Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Sự giúp đỡ bất ngờ và quá khứ hé lộ
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Pơ
Nghe hai tiếng "sếp Văn", Lộ Văn Tinh ngước mắt nhìn Văn Tranh.
Có phải là vị sếp Văn mà cậu đang nghĩ đến không? Anh trai của Văn Dụ ấy.
Cậu nhìn Văn Tranh, hơi ngẩn người. Chẳng lẽ Văn Dụ là con lai sao? Lạ thật, Văn Dụ đâu có vẻ gì là con lai.
Trong lúc cậu còn đang ngẩn ngơ, Văn Tranh đã khóa chặt hai tay Tương Chính Tần ra sau lưng, dứt khoát ép gã vào tường.
"A! Đau quá..."
Nghe tiếng gã xuýt xoa, Văn Tranh chẳng hề nương tay, đẩy mạnh khiến gã ngã xuống sàn. Thấy Văn Tranh còn định ra tay, Tương Chính Tần vội ôm đầu.
"Đừng, đừng gọi cảnh sát! Tôi không có ý gì đâu, tôi... tôi chỉ có việc muốn tìm Lộ Văn Tinh, thật sự không có ác ý gì cả."
Văn Tranh lạnh lùng nhìn gã.
"Cứ để cảnh sát giải quyết cho mày nói rõ ràng."
Lộ Văn Tinh lấy điện thoại định gọi lễ tân, nhưng chưa kịp bấm số, dường như Văn Tranh đã đoán được ý định của cậu. Y quay đầu nói với cậu:
"Gọi cảnh sát đi."
Cầu cứu lễ tân cũng chẳng giải quyết được gì, họ chỉ biết gọi bảo vệ đuổi người đi. Nhưng với cảnh sát thì khác, Tương Chính Tần có hành vi cố ý gây thương tích, cố ý điều tra hành tung, theo dõi, chờ thời cơ quấy rối. Với những chứng cứ đầy đủ như vậy, chắc chắn gã sẽ bị tạm giam.
Văn Tranh không rõ mối quan hệ giữa Tương Chính Tần và Lộ Văn Tinh, nhưng trong mắt y, gã là một tên khốn nạn. Dù không quen biết Lộ Văn Tinh, nhưng không hiểu sao Văn Tranh vẫn muốn bảo vệ cậu. Có lẽ vì cậu quá trong sáng, không nên bị một kẻ như Tương Chính Tần làm vấy bẩn, hoặc cũng có thể là vì tên cậu có chữ 'Tinh'.
Thấy Văn Tranh nhìn mình, Lộ Văn Tinh nở một nụ cười lễ phép:
"Cảm ơn ngài Văn ạ."
"Không có gì."
Văn Tranh chợt nghĩ, may mắn là mình đã đi thang máy. Nếu không, Lộ Văn Tinh sẽ bị Tương Chính Tần quấy rối mà không ai giúp đỡ. Nghĩ đến đó, lông mày Văn Tranh nhíu chặt lại, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng.
Đúng lúc đó, điện thoại của Văn Tranh reo lên.
"Xuống tầng bốn."
Y nói gọn lỏn một câu rồi tắt máy. Lộ Văn Tinh ngập ngừng tiến lên.
"Ngài Văn, nếu ngài bận thì cứ đi trước ạ. Tôi rất cảm ơn vì ngài đã ra tay giúp đỡ, phần còn lại tôi có thể tự giải quyết."
Tương Chính Tần cũng mong Văn Tranh mau chóng rời đi, không dám làm gì, đành mặc y túm áo mình. Một là vì gã e ngại gia thế của đối phương, hai là vì Văn Tranh cao lớn, gã không thể đánh lại.
Nhưng tiếc thay, Văn Tranh không hề buông tay, chỉ đáp lại Lộ Văn Tinh:
"Không sao."
Lộ Văn Tinh còn đang chờ Văn Tranh buông Tương Chính Tần để cậu tự giải quyết, nào ngờ y lại đáp như vậy. Cậu nghe xong hơi sững sờ.
Trong tiểu thuyết, anh trai của nhân vật thụ được miêu tả là người lạnh lùng, nhưng thực chất là ngoài lạnh trong nóng, thích giúp đỡ người khác phải không?
