Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Đến Gặp Tinh Tinh
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyến bay của Lộ Văn Tinh khởi hành vào buổi chiều.
Trước khi xuất phát, Nghiêm Hân Ngọc gọi điện thoại cho cậu, nói rằng gia đình sẽ đưa cô ra sân bay và hỏi Lộ Văn Tinh có muốn đi cùng không.
Lộ Văn Tinh khéo léo từ chối. Cậu định tự mình gọi taxi đi, không muốn làm phiền khoảnh khắc sum vầy cuối cùng của Nghiêm Hân Ngọc và gia đình trước khi cô lên đường.
Vừa cúp máy, Lộ Văn Tinh lập tức nhận được vài tin nhắn WeChat, chủ yếu từ bạn bè, các nghệ sĩ cùng tham gia chương trình và đoàn phim.
[Tống Giảm Giảm]: Tinh Tinh, lên đường bình an nha! Chờ cậu trở về.
[ET]: Được, trở về thì em sẽ mời chị Gia ăn cơm.
[. ]: T_T, có việc nên không kịp đưa cậu ra sân bay.
[ET]: Không sao cả, nước Y cũng không xa.
[ET]: Meo meo thăm dò.jpg
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Tinh Tinh, lên đường bình an, em chờ anh quay về.
[ET]: Chờ mong buổi biểu diễn của em.
Sau khi trả lời xong xuôi, điện thoại cậu đột nhiên hiện lên cuộc gọi WeChat từ Văn Tranh.
Hôm qua, họ đã kết bạn WeChat trên bàn ăn.
“Tinh Tinh, cháu đã thu xếp xong đồ đạc chưa?”
“À... Vâng, xong rồi ạ.”
“Chiều nay tôi không có việc gì, để tôi đưa cậu ra sân bay nhé?”
Ban đầu, Lộ Văn Tinh chỉ nghĩ Văn Tranh gọi điện để chào tạm biệt, không ngờ anh ấy còn đích thân muốn đưa cậu ra sân bay?
“Như vậy có làm phiền anh quá không ạ?”
“Không sao, buổi sáng tôi có việc gần trường cậu, tiện đường nên ghé qua đây. Tôi đã ở cổng trường rồi, nếu xong xuôi rồi thì cậu ra nhé.”
Đến tận khi cúp điện thoại, Lộ Văn Tinh vẫn còn ngẩn người. Người nhà họ Văn giàu có nhưng lại giản dị, gần gũi hơn nhiều so với tưởng tượng của cậu.
Cũng vì thế mà Lộ Văn Tinh cảm thấy hình như mình đã quá đề phòng Văn Dụ rồi, có lẽ cậu ta cũng không có ý đồ gì khác? Hay là người nhà họ Văn vốn dĩ đều nhiệt tình với mọi người như vậy?
Không tìm ra được câu trả lời, Lộ Văn Tinh đành bỏ qua. Cậu kéo hành lý ra cổng trường.
Hôm nay Văn Tranh lái một chiếc SUV màu đen, xe dừng cách đó không xa. Khi Lộ Văn Tinh đi đến gần, cậu mới phát hiện Kỷ Viện cũng đang ngồi trên xe.
“Cháu chào cô ạ.”
“Chỉ có hai vali thôi sao?” Kỷ Viện xuống xe, định xách hành lý giúp Lộ Văn Tinh thì bị Văn Tranh ngăn lại, “Để con làm cho mẹ.”
Anh đặt hành lý vào cốp xe cho Lộ Văn Tinh rồi nói, “Vậy chúng ta xuất phát thôi.”
“Vâng ạ, làm phiền cô và anh phải vất vả đến đây rồi.”
“Không sao, hôm qua cô đã nói rồi mà, cháu không cần khách sáo. Văn Tranh lớn hơn cháu vài tuổi, cứ coi như là anh trai đưa em trai đi là được.”
Hôm qua Kỷ Viện đã hỏi Lộ Văn Tinh về thời gian chuyến bay, hôm nay bà cũng cố ý đến đây đợi cùng Văn Tranh.
“Một thời gian nữa cô cũng sẽ đến nước Y, mười mấy năm rồi cô không quay lại trường cũ, lúc đó phải phiền cháu làm người hướng dẫn cho cô rồi.”
