Sau Khi Chia Tay Người Phụ Nữ Tâm Cơ Xấu Xa
Chương 50: Gió Nổi Lên Rồi
Sau Khi Chia Tay Người Phụ Nữ Tâm Cơ Xấu Xa thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày cuối cùng của tháng Sáu, Hoài Hạnh cuối cùng cũng gặp được Lục Hàm Nguyệt.
Tương lai, hai người sẽ trở thành đối thủ cạnh tranh. Vì vậy, Lục Tuyết Dung cố tình sắp xếp cho họ ở đối diện nhau trên cùng một tầng. Trước đó vài hôm, khi biết Lục Hàm Nguyệt đã dọn vào, Hoài Hạnh còn chủ động mang món quà mua ở Hải Thành đến gõ cửa, nhưng Lục Hàm Nguyệt không ra mở.
Thôi thì bỏ đi. Giờ đây, Hoài Hạnh đã nghĩ thoáng hơn rất nhiều. Cô không còn ép buộc bất kỳ mối quan hệ nào, chỉ muốn sống theo cảm xúc thật của bản thân.
Sáng nay, cô vẫn dậy sớm như thường lệ, tập một bài cardio lúc bụng còn đói. Suốt hơn nửa tháng nay, cô chưa từng bỏ buổi tập nào. Thỉnh thoảng cô cũng ra ngoài dạo quanh Hải Thành, thể lực đã hồi phục đáng kể.
Cô không thể phủ nhận rằng mình đang cố gắng phân tâm, để bớt nghĩ đến Sở Vãn Đường. Nhưng có làm sao đâu? Quên một người là cả một hành trình dài, chứ đâu phải chuyện một sớm một chiều? Chỉ cần thêm chút thời gian, cô tin mình sẽ xóa được hình bóng Sở Vãn Đường khỏi cuộc đời.
Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.
Cô tỉnh lại, bước ra mở cửa. Người đứng ngoài – chẳng cần đoán cũng biết – chính là Lục Hàm Nguyệt.
Lục Hàm Nguyệt cao ngang cô, lông mày sắc như vầng trăng non vừa nhô khỏi đỉnh núi lạnh, gương mặt thanh tú, khí chất sắc bén, khác hẳn Văn Thời Vi. Nhìn một cái là biết ngay đây là tiểu thư được nâng niu từ nhỏ, kiêu ngạo đến xương.
"Cô là Hoài Hạnh?" Lục Hàm Nguyệt khoanh tay, ánh mắt đánh giá, cảm thấy đối thủ này có vẻ... dễ bắt nạt.
Hoài Hạnh gật đầu: "Phải."
"Tôi là Lục Hàm Nguyệt." Cô ta hơi ngẩng cằm, giọng điệu thản nhiên, "Vừa xem lại camera mới biết cô từng đến gõ cửa mấy hôm trước. Hôm đó tôi đi chơi với mấy đứa bạn nhăng nhít. Đến đây là để thông báo cho cô biết vậy thôi."
Ai mà lại gọi bạn mình là "mấy đứa bạn nhăng nhít" chứ? Hoài Hạnh bật cười trong lòng, lại gật đầu: "Ừ, tôi biết rồi."
"Hôm đó cô định tặng tôi cái gì?"
"Là đồ lưu niệm ở viện bảo tàng."
Lục Hàm Nguyệt đưa tay ra: "Đưa tôi đi."
Cô nói như thể đó là lẽ đương nhiên: "Không lẽ để tôi về tay không?"
Câu nào cũng ngoài dự đoán. Hoài Hạnh mỉm cười: "Vào ngồi một lát không?"
"Chưa cần đâu. Quan hệ chưa thân, ngồi chung ngại chết."
"Cũng phải, tôi chỉ lịch sự chút thôi." Hoài Hạnh bắt nhịp với phong cách của cô ta, cất lời dịu dàng, "Nghe dì Lục nói, ba tháng tới chúng ta sẽ làm bạn cùng phòng trong xưởng. Nói trước luôn, tôi có thói quen ngủ rất xấu, Lục tiểu thư."