Họ nhìn nhau không nói lời nào. Vốn là người lễ phép, Lộ Văn Tinh không biết nên nói gì để phá tan bầu không khí kỳ cục này.
May mắn thay, chỉ một lát sau, trợ lý của Văn Tranh đã xuất hiện.
"Thưa sếp."
Trợ lý hơi bất ngờ khi thấy sếp mình đang khống chế một người đàn ông lạ mặt.
"...Có cần báo cảnh sát không ạ?"
Người đáp lời là Lộ Văn Tinh:
"Tôi đã báo rồi."
"Lộ Văn Tinh, cậu đến đây để quay phim sao?" Trợ lý ngỡ ngàng khi nhận ra Lộ Văn Tinh đang đứng sau lưng Văn Tranh, bị y che khuất.
"Cậu biết cậu ấy à?" Văn Tranh hỏi lại.
"Vâng, nhưng cậu ấy không biết tôi. Em gái tôi là fan của cậu ấy."
Nghe vậy, Văn Tranh liền hiểu ra Lộ Văn Tinh là một nghệ sĩ. Y nhìn gương mặt điển trai sáng láng của cậu. Quả thực, y nên nhận ra điều này sớm hơn.
Văn Tranh vừa dứt ánh mắt khỏi Lộ Văn Tinh, Tương Chính Tần liền giật mình. Y liếc xuống nhìn gã, chợt nhớ đến buổi tiệc rượu hôm đó. Nhớ đến thanh niên bị gã quấy rối và những lời đồn đại về gã: "Tương Chính Tần từng quấy rối nhiều nghệ sĩ trẻ rồi." Chỉ mới tưởng tượng thôi, vẻ mặt vừa bớt căng thẳng của y đã trở nên lạnh lùng hơn. Không chỉ Tương Chính Tần đang bị y khống chế, mà cả Lộ Văn Tinh và trợ lý cũng cảm nhận được sự tức giận của y.
"À... Sếp Văn, chúng ta có cuộc họp video lúc mười một giờ, nay đã trễ mười lăm phút rồi ạ." Rồi trợ lý nhận ra, sắc mặt sếp mình còn khó chịu hơn lúc trước. Theo chân Văn Tranh suốt ba năm, cậu tự nhận mình đã hiểu phần nào về vị sếp này, nhưng chưa bao giờ cậu thấy y không kiềm chế được cảm xúc đến mức như vậy.
"Ngài Văn, nếu ngài bận thì cứ đi trước ạ, chuyện này tôi có thể tự giải quyết."
Lộ Văn Tinh lặp lại lời mình. Văn Tranh như nghĩ ra điều gì đó, giao Tương Chính Tần lại cho trợ lý.
"Cậu ở lại trông gã, đợi cảnh sát đến, rồi giúp họ xử lý."
"Còn biên bản cuộc họp ạ?"
"Tôi sẽ bảo Tiểu Trần quay lại. Cậu cứ ở đây đi."
"Vâng, thưa sếp."
Lộ Văn Tinh biết Văn Tranh có ý muốn giúp đỡ, cũng không từ chối nữa mà chân thành nói lời cảm ơn.
Sếp đã rời đi mà trợ lý vẫn còn ngẩn ngơ. Nhớ lại gia thế của sếp mình, cậu không khỏi suy nghĩ. Cậu ngạc nhiên không phải vì Văn Tranh giúp Lộ Văn Tinh, mà là vì y không chỉ giúp mà còn thay đối phương xử lý mọi chuyện một cách triệt để. Giúp đỡ đến mức này, nào còn giống vị sếp lạnh lùng, khó tính, luôn bắt quản lý làm lại báo cáo đâu chứ.
Vì chuyện của Tương Chính Tần, đêm qua Lộ Văn Tinh ngủ khá muộn. Cậu phải đến sở cảnh sát làm giấy tờ, đến khi về lại khách sạn thì trời đã khuya lắm rồi, vừa rửa mặt xong cậu đã ngã vật ra giường. Sáng sớm, gặp đồng nghiệp trong thang máy, Lộ Văn Tinh ngáp ngắn ngáp dài.