“Không thành vấn đề ạ, nếu vậy thì cháu nhất định phải nhanh chóng làm quen với môi trường xung quanh để có thể dẫn cô đi tham quan được.” Trên đường đến sân bay, Kỷ Viện tìm đủ mọi chủ đề để nói chuyện với Lộ Văn Tinh.
Bắt đầu từ hôm qua, Lộ Văn Tinh đã cảm nhận được Kỷ Viện đang muốn gần gũi với cậu. Điều kỳ lạ là dù cậu vốn là người cảnh giác, lúc trước Văn Dụ tiếp cận cậu thì cậu đều nhanh chóng tránh né.
Thế nhưng, dù Kỷ Viện và Văn Tranh cũng là người nhà họ Văn, tại sao cậu lại không có cảm giác đề phòng đó?
Thậm chí trong quá trình ở chung, ngoài cảm giác xa lạ ban đầu thì sau bữa cơm, mối quan hệ giữa họ dường như đã trở nên gần gũi hơn rất nhiều.
Lộ Văn Tinh không hề bài xích việc tiếp xúc với Kỷ Viện, bởi chính cậu cũng vô thức muốn thân cận với bà hơn. Có lẽ là vì Kỷ Viện rất dịu dàng, cũng có lẽ là do một nguyên nhân nào đó mà Lộ Văn Tinh không thể diễn tả thành lời.
Sau khi đưa Lộ Văn Tinh đến sân bay, Kỷ Viện và Văn Tranh không rời đi ngay mà còn cùng cậu vào làm thủ tục. Họ chờ đến tận khi Lộ Văn Tinh đi qua cổng kiểm tra an ninh rồi mới rời đi.
…
Lộ Văn Tinh vừa đến đại học Y liền lập tức báo tin an toàn cho bạn bè và người quen. Chưa kịp thích ứng với lệch múi giờ, cậu đã có vô số việc bận rộn.
Điều cậu không biết là ngay ngày hôm sau cậu rời đi, Kỷ Viện và Văn Tranh đã bàn bạc, sắp xếp công việc để đến thăm nhà cha mẹ nuôi của cậu.
Ba người lái xe đến thành phố B. Vì là một con đường huyện nhỏ, khi chiếc xe đi vào đã thu hút không ít ánh nhìn tò mò của người dân xung quanh.
Giữa trưa, Kỷ Viện đã đi mua sắm cùng Văn Tranh. Bà muốn chuẩn bị một ít quà cho cha mẹ ruột của Tạ Trình Phỉ. Thấy vậy, Văn Hoài Hạc liền xung phong làm tài xế.
Khi ra khỏi trung tâm thương mại, thấy Văn Hoài Hạc lái chiếc xe này đến, Kỷ Viện suýt chút nữa tức đến mức gọi taxi đi riêng.
Trên đường đi, Kỷ Viện và Văn Hoài Hạc đã tranh luận với nhau về chuyện xe cộ.
“Không phải em đã nói với anh rồi sao, cha mẹ của Trình Phỉ là một gia đình bình thường, anh đã không lái chiếc xe khiêm tốn thì thôi, lại còn lái chiếc xe trị giá ba nghìn vạn đến đây. Anh đây là đến thăm nhà người ta hay muốn khoe khoang sự giàu có?”
(*102.902.100.000 VND)
Văn Hoài Hạc bị Kỷ Viện nói đến mức cảm thấy oan ức, “Không phải anh đã làm theo ý em, chuẩn bị thật chu đáo sao? Dù sao đây cũng là lần đầu gặp cha mẹ nuôi của Tinh Tinh, cũng phải để lại cho họ ấn tượng tốt một chút chứ?”
“Cái này của anh mà có thể để lại ấn tượng tốt sao?”
“Mẹ, cũng sắp đến nơi rồi, mẹ đừng mắng cha nữa, người ta thấy sẽ thành trò cười mất.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Văn Hoài Hạc không còn cách nào khác đành nhanh miệng phụ họa theo con trai. Bình thường ở công ty, ông rất ít nói, nhiều nhân viên thấy ông đều vô cùng sợ hãi, nhưng ở nhà thì ông lại hoàn toàn khác biệt. Mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều dựa trên quyết định của Kỷ Viện.
Văn Tranh cũng rất bất đắc dĩ, sớm biết cha không đáng tin cậy trong những chuyện quan trọng như thế này, anh đã không để cha làm tài xế.
Đi qua hai cánh cổng lớn, chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà hai tầng.
“Chính là ở đây.”
