Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Đêm Nồng Ấm Giữa Mưa Gió
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rời khỏi Hiểu Xuân Đường, Ba Hổ đứng lặng một lúc lâu bên ngoài. Chờ cho mặt bớt đỏ, hắn mới đi mua một đống đồ lặt vặt rồi cưỡi ngựa quay về. Trời vẫn còn sáng khi hắn về đến bãi chăn thả mùa hè.
Mật Nương đang đuổi hai con cừu đang đánh nhau trên bãi cỏ. Đại Hoàng nằm lim dim ngủ trên đỉnh đồi, bỗng nhiên dựng tai, ngẩng đầu nhìn về phía nhà. Thấy vậy, lòng Mật Nương chợt căng thẳng, chắc hẳn Ba Hổ đã về.
Quả nhiên, không lâu sau, Đại Hoàng vươn vai duỗi người, vẫy đuôi chạy xuống đồi. Tiếng vó ngựa cũng vọng đến từ phía bắc.
“Ta về rồi, mua cho nàng ít đồ đây.” Ba Hổ về đến nhà không thấy nàng, còn chưa xuống ngựa đã vội xách đồ chạy ra bãi cỏ.
Mật Nương khẽ ‘ồ’ một tiếng, không để lộ chút biểu cảm nào mà lặng lẽ đánh giá sắc mặt và hành động của nam nhân. Nàng thấy mặt và cổ hắn dần ửng đỏ, mắt thì chớp liên hồi, tay vô thức che ngực, nhìn thấy vạt áo bào phồng lên, rõ ràng bên trong còn giấu thứ gì đó.
Nàng hơi bồn chồn nhận lấy bọc đồ. Bên trong lỉnh kỉnh nào là rối gỗ nhuộm màu, lược sừng bò… tóm lại, đều là những thứ nàng có thể dùng được.
Một lúc sau, Mật Nương ngước mắt hỏi khẽ: “Thế nào rồi?”
Hai người vừa đối mắt, Ba Hổ đã né tránh trước. Mật Nương thấy tai hắn đang đỏ sẫm bỗng chuyển sang đỏ bừng như máu.
“Ừ.” Ba Hổ ấp úng đáp.
“Ừ là sao?”
Nam nhân vuốt mạnh tóc hai cái, mím môi định nói gì đó. Vừa mở miệng đã không kìm được, nở một nụ cười phóng khoáng nhưng vẫn có chút ngượng ngùng, vỗ ngực nói: “Đã học được hết rồi, tối nay nhất định sẽ hầu hạ nàng thật chu đáo.”
Mật Nương có chút hoài nghi, nhưng cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng đặt bọc đồ xuống đất, vội vàng nói: “Ta đi xem đàn cừu, đừng để chúng bị lạc bầy nữa.”
“Đêm đầu tiên không phải ta tìm nhầm chỗ đâu.” Mật Nương vừa lộ chút yếu thế, Ba Hổ liền không kìm được mà truy đuổi tới cùng. Hắn sải đôi chân dài, chậm rãi đi theo sau nữ nhân, cố giữ thể diện mà nói: “Ta tự mình mò mẫm cũng đã đúng rồi.” Hắn vẫn có tài năng đấy chứ.
Mật Nương không để ý đến hắn, thấy hắn cứ căng mặt đi theo sát nàng, nàng ngước mắt lườm hắn, tay vươn tới ngực hắn: “Giấu thứ gì tốt vậy?”
Quả thực là thứ tốt. Ba Hổ lảo đảo né tránh tay nàng, bây giờ không thể cho nàng xem, càng không thể mở ra, hắn sợ mình không kìm được.
“Ta về nấu cơm trước, canh thịt cừu và bánh mì nhé?” Ba Hổ hỏi.
“Thịt cừu xào, ta muốn ăn cay một chút.” Mật Nương nuốt nước bọt. Ăn thịt nhiều, nàng lại muốn ăn món có vị đậm đà hơn.
“Được thôi.”
Ba Hổ lại xách bọc đồ quay về. Về đến nơi, hắn nhóm lò lửa, bắc nồi lên bếp thêm nước. Nước sôi thì cho mì sợi vào, mì chín thì chần thịt cừu thái lát. Lấy một muỗng tương hẹ, rưới dầu nóng lên trên. Hắn chỉ ăn một bát nhỏ lót dạ, còn lại đều đưa cho Mông Ân, dặn hắn ta ăn xong thì dẫn Ba Lạp và A Nhĩ Tư Lang đi canh gác đêm.
“Mang theo cung tên.” Ba Hổ đưa hết cung tên và dao chặt cho Mông Ân mang theo, ý là nếu có sói đến cũng đừng quay về tìm hắn.
Mông Ân ho một tiếng, miệng giật giật nhưng không nói gì. Lưng vác cung tên, tay xách dao chặt, hắn dẫn hai con chó đã ăn no bụng ra đồng cỏ.
