Cùng Nhau Dùng Bữa

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỷ Viện nắm chặt tay Lộ Văn Tinh. Bà nhìn chằm chằm cậu, sợ rằng giây tiếp theo Lộ Văn Tinh sẽ biến mất trước mắt mình.
Một đợt chen lấn xô đẩy nữa ập đến, mọi người xung quanh đều vội vã muốn thoát ra ngoài. Nhưng Kỷ Viện dường như không cảm nhận được gì, lúc này trong đầu bà chỉ có Lộ Văn Tinh. Đôi mắt bà ngấn lệ, chỉ cần chớp mắt là nước mắt có thể trào ra.
Thấy cảm xúc của Kỷ Viện không ổn, Lộ Văn Tinh đành phải kéo bà đi, vừa kéo vừa che chắn, đưa bà đến một nơi an toàn.
Dưới sự hướng dẫn sơ tán của nhân viên, chỉ trong mười phút ngắn ngủi, mọi người đã tập trung tại khu đất trống an toàn bên ngoài.
Điện thoại trong túi Lộ Văn Tinh liên tục rung lên. Cậu đoán là Tạ Trình Phỉ gọi đến. Lúc nãy khi thoát ra, hai người bị đám đông xô đẩy nên đã tách nhau ra.
“Alo, Tiểu Trình.”
“Anh đang ở đâu vậy?”
Lộ Văn Tinh mô tả vị trí để Tạ Trình Phỉ đến tìm. Sau khi cúp điện thoại thì cậu mới phát hiện khuôn mặt thanh tú của Kỷ Viện đã đẫm lệ.
Cậu lấy khăn giấy từ trong túi ra đưa cho Kỷ Viện, “Cô có bị thương không ạ?”
Chỉ một câu hỏi đơn giản mà Kỷ Viện cũng không thốt nên lời, bà che miệng, nước mắt không ngừng tuôn rơi, yết hầu khô khốc. Lồng ngực bà phập phồng lên xuống, Lộ Văn Tinh nhẹ nhàng vỗ vai bà.
“Anh à.” Tạ Trình Phỉ thở phào nhẹ nhõm, “Anh không có việc gì là tốt rồi.”
“Chắc là ảnh hưởng từ thành phố lân cận, ngoài chấn động ban đầu khá mạnh thì sau đó chỉ còn những dư chấn nhỏ.”
“Không phải thành phố A thì là thành phố D, kiểm tra tin tức trên mạng chắc sẽ có.” Tạ Trình Phỉ đang nói thì bỗng nhiên chú ý đến Kỷ Viện vẫn đang nắm tay Lộ Văn Tinh.
“Cô này là?”
Lúc này, cảm xúc của Kỷ Viện đã dần bình tĩnh trở lại. Bà nhìn về phía thiếu niên bên cạnh Tinh Tinh, hít một hơi thật sâu rồi hỏi.
“Hai đứa là… anh em?”
“Đúng vậy, bọn cháu là anh em.” Ánh mắt Tạ Trình Phỉ chuyển từ Lộ Văn Tinh sang Kỷ Viện, “Anh, cô ấy là ai vậy?”
Lộ Văn Tinh lắc đầu, “Lúc nãy đông người quá, cô ấy suýt ngã nên anh kéo cô ấy cùng ra ngoài.”
“À, vậy cô ấy…”
Tạ Trình Phỉ có chút nghi hoặc, lại thấy khóe mắt Kỷ Viện vẫn còn vương nước mắt, câu ‘vì sao cô ấy vẫn nắm tay anh không buông’ bị Tạ Trình Phỉ nuốt ngược vào trong.
“Xin lỗi.” Kỷ Viện buông tay, giấu đi vẻ luyến tiếc trong mắt. Bà hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại cảm xúc của mình.
“Vừa rồi cô có chút kích động.”
Kỷ Viện muốn nói thẳng sự thật cho Tinh Tinh nhưng bà đã cố nén lại. Lúc này bà chẳng biết gì về cậu, và hoàn cảnh hiện tại cũng không thích hợp.
Còn có…
Ánh mắt của bà dừng trên người Tạ Trình Phỉ, có thể thấy quan hệ của hai người khá tốt, chắc hẳn gia đình nhận nuôi Tinh Tinh đã đối xử với cậu rất tử tế. Điều bà lo lắng là Tinh Tinh không biết mình là con nuôi.
