Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Ký Hợp Đồng, Lời Mời Từ Ảnh Đế
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai mắt Lộ Văn Tinh vương ý cười.
“Xin lỗi, là tôi sai.”
Cố Yến Thâm dẫn Lộ Văn Tinh đến trước đại sảnh. Hắn đã gửi quà ở quầy lễ tân bên ngoài.
“Bí ẩn vậy sao?”
Lộ Văn Tinh từng nhận được một chiếc loa Cố Yến Thâm tặng lúc tham gia chương trình. Chiếc loa có hoa văn gỗ thô, âm thanh trong trẻo, tựa như tiếng đàn vĩ cầm.
Cố Yến Thâm nhận lấy một cái túi từ tay lễ tân.
“Lúc trước từng mượn máy tính bảng của cậu, tôi thấy hình nền là ảnh của Chu Hạ Thầm.”
Lộ Văn Tinh sửng sốt, Cố Yến Thâm có được chữ ký sao?
Chu Hạ Thầm và các tác phẩm của ông vô cùng nổi tiếng. Từ khi học tiểu học, Lộ Văn Tinh đã vô cùng mê Chu Hạ Thầm. Cậu đã xem đi xem lại rất nhiều lần phim của ông, cả nhạc cũng nghe lại rất nhiều lần.
Cách một khoảng thời gian, Lộ Văn Tinh lại nghe nhạc của ông.
Sau khi Lộ Văn Tinh tốt nghiệp tiểu học, Chu Hạ Thầm vì bệnh mà qua đời. Xem lại các tác phẩm của Chu Hạ Thầm là một cách hoài niệm của người hâm mộ, mà đĩa nhạc của Chu Hạ Thầm đã sớm không còn xuất bản nữa, bản có chữ ký lại càng không thể mua được.
“Mở ra xem đi.”
Nhìn sự bất ngờ và vui vẻ trên mặt Lộ Văn Tinh, Cố Yến Thâm biết món quà mình chọn đã đúng rồi.
Hai tay mở quà của Lộ Văn Tinh có chút run run, càng phấn khích càng khó kiềm chế. Cậu phải gỡ mãi mới xé được lớp giấy bọc bên ngoài của món quà.
Cố Yến Thâm không giúp cậu. Hắn lẳng lặng nhìn Lộ Văn Tinh, đôi mắt ẩn chứa sự dịu dàng mà chính hắn cũng không hay.
Hắn hiểu tâm trạng của Lộ Văn Tinh. Khi nhận được một món quà mà mình mong chờ, quá trình mở quà chính là khoảnh khắc khiến người ta phấn khích nhất.
Hai mắt của Lộ Văn Tinh mở to. Cậu cho rằng Cố Yến Thâm sẽ tặng cậu chữ ký, không ngờ đó chính là đĩa nhạc có chữ ký gốc của Chu Hạ Thầm.
“Thầy Cố, sao anh lại có được…”
“Bởi vì tôi cũng là fan của ông ấy.” Giọng nói trầm thấp của Cố Yến Thâm vang lên.
Lộ Văn Tinh lập tức ngẩng đầu nhìn Cố Yến Thâm, “Vậy tại sao thầy Cố lại nỡ lòng tặng cho tôi?”
“Tôi có tất cả các đĩa nhạc có chữ ký rồi.”
Cố Yến Thâm không nói ra, mẹ của hắn là học trò đầu tiên của Chu Hạ Thầm.
Chu Hạ Thầm thích dìu dắt người mới, đặc biệt là những nghệ sĩ có linh hồn, có thể chịu khó. Khi đó mẹ của Cố Yến Thâm chỉ là một người vô danh. Nhờ sự chỉ dẫn và giúp đỡ của Chu Hạ Thầm, cuối cùng bà trở thành một ảnh hậu lừng danh một thời.
Cố Yến Thâm không giống với Chu Hạ Thầm, sẽ cố tình giúp đỡ ai đó. Nếu vừa ý ai thì hắn sẽ tiện tay giúp, nhưng không để đối phương hay biết. Thịnh Siêu từng hỏi qua Cố Yến Thâm, vì sao lại làm loại chuyện không nhận được gì này, Cố Yến Thâm không giải thích, nhưng dùng lời trong giới giải trí nói thì… có lẽ gọi là thần tượng một cách ngẫu nhiên.
