Chương 46: Thị Trường Đồ Cổ

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người ngồi trong quán cà phê hơn nửa tiếng đồng hồ. Đến lúc chuẩn bị ra về, Cố Yến Thâm nhận được điện thoại của tài xế, nói rằng có một chiếc xe bị lật trên cầu, hiện tại không thể đi tiếp hay quay đầu xe được.
Cố Yến Thâm vừa cúp máy, Lộ Văn Tinh liền cất lời:
“Thầy Cố ở đâu? Để tôi đưa anh về.”
Cố Yến Thâm cũng không từ chối.
“Đế Hải Uyển.”
Bàn tay đang lấy chìa khóa xe của Lộ Văn Tinh chợt khựng lại. Cậu cứ nghĩ Cố Yến Thâm sẽ ở một căn biệt thự riêng biệt, không ngờ anh lại sống ngay trung tâm thành phố.
Tuy nhiên, để có thể sống ở Đế Hải Uyển, người đó phải cực kỳ giàu có hoặc là một nhân vật tinh anh xuất sắc trong xã hội, bởi chỉ riêng hệ thống bảo mật ở đây đã không kém gì một khu biệt thự riêng biệt rồi.
Hai người đi thang máy xuống hầm gara. Khi Lộ Văn Tinh mở cửa xe, cậu mới chợt nhớ ra hai món quà đang nằm trên ghế phụ.
“Có chuyện gì sao?” Cố Yến Thâm nghi hoặc hỏi. Anh đã đi vòng đến ghế phụ, vừa mở cửa liền nhìn thấy một hộp quà màu xanh biển đặt trên chỗ ngồi và một khung tranh lồng kính đang được che phủ cẩn thận.
“Đây là quà cậu nhận được, hay là chuẩn bị tặng cho người khác vậy?”
“Là tặng cho thầy Cố ạ.”
“Vì lo thầy Cố không thích nước hoa nên tôi có chuẩn bị thêm một món quà khác.”
Cố Yến Thâm cầm lấy hộp quà màu xanh biển, hỏi: “Đây là cái gì vậy?”
“Thầy Cố có thể mở ra xem ạ.”
Cố Yến Thâm vừa kinh ngạc, vừa có chút vui vẻ. Nếu không phải tài xế không thể đến, suýt chút nữa anh đã bỏ lỡ một món quà khác do Lộ Văn Tinh chuẩn bị.
Thừa lúc Cố Yến Thâm đang chú ý đến hộp quà trong tay, Lộ Văn Tinh liền nhoài người qua vị trí điều khiển. Cậu đang định đặt khung tranh ra ghế sau thì thấy đôi mắt Cố Yến Thâm sáng rực nhìn mình.
“Tôi có thể xem bức tranh cậu vẽ không?”
Lộ Văn Tinh: “…”
“Vẫn chưa vẽ xong ạ, nó là bán thành phẩm.” Lộ Văn Tinh chột dạ cụp mi mắt xuống.
“Không thể xem sao?”
Cố Yến Thâm cảm thấy hơi tiếc nuối. Anh rất thích dáng vẻ chăm chú vẽ tranh của Lộ Văn Tinh.
Trong mắt Cố Yến Thâm, Lộ Văn Tinh khi nghiêm túc rất cuốn hút, chỉ cần liếc nhìn một cái là không thể rời mắt. Tác phẩm mà Lộ Văn Tinh đã dành tâm huyết và thời gian thì càng đáng mong chờ hơn nữa.
Hai người đứng bên cửa xe, nhìn nhau. Nếu lúc nãy thoải mái đưa ra thì còn được, nhưng với tình huống hiện tại, đột nhiên đưa ra có chút ngượng ngùng.
“Tôi không xem nữa.”
Cố Yến Thâm thấy Lộ Văn Tinh không muốn thì cũng không ép buộc. Dù sao cậu mới là chủ nhân của bức tranh.
“Muốn để ra đằng sau sao? Để tôi giúp cậu.”
