Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Đêm bão tuyết
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nửa đêm, gió gào thét dữ dội, những viên ngói trên mái nhà rung bần bật, hình như cả chuồng chó ngoài sân cũng có tiếng động. Ba Hổ nhẹ nhàng vén chăn, bước xuống giường mặc quần áo. Hắn rụt cổ mở cửa, một luồng gió mạnh suýt chút nữa đã đẩy hắn trở lại vào trong.
Trận bão tuyết thực sự sắp đến rồi.
Trong cơn mơ màng, Mật Nương nghe thấy tiếng bước chân ngoài sân, nàng đưa tay sờ sang bên cạnh, không thấy ai.
“Ba Hổ? Chàng ở ngoài đó sao?” Nàng ngồi dậy gọi một tiếng.
“Là ta đây, nàng cứ ngủ tiếp đi. Ta thêm củi vào bếp lửa rồi sẽ vào ngay.” Trời lạnh đến nỗi chó cũng chẳng muốn ra ngoài. Gió hất tung lớp tuyết đọng trên đất, cuộn tròn rồi thổi bay đi. Giữa đêm tối mịt mùng, những bông tuyết đập vào mặt người ta đau rát.
Ba Hổ phủi sạch tuyết trên người, đẩy cửa bước vào rồi vội vàng đóng lại, “Ngoài trời gió lớn lắm, mai sẽ có bão tuyết.”
“Chàng ra ngoài là để xem bò cừu sao?” Mật Nương xê dịch vào trong, nhường chỗ cho Ba Hổ nằm xuống.
“Ừ, ta lo gió sẽ thổi đổ chuồng trại, nhỡ đâu bò cừu chạy mất.” Ba Hổ đặt hai tay xuống dưới mông làm ấm, rồi mới ôm Mật Nương, còn nói đùa: “Trời thế này mà chúng chạy mất thì không tìm lại được đâu. Năm sau, nàng chỉ có thể cùng ta ăn cám nuốt rau thôi đấy.”
Hù dọa ai chứ! Mật Nương lườm hắn một cái trắng mắt, nghiêng người gác chân lên người nam nhân, giả vờ hung dữ nói: “Sống là người của chàng, chết là quỷ của chàng. Có chết đói, ta cũng quấn lấy chàng.” Vừa nói, nàng vừa đưa tay ra muốn bóp cổ hắn, “Chính là quấn kiểu này đây này!”
Ba Hổ nghẹn lời, nói tốt hay nói xấu đều không ổn, hắn đành nhắm mắt lại, thúc giục nàng đi ngủ. Nửa đêm nửa hôm, gặp quỷ rồi, nói gì mà chết với chóc chứ.
Đến nửa đêm sau, cả hai lại bị đánh thức một lần nữa. Mấy miếng ngói trên mái nhà bị gió thổi bay đi, rơi xuống tuyết khiến Đại Hoàng giật mình, ngơ ngác sủa hai tiếng. Cửa nhà trước sân sau bị gió lớn thổi kêu cành cạch, còn có tiếng tuyết đập vào cửa, vào tường sàn sạt. Bão tuyết đã thực sự đến rồi.
“Nàng cứ ở trong nhà, ta ra chuồng cừu xem sao.” Ba Hổ không yên tâm, nhanh nhẹn mặc quần áo rồi mở cửa đi ra. Đây là chuyện mà mỗi mùa đông hắn đều phải trải qua. Tuy lo lắng, nhưng hắn cũng đã quen rồi.
Mái chuồng cừu được lợp bằng cỏ lau, dùng dây thừng lông cừu buộc vào xà nhà, rồi lại thả xuống buộc vào cột. Chỉ cần một tấm bị gió tốc lên là cả mái chuồng sẽ bị ảnh hưởng theo. Không giống như ngói trong nhà, rớt một hai miếng cùng lắm chỉ bị dột mưa dột tuyết mà thôi.
Ba Hổ mặc ủng da bò dài bước vào chuồng cừu, lần lượt kiểm tra cột nhà có vững không, dây thừng lông cừu có bị lỏng không.
