Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Trứng Gà và Con Cừu Bệnh
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mật Nương không ngồi xe bò nữa mà thích thú đi bộ dọc bờ sông, dùng roi bò vạch cỏ tìm xem liệu có còn ổ gà nào khác không.
Triều Lỗ giơ quả trứng lên soi dưới nắng, lắc đầu nói: “Chắc gà mái bị diều hâu tha mất rồi. Mấy quả trứng này cũng đã vài ngày rồi, thôi ta cho muội hai quả, trưa mang về làm món ăn thêm.”
“Đừng có từ chối, hai quả trứng này chẳng đáng giá là bao đâu.”
“À, vậy ta xin nhận vậy.” Mật Nương cười, tay nghịch hai quả trứng gà rừng, còn hỏi Triều Lỗ xem gà rừng thường làm tổ và đẻ trứng ở những nơi nào.
Ba Hổ đã đợi Mật Nương từ sớm. Thường ngày nàng luôn là một trong những người đến sớm nhất, vậy mà hôm nay đã quá nửa số người làm tập trung đông đủ mà nàng vẫn chưa tới. Hắn có chút đứng ngồi không yên, tự hỏi có nên đến chỗ nàng ở xem sao không, lỡ đâu nàng cũng bị ốm như đàn cừu của nàng thì sao.
Ai ngờ hắn đã lo lắng thừa rồi. Mật Nương đi xe bò tới, vẻ mặt hớn hở nói chuyện gì đó với Triều Lỗ, đâu có vẻ gì là ốm đâu chứ.
“Mật Nương, lại đây!” Ba Hổ lớn tiếng gọi. Một ông lão đã gần năm mươi tuổi, có chuyện gì mà lớn tiếng gọi thế chứ.
Lần này không chỉ Mật Nương, tất cả những người nghe thấy đều nhìn về phía hắn. Chỉ thấy vẻ mặt sưng tấy của vị chủ nhà đã sụp xuống, mắt rũ rượi, môi mím chặt, trông hết sức hung tợn.
“Mật Nương, muội đắc tội với chủ nhà hả?”
Mật Nương đi lên sườn đồi nghe người khác hỏi nhỏ, nàng cũng thấy lạ, nhưng trong lòng chột dạ, yếu ớt đáp: “Chắc là không đâu nhỉ?”
Nàng không để lại dấu vết gì liếc nhìn xung quanh. Cừu quá nhiều, nàng nhất thời không tìm thấy cừu của mình đang ở đâu.
“Chủ nhà, ngài tìm ta sao?” Mật Nương đi tới cẩn thận quan sát sắc mặt Ba Hổ, thấy mắt hắn thâm quầng, màu môi có chút tím tái.
“Chủ nhà, có phải ngài thức trắng cả đêm không vậy? Ta thấy sắc mặt ngài không ổn, ngài có muốn về ngủ một lát không?” Nàng lo đàn cừu của mình bị phát hiện, trong lòng sợ chết khiếp. Người ta dù có thái độ với nàng thế nào, nàng cũng không bận tâm, vội vàng nói lời hay trước.
“Ừ, ta thức cả đêm.” Sắc mặt Ba Hổ dịu đi. Tối qua hắn đã cho con cừu bị tiêu chảy uống thuốc, sau đó lại lục tung cả đàn cừu, chỉ sợ bị lây bệnh. Lúc trời tờ mờ sáng, hắn lại đi xem cừu con, thời gian quá ngắn cũng không biết thuốc có hiệu quả hay không. Hắn chạy về lấy dây thừng buộc riêng con cừu bị tiêu chảy lại một chỗ. Chỗ nó nằm, đất và cỏ đều bị nhổ lên đốt.
“Ngài nên về ngủ một lát đi.” Mật Nương thò tay vào túi quần, lấy ra hai quả trứng gà đưa trước mặt hắn: “Hồi nhỏ nếu ta bị bầm tím chỗ nào, mẫu thân ta sẽ luộc trứng gà rồi lăn cho ta. Ngài cứ luộc trứng gà lên rồi lăn nhiều lần vào chỗ bị bầm, vết thương sẽ nhanh lành thôi.”
Ba Hổ nhìn chằm chằm vào quả trứng vỏ xanh, hầu kết lăn lộn, rồi liếc mắt đi hỏi: “Muội nhặt được à? Tự mang về mà ăn đi. Ta là một đại trượng phu, không cần dùng mấy thứ này, hai ba ngày là khỏi thôi.” Giọng điệu của hắn đã ôn hòa hơn nhiều.
Mật Nương nhìn gò má của hắn, hôm qua còn là màu tím xanh, hôm nay đã thành màu xanh đen. Làm sao hai ba ngày mà khỏi được chứ.