Nếu bà cứ tùy tiện nói ra, nhỡ Tinh Tinh không chấp nhận được thì sao?
Tinh Tinh hoàn toàn không biết gì, Kỷ Viện lo rằng bà sẽ đột ngột khiến cậu hoảng sợ.
Hai tay Kỷ Viện siết chặt, móng tay hơi cắm vào lòng bàn tay. Bà nhất định sẽ đưa Tinh Tinh về, nhưng không phải lúc này.
Hiện tại bà không biết gì về Tinh Tinh, thậm chí không biết Tinh Tinh còn thích ăn ngọt không, khẩu vị là đậm đà hay thanh đạm.
Bà đã không tham gia vào mười mấy năm cuộc sống của Tinh Tinh. Trong tình huống như vậy, bà dựa vào cái gì để nhận lại Tinh Tinh?
Người khác giúp bà chăm sóc Tinh Tinh mười mấy năm, là mẹ đẻ nhưng bà không hề làm gì. Chẳng lẽ chỉ bằng một câu ‘mẹ là mẹ ruột của con’ mà muốn đưa cậu bé đi sao?
Điều này không công bằng với Tinh Tinh, cũng không công bằng với gia đình đã có công nuôi dưỡng Tinh Tinh.
“Vừa rồi cảm ơn cháu.”
“Không cần khách sáo ạ, sắc mặt cô không được tốt lắm. Cô gọi điện cho người nhà đi, để bọn họ đến đây đón cô.”
Lộ Văn Tinh không khỏi lo lắng vì Kỷ Viện trông rất tiều tụy.
“Không còn buổi hòa nhạc nữa rồi. Tiểu Phỉ, chúng ta nán lại với cô ấy một lát được không?”
Tạ Trình Phỉ không có ý kiến, dù sao cũng không phải chuyện gì lớn.
Kỷ Viện khó khăn lắm mới gặp lại Tinh Tinh, bà cũng không nỡ để Tinh Tinh rời đi. Bà nghe thấy Tinh Tinh nói như vậy thì trong lòng bắt đầu vui mừng.
Không đợi Kỷ Viện gọi điện thoại thì Văn Tranh đã gọi đến, “Mẹ, mẹ không sao chứ?”
“Không có việc gì, con liên lạc với cha con chưa?”
“Con đã gọi rồi ạ. Mẹ yên tâm đi, không có chuyện gì, con sẽ lập tức đến ngay.”
Kỷ Viện cúp điện thoại, lộ ra nụ cười, “Hai đứa thường xuyên đến đây nghe nhạc sao?”
“Là lần đầu tiên tới ạ.”
Tạ Trình Phỉ tiếp lời Lộ Văn Tinh, nói, “Chủ nhiệm lớp tặng cháu hai tấm vé nên cháu đến đây cùng với anh trai, không nghĩ tới lần đầu tiên đi nghe nhạc còn gặp phải động đất.”
“Em trai còn học cấp 3 sao?”
“Đúng vậy ạ.”
Kỷ Viện cười một tiếng, chuyển sang Lộ Văn Tinh, “Cháu thì học cao hơn nhỉ?”
“Đại học năm 3 ạ.”
Đang nói chuyện, xe của Văn Tranh đã lái qua đây. Thấy Lộ Văn Tinh và mẹ của chính mình ở cạnh nhau, Văn Tranh có chút ngoài ý muốn, “Mẹ, sao mẹ lại ở cùng với Văn Tinh?”
Kỷ Viện: “Văn Tinh?”
Văn Tranh không hiểu được ý tứ trong lời nói của Kỷ Viện, chỉ nghĩ rằng bà kinh ngạc vì không quen biết Lộ Văn Tinh. Anh giải thích với Lộ Văn Tinh.
“Thường ngày mẹ tôi không quan tâm nhiều đến giới giải trí nên chắc bà ấy không biết cậu.”
“Không sao cả.”
Giờ phút này Lộ Văn Tinh cũng rất kinh ngạc vì vẻ ngoài của Kỷ Viện quá trẻ, trông không giống người có một đứa con lớn tuổi như Văn Tranh.
“Không nghĩ tới lại trùng hợp như vậy.”
“Hai đứa quen nhau sao?” Ánh mắt Kỷ Viện dừng trên người Văn Tranh, vừa vui mừng vừa khó chịu.
Vui mừng vì hai người quen nhau, như vậy Kỷ Viện càng có lý do để tiếp xúc với Tinh Tinh; khó chịu vì Văn Tranh lại không nhận ra Tinh Tinh.