“Chủ nhà? Ngài đã đến rồi à?” Triệu Lỗ đại thúc chống gậy, khó khăn bước đi trong gió tuyết. Vừa vào đến chuồng cừu, ông ta thở phào nhẹ nhõm, “Cái đồ chó má này, mới vào đông mà đã gió lớn bão tuyết thế này, còn cho người ta sống nữa không chứ!”
“Phải tế Ovoo rồi. Đến lúc đó, ta sẽ mổ thêm hai con cừu để cúng Trường Sinh Thiên.” Ba Hổ cũng cảm thấy năm nay rất lạnh. Cứ thế này thì số bò cừu bị chết cóng trong mùa đông này sẽ không ít đâu. Đặc biệt là những dân chạy nạn Trung Nguyên sống trong nhà cứu tế, cừu của bọn họ tính riêng từng người thì ít, nhưng gộp lại cũng phải năm sáu ngàn con.
*Ovoo: người Mông Cổ dùng ụ đá làm cột mốc hoặc biên giới, có lúc được thờ cúng như ở nơi của thần linh.
Hai người đang nói chuyện thì có thêm ba bốn nam nhân khác đi tới. Họ chia nhau kiểm tra hai chuồng trại. Bọn họ còn sợ bò cừu bị thiệt hại hơn cả Ba Hổ, một khi chủ nhà gặp khó khăn thì cảnh ngộ của họ chỉ càng tệ hơn mà thôi.
Mãi cho đến hừng đông, sáu người vẫn không một ai rời đi. Họ đốt lửa trong chuồng cừu để thắp sáng, lấy dây thừng lông cừu, một đầu buộc vào cột nhà, một đầu buộc vào khúc gỗ rồi đóng xuống đất, chỉ sợ gió lớn thêm chút nữa sẽ lật tung mái chuồng.
Mật Nương kể sau khi Ba Hổ ra ngoài, nàng lại chợp mắt được một lúc. Đợi trời tờ mờ sáng, nàng dậy chuẩn bị nấu cơm. Lúc mặc quần áo, nàng nhìn xuống, quần lót còn sạch sẽ, mặt nàng lập tức nở nụ cười.
Mở cửa ra, Mật Nương liền rùng mình một cái. Cánh cửa vừa mở, tuyết chất cao chưa qua khỏi ngưỡng cửa, mất chỗ dựa liền đổ ập vào nhà. Gặp hơi ấm, đợi Mật Nương lấy xẻng ra, chắc đã tan thành nước hết rồi.
“Gâu ——”
“Đến đây, đừng sủa nữa.” Mật Nương bước vào lớp tuyết gần ngang đầu gối, cầm xẻng đi đào chuồng chó. Chuồng chó nơi Đại Hoàng ngủ đã bị tuyết vùi lấp một nửa, nó chỉ có thể ló cái đầu ra ngoài.
Tuyết trên mái nhà phải quét, tuyết trong sân phải xúc. Lúc Mật Nương nấu cơm thì Ba Hổ đã vác thang lên mái nhà. Hắn gần như nằm rạp trên đỉnh nóc để đẩy tuyết trên mái nhà xuống.
“Mật Nương, nàng cứ ngồi trong nhà đi, đừng ra ngoài, cẩn thận tuyết rơi trúng.” Ba Hổ ở trên mái nhà vẫn không quên nhắc nhở, bởi vì từ trên đó, hắn không nhìn thấy bên dưới có ai đi qua hay không.
Mật Nương đáp lại một tiếng. Nàng nấu một nồi canh gừng lớn, chỉ đợi bọn họ làm xong thì mỗi người uống hai bát. Đã chịu đựng gió lạnh cả nửa đêm, thân thể có tốt đến mấy cũng phải xua đi cái lạnh.
Mái chuồng trại không chịu được sức nặng của người, nên đám người Triệu Lỗ đại thúc chỉ có thể đứng bên dưới dùng sào dài chống lên, dùng cách chậm chạp này để chọc tuyết rơi xuống.