Lục Hàm Nguyệt cười khẽ: "Tôi cũng chẳng khá hơn. Nghiến răng, ngáy, mộng du đủ cả. Cô chuẩn bị tinh thần mà mất ngủ đi."
Hiểu sơ qua tính cách người này rồi, Hoài Hạnh quay vào lấy món quà đã chuẩn bị sẵn đưa cho Lục Hàm Nguyệt. Không ai đề nghị đổi liên lạc. Cuộc trao đổi kỳ lạ ấy lặng lẽ tan vào cơn mưa phùn mùa hè của Hải Thành.
Hoài Hạnh trở lại phòng khách, ngồi xuống. Những ngày gần đây nếu không ra ngoài, cô thường ở nhà đọc sách – chủ yếu là tài liệu về chất liệu tơ lụa. Vừa cầm sách lên thì điện thoại bên cạnh sáng màn hình, báo tin nhắn WeChat mới.
Cô mím môi, mở khóa, chạm vào.
[Tin nhắn từ Văn Như Ngọc]: "Nói với cô gái kia là con đã đi Tuyết Thành rồi, Tiểu Hoài."
Hoài Hạnh lặng lẽ nhìn dòng tin, mi mắt khẽ cụp.
Việc cô rời đi, với Sở Vãn Đường, đã đến mức phải tìm Văn Như Ngọc hỏi thăm sao? Đây chính là bước cuối cùng mà cô từng dự liệu.
Xem ra, con thú cưng nhỏ này vẫn còn chút trọng lượng trong lòng Sở Vãn Đường. Cũng phải thôi, dù gì cũng nuôi sáu năm trời. Ngay cả cô, nếu nuôi một con mèo lâu đến vậy, chắc cũng sẽ đi tìm.
[Dạ, dì Văn.] Cô gõ hồi âm.
Văn Như Ngọc không hỏi thêm, lập tức chuyển sang: [Đã ăn sáng chưa?]
[Tất nhiên rồi ạ, con khỏe mạnh lắm.]
Hai người trao đổi vài câu chuyện đời thường, rồi Hoài Hạnh đặt điện thoại xuống, định đọc tiếp.
Nhưng lúc này, cô không thể tập trung. Từng con chữ trên trang sách hóa thành suy nghĩ rối bời: Sở Vãn Đường thông minh như vậy, nếu phát hiện cô đã chuẩn bị từ lâu cho việc rời đi, liệu còn tin vào cái cớ Tuyết Thành không? Nghĩ kỹ lại, những lời cô từng nói khi đó đều rất có chủ đích...
Một lúc sau, cô gập sách lại, không ép bản thân, quay lên phòng ngủ trên tầng hai nằm nghỉ.
***
Sở Vãn Đường không vội đến Tuyết Thành. Sau khi quỳ rất lâu trước mộ Hoài Chiêu, việc đầu tiên cô làm là trở về Kinh Thành, tìm gặp cô mình – Hứa Tòng Quân.
Hai người hẹn nhau ở một cửa hàng hiệu. Đây là cái bẫy cô cố ý giăng ra để dụ Hứa Tòng Quân xuất hiện.
"Cô không tin cháu tự nhiên lại đối xử tốt với cô thế này đâu, Vãn Đường." Hứa Tòng Quân thử một chiếc túi mới, đứng trước gương chỉnh góc, cười khẽ, "Có chuyện gì cứ nói đi."
Sở Vãn Đường đứng bên: "Mẹ cháu và Hoài Chiêu năm xưa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Câu hỏi này đắt đấy, một cái túi không đủ."
"Mười vạn."
"Không đủ." Hứa Tòng Quân hiếm khi có cơ hội vặt tiền cháu gái, cười sảng khoái, "Thêm mười vạn nữa."
Sở Vãn Đường không chớp mắt: "Được."
"Chuyển tiền trước đi."
"Ok."
Chưa đầy một phút sau, tin báo chuyển khoản đến. Hứa Tòng Quân nhìn thấy, cười như nở hoa, thử thêm một chiếc túi nữa mới nói: "Thật ra cô cũng không rõ lắm, nhưng nể cháu hào phóng, cô sẽ kể hết những gì biết được."