Văn Hoài Hạc xuống xe. Việc đầu tiên ông làm là mở cửa xe cho Kỷ Viện, còn Văn Tranh thì vòng ra cốp xe lấy quà. Nếu không phải anh đã khuyên can, chắc Kỷ Viện còn muốn mua thêm hơn mười mấy món quà nữa.
Ba người đứng bên ngoài. Ngoài cổng không có chuông cửa nên Văn Tranh đành trực tiếp gọi vọng vào trong, “Xin chào, có ai ở nhà không ạ?”
Bà Lộ cầm theo cây chổi đi ra ngoài, thấy ba người lạ thì cảnh giác hỏi, “Mấy người tìm ai?”
“Xin lỗi vì đã làm phiền! Chúng tôi tìm bà Lộ Tiểu Phỉ và ông Tạ Niên.” Kỷ Viện kéo Văn Tranh ra phía sau, tiến lên phía trước.
“Là tôi đây, có chuyện gì không?” Lộ Tiểu Phỉ không trực tiếp mở cổng mà đứng đó nói chuyện với họ.
Các ngôi nhà ở đây rất gần nhau, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến mọi người xung quanh kéo đến vây xem.
“Ôi, chiếc xe này nhìn qua đắt tiền thật.”
“Tuy không biết nhiều về xe cộ, nhưng chắc chắn đây là một chiếc siêu xe.”
“Tới tìm Lộ Tiểu Phỉ à?”
“Không phải là họ hàng xa gì của nhà Lộ Tiểu Phỉ chứ? Nhà mẹ đẻ của Lộ Tiểu Phỉ mà lại có họ hàng giàu có như thế này sao?”
Kỷ Viện không quen với việc bị mọi người vây quanh đánh giá như vậy, thậm chí họ còn buôn chuyện mà không hề kiêng dè người trong cuộc đang đứng ngay trước mặt.
“Thật xin lỗi vì đã làm phiền! Chúng tôi đến là vì chuyện của Lộ Văn Tinh. Xin hỏi chúng tôi có thể vào nhà được không?”
Lộ Tiểu Phỉ đánh giá ba người trước mặt. Dù không có chiếc siêu xe đang đỗ bên ngoài, chỉ riêng khí chất của họ cũng đủ để cảm nhận được gia cảnh vô cùng giàu có.
“Vào đi.”
Lộ Tiểu Phỉ kéo cửa, mở cổng sắt ra và nói, “Không được lái xe vào trong.”
“Không cần lái vào, đỗ ở bên ngoài là được rồi.”
Khi nghe người phụ nữ trước mặt nói là đến vì Tinh Tinh, Lộ Tiểu Phỉ đã đoán được đại khái. Bởi vậy, khi Kỷ Viện nói ra ‘Tinh Tinh là con ruột của tôi’, Lộ Tiểu Phỉ cũng không quá bất ngờ.
Không bất ngờ là một chuyện, nhưng vì từng có trường hợp của cặp vợ chồng trước đó, Lộ Tiểu Phỉ sẽ không dễ dàng tin tưởng.
“Có bằng chứng nào không?”
“Có.”
Văn Tranh lấy ra bốn năm quyển album ảnh thật dày, “Đây là ảnh chụp của Tinh Tinh từ lúc sinh ra cho đến khi bị mất tích.”
Lộ Tiểu Phỉ mở album ra. Bức ảnh đầu tiên là khi Tinh Tinh mới vừa sinh ra, dáng người nhỏ xíu, vẫn còn chưa mở mắt.
Sau đó là ảnh một tháng, hai tháng, ba tháng, rồi đến ảnh chụp lúc 1 tuổi. Có thể thấy gia đình này rất yêu thương đứa trẻ.
Nhưng Lộ Tiểu Phỉ cũng không thể khẳng định đứa bé trong ảnh là Tinh Tinh.
“Đây là quyển thứ hai.”
Văn Tranh đưa một quyển album khác cho Lộ Tiểu Phỉ. Đây là album lúc Tinh Tinh 2 tuổi, có rất nhiều ảnh chụp, trong đó nhiều bức là cố ý tìm thợ chụp ảnh. Phong cách chụp cũng rất khác nhau, điểm giống nhau duy nhất là dưới mỗi bức ảnh đều có các dòng chữ ghi chú.