Quan hệ lúc nhỏ của hai anh em tốt đến thế, vậy mà giờ đây lại không nhận ra nhau.
“Trước đây cháu gặp chút rắc rối, may mắn được ngài Văn giúp đỡ. Nhân tiện, tôi vẫn chưa chính thức nói lời cảm ơn anh.”
“Gặp rắc rối?” Kỷ Viện lập tức nhíu mày.
“Cũng không phải chuyện gì to tát ạ.”
Kỷ Viện cũng không vì thế mà bớt lo lắng. Lần trước có Văn Tranh trợ giúp, vậy mấy lần trước đó thì sao, Tinh Tinh gặp rắc rối thì giải quyết thế nào?
Nghĩ đến đây, Kỷ Viện càng thêm đau lòng nhưng lúc này bà lại không thể biểu lộ quá rõ ràng.
Bà kìm nén sự chua xót trong lòng, nở một nụ cười, “Ít nhiều thì vừa rồi cháu cũng đã cứu cô, nếu không thì cô đã suýt bị ngã rồi. Cô có thể mời cháu một bữa cơm không?”
“Mẹ, như thế nào lại thiếu chút nữa té ngã?” Văn Tranh lo lắng nhìn về phía Kỷ Viện, “Mẹ có bị thương chỗ nào không?”
“Không có việc gì. Ít nhiều có Tinh… Văn Tinh. Hiện trường có chút hỗn loạn, mọi người đều muốn nhanh chóng đi ra bên ngoài. Mẹ bị người ta xô đẩy một chút thôi, may mắn Văn Tinh đã đỡ mẹ lại.”
Dù Kỷ Viện đã nói vậy nhưng Văn Tranh vẫn không bớt lo lắng.
“Văn Tinh, cùng nhau ăn cơm tối đi?” Văn Tranh cũng đưa ra lời mời với Lộ Văn Tinh, “Hai người các cậu cùng đi đi, để tôi đặt chỗ.”
Văn Tranh mở cửa phụ của xe, Kỷ Viện không ngồi lên ngay mà mặt đầy trông mong nhìn về phía Lộ Văn Tinh. Văn Tranh lại mở cửa xe cho Lộ Văn Tinh và Tạ Trình Phỉ, “Đi thôi, cùng nhau ăn một bữa cơm.”
“Anh, chúng ta đi không?”
Lộ Văn Tinh do dự một chút, “Đi thôi.”
Thấy Lộ Văn Tinh đồng ý, Kỷ Viện mới an tâm ngồi lên xe. Trong lúc đó bà vài lần liếc nhìn vào kính chiếu hậu, lén lút đánh giá dáng vẻ của Lộ Văn Tinh.
Ánh mắt bà lướt từ lông mày, đôi mắt rồi đến khóe miệng của Lộ Văn Tinh. Bà nhìn vô cùng nghiêm túc, như muốn khắc ghi dáng vẻ của Lộ Văn Tinh vào tận đáy lòng.
“Nghe nói cậu từ chối ký hợp đồng với Hoa Dịch, có thể nói cho tôi biết lý do tại sao không?” Văn Tranh rất ít khi lên Weibo, cũng không biết chuyện ồn ào mấy ngày hôm trước trên Weibo.
Văn Yển chỉ nói cho anh biết là Lộ Văn Tinh không ký. Văn Tranh có hỏi nhưng Văn Yển không nói gì, hiện tại thấy người thật thì Văn Tranh cũng tự nhiên đem suy nghĩ hỏi ra.
“Bởi vì tôi muốn ra nước ngoài.”
Nụ cười vừa xuất hiện trên mặt Kỷ Viện lập tức tắt hẳn, sự hoảng loạn trên mặt bà cũng không kịp che giấu, “Vì sao cháu lại muốn ra nước ngoài?”
Hai tay Văn Tranh đang nắm vô lăng cũng tự nhiên siết chặt.
“Trường học cho cháu một suất sinh viên trao đổi, thời gian học khoảng 1 năm.”
Kỷ Viện lập tức thở phào nhẹ nhõm, “Như vậy sao, vậy kết quả học tập của cháu chắc chắn rất tốt.”
“Rất giỏi.”
Người vừa nói là Văn Tranh. Nghe câu khích lệ như vậy, Tạ Trình Phỉ và Lộ Văn Tinh đều rất bất ngờ, thậm chí Lộ Văn Tinh còn nghĩ mình nghe nhầm.