"Nhà họ Hoài và nhà họ Sở trước đây là thân gia, hai bên đều làm ăn lớn. Nhưng sau đó nhà Hoài gặp biến cố, kinh doanh sa sút, gia cảnh đi xuống. Cụ thể là gì thì cô không nhớ, lúc ấy cô cũng còn nhỏ. Nhà Sở vì tự bảo vệ mình nên buộc phải cắt đứt liên hệ, từ đó hai bên ít qua lại."
"Nhưng Sở Lệnh Nghi và Hoài Chiêu lại rất thân. Họ là thanh mai trúc mã, cùng tuổi, lớn lên bên nhau, đều xinh đẹp, tài giỏi. Có rất nhiều người theo đuổi hai người họ. Anh trai cô – cũng là cha của cháu – cũng là một trong số đó. Ông ấy học chung cấp ba với họ, quan hệ rất tốt."
Sở Vãn Đường trầm ngâm: "Ông ấy thích Hoài Chiêu sao?"
Hồi đó, Hứa Trực Huân nhận được lời mời tái hợp với Hoài Chiêu vui mừng như bắt được vàng, gọi đó là "giấc mơ thành hiện thực".
"Đúng vậy..."
"Nhưng nhà Sở có tiền, ông ấy không muốn từ bỏ."
Hứa Tòng Quân quay sang nhìn cô, thở dài: "Đừng suy diễn vội, cháu gái à. Còn muốn cô kể tiếp không?"
"Cứ nói tiếp đi."
Lúc này, Hứa Tòng Quân quay sang mỉm cười với nhân viên đang đứng gần đó: "Xin chào, tôi lấy cái túi này. Cháu gái lớn của tôi hiếu thảo lắm, nó trả tiền."
Khi hai người xách túi bước ra khỏi cửa hàng, Hứa Tòng Quân vừa đi vừa nói tiếp: "Họ thật sự rất thân thiết. Trước kia, bố cháu hay đến chơi, kéo cả cô đi theo. Cô tận mắt thấy họ luôn ngồi cạnh nhau, dính lấy nhau. Sau đó bắt đầu lan tin đồn, nói họ là..." – bà hạ giọng – "đồng tính."
"Năm đó là 90 hay 91 nhỉ? Hình như là 91, vì cháu sinh cuối 92, 90 thì hơi sớm."
Sở Vãn Đường im lặng lắng nghe.
"Họ mới hơn hai mươi, cô thì vừa vào đại học. Hai chữ ấy hồi đó với tụi cô là tin giật gân. Xã hội lúc đó khác bây giờ, trẻ con chưa dám thản nhiên nói mình là đồng tính."
Nói đến đây, Hứa Tòng Quân cũng buồn: "Cô không biết họ có thật không, nhưng áp lực từ mọi phía dồn đến kinh khủng. Dùng từ 'triệt hạ' hay 'bao vây' cũng không quá... Bà nội cháu nghe được thì ngày nào cũng lải nhải, nói bố cháu kết giao với bạn bè kiểu gì, đồng tính luyến ái sao tồn tại được, ghê tởm biết bao."
"Bà nội cháu còn nói thế, huống hồ dư luận bên ngoài. Miệng lưỡi thiên hạ đủ chôn chết người, huống chi nhà Sở là danh môn."
"Nhà Sở không chịu nổi, đành phải lên tiếng thanh minh cho mẹ cháu, nói họ chỉ là bạn thân lâu năm, làm sao là đồng tính nữ được? Chắc chắn là hiểu lầm."
"Nhưng chẳng ai tin. Cuối cùng chỉ còn một cách phá vỡ thế cục – kết hôn với đàn ông."
"Tại sao lại là Hứa Trực Huân?" Mùi hương trung tâm thương mại bao trùm, Sở Vãn Đường cảm thấy nghẹt thở, ngực đau nhói, giọng nặng nề.