Trong bộ phim đầu tiên của Tống Gia Giai, cô chỉ thử một vai phụ không có nhiều phân cảnh. Khi đó cô còn chưa phải là nghệ sĩ của Truyền Thông Hoa Dịch, chỉ là một người không có tiếng tăm. Lúc đó đạo diễn rất vừa lòng với diễn xuất của Tống Gia Giai nhưng lại có một phú nhị đại đổ vốn vào đoàn phim. Cũng vì vai diễn không quan trọng nên suýt chút nữa đạo diễn đồng ý đổi người, mà người đã lên tiếng để Tống Gia Giai được giữ lại chính là Cố Yến Thâm.
Cho đến ngày nay, Tống Gia Giai vẫn không biết chuyện suýt chút nữa bị mất vai diễn này. Cố Yến Thâm cũng không định nói ra. Hắn cảm thấy Tống Gia Giai có linh hồn diễn xuất, hợp với nhân vật này, chỉ vậy thôi.
Chỉ có Lộ Văn Tinh là người duy nhất làm Cố Yến Thâm dày công tìm hiểu và giúp đỡ.
Ban đầu hắn chọn Lộ Văn Tinh vì hắn cho rằng cậu là một nghệ sĩ không vụ lợi. Khi mọi người cố gắng thể hiện bản thân thì lời giới thiệu đơn giản của Lộ Văn Tinh lại thu hút sự chú ý của hắn.
Đó là lần đầu tiên Cố Yến Thâm tham gia show giải trí, đến Thịnh Siêu cũng lo lắng. Đây là một cơ hội tốt để các nghệ sĩ lên hình, rất khó để tìm ra một người không cố tình tạo tin đồn với Cố Yến Thâm.
Có lẽ là Lộ Văn Tinh vừa mắt hắn, hoặc cũng có lẽ là do ngay lần đầu gặp mặt nhưng cậu đã dám công khai ‘tám’ chuyện về hắn.
Tóm lại, hắn muốn lựa chọn Lộ Văn Tinh.
Trong quá trình quay hình, Lộ Văn Tinh luôn có những điểm làm Cố Yến Thâm cảm thấy ở chung rất thoải mái. Dù hai người có ở chung một phòng thì Cố Yến Thâm cũng không thấy khó xử khi bị 'xâm phạm' sự riêng tư.
Hắn phát hiện Lộ Văn Tinh thích diễn xuất cũng là vì tình cờ nhìn thấy khi mượn máy tính bảng của cậu.
Càng ở gần, hắn càng bất ngờ, hai người không chỉ có cùng sở thích mà còn có rất nhiều chủ đề chung để trò chuyện. Bọn họ sẽ nói về phim ảnh, về kịch bản, về các tác phẩm, cũng sẽ tán gẫu về những tiểu thuyết mạng thú vị, hoặc đơn giản là trêu ghẹo nhau.
Fan của Cố Yến Thâm về sau cũng mới biết Cố Yến Thâm ngưỡng mộ Chu Hạ Thầm. Ở giới giải trí có rất nhiều nghệ sĩ mới ra mắt sẽ lấy cớ ‘hâm mộ ai đó’ hoặc ‘vào giới để theo đuổi thần tượng’ nhằm đánh bóng tên tuổi.
Thịnh Siêu cũng từng hỏi qua Cố Yến Thâm nhưng hắn không đồng ý. Điều trân trọng nhất không nhất thiết phải công khai cho mọi người biết, mà có thể lặng lẽ cất giữ trong lòng để tưởng nhớ.
Cố Yến Thâm biết, Lộ Văn Tinh giống với hắn.
Cho nên, hắn chưa bao giờ hỏi tại sao Lộ Văn Tinh lại hâm mộ Chu Hạ Thầm. Hâm mộ chính là hâm mộ, có lẽ là do một tác phẩm, hoặc có thể do một câu nói của người đó, không cần thiết phải bận tâm vì điều gì.
“Cảm ơn thầy Cố.”
Lộ Văn Tinh thực sự vui sướng khi nhận được đĩa nhạc đã ngừng xuất bản của thần tượng, nhưng bên cạnh đó còn có một nguyên nhân đến ngay cả cậu cũng không thể nói rõ.