"Sao hôm nay cậu trông mệt mỏi thế?"
Cậu dụi mũi.
"Đêm qua tôi ngủ muộn ấy mà."
"Thức khuya chơi game à?"
"Hay thức khuya đọc kịch bản?"
"Không, đêm qua tôi gặp chuyện, phải đến sở cảnh sát."
"Sao lại đến sở cảnh sát?"
Bốn người vừa rời khỏi thang máy thì vô tình gặp Cố Yến Thâm và các diễn viên chính. Nghe vậy, họ cũng quay sang nhìn Lộ Văn Tinh.
"Đêm qua ở khách sạn tôi bị người ta chặn đường, nhưng giờ không sao rồi. Tôi đã báo cảnh sát nên phải đến sở làm giấy tờ."
"Bị chặn đường sao?"
"Sao lại bị chặn?"
"Fan cuồng à? Hay là vô tình va phải?"
Lộ Văn Tinh lắc đầu.
Đêm qua khi làm giấy tờ, cảnh sát đã thu thập video giám sát của khách sạn. Vì Tương Chính Tần chưa kịp ra tay đã bị Văn Tranh ngăn lại, và gã mới chỉ chìa tay ra, nên không thể kết án được. Cứ tưởng mọi chuyện sẽ dừng lại ở đó, thế mà khi trợ lý của Văn Tranh nhận một cuộc gọi, không biết từ đâu có thêm chứng cứ, Tương Chính Tần đã bị tạm giam ở sở cảnh sát.
Cậu không ngốc, không cần đoán cũng biết cuộc gọi kia là từ Văn Tranh. Dù không hiểu tại sao y lại giúp mình đến mức đó, nhưng Lộ Văn Tinh đã có chút thiện cảm với đối phương rồi. Tuy nhiên, cậu không dám tiếp xúc với Văn Tranh, lời cảm ơn cũng không được chân thành cho lắm. Giờ không biết nên cảm ơn thế nào, cậu đành gạt chuyện này sang một bên.
Mọi người vây quanh an ủi Lộ Văn Tinh. Cố Yến Thâm, người nãy giờ vẫn im lặng, cất điện thoại rồi nói với cậu:
"Tôi giúp cậu đổi phòng. Lát nữa tôi sẽ bảo trợ lý dọn đồ đạc cho, tối nay cậu lên tầng năm nhé."
Trước thang máy tầng năm có bảo vệ canh gác, thậm chí phải quét thẻ mới được vào, an toàn hơn tầng bốn rất nhiều.
"Được đấy, Cố Yến Thâm!" Tống Gia Giai giơ ngón cái tán thưởng, gọi thẳng tên anh chứ không phải "anh Thâm" như thường lệ.
"Em thấy mình thích anh hơn rồi đấy."
"Em cứ tưởng anh Thâm là kiểu siêu sao khó tính chứ, té ra lại là người chu đáo nhỉ?"
"Thôi đi, chu đáo khỉ gì! Mấy cậu đã thấy anh ấy chu đáo với mình bao giờ chưa?"
Lộ Văn Tinh cũng không từ chối lòng tốt của anh.
"Cảm ơn thầy Cố ạ, vậy để tôi đến quầy lễ tân thanh toán."
Cố Yến Thâm nói:
"Cậu thanh toán làm gì, cứ để đoàn phim lo."
"Ha ha ha ha ha."
"Giờ đạo diễn Vương chắc vẫn chưa biết chuyện này nhỉ."
"Ông ấy mà nghe chắc rớt nước mắt mất."
Phải đến hai ba ngày sau đạo diễn Vương mới biết chuyện mà rớt nước mắt, còn Lộ Văn Tinh thì đã sớm quên bẵng chuyện đó. Dạo này cậu cũng hay gặp Văn Tranh, thầm nghĩ giờ chắc y đã về rồi. Nào ngờ, vừa đến sảnh khách sạn, cậu đã thấy Văn Tranh đang đứng chờ thang máy.
Lộ Văn Tinh bước đến chào trước:
"Ngài Văn, chào buổi tối ạ."
Văn Tranh gật đầu, tự dưng lại đáp lời một người xa lạ mà mình chỉ mới gặp.