"Cô cũng không rõ. Không lâu sau, Sở Lệnh Nghi kết hôn với anh trai cô, vài tháng sau thì mang thai, tin đồn cũng tự biến mất, không ai nhắc đến nữa."
"'Tự biến mất'..." Sở Vãn Đường lặp lại trong lòng.
Hứa Tòng Quân bỗng nhớ ra, khựng bước: "Cô bé họ Hoài kia đâu rồi?"
"Ở nhà." Sở Vãn Đường hơi tránh ánh mắt.
Hứa Tòng Quân tò mò: "Thật sự là con gái Hoài Chiêu à? Thế thì có lẽ họ không phải đồng tính thật, sao lại đồn bậy thế?"
Rồi lại thắc mắc: "Nhưng sao con bé lại ở với cháu? Cô nhớ Hoài Chiêu còn có anh trai, cô từng gặp..."
"Cô, cháu còn việc." Sở Vãn Đường đã nghe những gì mình cần, không muốn nói thêm.
Hứa Tòng Quân hiểu ý, dặn: "Thôi, đi làm đi. À này, tiền cháu đưa cô, đừng nói với chú và bà nội đấy."
Sở Vãn Đường gật đầu. Cô không quan tâm đến nhà họ Hứa. Dù không dặn, cô cũng sẽ không nói.
Cô đến bãi đỗ xe dưới hầm. Không khí lạnh lẽo bao trùm. Cô ngồi vào ghế lái, tay nắm vô lăng, trán tựa lên mu bàn tay, nhắm mắt. Không khóc, nhưng hơi thở nặng nề. Lời Hứa Tòng Quân lặp lại trong đầu, tim như bị bóp nghẹt.
Khi tâm trạng dịu lại, cô lái xe đến căn nhà Sở Lệnh Nghi từng sống.
Từ khi mẹ mất, cô hiếm khi ghé lại. Thường là bảo mẫu đến dọn dẹp theo lịch. Nhưng chìa khóa, cô vẫn giữ, chưa từng để quên.
Lần gần nhất là khi nào? Cô cũng không nhớ rõ. Giờ mở cửa bước vào, nhìn quanh, đôi chân như mềm nhũn, đứng sững tại chỗ.
Cô nhớ hồi bảy tuổi, mẹ từng cãi nhau lớn với ông bà ngoại. Chi tiết gì thì cô không biết. Nhưng chẳng lâu sau, mẹ đặt vé bay đi Vân Thành, bảo sẽ đưa cô theo.
Mẹ ơi, lúc ấy mẹ đang nghĩ gì?
Có phải mẹ nghĩ, sau bao năm, dì Hoài có lẽ đã tha thứ, nên mới can đảm dẫn con đi, chỉ mong được gặp dì một lần? Nhưng khi thấy dì đã có con, mẹ hiểu mình đến muộn, không tiện làm phiền.
Từ đó, mẹ chỉ biết năm này qua năm khác tìm cớ ghé quán cà phê đối diện văn phòng luật sư, ngồi cả ngày.
Mẹ nhìn nếp nhăn nơi khóe mắt dì Hoài ngày càng nhiều, còn con thì nhìn Hoài Hạnh từ cô bé nhỏ xíu lớn dần, cao gần bằng con.
Nhưng mẹ ơi...
Sở Vãn Đường bước vào phòng khách, nhìn thấy bức ảnh mẹ để trên bàn. Cô nghẹn ngào, giọng khàn đặc: "Dì Hoài chỉ cần nhìn mặt con là biết con là con ai. Dì biết con họ Sở, dì biết mẹ từng đến tìm dì... Dì vẫn luôn đợi mẹ xuất hiện..."
Trong ảnh, Sở Lệnh Nghi cười rạng rỡ, tay chìa về phía ống kính một bó hoa hải đường, lúm đồng tiền nhẹ hiện nơi khoé môi.
Không cần nghĩ cũng biết ai chụp bức ảnh đó.