“Tối qua Triều Lỗ đại thúc cho ta một bình sữa cừu, có sữa uống rồi nên ta không thiếu trứng gà để ăn đâu.” Mật Nương coi như đã giải thích xong, nàng liếc nhìn nam nhân một cái, rồi đặt quả trứng vào bên cạnh hắn.
Ba Hổ có chút không tự nhiên khi Mật Nương cúi xuống gần hắn, hắn không để lại dấu vết gì lùi người lại: “Trong nhà ta còn có sữa, chiều ta sẽ vắt cho muội một bình.”
“Không cần phải vắt riêng đâu, có thừa thì cho ta là được rồi.”
Ba Hổ không trả lời nàng. Hắn đứng dậy rồi lại ngồi xuống nhặt hai quả trứng, nắm chặt trong tay, quay lưng đi nói: “Muội đi theo ta. Trong đàn cừu của muội có một con bị tiêu chảy, tạm thời không rõ là do ăn nhầm cỏ hay bị bệnh.”
“Hả?” Mật Nương giật mình, đi theo sau ngượng ngùng nói: “Ngài phát hiện ra rồi sao? Buổi tối bọn ta không có người gác đêm, đều phải lùa cừu vào lều. Cừu quá nhiều nên trong phòng có mùi không dễ chịu, thế nên ta chỉ nhất thời mưu lợi, không biết có gây phiền phức cho ngài hay không?”
“Nếu có thì sao?”
“Ách, đàn cừu của ngài cũng có con bị tiêu chảy hả?” Trong lòng Mật Nương căng thẳng, tâm tình chán nản nói: “Vậy ta cũng chỉ đành bán thân cho ngài làm nô tỳ thôi.”
“Vậy thì thật không có.” Ba Hổ không nhịn được muốn cười. Nghe người phía sau thở ra một hơi, hắn lại nói: “Ban đêm ta giúp muội trông cừu, đây chẳng phải là phiền phức sao?”
“Nếu bị sói cắn chết tha đi, ta cũng không tính tìm ngài đền.” Mật Nương nghiêm túc nói: “Ngài cứ coi chúng như bốn cây cỏ lẫn vào đàn cừu đi, không cần đặc biệt quan tâm.”
Nghĩ hay thật, còn đặc biệt quan tâm. Ba Hổ rẽ một cái, phía trước một cái cây còi cọc thấp hơn người có buộc một con cừu. Nó nằm rạp trên mặt đất, nhai cỏ nhấm nháp. Ba Hổ liếc mắt một cái đã biết cái mạng nhỏ của con cừu này khó giữ. Tối qua và sáng nay hắn đã cho nó uống thuốc trị tiêu chảy hai lần, nhưng nó vẫn không có tinh thần bằng tối qua, đã yếu đi nhiều rồi.
“Vẫn còn ăn cỏ, chắc hai ngày là khỏi thôi?” Hồi nhỏ Mật Nương từng nhặt được một con mèo bị gãy chân, vết thương đã mưng mủ mà vẫn có khẩu vị ăn uống, nửa tháng sau lại khỏe mạnh chạy nhảy.
“…Có thể.” Ba Hổ nuốt những lời không hay vào bụng, nói: “Ta sẽ cho nó ăn thêm chút thảo dược, lát nữa vắt một bình sữa cừu cho nó uống. Sợ sẽ lây cho những con cừu khác, trước khi nó khỏe lại cứ buộc ở đây đi.”
“Vậy ngài nói cho ta biết thảo dược trông như thế nào, ta sẽ đi tìm hái về.” Đàn cừu đã lớn hơn một vòng, giờ mà chết thì nàng sẽ đau lòng chết mất: “Ta có thể xin nghỉ hai ngày không? Hai ngày này ta sẽ chăm sóc nó.”
“Sợ nó chết à?” Ba Hổ liếc nhìn mông con cừu, phỏng đoán trong lòng hắn càng thêm rõ ràng.
“Chắc chắn rồi, nếu muốn làm nô tỳ thì ta còn chạy đến Mạc Bắc làm gì?” Thời gian rời đi đã quá lâu, cô nam quả nữ. Mật Nương muốn đi, nàng lại hỏi: “Thảo dược trông như thế nào? Hay phải đi tiệm thuốc mua?”
“Muội về xén lông cừu đi, ta giúp muội trông chừng.” Thấy Mật Nương muốn từ chối, Ba Hổ lại rất khó chịu nói: “Ta còn phải đi trông chừng cừu của ta, lỡ lây bệnh sang cừu của ta thì sao.”
Mật Nương không còn lời nào để nói, xoa xoa tay, rất xấu hổ: “Gây phiền phức cho ngài rồi.”
“Cũng có thể là do ăn nhầm cỏ thôi.”
Nhưng mọi chuyện diễn biến theo chiều hướng xấu. Ba Hổ về ngủ một giấc, khi quay lại thì con cừu đã không thể đứng dậy được nữa. Đêm đó nó cứng đờ, chết bất ngờ khiến người ta không kịp đề phòng.