Cố Yến Thâm đang đứng cạnh ghế phụ, so ra tiện hơn Lộ Văn Tinh nhiều.
Lộ Văn Tinh mở bản đồ, một mạch lái xe về nhà Cố Yến Thâm. Suốt quãng đường, hai người khá yên tĩnh, không còn sôi nổi, nóng bỏng như lúc ở quán cà phê nữa.
Chưa đến nửa tiếng, Lộ Văn Tinh đã đưa Cố Yến Thâm đến cổng khu nhà. Bảo vệ lập tức đi tới, Cố Yến Thâm bấm nút hạ cửa kính xe xuống.
“Lát nữa tôi sẽ đi ngay.”
“Chào ngài Cố, chúc ngài có một buổi tối vui vẻ.” Nhận ra là Cố Yến Thâm, người bảo vệ chào hỏi lại rồi nhanh chóng quay về phòng bảo vệ.
“Cậu lái xe cẩn thận một chút, về đến nơi nhớ nhắn cho tôi một tiếng.”
“Vâng ạ.”
Cố Yến Thâm nghiêng người mở cửa, đang định xuống xe thì Lộ Văn Tinh gọi anh lại.
“Thật ra… bức tranh kia cũng là quà tặng anh.”
Cố Yến Thâm không hề dò xét xem bức tranh của Lộ Văn Tinh đã hoàn thành hay chưa, nếu cậu nói chưa thì chắc chắn là nó chưa hoàn thành.
Vì không được nhìn tranh nên dọc đường đi Cố Yến Thâm còn rất tiếc nuối, đột nhiên nghe Lộ Văn Tinh nói là tặng mình, anh kinh ngạc nhìn cậu.
“Cậu chuẩn bị cho tôi nhiều quà thật đấy.” Cố Yến Thâm bật cười nhìn cậu.
“Không phải vì lo anh không thích sao?”
“Cậu tặng thì tôi đều thích.”
Lộ Văn Tinh không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Cố Yến Thâm đang nói về mấy món quà, và tình cờ tất cả đều khiến anh hài lòng.
Cố Yến Thâm mở cửa sau, vừa chạm vào khung tranh thì Lộ Văn Tinh đột nhiên lên tiếng: “Thầy Cố cứ để về nhà rồi xem ạ.”
Cố Yến Thâm nghe lời, bọc khung tranh lại: “Được rồi, tôi bọc lại rồi đây.”
Lộ Văn Tinh nhẹ nhàng thở phào, nói: “Tôi về đây.”
….
Vừa mới vào cửa, cô giúp việc đã hỏi Lộ Văn Tinh.
“Tinh Tinh có đói bụng không? Để cô làm chút đồ ăn khuya cho cháu nhé?”
“Cảm ơn cô ạ, cháu không đói bụng. Anh cháu về chưa ạ?”
“Tiểu Tranh vẫn chưa về. Trước giờ cơm thằng bé đã gọi điện nói công việc ở công ty chưa xong, bảo chúng ta không cần chờ. Ông bà chủ cũng đã gọi điện, thứ hai tuần sau họ sẽ quay về.”
Lộ Văn Tinh gật đầu: “Dạ được, vậy cháu lên phòng trước đây, cô ngủ sớm một chút nhé.”
Sau khi về phòng, Lộ Văn Tinh không nhận được tin nhắn của Cố Yến Thâm. Cậu ngẫm nghĩ một lát, rồi chủ động nhắn tin báo mình đã về an toàn cho anh.
[ET]: Tôi đã về nhà rồi.
[. ]: Được, tôi lo cậu vẫn đang lái xe nên không dám nhắn cho cậu.
[. ]: Khi nào cậu bắt đầu vẽ vậy?
[ET]: Sau khi về nước.
[. ]: Tôi rất thích, cảm ơn thái thái.
Cái gì mà thái thái?
Hai tai Lộ Văn Tinh hơi nóng lên. Khi fan gọi cậu là ‘thái thái’, cậu không có cảm giác gì đặc biệt vì trong giới ai cũng gọi như vậy, nhưng tại sao Cố Yến Thâm gọi lại...
