vậy!
Đến cảnh này rồi thì chẳng ai còn tiếc nuối, không ai thở dài xót thương cho thầy vì phải diễn trong sân khấu xập xệ nữa, cũng không ai hóng drama Sư tôn bị xấu hổ nữa luôn.
Khán phòng im phăng phắc.
Nhưng trong livestream thì bình luận nổ như bom:
[Trời ơi cái thần thái, cái dáng người kia, ai nói thầy diễn dở vậy???]
[……Tuyên bố luôn: đây là vợ mới của tôi! Mặc kệ trước kia thầy có phốt gì, tôi chỉ tin vào mắt mình! Vợ ơi em đỉnh quáaaaa!]
[Tôi cũng mê! Gương mặt thì đỉnh, động tác thì siêu mượt, ôi tôi chết chìm trong nhan sắc và thần thái của thầy rồi, khóc òa!]
[HAHA tôi cười xỉu, Phương Hàn Nghệ nãy giờ thao thao bất tuyệt giảng giải cho thầy, kết quả chả có cái nào dùng được. Thầy diễn phát là đỉnh luôn, đánh nhau vừa mượt vừa tiên khí, Phương Hàn Nghệ có làm nổi không hả?]
Ngay lúc đó, Sư tôn lại hạ cánh từ trên cao xuống.
Tuy là rơi thẳng xuống, nhưng người vẫn phối hợp theo tốc độ của dây cáp, thực hiện động tác đáp đất cực kỳ nhẹ nhàng, như thể chân không chạm đất vậy!
Trên sân khấu, đến cả diễn viên mặc đồ đen diễn cùng với cậu cũng bị cậu làm cho ngây người, không biết nên tiếp tục diễn thế nào.
Thẩm Khanh thì chẳng lấy làm phiền, một tay múa một đóa kiếm hoa, thân kiếm sắc bén, mũi kiếm thẳng tắp chỉ về một góc trên sân khấu.
Động tác của cậu dừng lại.
Trường quay lại yên tĩnh một lần nữa.
Chàng thanh niên đứng thẳng tắp như cây tùng bách, đường nét cằm rõ ràng, khuôn mặt tuấn tú mà ánh mắt kiên nghị.
Tất cả mọi người đều chăm chú nhìn cậu, như thể quên cả thở.
Trong không gian yên ắng của sân khấu, Thẩm Khanh hơi ngước mắt, chậm rãi nhìn về hướng mũi kiếm đang chỉ.
Mà nơi ấy chính là chỗ của Phương Hàn Nghệ.
Phương Hàn Nghệ không nhịn được mà rùng mình một cái.
Chỉ trong khoảnh khắc, hắn ta cảm giác người đang đứng đối diện mình không phải Thẩm Khanh, mà là vị sư tôn trong phim được vạn người kính ngưỡng, cao cao tại thượng.
Cho đến giây sau, chàng thanh niên hơi nhếch môi, nở một nụ cười nhạt nhưng là kiểu cười lạnh lùng, đầy cảnh cáo.
Phương Hàn Nghệ: “Không thể nào!…”
Hắn gần như buột miệng thốt lên, đến khi ánh đèn flash chiếu vào mặt mới sực tỉnh, lập tức ngậm miệng không nói nữa.
Nhưng biểu cảm sững sờ và không thể tin nổi của Phương Hàn Nghệ vẫn không thể giấu được, khán giả và truyền thông bắt đầu xì xào bàn tán.
Phương Hàn Nghệ nói “không thể”, là cái gì không thể?
Mặc dù Thẩm Khanh không tự mình “tẩy trắng” hình ảnh, cũng không dùng chiêu trò marketing hay tạo scandal.
Nhưng vẫn câu nói đó: cậu có tiền, có tài nguyên!
Thậm chí Thẩm Khanh không cần tự đi điều tra, ngay từ khi có người định giẫm lên “phu nhân” để trèo lên thì tin tức đã tự động bay đến tai Cố tổng.
Vậy nên Thẩm Khanh cũng biết chuyện Phương Hàn Nghệ từng liên hệ với bên sản xuất, muốn biểu diễn một màn đánh võ treo dây ngay tại hiện trường.
Phương Hàn Nghệ vốn theo phong cách đó, muốn mượn dịp này biểu diễn một pha hành động để tăng độ nổi tiếng cũng không có gì sai.
Nhà đài cũng cần tuyên truyền, diễn viên tự nguyện thì tổ chương trình tất nhiên rất vui, vì vậy mới dựng sẵn dây treo ở đây, lại còn chuẩn bị vài diễn viên đóng thế để phối hợp.
