Ký Ức Về Người Anh Hai

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lộ Văn Tinh đã sắp xếp lịch hẹn với Lộ Tiểu Phỉ. Cậu cũng xin đạo diễn nghỉ nửa ngày. Vốn dĩ đạo diễn đã rất quý cậu vì tính chăm chỉ, nên vừa nghe cậu xin phép, ông liền đồng ý, thậm chí còn hỏi cậu nghỉ nửa ngày có đủ không.
Quay xong cảnh quay buổi tối, cậu tức tốc đến sân bay, bay về thành phố B ngay lập tức.
Hồi nhỏ, cứ vài tháng lại có những cặp cha mẹ tìm con lạc đến hỏi thăm. Dần dần, khoảng thời gian ấy kéo dài từ vài tháng thành nửa năm, rồi từ nửa năm thành một năm.
Đến tận cấp ba, suốt bốn năm liền không một phụ huynh nào tìm đến cậu, nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ cha mẹ đã bỏ rơi mình.
Thế giới rộng lớn biết bao, tìm một người giữa biển người mênh mông đâu phải dễ dàng. Họ chỉ là chưa tìm được cậu mà thôi.
Cũng hệt như cậu, vẫn chưa thể tìm lại họ.
Con người vốn là một sinh vật mâu thuẫn. Cậu sợ cốt truyện, sợ mình sẽ làm liên lụy đến bố mẹ nuôi, và cũng sợ rằng, không chừng mình sẽ trở thành nhân vật hy sinh.
Thế nhưng, không hiểu vì sao, cậu lại chắc chắn rằng sẽ có một ngày, mình được đoàn tụ với người thân ruột thịt.
E ngại cốt truyện thì có, nhưng cậu cảm thấy cốt truyện không có quyền năng đến mức đó. Cuộc đời cậu không thể chỉ gói gọn trong mấy dòng tóm tắt đơn giản như vậy.
Từ khi gặp Văn Tranh, cậu đã nhận ra điều này.
Văn Tranh là anh của Văn Dụ, lẽ ra cậu nên tránh mặt, nhưng ngay từ lần gặp đầu tiên, cậu đã thấy không cần thiết phải làm vậy.
Cậu không biết nhiều về gia đình Văn Dụ, bởi tiểu thuyết chỉ tóm tắt vài câu rằng thụ có một người anh là sếp lớn, chỉ cần ho một tiếng "Nay trời lạnh rồi" là có thể định đoạt số phận của cả một công ty.
Nhưng tiểu thuyết vẫn chỉ là tiểu thuyết.
Thực tế không phải vậy. Việc tạm giam Tương Chính Tần hay tống gã vào tù không hẳn là nhờ quyền thế, mà phải dựa trên bằng chứng đầy đủ, xác thực và tuân thủ nghiêm ngặt pháp luật.
Mới đây thôi, mọi chuyện đang dần lệch khỏi cốt truyện, nhưng nội dung cốt lõi của tiểu thuyết vẫn được đảm bảo.
Nghĩa là, cậu sẽ không bị ý thức tiểu thuyết điều khiển? Rõ ràng, việc bị điều khiển chỉ là suy đoán kể từ khi cậu biết mình đã xuyên vào cuốn sách này.
Tạm thời, chính cậu cũng không chắc chắn liệu cái 'ý thức tiểu thuyết' đó có thực sự tồn tại hay không.
Từ thành phố E đến thành phố B mất một tiếng bay, khi đến nơi đã là mười một giờ đêm.
Lộ Tiểu Phỉ và Tạ Niên đã chờ sẵn ở sân bay, hỏi han cậu đóng phim có mệt không.
"Dạ không ạ." Cậu đáp với vẻ hớn hở.
"Đóng phim có nhiều điều hay lắm ạ, mọi người trong đoàn cũng rất quan tâm con."
Quả thật, cậu là người mới, thiếu kinh nghiệm đóng phim, nhưng mọi người đều sẵn lòng chỉ bảo. Cậu không có trợ lý, nhưng các nhân viên rất tận tâm.
Đầu xuân, thành phố E vẫn còn vương chút khí lạnh. Vì quay cảnh mùa hè nên cậu không thể mặc nhiều, đạo diễn vừa hô 'cắt', nhân viên đã lập tức đưa áo khoác và nước ấm cho cậu.
Thú thật, ở đây vui hơn nhiều so với Mang Chanh Ent. Không có Vương Mạn chỉ trỏ, không có ai chọc ngoáy, dù bản thân cậu cũng không mấy để tâm đến những lời đó.
Nhưng ai mà chẳng muốn được sống thoải mái.
"Tinh Tinh." Lộ Tiểu Phỉ không tỏ quá lo lắng, nhưng vẫn nhắc cậu phòng hờ.