"Tôi nghe trợ lý nói, cậu đang quay phim ở đây à?"
"Dạ đúng rồi." Lần gặp lại này, dường như chính Lộ Văn Tinh cũng có thể tự nhiên trò chuyện với y hơn.
"Bình thường ngài Văn không để ý giới giải trí lắm nhỉ?"
"Ừm... Tại tôi hơi bị mù mặt."
Lộ Văn Tinh: ???
Văn Tranh vẫn điềm nhiên như thường, cậu chợt hoang mang không biết mình có nghe lầm không. Ai mà ngờ vị sếp lớn lạnh lùng trong truyện lại bị mù mặt chứ?
Hiện giờ, giới giải trí có rất nhiều "măng non", đa số đều theo đuổi hình tượng giống nhau, chiều cao, gương mặt đều tương đương. Bởi vậy, Văn Tranh không nghĩ rằng tất cả là do chứng mù mặt của mình. Lộ Văn Tinh cực kỳ bất ngờ, vẻ mặt hết hồn của cậu vẫn bị Văn Tranh bắt gặp. Y cảm thấy... nhóc này thật đáng yêu. Nhận ra lời mình còn có thể gây hiểu lầm, y bèn giải thích thêm:
"Nhưng tôi vẫn nhớ mặt cậu."
Cậu rũ mắt, hàng mi dài như cánh bướm.
"Tôi biết, nếu không ngài đã chẳng đáp lại tôi rồi."
"Ngài đến đây công tác ạ?"
"Tôi đến khảo sát hạng mục đầu tư mới."
Lộ Văn Tinh biết Văn Tranh đầu tư vào đâu là thắng lợi ở đó. Cậu chợt thấy vô cùng hâm mộ y. Nếu cậu cũng am hiểu đầu tư, cậu đã có thể mua đứt căn nhà rồi. Thôi, hâm mộ làm gì.
Trong lúc cậu đang suy nghĩ, Văn Tranh chợt cất tiếng:
"Sau này Tương Chính Tần sẽ không quấy rối cậu nữa."
Cậu cứ tưởng Tương Chính Tần bị đe dọa nên không hỏi kỹ, chỉ nói lời cảm ơn. Cửa thang máy mở, họ cùng nhau rời đi. Cậu chào tạm biệt, nhưng lại bị y gọi lại:
"Cậu quay phim nào?"
Lộ Văn Tinh không ngờ y lại biết "hóng hớt" như vậy.
"Dạ..."
"Phim chiếu tôi sẽ xem."
Văn Tranh cũng không hiểu tại sao mình lại quan tâm một người xa lạ chỉ mới gặp đến thế. Không phải lúc nào y cũng bận công việc, khi rảnh vẫn sẽ xem phim. Nhưng chưa bao giờ y xem phim vì một diễn viên nào đó.
Ở đoàn phim suốt hai tuần, Lộ Văn Tinh không biết mình đã hoàn thành hơn nửa cảnh quay. Tuần đầu tiên vì thiếu kinh nghiệm nên cậu chưa thể hiện tốt nhất. Mấy ngày trước cậu quay chậm hơn dự định, nhưng so với một người mới, cậu đã rất giỏi rồi. Sau một tuần, cậu cũng đã quen việc. Bản thân lại cố gắng không ngừng nên tiến bộ đáng kinh ngạc. Cậu không hề làm chậm trễ mọi người, tiến độ còn nhanh hơn cả dự tính, có mấy cảnh quay chỉ cần một lần là đạt. Đến đạo diễn Vương cũng phải thốt lên rằng mình đã "nhặt được bảo bối" rồi.
Văn Tranh đã rời thành phố E được hai, ba ngày, Lộ Văn Tinh cũng không để ý lắm. Mãi cho đến khi cậu thấy một thanh xu hướng nóng trên Weibo.