Lộ Tiểu Phỉ bắt đầu nhìn thấy hình bóng quen thuộc ở quyển album thứ năm. Lúc đó Lộ Văn Tinh đã lớn hơn một chút, diện mạo giống y hệt với lúc gia đình họ gặp cậu, còn có cả bộ quần áo mà Tinh Tinh mặc hôm được cứu lên.
Kỷ Viện chỉ vào bức ảnh kia, “Hôm Tinh Tinh đi lạc đã mặc bộ quần áo này.”
Nhìn đến đây, Lộ Tiểu Phỉ đã tin được một nửa, nhưng bà cũng không định dễ dàng chấp nhận như vậy.
“Mấy người nói là đến từ thành phố C. Thành phố B cách thành phố C không quá xa nhưng cũng không thể nói là gần, lái xe cần khoảng hơn hai tiếng. Lúc ấy Tinh Tinh nhỏ như vậy thì làm sao lại đến được thành phố B?”
“Thật ra chúng tôi nghi ngờ là do bọn buôn trẻ em bắt cóc, nhưng chúng tôi lại không có chứng cứ.” Văn Hoài Hạc hít sâu một hơi.
“Lúc đó tôi đã điều tra, cạnh nơi Tinh Tinh mất tích có dấu vết của bọn buôn người. Sau đó, chúng tôi đã giúp cảnh sát ở thành phố G bắt người, cũng cứu được rất nhiều trẻ em bị bắt cóc, nhưng lại không có Tinh Tinh trong số đó.”
“Cảnh sát thẩm vấn rất nhiều lần nhưng bọn buôn người đều thề thốt phủ nhận. Không có bất kỳ chứng cứ nào khác chứng minh bọn họ bắt cóc Tinh Tinh, dù cảnh sát có tra ra nơi giao dịch của bọn chúng thì cũng không có bất cứ tin tức nào về Tinh Tinh.”
Năm đó, Văn Hoài Hạc đã dốc hết sức điều tra đám buôn người này. Ông khẳng định chắc chắn việc Tinh Tinh mất tích có liên quan đến bọn chúng, nhưng dù đã bị tống vào tù thì bọn chúng cũng không chịu thừa nhận.
Đến tận bây giờ, nghi ngờ của Văn Hoài Hạc vẫn không hề giảm bớt.
“Bà Lộ, thật ra tôi đã gặp Tinh Tinh rồi. Hôm nó lên máy bay cũng là tôi và anh của nó đi tiễn.”
“Ngay khi tôi nhìn thấy nó, tôi đã chắc chắn nó là con của tôi.”
Không chỉ vì diện mạo của Lộ Văn Tinh giống với bà nội, mà đó còn là trực giác của một người mẹ.
Thế giới rộng lớn như vậy chắc chắn sẽ có người giống người. Kỷ Viện không dễ dàng đưa ra kết luận chỉ vì diện mạo bên ngoài, nhưng diện mạo chính là một yếu tố củng cố trực giác của bà.
Có lẽ là cảm ứng tâm linh, cũng có lẽ là do dòng máu chảy trong người.
Dù là nguyên nhân nào, bà chắc chắn sẽ không nhận sai đứa con mình đã mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày.
Lộ Tiểu Phỉ ngồi trên ghế sofa, trầm mặc nhìn Kỷ Viện.
“Tôi vẫn chưa nói sự thật cho Tinh Tinh biết. Hôm nay chúng tôi đến đây, một là muốn cảm ơn, hai là muốn hỏi một chút, Tinh Tinh có biết hai người không phải là cha mẹ ruột của nó không?”
Cũng là một người mẹ, sau khi nghe được những lời này, đáy lòng Lộ Tiểu Phỉ đã bị lay động. Đã có rất nhiều gia đình đến đây nhận con, mỗi người đều khóc lóc thảm thiết muốn gặp con. Lộ Tiểu Phỉ cũng có thể hiểu được nỗi đau khổ của một người mẹ khi mất đi con mình.
Nhưng đây là lần đầu tiên bà gặp một người mẹ như Kỷ Viện, dù sốt ruột nhưng vẫn suy nghĩ đến cảm xúc của con trai mình.
Kỷ Viện lo lắng con trai mình sẽ bị sốc khi chưa biết gì, cho nên bà không vội vàng nhận thân mà đến đây để xác nhận tình hình với bà.