Sở Vãn Đường ôm khung ảnh ngồi xuống ghế sofa, cúi đầu, nước mắt không ngừng rơi. Cô khẽ hỏi: "Dì ấy đã tìm mẹ sáu năm trước rồi... Hai người... có gặp nhau không?" Nước mắt làm mờ tầm nhìn, cô siết chặt khung ảnh, tiếng nấc vỡ òa, cả người run rẩy: "Con cũng rất muốn gặp lại Hoài Hạnh một lần..."
Nhưng dù biết Hoài Hạnh đã đi Tuyết Thành, cô biết tìm ở đâu giữa biển người mênh mông?
Huống chi, Tuyết Thành chỉ là tấm bình phong Hoài Hạnh dựng lên. Từ ngày 15 tháng 5, tất cả những gì Hoài Hạnh thể hiện trước mặt cô đều là diễn – diễn niềm vui, sự phấn chấn giả tạo để che giấu nỗi buồn và đau khổ. Những lời em nói, đều là dẫn dắt có chủ đích.
Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Dù không còn hy vọng, cô vẫn sẽ đến Tuyết Thành như Hoài Hạnh nói.
Giữa họ từng có một lời hứa: Khi nào có kỳ nghỉ ngắn, sẽ cùng nhau đi Tuyết Thành. Vào mùa đông, còn muốn dầm tuyết ở đó.
Cô vẫn nhớ. Cô sẽ không bao giờ quên.
Sau khi quyết định, Sở Vãn Đường tìm Mai tổng xin nghỉ một tháng. Từ ngày quen cô, Mai tổng luôn thấy cô căng thẳng, cầu toàn, chưa từng nghỉ ngơi. Nay thấy cô tiều tụy xin nghỉ, bà lập tức đồng ý.
Vẫn lo lắng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Em..." – sắc mặt Sở Vãn Đường tái nhợt – "đã đánh mất người quan trọng nhất, em muốn đi tìm cô ấy."
Thật ra, cô từng có cơ hội giải thích – ngay tại sân bay hôm đi Nam Thành, khi Hoài Hạnh nhắc đến chuyện này, cô hoàn toàn có thể nói rõ ngay lúc ấy. Nhưng cô quá tự cao, không chịu mở lời.
*
Cho ai chưa nhớ: trước khi đi Nam Thành, Hoài Hạnh từng nhắc Sở Vãn Đường đừng làm lạc mất em ấy.
Giờ thì, cô đang chịu hình phạt. Cảm giác chỉ biết nhớ thương mà chẳng thể gặp lại, thật sự khiến cô đau đớn đến tuyệt vọng.
Mai tổng trầm ngâm: "Một tháng có đủ không, Vãn Đường?"
"...Em không biết." – Cô nhìn sếp – "Nếu không đủ... em sẽ từ chức..."
"Không được." Mai tổng lập tức ngắt lời: "Chỗ đó tôi giữ cho em. Tôi tin em sẽ tìm được cô ấy."
Sở Vãn Đường đứng dậy, cúi người thật sâu: "Cảm ơn Mai tổng."
Nhìn dáng vẻ cô lúc này, Mai tổng suy nghĩ rồi nói: "Có một chuyện, tôi nghĩ nên nói với em."
"Chuyện gì ạ?"
"Tôi là bạn cũ của mẹ em." Mai tổng mỉm cười: "Trước khi em đến Lam Linh, mẹ em đã giới thiệu em cho tôi. Bà ấy nói em từ nhỏ đã có thiên phú và tầm nhìn xuất sắc trong nghề này, sau này nhất định sẽ thành công. Bà ấy rất tự hào vì em là con gái của bà ấy."
Trở lại văn phòng trong trạng thái mơ hồ, Sở Vãn Đường ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thấy ánh nắng chói chang đến mức khó chịu.
Cô nhớ hồi mới vào Lam Linh, chưa có văn phòng riêng, phải ngồi khu làm việc chung cạnh cửa sổ. Không lâu sau, cô chứng kiến mấy con chim bay đâm thẳng vào kính mà chết.
Cô tranh thủ đề nghị cấp trên đổi kính. Nhưng cấp trên từ chối: "Mạng mấy con chim thôi, có cần rắc rối thế không?"