"Nếu..."
"Con biết mà." Cậu đáp rất bình tĩnh.
"Mẹ yên tâm, con đảm bảo, dù không được con cũng không buồn đâu."
Nếu không được, thì đành chịu số phận thôi.
Thứ cậu không thiếu nhất chính là thời gian. Đã gần mười lăm năm rồi. Với người khác, chờ đợi có thể là đau khổ, nhưng với cậu, chờ đợi lại là hạnh phúc.
Cậu không phải là người lạc quan thái quá, nhưng tuyệt đối không bi quan.
Về đến nhà, Lộ Tiểu Phỉ sợ cậu đi đường mệt mỏi.
"Sáng mai họ mới đến, đêm nay con cứ nghỉ cho khỏe."
"Dạ."
Sáng sớm, cậu đã thức dậy.
Vẫn điềm nhiên như thường lệ, không hào hứng cũng chẳng hồi hộp. Cậu còn giúp bà Lộ chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn.
Cả gia đình cùng tận hưởng một buổi sáng an nhàn. Đến tận trưa, cặp phụ huynh kia mới đến tìm con.
Vừa gặp mặt, đôi mắt họ đã sáng bừng. Người phụ nữ vén tóc sau tai, mừng rỡ nhìn Lộ Văn Tinh, buông lời chắc nịch.
"Đúng rồi, đúng rồi, giống hệt hồi bé!"
"Đúng là thằng bé rồi!" Đuôi mắt người đàn ông hiện lên nếp nhăn, càng nhìn Lộ Văn Tinh, nụ cười ông càng sâu hơn. Ông lấy ra một tấm hình đã ố vàng từ chiếc áo khoác bạc màu.
Trong hình là một cậu bé đang cười tít cả mắt, thêm đôi má bánh bao nên trông càng đáng yêu hơn.
Đôi mắt sáng đó quả thật hơi giống của Lộ Văn Tinh bây giờ.
Vừa nhìn tấm hình, tim Lộ Tiểu Phỉ đã hẫng một nhịp. Bà nắm chặt tay chồng mình.
"Ông nhìn này! Có phải Tinh Tinh không?"
Tạ Niên quan sát đứa trẻ trong hình, rồi so sánh với Lộ Văn Tinh.
Giống, nhưng cũng không hẳn là giống.
Cậu đã ở đây từ lúc được cứu sống, nên Tạ Niên vẫn nhớ rõ dáng vẻ của cậu. Đứa trẻ trong hình trông non nớt hơn nhiều.
Khi ông dẫn cậu ra khỏi bệnh viện, mặt cậu hơi tái, ăn nói cực kỳ lễ phép, rất ngoan ngoãn và nghe lời, không hề có vẻ non nớt như vậy.
Ông còn nhớ, khi Tạ Trình Phỉ lên mẫu giáo, cậu đã học tiểu học rồi.
Khi đó, cu cậu thích vẻ mặt của anh mình lắm, vì thấy nó rất ngầu.
Đúng rồi! Lộ Văn Tinh hồi bé trông rất điềm đạm.
Thường được khen là 'ông cụ non' đẹp trai.
Lộ Văn Tinh cầm tấm hình, mãi một lúc vẫn không nhớ được gì, cũng chẳng thấy một chút thân quen nào.
Nhưng gương mặt này đúng là hơi giống cậu hồi bé.
Thấy biểu cảm của cậu, cặp vợ chồng liếc nhìn nhau, định mở miệng hỏi thì nghe cậu cất lời.
"Em gái thì sao ạ?"
"Ừm...!Hở?" Người vợ nghẹn lời, người chồng liền trả lời thay.
"Khi đó con còn nhỏ quá, con không có em gái, mà là em trai."
"Đúng vậy! Là em trai." Người phụ nữ lại đưa một tấm hình khác. "Đây, em con này, hai đứa nhìn giống lắm đúng không?"
Cậu nhóc trong hình đã lớn hơn, nhìn là biết chụp sau bức trước, bởi tấm hình trông sáng rõ hơn.
"Tinh Tinh." Lộ Tiểu Phỉ kéo tay Lộ Văn Tinh.
"Ảnh thì giống đấy, nhưng có cần kiểm tra ADN trước không?"
Cậu gật đầu, rồi nhìn đồng hồ. Cậu phải bay lúc mười hai giờ, mà bây giờ đã mười giờ rưỡi, không kịp thời gian đến bệnh viện kiểm tra ADN rồi.
"Kìa, không cần kiểm tra ADN đâu. Ảnh giống thế mà, để người khác nhìn, ai chẳng nghĩ đây là anh em."