“Mấy người biết Tinh Tinh đến nhà tôi như thế nào không?” Trong quá trình nói chuyện, Lộ Tiểu Phỉ có thể cảm nhận được sự quan tâm và yêu thương của nhà họ Văn đối với Tinh Tinh, nhưng cũng vì lý do đó nên có một số việc bà cần nói rõ ràng.
“Lúc ấy trời khá lạnh, không có ai đến bờ sông giặt quần áo cả. Ông Tạ bị mất việc, không dám nói với tôi nên đã đi loanh quanh cạnh bờ sông.”
Chỉ nghe đến đây, Kỷ Viện dường như đã đoán trước được điều Lộ Tiểu Phỉ muốn nói. Biểu cảm ôn hòa của bà đột nhiên trở nên khó coi, giọng nói có chút run rẩy, “Là, là ở bờ sông sao?”
“Chính xác hơn là ở trong sông. Từ thành phố C đến thành phố B, một đứa trẻ như nó không thể một mình đến đây được. Nó cũng không có khả năng đến nơi xa lạ như vậy để nghịch nước…”
Sắc mặt của Văn Hoài Hạc càng thêm khó coi. Sau khi Tinh Tinh mất tích, họ đã bắt được bọn buôn người, có lẽ bọn chúng ham sống sợ chết nên mới vứt bỏ đứa bé xuống sông.
Sắc mặt của Văn Tranh cũng không tốt hơn là bao.
Kỷ Viện khó khăn nuốt nước bọt. Bà cảm thấy trái tim mình như đang bị ai đó bóp nghẹt, giống như bà đang tận mắt nhìn thấy Tinh Tinh bất lực giãy giụa trong dòng nước.
Người bình tĩnh đầu tiên là Văn Hoài Hạc. Ông đứng lên, cúi người thật sâu trước Lộ Tiểu Phỉ, ngữ điệu thành khẩn.
“Cảm ơn, cảm ơn mọi người đã cứu sống Tinh Tinh, cũng cảm ơn mọi người đã mang Tinh Tinh về nhà.”
Lộ Tiểu Phỉ bị hành động đột ngột này của Văn Hoài Hạc làm cho giật mình, “Không, không cần khách sáo.”
“Tinh Tinh biết lúc nhỏ mình bị lạc, nhưng lúc đó nó bị sốt cao, không nhớ gì cả, chỉ biết mình tên là Tinh Tinh, cũng vì thế nên tôi đặt tên này cho nó. Mấy năm nay nó cũng đang tìm mọi người. Thật ra mọi người cũng không cần phải quá cẩn thận như vậy, nó cũng mong muốn có thể gặp lại người thân của mình.”
Lời này không khác gì một niềm vui lớn lao đối với người nhà họ Văn. Nghe được Tinh Tinh cũng đang tìm họ, Kỷ Viện hận không thể bay đến nước Y ngay lập tức, nhanh chóng nói hết sự thật cho Tinh Tinh biết.
“Tuy tôi đã xác định hai người là cha mẹ của Tinh Tinh, nhưng vẫn nên làm một bản báo cáo xét nghiệm ADN.”
“Đương nhiên là được.”
Trước khi ba người rời đi, Lộ Tiểu Phỉ vẫn còn từ chối Kỷ Viện, “Mọi người cầm mấy thứ này về đi, tôi nuôi Tinh Tinh cũng không mong được báo đáp gì.”
“Tiểu Phỉ, cô đừng hiểu lầm, tôi không có ý này. Tôi biết cô thật sự quan tâm Tinh Tinh, tôi chỉ muốn cảm ơn cô, cảm ơn cô đã thay tôi chăm sóc Tinh Tinh nhiều năm như vậy, cảm ơn cô đã cho nó một mái nhà.”
Sau khi ba người quay lại thành phố C, Văn Hoài Hạc ngay lập tức bắt tay vào việc điều tra. Vì không có manh mối gì, ông chỉ có thể bắt đầu điều tra từ cặp vợ chồng mà Lộ Tiểu Phỉ đã nhắc đến.
Sau khi trò chuyện với Lộ Tiểu Phỉ, việc Tinh Tinh đi lạc năm đó chắc chắn là do có kẻ chủ mưu đứng đằng sau.
“Anh còn nhớ vụ bắt cóc ở viện phúc lợi không?”
Với lời nhắc nhở của Kỷ Viện, Văn Hoài Hạc cũng ý thức được hai việc này có liên quan đến nhau, “Em nghi ngờ việc Tinh Tinh đi lạc và vụ bắt cóc Văn Dụ là do cùng một đám người làm?”