Cô không cam lòng, lần khác gặp Mai tổng, tiếp tục đề cập việc thay kính. Mai tổng nhìn cô vài giây, im lặng rồi mới gật đầu: "Được, tôi sẽ cho người thay bằng vật liệu đặc biệt."
Rồi hỏi: "Em tên là Sở Vãn Đường?"
Lúc đó, cô hơi ngạc nhiên, nhưng không quá bất ngờ. Cô nghĩ có lẽ vì khuôn mặt này dễ nhớ.
Nhưng thì ra không phải. Vì Sở Lệnh Nghi...
Rất lâu sau, cô thở dài, gọi cấp dưới vào dặn dò công việc.
***
Chuyện định đi Tuyết Thành, Sở Vãn Đường không giấu hai người bạn thân. Cô đặc biệt mời cả hai về nhà mình để nói rõ.
Vừa nghe xong, Vạn Y phắt dậy, chống nạnh, giận dữ: "Lần này sao không cứng miệng nữa đi!?"
"..." Tô Trừng kéo áo cô: "Đủ rồi đấy."
Sở Vãn Đường dịu dàng, vẫn nở nụ cười: "Không sao, cứ để cậu ấy nói."
Vạn Y ngồi xuống, bĩu môi: "Lười cãi nhau."
Rồi nhìn quanh, thắc mắc: "Sao cậu cứ đóng kín cửa sổ vậy?"
"Không muốn mở." Sở Vãn Đường nhắm mắt: "Không muốn để hình bóng em ấy bị gió cuốn đi."
Nơi này còn lưu lại dấu vết của Hoài Hạnh. Cô sợ chúng bay mất nên không buông tay bất cứ thứ gì.
Tô Trừng bất ngờ đứng dậy, cũng bực bội không kém: "Hồi tháng 5 bọn tôi đã khuyên cậu rồi! Giờ nghiệp đến rồi! Đáng đời! Khi nào tìm được Hạnh Hạnh, tự đi mà nhận lỗi cho tử tế!"
Vạn Y bật cười, vừa vui vì Sở Vãn Đường cuối cùng đã thành thật với lòng mình, vừa chua xót vì đã quá muộn...
Có những người bỏ lỡ là bỏ lỡ thật rồi. Cô không dám chắc Sở Vãn Đường còn có cơ hội gặp lại Hoài Hạnh.
Chỉ là có những lời trời sinh ra để chôn vùi. Nhưng một khi bật ra, chúng thường tự đổi hướng: "Thế bây giờ, tôi có thể nghe người họ Sở nào đó thừa nhận mình
nghiện Hạnh
được chưa nhỉ?"
"Được." Sở Vãn Đường gật đầu: "Tôi nghiện em ấy."
Hai người bạn đập tay ăn mừng: "Quá đã!"
Sở Vãn Đường mỉm cười, ánh mắt lóe lên hy vọng: "Đợi tôi tìm được em ấy, tôi sẽ mời hai cậu ăn một bữa thật to."
"Chắc rồi." Tô Trừng gật đầu.
Vạn Y nhướng mày, đùa mà nghiêm túc: "Vài hôm nữa tôi bay ra nước ngoài, bữa đó phải đợi tôi về mới được ăn đấy. Dám ăn vụng là tôi giận đó."
"Không đâu."
Hôm sau, Sở Vãn Đường đáp máy bay đến Tuyết Thành. Vì ở lại lâu, cô thuê xe tự lái.
Tuyết Thành mùa hè mát mẻ, dễ chịu. Mỗi sáng, cô ra ngoài, mãi đến tối mới về khách sạn.
Không một manh mối – tìm người thế nào đây? Cô không biết.
Nhưng nếu không làm gì, cô sẽ càng dằn vặt. Những đêm dài vốn đã khó chịu, nay càng không thể vượt qua. Cô đi từng con phố, ánh mắt dừng lại ở những cô gái cao gần bằng Hoài Hạnh, rồi lại thất vọng rời đi. Giữa thành phố rộng lớn, cô như kẻ lạc lối. Chỉ có Hoài Hạnh mới có thể dẫn cô ra khỏi mê cung – nhưng giờ, chẳng còn Hoài Hạnh nào để dẫn cô nữa.