[ET]: Thầy Cố đừng gọi linh tinh chứ.
[. ]: Đây đâu thể nói là gọi linh tinh được.
[. ]: Tôi thấy rất nhiều fan thường gọi cậu là ‘thái thái’, bạn Lộ không thể vì tôi đến sau mà không cho tôi một vị trí chứ.”
Lộ Văn Tinh hít sâu một hơi. Cậu rất muốn nói cho Cố Yến Thâm biết, dù quan hệ của hai người họ khá thân thiết thì cậu cũng không chịu được những lúc anh "OOC" thế này.
Ngừng lại vài giây, Lộ Văn Tinh trả lời Cố Yến Thâm.
[ET]: Tôi đi tắm rửa đây, thầy Cố ngủ sớm một chút nhé.
[. ]: Được, ngủ ngon.
Lúc ra khỏi phòng tắm, Lộ Văn Tinh quả thật hơi đói. Đèn dưới tầng một vẫn còn sáng, cô giúp việc không có ở đây, có lẽ đã đi nghỉ rồi.
Lộ Văn Tinh đi vào bếp, mở tủ lạnh, chọn món sủi cảo dễ nấu nhất.
Sủi cảo đã được cô giúp việc gói sẵn từ trước, hiện tại chỉ cần bỏ vào nồi nấu chín là có thể ăn. Độ khó không cao, rất phù hợp với người không có thiên phú nấu nướng như Lộ Văn Tinh.
Nồi nước vừa được đặt lên bếp thì bên ngoài cửa truyền đến tiếng động.
Lộ Văn Tinh đi ra khỏi bếp, thấy Văn Tranh đang đi dép lê vào nhà, cởi cà vạt, trên mặt còn lộ vẻ mệt mỏi.
“Anh, anh về rồi.”
“Muộn vậy mà em còn chưa ngủ sao?”
“Em hơi đói nên xuống đây tìm đồ ăn, anh có muốn ăn không?”
Tay trái Lộ Văn Tinh đang bưng bát sủi cảo đông lạnh, tay phải cầm đũa, hiển nhiên là chưa kịp cho vào nồi.
Văn Tranh đặt tài liệu xuống sofa, cởi áo khoác ngoài, vén tay áo đi về phía Lộ Văn Tinh: “Để anh làm cho.”
“Không cần đâu ạ, xong ngay thôi mà.”
Lộ Văn Tinh tránh tay Văn Tranh, xoay người đi vào bếp.
Kỷ Viện và Văn Hoài Hạc cùng nhau đi công tác, trong nhà ngoài cô giúp việc ra thì chỉ còn Lộ Văn Tinh và Văn Tranh.
Hơn mười phút sau, Lộ Văn Tinh bưng sủi cảo và nước chấm đi ra.
“Anh, anh đi rửa tay đi.”
Văn Tranh vào bếp rửa tay, lúc ra bưng theo hai bát canh.
“Uống chút canh trước đi.”
Văn Tranh có thói quen dùng canh trước bữa cơm, nhưng hiện tại đã muộn nên anh chỉ làm hai bát canh đơn giản.
“Công ty có chuyện gì sao anh?”
“Có một hạng mục bị thẩm tra.”
Lộ Văn Tinh biết dạo này Văn Tranh rất bận rộn với hạng mục đấu thầu mới, cậu hỏi: “Sẽ có ảnh hưởng sao ạ?”
“Hạng mục bị thẩm tra thì không có vấn đề gì, nhưng mà… hạng mục mới có lẽ sẽ không lấy được.”
Văn Tranh không định giấu Lộ Văn Tinh, anh ăn ngay nói thật.
Lộ Văn Tinh không hiểu nhiều về thương trường nhưng cậu cảm thấy thời điểm bị thẩm tra cũng quá trùng hợp, cậu hỏi: “Là hạng mục nào bị thẩm tra vậy ạ?”
“Là hạng mục năm ngoái.”