Hai người đều hiểu đêm nay sẽ có chuyện gì sẽ xảy ra, trong lòng vừa căng thẳng vừa háo hức. Ngồi đối mặt nhau ăn cơm mà cũng căng thẳng đến mức không nói nên lời. Cả hai im lặng ăn cơm rồi rửa bát. Ba Hổ khiêng chậu tắm vào lều. Nhân lúc Mật Nương tắm, hắn lén sang cạnh lò lửa, lấy Xuân Cung Đồ ra ôn lại qua loa.
Tối nay ánh trăng mông lung, gió thổi những đám mây đen như những cuộn bông cũ nát che khuất những vì sao trên bầu trời. Mật Nương nắm lấy tóc Ba Hổ, nàng như chìm vào một đám mây dày đặc, xốp mềm không chút sức lực, không thể trốn tránh mà cũng không muốn trốn tránh.
Đại phu đã lo lắng thái quá rồi. Mật Nương vốn dĩ rất kiên cường. Tất nhiên Ba Hổ đắc ý nghĩ, cũng là do miệng và ngón tay hắn linh hoạt. Nếu đêm tân hôn có thể thấy vết ẩm ướt, hắn nhất định có thể tiến vào thuận lợi.
“Nếu nàng không thoải mái thì lên tiếng nhé.” Ba Hổ dặn dò như thường lệ.
“Ư——” Âm thanh vọng ra từ khoang mũi, cả hai đều giật mình. Mật Nương che mặt, không chịu thừa nhận đó là giọng của mình.
Con rồng đất lấp đầy lối đi, bá đạo và mạnh mẽ. Mật Nương cắn chặt môi dưới, cào hắn hai vết thật mạnh. Nàng nghĩ đến cây trúc xanh ở quê hương, trúc xanh vốn là nơi rắn lục cư ngụ, lúc này lại bị một con trăn khổng lồ xông vào, ống trúc khô cạn sẽ bị nứt ra.
Nhưng ngoại trừ cảm giác đau đớn ban đầu, sau đó nàng cũng dần thích nghi.
Trong lều, gió ngừng, mưa tạnh. Đêm trên thảo nguyên lại nổi lên trận gió lớn. Gió lạnh thổi vào qua khe hở dưới đáy lều, cuốn đi hơi ấm và mồ hôi trên người hai người.
“Sắp mưa à?” Mật Nương nằm sấp trên giường lắng nghe tiếng gió, kéo chăn đắp lên người: “Chàng đi đun cho ta một ấm nước nóng, ta muốn tắm.”
Nam nhân đáp lời nhưng không đứng dậy ngay. Hắn nằm ngang trên giường, vuốt tóc Mật Nương, thầm nghĩ: sớm biết có hương vị này, ngày thứ hai sau khi thành thân hắn đã nên đi tìm đại phu để học hỏi một phen rồi.
“Mau đi đi.” Mật Nương đá hắn một cái, đôi mắt long lanh nước dưới ánh nến. Khi Ba Hổ khoác áo choàng xuống giường, hắn vươn tay xoa lên vết răng còn chưa mờ trên môi dưới của nàng một lúc lâu. Vừa định nói lần sau đừng nhịn nữa, thì mu bàn tay lại bị nàng tát một cái.
“Bẩn chết đi được, đừng chạm vào ta.” Mật Nương ghét bỏ, hắn không biết ngón tay hắn vừa chạm vào đâu sao?
“Hương vị của chính nàng mà nàng còn ghét bỏ ư?” Ba Hổ cười ranh mãnh: “Được, nàng ghét bỏ thì ghét bỏ, ta không ghét bỏ.” Trước đó hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để cắn một miếng rồi.
Gió càng lúc càng lớn, khói từ ống khói bị gió thổi ngược vào. Ba Hổ mất rất lâu mới đun xong một ấm nước nóng. Khi mang vào, người trong chăn đã ngủ say rồi. Ba Hổ đứng bên giường nhìn một lúc, rồi vui vẻ bưng nước nóng đến lau rửa cho nàng.
Nói Mật Nương ngủ không sâu giấc thật sự là nói dối. Ba Hổ lau rửa sạch sẽ cho nàng rồi mặc quần áo cho nàng, sau đó mới ra ngoài. Hắn nhốt Đại Hoàng trong lều để canh chừng Mật Nương, khóa cửa từ bên ngoài lại, rồi xách hai chiếc áo tơi làm bằng chăn nỉ đi ra đồng cỏ.
“Chủ nhà?” Mông Ân nghe thấy tiếng bước chân, mà hai con chó lại không sủa, hắn ta liền đoán được người đến.
“Là ta.” Ba Hổ cầm đuốc đi cùng Mông Ân đến chỗ đàn cừu. Cừu trong chuồng thì không sao, không thể chạy ra được. Chủ yếu là lo những con cừu thả rông trên đồng cỏ sẽ hoảng sợ mà chạy tán loạn.
Trời mưa, đuốc bị dập tắt. Hai người mặc áo tơi dài đến bắp chân đứng canh chừng trong đàn cừu. Khi cừu muốn di chuyển thì hô hoán vài tiếng, con cừu nào tách khỏi đàn thì lại lùa về.