“Thật ra tôi cũng chuẩn bị một món quà cho thầy Cố.”
“Thật à?”
“Món quà này không thể sánh bằng món quà của thầy Cố.”
“Quà tặng quan trọng là người nhận có thích hay không, chứ không phải giá trị của món quà.” Cố Yến Thâm nói với giọng nghiêm túc.
“Tôi rất tò mò, bạn Lộ đây sẽ tặng tôi cái gì?”
Lộ Văn Tinh không nghĩ tới Cố Yến Thâm sẽ tò mò đến thế. Dù sao thì một người có thân phận Ảnh Đế như Cố Yến Thâm, chắc chắn có rất nhiều người tặng quà.
Cố Yến Thâm chờ mong làm Lộ Văn Tinh rất vui nhưng cậu vẫn mở miệng giải thích một câu, “Tôi chuẩn bị cho tất cả mọi người, không tiện mang theo bên mình. Chờ đến khi thầy Cố có thời gian thì tôi sẽ đưa cho anh.”
“Được.”
Điều Lộ Văn Tinh không nghĩ tới chính là, lần gặp tiếp theo Cố Yến Thâm lại tặng cậu một món quà đặc biệt khác.
….
Sau khi kết thúc tiệc tối, Vương Mạn đã ngồi trên xe. Nhìn Lộ Văn Tinh đang đứng ở bậc thềm, trong mắt ả ta hiện lên một tia trào phúng. Trước kia hùng hồn tuyên bố rời khỏi giới giải trí là Lộ Văn Tinh, giờ đây luyến tiếc nó, hai mắt mong mỏi quay về cũng chính là Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh lười để ý, thấy Văn Dụ sắp rời đi mới nghi hoặc hỏi Văn Tranh một câu.
“Văn Dụ không ở chung với chúng ta sao?”
Văn Dụ mới vừa nhếch khóe miệng, chưa kịp trả lời thì Văn Tranh đã trả lời thay, “Cậu ta quen sống một mình hơn.”
“…Đúng, tôi vừa nói chuyện với cha mẹ rồi, ngày mai tôi còn có lịch trình.” Nụ cười trên mặt Văn Dụ nhạt dần, nói xong thì lập tức bước về phía xe.
Sắc mặt Văn Tranh đầy nghiêm nghị, “Em cách xa Văn Dụ ra một chút.”
Trước mắt thì Văn Dụ vẫn chưa gây ra chuyện gì khiến Văn Tranh có thể nắm được điểm yếu. Việc không quay lại viện phúc lợi không tính là điểm yếu nhưng Văn Tranh vẫn tin tưởng trực giác của bản thân.
Hơn nữa gần đây anh đã phát hiện, mỗi tháng Văn Dụ lại đến chợ đồ cổ một lần. Loại nơi này, dù mua gì cũng cần một khoản tiền không nhỏ.
Hiện tại Văn Dụ là một trong những minh tinh khá nổi tiếng, Văn Tranh không phải anh nghi ngờ khả năng tài chính của Văn Dụ. Điều khiến Văn Tranh nghi ngờ là, nếu Văn Dụ thích sưu tầm đồ cổ thì tại sao lại không đến các buổi đấu giá đồ cổ?
Nếu thật sự là người đam mê sưu tầm, chắc chắn sẽ không bỏ qua các buổi đấu giá, nhưng Văn Dụ lại chưa từng tham gia bao giờ.
—
Ba ngày sau, Văn Tranh đưa Lộ Văn Tinh đến Truyền Thông Hoa Dịch.
Lo lắng Văn Yển không đáng tin cậy sẽ làm hư Lộ Văn Tinh, suốt quá trình, Văn Tranh đều đi cùng Lộ Văn Tinh. Bản thân chính là người bên trong, chỉ là ký hợp đồng nên không tốn nhiều thời gian. Lộ Văn Tinh còn gặp Tống Gia Giai và quản lý của cô ấy một lúc.
Sau khi ký xong hợp đồng, Lộ Văn Tinh nhờ Văn Tranh chụp giúp cậu một tấm ảnh.
Văn Tranh từng học nhiếp ảnh hồi tiểu học. Mỗi lần Lộ Văn Tinh giành giải hồi nhỏ đều do Văn Tranh chụp, so với thợ chuyên nghiệp thì có lẽ kém hơn, nhưng chắc chắn tốt hơn người nghiệp dư.