Đến ngày thứ mười sáu ở Tuyết Thành, trời đổ mưa lớn.
Mưa như trút, gió quật tung rèm cửa khách sạn. Cô ngồi trên sofa, ôm gối co người, nhắm mắt, đeo tai nghe để át tiếng sấm – nhưng vô ích. Móng tay cô siết chặt đến tím tái.
Trong khoảnh khắc, cô tưởng trời đang rơi tuyết. Nếu không, sao cô lại lạnh đến thế? Lạnh đến run rẩy, hơi thở rối loạn.
Mở mắt ra, vẫn là mưa.
Thì ra, thế giới của cô đang đổ tuyết.
Có phải hôm ấy, Hoài Hạnh cũng từng cảm thấy như vậy?
Khi cô hỏi Hoài Hạnh sau đêm đầu tiên phát sinh quan hệ có phải là đồng tính không, khi cô cố tình nói trước mặt Tô Trừng: "Người trưởng thành ai chẳng có nhu cầu sinh lý" để Hoài Hạnh nghe thấy, khi cô nói với bạn bè: "Hoài Hạnh là người tôi gọi thì đến, tôi đuổi thì đi"...
Rất nhiều, rất nhiều hình ảnh hiện lên.
Cô vùi mặt xuống, để mặc nước mắt tràn ra, chảy dọc theo đầu gối, dìm chết chính mình.
Đêm đó, cô không ngủ được. Hay nói đúng hơn, từ khi Hoài Hạnh rời đi, cô chưa từng có một giấc ngủ yên lành.
Đầu đau như búa bổ. Trong mơ hồ, cô chợt nhớ đến "A Bối Bối" của Hoài Hạnh.
Hôm sau, Tuyết Thành ngớt mưa. Cô cầm ô đến tiệm ngọc đã hẹn trước, mua một chiếc lược ngọc giống hệt rồi mang về. Nhưng đến tối, dù có ôm lược thế nào, cô vẫn không ngủ được.
Lúc này, cô mới chợt hiểu: "A Bối Bối" của Hoài Hạnh là chiếc lược ngọc. Còn "A Bối Bối" của cô – là Hoài Hạnh.
Từ khi nào nhỉ? Khi Hoài Hạnh đến Kinh Thành học đại học sao? Không, không phải. Là từ năm đó, lần đầu tiên từ Vân Thành trở về, cô không hiểu vì sao mẹ lại nhớ nhung một đứa trẻ như thế.
Cô từng đêm nghĩ về điều đó, nghĩ mãi rồi ngủ thiếp đi. Nhưng giờ, dù có nghĩ đến Hoài Hạnh thế nào, cô cũng không ngủ nổi. Những ý nghĩ từng bị đè nén giờ đây trào lên không ngừng.
Sáu năm trước, trước mộ Hoài Chiêu, dưới cơn mưa tầm tã, chính cô là người chủ động mời Hoài Hạnh "trở thành người một nhà." Lúc đó, thật sự chỉ vì muốn trả thù thôi sao?
Cô nhắm mắt, nhớ lại cảnh hôm ấy.
Cô gái nhỏ ướt sũng, mặt đẫm nước mưa và nước mắt. Khi cô cầm ô che cho Hoài Hạnh, đưa tay lau lệ cho em ấy, điều cô nghĩ là...
Đừng khóc nữa, Hoài Hạnh.
Chị thích thấy em cười. Đến bên chị rồi cười, được không?
Cô muốn nụ cười ấy chỉ dành riêng cho mình.
Sau đó, Hoài Hạnh trưởng thành, đến Kinh Thành học, khoảng cách giữa họ không còn là quán cà phê và văn phòng luật sư, mà chỉ còn một lớp kính mờ khó phát hiện.
Họ ở cùng một mái nhà. Hoài Hạnh cũng hay cười với cô – ánh mắt cong cong, tựa vầng trăng non.