Ban đầu, những hiểu biết của cậu về Văn Tranh chỉ dừng lại ở những dòng chữ trong tiểu thuyết.
Sau đó, Lộ Văn Tinh lên mạng tìm kiếm thông tin về Văn Tranh mới biết Văn Tranh tốt nghiệp cao học ở đại học Z, còn là song bằng thạc sĩ. Lộ Văn Tinh cho rằng mình không thể so sánh với Văn Tranh được.
Nhưng Văn Tranh lại khen cậu giỏi?
Lộ Văn Tinh còn đang hơi ngớ người thì đột nhiên cậu lại nghe thấy Kỷ Viện đang ngồi trên ghế phụ phụ họa theo, “Đúng, rất giỏi.”
Không biết có phải là ảo giác không, nhưng cậu lại nghe thấy một chút tự hào trong lời nói của Kỷ Viện?
Lộ Văn Tinh:???
Là ảo giác đúng không?
“Cô có thể gọi cháu là Tinh Tinh không?” Kỷ Viện thử hỏi một câu.
Lộ Văn Tinh sửng sốt một chút, và Văn Tranh cũng sửng sốt tương tự.
Tuy anh có ấn tượng tốt với Lộ Văn Tinh, nhưng đây mới là lần đầu tiên mẹ anh gặp cậu. Vậy tại sao mẹ anh lại gọi Lộ Văn Tinh bằng nhũ danh của em trai anh? Có phải vì muốn thân thiết hơn, hay là….
“Như nào cũng được ạ.”
Nhận được câu trả lời của Lộ Văn Tinh, Kỷ Viện vui vẻ hỏi thêm, “Tinh Tinh sẽ đến trường đại học nào vậy?”
“Đại học Y ạ.”
Lần này đến lượt Kỷ Viện và Văn Tranh bất ngờ. Đây cũng là nơi Kỷ Viện đã học thiết kế và tốt nghiệp.
Kỷ Viện: “Vậy đúng là quá trùng hợp rồi.”
Văn Tranh cho rằng Kỷ Viện đang nói đến việc bà tốt nghiệp ở đại học Y. Anh thầm nghĩ đúng là có chút trùng hợp thật, nào ngờ Kỷ Viện lại giải thích với Lộ Văn Tinh rằng, “Thế này, cô sắp có một buổi tọa đàm ở đại học Y.”
Văn Tranh: “…?”
Chuyện khi nào? Vì sao anh không biết?
Văn Tranh vừa định hỏi gì đó thì bị Kỷ Viện đánh một cái.
“Lái xe thì phải tập trung.”
Cuối cùng, suốt đoạn đường Văn Tranh không nói thêm lời nào. Chờ đến nơi thì Văn Tranh mới xác định Kỷ Viện có việc gạt anh.
Văn Tranh dẫn mọi người đến khách sạn của nhà họ Văn, đây là sản nghiệp trong tay chú hai của anh.
Vừa vào cửa thì người phục vụ lập tức dẫn đường cho bọn họ. Đợi đến khi mọi người ngồi xuống, người phục vụ lập tức đưa thực đơn đến.
“Tinh Tinh thích ăn gì? Món cay hay món ngọt ở đây đều rất ngon.”
Sau đó, Văn Tranh chứng kiến toàn bộ quá trình Kỷ Viện cầm thực đơn, lúc thì hỏi Lộ Văn Tinh có ăn món này không, lúc lại hỏi Tạ Trình Phỉ có ăn món kia không.
Văn Tranh ngồi ở một bên, kiên nhẫn chờ Kỷ Viện gọi món xong cho Lộ Văn Tinh và Tạ Trình Phỉ.
“Được rồi.”
Sau đó, Kỷ Viện không thèm nhìn Văn Tranh một cái, trực tiếp đưa thực đơn cho người phục vụ, “Những món đó đều là những món tụi nhỏ thích ăn.”
Văn Tranh đang chuẩn bị gọi vài món cho mình thì: “…”
Trong bữa cơm, cảm giác kỳ lạ của Văn Tranh ngày càng mãnh liệt. Anh chưa kịp nghĩ thêm thì đã nghe thấy tên mình.
“Cháu nói Tiểu Tranh? Khẩu vị của nó thiên về thanh đạm.”