Bản thân Lộ Văn Tinh đã đẹp, có thể 'cân' mọi góc chụp. Có thêm Văn Tranh hỗ trợ, ảnh chụp xong không cần chỉnh sửa cũng đã có thể đem treo tường.
Lộ Văn Tinh vào Weibo, đăng ảnh kèm theo một dòng trạng thái.
[Tiểu Hành Tinh, tôi đến thực hiện lời hứa.]
Sau khi bài Weibo được đăng lên, người hâm mộ ùa vào chiếm lĩnh khu bình luận.
[Hoan nghênh Tinh Tinh trở lại!]
[Ô ô ô ô, lời hứa một năm, tôi đã đợi được rồi!]
[Mặc kệ, hôm nay chính là Tết, trong lòng tôi pháo hoa đã nổ tung rồi!!!]
[Không ai khen ảnh chụp sao? Hình như Tinh Tinh càng đẹp trai hơn! Nhan sắc này muốn giết tôi mất!]
[Tôi muốn biết đây là ảnh ai chụp? Đẹp quá vậy? Tôi tuyên bố, về sau đây chính là thợ chụp ảnh riêng của Tinh Tinh. Khuyên cậu không cần không biết điều, nếu không tôi sẽ quỳ xuống cầu xin cậu chụp thêm mấy tấm nữa.]
[Chúc mừng Tinh Tinh quay lại giới giải trí, tôi vui quá!!! A a a!]
Sau khi Lộ Văn Tinh đăng bài, Truyền Thông Hoa Dịch chia sẻ bài đăng của cậu, đồng thời công bố tin tức cậu đã ký hợp đồng với Truyền Thông Hoa Dịch.
[Hoa Dịch ký với Lộ Văn Tinh?]
[Hình như Lộ Văn Tinh mới về nước. Đây là vận may gì vậy, vừa về nước đã ký hợp đồng rồi. Tôi còn tưởng đã rời đi một năm thì quay trở về phải gặp khó khăn một thời gian cơ.]
[Chỉ có tôi chú ý người đại diện của Lộ Văn Tinh là Từ Dung sao?]
[Không phải Từ Dung là người đại diện của Tống Gia Giai sao? Hình như hiện tại chỉ mang Tống Gia Giai, đây có nghĩa là Hoa Dịch bắt đầu nâng đỡ Lộ Văn Tinh à?]
….
Nhưng mà, đây không phải là tin tức bất ngờ nhất.
Sau khi tin tức Lộ Văn Tinh ký với Truyền Thông Hoa Dịch lên top tìm kiếm, đêm đó, Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh hẹn gặp riêng.
Lộ Văn Tinh mang quà đến như đã hứa. Quà cậu tặng không phải là thứ gì đặc biệt, là một lọ nước hoa nam giới.
“Tại sao lại tặng tôi nước hoa?”
Lộ Văn Tinh không về nước vào dịp Giáng sinh vì cậu và bạn bè đã cùng nhau nhận lời vẽ minh họa cho một hãng nước hoa. Vẽ cần có cảm hứng nên họ còn được dẫn đi tham quan nhà máy và quy trình điều chế nước hoa.
Thấy họ xem đến mê mẩn, người hướng dẫn hỏi họ có muốn tự tay điều chế không. Mỗi người đều sẽ tò mò với lĩnh vực mình chưa từng tiếp xúc, Lộ Văn Tinh cũng không ngoại lệ.
Đương nhiên, lọ nước hoa Lộ Văn Tinh tặng Cố Yến Thâm không phải do một mình cậu làm ra. Dù sao cũng có bí mật kinh doanh của họ, hơn nữa, người ngoài như họ không thể hiểu hết các dụng cụ chuyên nghiệp, chỉ cần được tham gia một trong các bước cũng đã thỏa mãn lòng hiếu kỳ của họ rồi.
“Chỉ là cảm thấy… lọ nước hoa này rất hợp với anh.”
Sau khi nhận được thành phẩm, Lộ Văn Tinh vốn định tự dùng nhưng hương nước hoa này lại khiến cậu nhớ đến Cố Yến Thâm.
Chính là loại trầm tĩnh, tách biệt khỏi sự ồn ào náo nhiệt.