"Giờ con tên Lộ Văn Tinh nhỉ? Mẹ gọi con là Tinh Tinh được không?" Người phụ nữ lau tay lên áo, như sợ cậu chê, dè dặt thử nắm tay cậu.
"Tinh Tinh, một năm con mất tích đó, bố con đã suýt đòi ly hôn với mẹ. Vì tìm con mà bố mẹ bỏ cả công việc, dành hết tiền bạc cho việc tìm con. Sau đó, bố mẹ bắt đầu làm công nhân tạm thời, thay phiên nhau kiếm tiền."
"Lúc ông ấy đi làm, mẹ đi khắp nơi tìm con. Rồi khi đến lượt ông ấy tìm con, mẹ sẽ đi làm. Cứ như thế...!cho đến mười mấy năm nay."
"Cũng may công sức cũng được đền đáp, để cha mẹ tìm được con rồi." Người phụ nữ lau nước mắt. "Nếu không tìm được con, bố mẹ phải làm sao bây giờ?"
Người đàn ông thở dài.
"Bố mẹ biết con bận công việc, nên tạm thời bố mẹ sẽ sống ở thành phố C nhé? Không sao, bố mẹ không cầu gì hơn, cứ rảnh thì đến thăm là được."
Người vợ khóc òa, Lộ Tiểu Phỉ chỉ có thể an ủi vài câu. Giờ Lộ Văn Tinh đang gấp, phải đi ngay, không thể trò chuyện thêm nữa, cậu phải mau chóng đến đoàn phim.
Cặp vợ chồng ngóng theo đến khi cậu khuất dạng, rồi quay sang Lộ Tiểu Phỉ với vẻ mặt buồn phiền.
"Cảm ơn anh chị đã chăm sóc Tinh Tinh. Mấy năm nay chắc thằng bé gửi về không ít tiền nhỉ? À, chúng tôi không có ý đòi tiền đâu, chỉ là...!Tinh Tinh là con ruột chúng tôi. Nếu thằng bé chịu về nhà, tôi mong anh chị đừng ngăn cản nó."
Tự dưng, Lộ Tiểu Phỉ lại thấy khó chịu với lời nói của người phụ nữ. Bà chau mày, thấy chồng mình lắc đầu, đành kiềm chế lại.
"Quả thật, chúng tôi luôn giúp Tinh Tinh tìm lại cha mẹ ruột, là vì hy vọng thằng bé có thể đoàn tụ với gia đình mình." Tạ Niên ngập ngừng, rồi cũng nói thật. "Với điều kiện, ông bà *thực sự* là cha mẹ ruột của thằng bé."
"Chúng tôi là cha mẹ ruột của thằng bé thật mà! Các ông thấy hình thằng bé hồi nhỏ rồi đấy, nhìn mặt mũi là biết hồi nhỏ thằng bé thế nào rồi."
Lộ Tiểu Phỉ chợt nổi cơn giận. Dường như họ đang ngụ ý vợ chồng bà ăn bám Lộ Văn Tinh. Bà nuôi thằng bé khôn lớn, yêu thương còn không hết, vậy mà đôi vợ chồng này trông cứ quái lạ thế nào. Nếu họ không lấy ra tấm hình, bà đã đuổi khỏi cửa rồi.
Khó khăn lắm mới đuổi được người, mà mặt bà vẫn chưa hết đỏ, chắc là đã giận lắm.
"Đừng giận nữa, họ đi rồi." Tạ Niên dỗ dành bà.
"Tức quá là tức quá! Tinh Tinh đáng yêu thế kia, sao lại có cha mẹ như thế được? Hơn nữa, hồi bé Tinh Tinh đã rất gia giáo, cha mẹ kiểu đó sao mà nuôi dạy được?"
Ông thở dài.
"Tấm hình ố vàng kia, đúng là hơi giống Tinh Tinh thật."
"Thì sao? Thế giới nhiều người như vậy, mắt giống thì chứng minh được gì? Em chỉ tin kết quả kiểm tra ADN thôi."
Lộ Văn Tinh chẳng có cảm giác gì đặc biệt với sự xuất hiện của cặp vợ chồng kia, cậu chỉ hỏi lại một câu.
Sau một đợt sốt nặng, cậu đã mất ký ức, nhưng không hiểu vì sao, cậu lại nghĩ mình có một người em gái.
Rõ ràng chẳng còn nhớ gì nữa, tại sao lại nghĩ như thế?
Chính cậu cũng thấy điều này thật kỳ lạ. Lên máy bay, cậu cứ nghĩ mãi chuyện này, rồi ngủ quên lúc nào không hay.
Vào một buổi chiều đầy nắng.
"Mẹ ơi, con muốn có em gái, được không mẹ? Thằng Dực có em gái đó, xinh xắn đáng yêu lắm."