Hóa ra là Lộ Văn Tinh thấy Văn Tranh không động đũa nên mới hỏi. Sau khi nhận được câu trả lời, cậu nhìn bàn ăn đầy ắp những món mà cậu và Tạ Trình Phỉ thích.
Mỗi món đều đậm đà hương vị, chỉ là… hoàn toàn không thanh đạm chút nào.
Tạ Trình Phỉ tò mò hỏi, “Khẩu vị của cha ngài Văn cũng thiên về thanh đạm sao ạ?”
Tạ Trình Phỉ nghĩ vậy vì diện mạo của cậu rất giống mẹ mình, nhưng Văn Tranh lại không giống mẹ anh chút nào, ngay cả khẩu vị cũng khác nên cậu mới tò mò.
“Không phải, khẩu vị của cha nó tùy theo khẩu vị của cô.” Kỷ Viện nói.
“Vậy ngài Văn lớn lên giống với cha?”
“Nó không giống ai trong hai chúng ta.” Đối với Tạ Trình Phỉ, Kỷ Viện yêu ai thì yêu cả đường đi lối về. Bà nhìn ra được Văn Tinh rất quan tâm đến người em trai này.
“Gen của Tiểu Tranh được di truyền từ ông nội của nó.”
Tạ Trình Phỉ biết về việc di truyền cách thế hệ, nhưng đây là lần đầu tiên cậu nghe đến việc gen di truyền cách thế hệ kiểu này?
Hôm nay tâm trạng của Kỷ Viện vô cùng tốt, nghĩ gì nói nấy, “Diện mạo của đứa nhỏ nhà cô cũng vậy, không giống cô hay chồng cô.”
Tạ Trình Phỉ càng thêm tò mò, “Cũng là gen hỗn huyết sao ạ?”
“Không phải, diện mạo của nó giống với bà nội. Khi còn trẻ bà nội cũng là một mỹ nhân nổi tiếng một vùng đó.” Nói đến việc này thì ý cười trên mặt Kỷ Viện càng nhiều, “Hình như gia tộc nhà cô đều có gen di truyền cách thế hệ. Chú nhỏ của Tiểu Tranh lớn lên không giống ông nội của Tiểu Tranh mà càng giống cụ cố hơn.”
Nghe Kỷ Viện giải thích xong, Văn Tranh cảm thấy đầu óc mình như bị điện giật. Những điều anh băn khoăn hình như đã có lời giải đáp. Văn Tranh quay đầu nhìn về phía Lộ Văn Tinh.
Khi Văn Tranh ba bốn tuổi thì bà nội đã qua đời. Mấy năm sau, khi Tinh Tinh ra đời, có rất nhiều người nói Tinh Tinh giống bà nội, nhưng Văn Tranh không có nhiều ấn tượng về bà nội, anh chỉ cảm thấy đôi mắt của em trai rất đẹp.
Đôi mắt đó.
Văn Tranh đột nhiên ngẩng đầu nhìn Lộ Văn Tinh, khuôn mặt xinh đẹp ấy mang theo chút quen thuộc.
Bình thường Văn Tranh rất trầm ổn, điềm tĩnh, nhưng giờ phút này anh cũng không thể kìm nén dòng máu đang cuồn cuộn trong lòng.
Anh nhìn Kỷ Viện, trong mắt bà đều là Lộ Văn Tinh, rồi lại nhìn Lộ Văn Tinh đang nói chuyện với Tạ Trình Phỉ.
Trong khoảnh khắc đó, Văn Tranh cuối cùng cũng hiểu ra, vì sao Kỷ Viện lại thất thần nhìn Lộ Văn Tinh trên bàn ăn. Đó là bởi vì việc ngồi ăn cơm với Lộ Văn Tinh khiến bà vô cùng thỏa mãn.
Thảo nào Kỷ Viện đột nhiên nói muốn đến tọa đàm ở đại học Y, thật ra cũng là vì….
Nói tiếp, không chỉ Kỷ Viện muốn gần gũi Lộ Văn Tinh, Văn Tranh cũng có ấn tượng vô cùng tốt với cậu. Ngay từ lần đầu gặp mặt đã là như thế, anh muốn che chở Lộ Văn Tinh, không thể chịu được việc Lộ Văn Tinh bị bắt nạt, muốn giúp đỡ Lộ Văn Tinh.
Hóa ra tất cả không phải là những chuyện khó hiểu, mà là bởi vì….
Lộ Văn Tinh chính là đứa em trai mà anh đã tốn hết tâm tư tìm kiếm bấy lâu.