Bởi vì không phải là nhãn hiệu xa xỉ, trước khi quyết định tặng, cậu đã do dự hồi lâu.
“Mua ở nước Y à?”
“Cũng có thể nói là vậy.”
Thấy Cố Yến Thâm tò mò, Lộ Văn Tinh giải thích lý do cho hắn.
“Vậy nên, coi như đây là nước hoa do cậu tự điều chế?”
Hai tai Lộ Văn Tinh hơi nóng ran, “Không phải, tôi chỉ tham gia một phần nhỏ thôi.”
Cố Yến Thâm khẽ cười một tiếng, “Được, tôi sẽ coi như cậu tự điều chế, tôi rất thích.”
Lộ Văn Tinh nhìn hắn đầy nghi hoặc.
“Thầy Cố còn chưa mở đã nói thích, như vậy quá qua loa rồi.”
Bị nói 'qua loa', Cố Yến Thâm trưng ra vẻ mặt vô tội nhìn Lộ Văn Tinh.
“Tôi thật sự rất thích.”
“Anh cũng chưa ngửi qua.”
Cố Yến Thâm mở quà ra. Nước hoa mang theo chút hơi thở của biển cả, lại hòa cùng sự trầm tĩnh của gỗ rừng, là một mùi hương rất cô đọng.
Không phải một mùi hương thường gặp, nhưng cũng không phải là mùi hương độc nhất vô nhị. Vốn dĩ cũng chỉ là một nhãn hiệu nhỏ, không thể so sánh với những nhãn hiệu cao cấp Cố Yến Thâm thường dùng, nhưng hắn vẫn rất thích.
Thích mùi hương này, thích món quà được chuẩn bị kỹ lưỡng, còn thích…
Có lẽ do gia cảnh Cố Yến Thâm giàu có nên hắn không cho rằng giá trị của món quà nằm ở giá tiền. So với việc bỏ tiền mua quà, món quà được cất công chuẩn bị càng khiến Cố Yến Thâm rung động hơn.
Từ nhỏ đến lớn, cha mẹ của Cố Yến Thâm luôn bận rộn. Một người bận rộn công việc công ty, một người bận đóng phim. Bọn họ sẵn lòng chi tiền cho Cố Yến Thâm nhưng thời gian bầu bạn lại rất ít, ngay cả họp phụ huynh cũng do trợ lý đi thay.
Mỗi lần Cố Yến Thâm đạt được hạng nhất hay giải thưởng gì thì lời cha mẹ hắn nói nhiều nhất chính là, “Muốn quà gì để cha/mẹ mua cho.”
“Tôi thật sự rất thích.”
Hai mắt của Cố Yến Thâm đầy nghiêm túc. Ánh mắt nóng bỏng của hắn làm cậu nóng ran cả người, cậu không kìm được quay mặt đi.
Trước khi tặng quà, Lộ Văn Tinh đã nghĩ đến việc nếu Cố Yến Thâm không thích thì cậu còn hai món quà dự phòng khác: một là cà vạt, một là bức tranh cậu tự vẽ.
Là tranh vẽ chân dung Cố Yến Thâm.
Khi đang quay phim, Cố Yến Thâm từng nói rất thích tranh Lộ Văn Tinh vẽ. Cậu không biết hắn nói thuận miệng hay là thật sự thích, nên cũng không nói ra.
“Còn nhớ hai kịch bản tôi cho cậu xem năm trước không?”
Lộ Văn Tinh lên tiếng đáp, “Tôi thích kịch bản hơn.”
“Cậu thích là được.” Cố Yến Thâm dừng lại một chút, “Phòng làm việc của tôi đã mua bản quyền chuyển thể điện ảnh rồi.”
Đối diện ánh mắt kinh ngạc của Lộ Văn Tinh, khóe miệng Cố Yến Thâm khẽ cong lên.
“Vậy tôi mời ngài Lộ đây làm nhân vật chính bộ phim này… chắc sẽ không bị từ chối chứ?”
_____________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Biệt danh giữa đôi gà con___
Lộ Tinh Tinh: Thầy Cố.
Cố Yến Thâm: Bạn Lộ.
Anh trai: À.
_____________________________________________________________________________
Còn 59 chương…..
(❁’◡’❁)