Người mẹ cười dịu dàng, xoa đầu đứa trẻ.
"Nếu con thích thì cứ đến nhà nhóc Dực chơi, nhưng em gái là em của nhóc Dực, phải được yêu thương chăm sóc, chứ không phải đồ chơi mà muốn có là có, không muốn là vứt sang một bên."
"Dạ...!con biết mà. Con không muốn đồ chơi đâu ạ. Nếu con có em gái, con sẽ yêu thương em, còn thương hơn cả thằng Dực thương em nữa."
"Thương đến mức nào?" Bà nén cười hỏi.
"Thương gấp nghìn lần thằng Dực luôn!"
Bà bật cười trước lời nói ngây thơ ấy, rồi lại hỏi.
"Nếu con có em gái, em sẽ giành đồ chơi, bánh của con, khi đó con có khóc không?"
Đứa trẻ sà vào lòng bà.
"Mẹ có thể mua hai món đồ chơi và hai cái bánh không ạ? Con một phần, em một phần."
"Cũng khôn đấy." Bà cười khẽ.
"Lỡ bánh chỉ có một phần, mà em còn ăn mất thì phải làm sao đây?"
Cậu nhóc cúi đầu suy nghĩ, khuôn mặt non tơ trông rõ vẻ xoắn xuýt, nhưng chốc lát đã cười tươi rói.
"Thì cứ để em ăn hết phần hôm nay đi, mai mẹ mua lại cho con hai phần nhé?"
Người mẹ gõ nhẹ lên trán cậu con trai.
"Muốn ăn hai phần chứ gì."
"Mẹ, con muốn có em gái thật mà. Con sẽ thương em lắm. Thật đấy, con sẽ trở thành người anh tốt nhất quả đất luôn!"
Khung cảnh thay đổi, nhưng vẫn là một buổi chiều nắng trong.
"Mẹ tôn trọng mong muốn của hai đứa. Nếu hai đứa đều muốn, mẹ sẽ dẫn em gái về, nhưng hai đứa phải nghĩ cho kỹ, không được chỉ nói suông. Vì em không chỉ ở đây mấy ngày đâu, em sẽ sống chung với chúng ta, trở thành một phần của gia đình này."
"Con, con muốn có em gái ạ." Cậu nhóc ngước đôi mắt long lanh, nhìn anh mình với vẻ mong đợi, hy vọng anh cũng nghĩ giống mình.
Thế mà, anh ấy lại nhìn cậu với ánh mắt chê bai.
"Búp bê cũng muốn, bánh cũng muốn, xe đua cũng muốn, có gì em không muốn không?"
"Hứ." Thấy anh không cùng suy nghĩ với mình, cậu quay mặt đi, dỗi.
"Không muốn anh đấy."
"Không muốn anh?"
Anh cậu chau mày, chìa tay chọc lét cậu.
"Há há há há."
Cậu nhóc cười ngặt nghẽo, bị tóm mấy lần, giãy giụa không thoát ra được. Em dễ nhột lắm, nhất là chỗ thịt non trên bụng, đụng một cái là nhột rồi. Em quằn quại trong lòng anh hai, đôi mắt sáng trong còn ướt nước mắt.
Nhưng em nào chịu thua, còn cố ý nói to hơn.
"Không muốn anh hai!"
"Nói lại lần nữa!"
"Không muốn anh...!Há há há há!"
Khu vườn tràn ngập tiếng cười thơ ngây. Cậu nhóc dựa lên vai anh hai, bày tỏ đầu hàng.
"Em sai rồi, em muốn anh hai, em thích anh nhất!"
"Thích đến mức nào?" Anh hai ôm em.
"Thích nhất quả đất này!"
Anh vẫn chưa chịu, hỏi tiếp.
"Anh với cha, em thích ai hơn?"
Nhìn cái tay còn đang giữ chặt mình, cậu nhóc nhanh nhảu đáp.
"Thích anh nhất!"
Anh hài lòng buông tay, nhưng chưa gì cậu nhóc đã co giò chạy biến.
"Lừa anh đó, em thích cha với mẹ nhất!"
Còn lè lưỡi với anh hai nữa, nhưng rồi chạy không lại, chưa gì đã bị anh xách lên.
"Thằng nhóc ranh, lại còn chạy nữa hả?"
Nắng ấm chưa sưởi được bao lâu, Lộ Văn Tinh đã tỉnh giấc vì lạnh. Đầu cậu hơi choáng, nhưng vẫn tỉnh táo.
Hồi sáng, cặp vợ chồng kia đã nói sai rồi, và họ cũng nhận nhầm con rồi. Cậu không có em trai.
Cậu có một người anh hai.