Cô không nhớ mình bắt đầu có tình cảm với Hoài Hạnh từ khi nào – là khi trời mưa sấm sét, cô ôm Hoài Hạnh để trấn an nhịp tim mình? Hay là khi nhìn Hoài Hạnh kéo violin, ánh mắt chỉ có mỗi cô? Hay là khi tan làm về, thấy có người đang ngồi chờ trên sofa?
Cô thật sự không nhớ nổi nữa. Chỉ biết rằng có quá nhiều lần, nhịp tim cô còn vang lớn hơn cả tiếng sấm.
Nhưng nỗi đau dày vò suốt bao năm đã trở thành chấp niệm, cắm rễ vào từng thớ thịt, khiến cô không thể yên ổn.
Cô ép mình đè nén cảm xúc với Hoài Hạnh, tiếp tục kế hoạch, khiến Hoài Hạnh tin tưởng, dựa dẫm vào cô. Cho đến khi phát hiện Hoài Hạnh cũng nảy sinh tình cảm với mình...
Rốt cuộc là vì trả thù? Hay chỉ để thỏa mãn lòng h* m**n của bản thân? Cô đã không còn phân biệt được nữa.
Chỉ có nỗi đau trong tim lúc này – là điều duy nhất rõ ràng nhất.
***
Trước khi trở lại Kinh Thành, Sở Vãn Đường đến Nam Thành thêm một lần nữa.
Cô thuê xe, mỗi đêm đều lái vòng quanh đường Triều Âm, cứ đi đi lại lại. May mắn thì cô có thể thấy ánh trăng soi bóng lên mặt biển – giống hệt hôm ấy với Hoài Hạnh.
Chỉ là xe giờ trống không. Cô không nghe thấy tiếng sóng, càng không nghe được tiếng "Wow" dễ thương kia của Hoài Hạnh.
Mỗi sáng tinh mơ, cô lái xe đến nơi họ từng ngắm bình minh. Mùa hè, khách du lịch đổ về Nam Thành rất đông, trong đó có không ít cặp đôi nữ. Vì nhiếp ảnh gia hôm ấy đã đăng ảnh hai người lên mạng, bức ảnh bùng nổ – giờ đây ai ai cũng truyền tay nhau, thậm chí trở thành hình nền, biến nơi đó thành điểm check-in ngắm bình minh nổi tiếng.
Sở Vãn Đường không đặt ảnh đó làm hình nền, nhưng mỗi ngày đều mở album ra xem.
Ảnh mờ ảo ôm nhau dưới danh nghĩa "chị em", ảnh Hoài Hạnh catwalk... cô đều đã sớm xin toàn bộ file gốc từ nhiếp ảnh gia.
Ngày rời Nam Thành, Sở Vãn Đường lại ra biển xem bình minh. Cô bước trên cát lạnh, nhưng không cảm thấy lạnh. Nhìn sóng biển trong đêm đen, cũng không sợ hãi.
Dường như cô đã mất hết cảm xúc với thế giới, mãi đến khi chân trời nứt ra một vệt đỏ, mặt trời sắp mọc, cô nghe thấy tiếng reo vang phấn khích của một cặp tình nhân gần đó: "Woah! Gió biển to quá!"
Lúc đó, Sở Vãn Đường như bừng tỉnh. Mi run lên, hình ảnh Hoài Hạnh hiện ra. Cô giơ tay lên, cảm nhận làn gió biển ẩm ướt dính chặt vào tay, bám vào da thịt không chịu rời.
Nước mắt lặng lẽ lăn xuống. Đúng lúc ấy, bên tai vang lên giọng nói nhẹ nhàng ngày trước của Hoài Hạnh...
"Gió nổi lên rồi, Sở Vãn Đường."
Thôi, đừng gặp nhau nữa.
*
Mình thấy tác giả thích dùng câu "Gió nổi lên rồi", có một bài hát cũng thế, nói về chia ly. Các bạn nghe thử nhé:
[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video. Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
Lời tác giả:
Hu hu hu... rồi họ sẽ gặp lại nhau đúng không?
Ngày mai mở màn phép thuật thời gian nha~~~