Chỉ tiếc là trời tính không bằng người tính, Phương Hàn Nghệ tuần trước đi quay show thì bị thương ở chân.
Kế hoạch biểu diễn ban đầu, tan tành mây khói.
Nhưng dù thế, Phương Hàn Nghệ vẫn chưa chịu bỏ qua cơ hội…
Hắn ta lại nhìn về phía Thẩm Khanh.
Thì ra, Phương Hàn Nghệ đã thuyết phục được phía sản xuất và lén lút “thăm hỏi” bên hậu trường, để chắc chắn rằng lá thăm Thẩm Khanh rút ra sẽ là biểu diễn một màn đánh võ trực tiếp.
Thẩm Khanh vốn không phải diễn viên võ thuật, cũng không phải dân chuyên chính quy, chỉ là một “bình hoa di động”, có đánh dở cũng chẳng ai nói gì.
Thêm nữa là cậu từng bị toàn mạng ném đá vì tư thế không tốt, khí chất không ra dáng sư tôn, độ hot cũng không bùng lên nổi, nên đoàn phim cũng định nhân dịp này thử hướng “đi con đường ngốc ngốc cũng có thể đáng yêu” xem sao, biết đâu lại nổi.
Thế là gật đầu đồng ý.
Mà mục đích thực sự của Phương Hàn Nghệ chính là lấy Thẩm Khanh ra làm bia, dìm người khác để nâng mình lên.
Ngay cả màn “chỉ điểm” lúc nãy trước khi diễn cũng là một phần trong kế hoạch của hắn ta, cố ý để “ăn ké” ống kính.
Hơn nữa ngay trước khi Thẩm Khanh biểu diễn, mạng đã đột ngột xuất hiện vô số bình luận tâng bốc Phương Hàn Nghệ đánh đẹp, lại còn hết mình vì vai diễn.
Tất cả những chi tiết này, Thẩm Khanh đều biết cả.
Cậu không định tự đi “tẩy trắng” khả năng diễn xuất của mình.
Nhưng không có nghĩa là cậu sẽ để yên cho người khác đạp lên mình để đi lên.
Cậu tự cố gắng không được à? Sao cứ phải lấy tôi ra làm nền?
Là người bị giẫm đạp, nếu còn không tỏ thái độ thì không phải rộng lượng, mà là hiền quá mức rồi.
Thẩm Khanh làm người xưa nay rõ ràng, thích thì làm, không thích thì bật, cảnh cáo và phản đòn là điều tất yếu.
Mà làm thế nào để phản đòn?
Với Thẩm Khanh mà nói thì… đơn giản!
Ngay từ khi đồng ý với đoàn phim sẽ phối hợp tuyên truyền, rồi thấy lịch trình có buổi fan meeting theo phong cách cổ trang, có khả năng phải diễn thử một đoạn đánh võ, Thẩm Khanh đã nghiêm túc đi luyện tư thế và thần thái.
Cậu mời thầy dạy võ đến dạy cách diễn cảnh hành động, còn đặc biệt đến trường quay để tập treo dây.
Dù có lười đến mấy, nhưng một khi đã quyết định làm, thì cậu sẽ nghiêm túc làm cho tốt.
Cho nên cái màn biểu diễn đánh võ do Phương Hàn Nghệ cố ý sắp đặt thực ra không phải là một cái hố, mà lại là một cái đà giúp Thẩm Khanh lội ngược dòng.
Lúc này trên sân khấu, đối mặt với Phương Hàn Nghệ, Thẩm Khanh khẽ mỉm cười vừa nhẹ nhàng, vừa ẩn ý.
Cậu bỗng thu kiếm.
Rõ ràng chỉ là đạo cụ, vậy mà khi vào tay Thẩm Khanh, thân kiếm như ánh lên tia sáng, dường như mang theo kiếm khí.
“Vút!” một tiếng, cậu cất kiếm vào vỏ, chính thức kết thúc màn biểu diễn.
Giây sau đó, tiếng vỗ tay rầm rập vang lên từ khán giả.
Chỉ có mỗi Phương Hàn Nghệ là quên không vỗ tay.
Hắn ngây ra tại chỗ, môi mấp máy, nhưng không nói nên lời.
Bởi vì ngay khoảnh khắc thu kiếm ấy, Thẩm Khanh đã liếc nhìn hắn một cái.
Chính ánh mắt đó khiến Phương Hàn Nghệ có cảm giác… như thể mình bị đóng băng.
Cảm giác giống hệt như… Thẩm Khanh thực sự là sư tôn, thật sự có linh lực vậy!