#Tương Chính Tần#
Cậu nhấp vào, thấy ảnh chụp và thông tin cá nhân của Tương Chính Tần đều được phơi bày. Hiện giờ cả cộng đồng mạng đang xôn xao chửi rủa gã. Hóa ra, sau khi gã bị tạm giam, đã có người gửi chứng cứ đến. Giống với bản ghi âm của Lộ Văn Tinh, còn có thêm mấy nhân chứng vô danh nữa. Họ tố cáo Tương Chính Tần có hành vi quấy rối tình dục, lừa họ lên giường, cưỡng hiếp diễn viên phụ và quần chúng. Nghĩ đi nghĩ lại, vì sợ hãi nên những người bị hại đã không dám báo cảnh sát, mãi cho đến khi gã "rớt đài". Những nghệ sĩ từng là nạn nhân của gã đã đến sở cảnh sát nộp chứng cứ, khiến gã không thể nào chối cãi được, thế là bị đưa ra tòa xét xử.
Dù đã qua một thời gian dài mới báo án, nhưng không phải tự dưng các nạn nhân lại đồng loạt lên tiếng. Là có người đã liên lạc với họ, hỏi họ có sẵn lòng đưa chứng cứ hoặc làm nhân chứng, đưa gã ra trước ánh sáng công lý hay không. Có người đã bỏ qua chuyện này mấy tháng rồi. Dẫu vậy, vẫn có những nạn nhân dũng cảm đứng lên, tất cả đều là quả báo mà Tương Chính Tần phải nhận.
Lướt xong, Lộ Văn Tinh mới ngớ người ra. Khi đó, Văn Tranh đã nói với cậu: "Sau này Tương Chính Tần sẽ không quấy rối cậu nữa." Nghĩa là, Văn Tranh đã có đầy đủ chứng cứ rồi, không chỉ để gã bị tạm giam, mà là tống thẳng vào tù. Cậu không ngờ, Văn Tranh không chỉ tiện tay giúp đỡ mà còn điều tra kỹ lưỡng đến vậy, thật khiến cậu tò mò. Vị sếp lớn trong truyện... lại dễ gần đến thế sao?
Đang lướt Weibo, Lộ phu nhân đã gọi điện đến.
"Alo, Tinh Tinh. Mẹ không làm phiền con quay phim chứ?"
"Dạ không ạ, giờ là cảnh của người khác, con đang nghỉ ngơi đây ạ."
"Vậy là tốt rồi." Bà thoáng ngừng lại. "Tinh Tinh này, cảnh sát có đến đưa tin, con có muốn gặp không?"
Năm đó, sau khi được Tạ Niên cứu sống, cậu bị sốt một trận nặng. Khi tỉnh dậy, cậu mất ký ức, không biết mình từ đâu đến, cha mẹ là ai, chỉ biết mình tên Tinh Tinh. Tạ Niên lập tức gọi cảnh sát, nhưng không tìm được cha mẹ ruột của cậu. Vì không muốn cậu phải vào viện mồ côi, hai vợ chồng đã bàn bạc và quyết định nhận nuôi cậu, cho đến khi cậu tìm được cha mẹ ruột của mình.
Vài năm trôi qua cũng có mấy người đến nhận nhưng kết quả đều vô vọng. Hai vợ chồng không nỡ để cậu buồn. Mỗi khi một lần tìm kiếm không thành công, họ đều ôm cậu vỗ về:
"Chắc chắn cha mẹ con rất yêu thương con, nên mới đặt biệt danh cho con là Tinh Tinh. Tinh Tinh, hay ngôi sao, là thực thể đẹp đẽ nhất giữa bầu trời đêm tăm tối, có nghĩa là con chính là sự tồn tại đẹp đẽ nhất trong cuộc đời họ."
Cậu chưa bao giờ thôi hy vọng. Chỉ cần nhớ đến sự an ủi dịu dàng của cha mẹ nuôi, mọi thất vọng đều hóa thành hy vọng.
"Tinh Tinh?" Lộ phu nhân gọi lại.
Cậu bình tĩnh đáp:
"Dạ con nghe ạ."
***
Lời tác giả: Tinh cưng bị lạc lúc năm tuổi, giờ em đã thay đổi khá nhiều nên anh hai không nhận ra em là chuyện bình thường. Gen lai đã cách mấy đời, dù là anh em, gương mặt họ vẫn khác nhau. Nay anh em đã gặp lại rồi, chuyện năm đó sẽ nhanh chóng sáng tỏ thôi. Mấy chế đừng sốt ruột nhé, kẻo tôi cũng sốt ruột theo...