Kỷ Viện gật đầu. Văn Tranh bỗng nhiên lên tiếng, “Con nghĩ chúng ta không nên công bố chuyện của Tinh Tinh sớm. Hiện tại em ấy đang ở nước ngoài, nếu đám người kia còn có mục đích khác thì có lẽ Tinh Tinh sẽ gặp nguy hiểm.”
“Em đồng ý với ý kiến của Tiểu Tranh. Chiếc đồng hồ Tinh Không của em có thể đưa ra thị trường vào tuần sau. Anh hãy để chú ba quảng bá luân phiên 24 giờ bằng đèn LED trên các tòa nhà cao ốc đi.”
Văn Hoài Hạc: Đang nói về Tinh Tinh, sao đột nhiên lại chuyển sang chuyện đồng hồ?
“Không phải em nói là không bán sao?” Suy nghĩ của Văn Hoài Hạc không theo kịp.
“Em không nói là bán, chỉ là bắt đầu quảng bá để mọi người biết được sự tồn tại của chiếc đồng hồ này thôi.”
Tạm thời không thể để mọi người biết được sự tồn tại của Tinh Tinh, vậy bà mở một cuộc họp thông báo về chiếc đồng hồ này chắc vẫn được đúng không? Dù sao đây cũng là món quà dành cho Tinh Tinh.
“Em đã liên lạc với hiệu trưởng của đại học Y. Sau khi xong họp báo vào tuần sau thì cũng vừa lúc là tọa đàm ở đại học Y. Tinh Tinh đã đợi chúng ta lâu như vậy, em cũng rất muốn gặp nó rồi.”
“Không phải trước khi về em đã bảo với bà Lộ là không cần nói cho Tinh Tinh biết sao?”
“Bởi vì em muốn tự mình nói cho Tinh Tinh biết, rằng mẹ của nó không làm uổng công sự chờ đợi của nó.”
Trải qua mười lăm năm, cuối cùng cũng tìm được.
“Mẹ, tuần sau mẹ sẽ đi sao?”
“Đúng vậy.”
Kỷ Viện không có chức vụ gì ở công ty, cũng không cần sắp xếp công việc trước khi đi xa như hai cha con. Bà có thể gặp Tinh Tinh bất cứ lúc nào.
Nhịn một chút, chờ đến tuần sau thì bà có thể gặp được Tinh Tinh rồi.
“À.”
Văn Tranh dùng khuôn mặt không cảm xúc nói, “Vừa hay, thứ Sáu tuần này con đến nước Y công tác, tiện đường đi gặp Tinh Tinh.”
Kỷ Viện: “..?”
Văn Hoài Hạc không chút lưu tình vạch trần lời con trai lớn.
“Cái công ty của con toàn là các hạng mục trong nước, ở đâu ra chuyện cần đi công tác nước ngoài?”
Văn Tranh im lặng một chút, không chịu thua nên giải thích, “Hạng mục mới của giám đốc Vương muốn đi nước Y, vì muốn nhanh chóng hợp tác với ông ấy nên con cũng phải đến nước Y. Thời gian càng kéo dài thì khó khăn sẽ càng nhiều.”
Văn Hoài Hạc hừ mạnh một tiếng tỏ vẻ khinh thường, cái cớ này cũng quá tệ rồi.
“Ngày mai cha muốn đi một chuyến đến nước Y. Chủ tịch Hà* bên đó tổ chức một buổi triển lãm cá nhân, mời cha tham dự. Hai người cũng biết rồi đó, đều là giao tình lâu năm, không tiện từ chối, không đi không được. Cái này cũng thật vừa vặn, tiện thể có thể đi gặp Tinh Tinh.”
(*bên convert toàn ‘tổng, tổng’ nên tui không biết nên để thế nào nữa, thôi thì vì là bạn nên tui để ‘chủ tịch’ nha)
Mới vừa đặt xong vé máy bay thứ sáu – Văn Tranh: “…”
Đã sớm đặt vé máy bay vào tuần sau – Kỷ Viện: “…”
______________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Mẹ: Tuần sau có thể nhìn thấy Tinh Tinh.
Anh: Thứ sáu có thể nhìn thấy Tinh Tinh.
Cha: Ngày mai có thể nhìn thấy Tinh Tinh.
______________________________________________________________________________
Còn 71 chương…..
╰
(
 ̄
ω
 ̄o
)