Hạng mục năm trước đã qua mấy vòng thẩm tra, năm nay lại đột nhiên bị thẩm tra tiếp, vậy thì chỉ có thể là do có ai đó cố ý gây khó dễ.
“Là do công ty tham gia đấu thầu làm sao ạ?”
“Có khả năng. Em uống canh trước đi, thời gian cũng không còn sớm nữa, nên đi ngủ thôi.”
Lộ Văn Tinh không hỏi thêm nữa, Văn Tranh ở công ty chắc chắn đã rất mệt, về nhà nên được nghỉ ngơi thoải mái.
“Anh lên tắm rửa trước đi.”
Lộ Văn Tinh thu dọn chén đĩa, Văn Tranh hỗ trợ lau dọn bàn.
Sau khi dọn dẹp xong, hai người cùng đi lên tầng. Văn Tranh ở phòng ngay cạnh Lộ Văn Tinh, hai anh em chúc ngủ ngon nhau rồi về phòng mình.
Lúc Văn Tranh tắm rửa xong đi ra, anh nhận được cuộc gọi của người bạn thân Hứa Nguy Nghiêu.
“Văn Tranh, tôi đột nhiên nghĩ đến một chuyện.”
Nếu không phải chuyện quan trọng, Hứa Nguy Nghiêu sẽ không gọi vào đêm muộn như vậy.
“Không phải đầu tuần tôi có đến thị trường đồ cổ để mua quà cho ông tôi sao?”
Giọng nói của Hứa Nguy Nghiêu trầm xuống vài phần: “Vừa rồi tôi mới chợt nhớ ra, không biết có phải tôi nghĩ nhiều hay không, hình như tôi đã nhìn thấy Lệ Tiêu ở đó.”
Lệ Tiêu là người của công ty đối thủ của Văn Tranh. Hai bên là đối thủ cạnh tranh, đây là điều rất bình thường trên thương trường. Nhưng điều không bình thường là… mấy năm gần đây, Lệ Tiêu cứ như keo dính chó bám chặt lấy Văn Tranh, hay nói đúng hơn là bám lấy công ty của Văn Tranh.
Chỉ cần Văn Tranh để mắt hoặc có ý định, dù là hạng mục đang trong quá trình đàm phán hay đã nắm chắc trong tay, Lệ Tiêu luôn sẽ có liên quan.
Mà hạng mục lần này của Văn Tranh bị thẩm tra, người được lợi nhất chính là Lệ Tiêu.
Sau lưng Lệ Tiêu có nhà họ Lệ nhưng anh ta là con riêng. Khoảng thời gian mới về nhà, người nhà họ Lệ không thèm để mắt đến anh ta, mãi cho đến khi tốt nghiệp đại học anh ta cũng không có cảm giác tồn tại.
Nhưng mấy năm nay… Lệ Tiêu đã thành công leo lên vị trí phó giám đốc của chi nhánh công ty nhà họ Lệ.
Những hạng mục qua tay anh ta đều kiếm được tiền. Cha của Lệ Tiêu đã từng xuất hiện rất nhiều lần nhưng không đi cùng người con trai lớn du học nước ngoài mà lại đưa theo Lệ Tiêu, người từng bị ông xem nhẹ lúc nhỏ.
Hứa Nguy Nghiêu có sở thích sưu tầm, cách một khoảng thời gian anh ta lại đến thị trường đồ cổ một lần. Các ông chủ ở đó đều quen với anh ta, mỗi lần nhìn thấy Hứa Nguy Nghiêu đều nhiệt tình tiếp đón.
“Vừa rồi tôi mới gọi điện nói chuyện với một ông chủ cửa hàng đồ cổ. Cậu đoán ông ta nói với tôi cái gì?”
“Mỗi tháng Lệ Tiêu đều đến thị trường đồ cổ nhưng lại rất ít khi mua đồ. Nghe ông chủ kể lại thì tôi có cảm giác anh ta giống như có hẹn ở đó.”
Trùng hợp đến thế sao?
Mỗi tháng Lệ Tiêu đều đến thị trường đồ cổ, trùng hợp với việc Văn Dụ không thích tham gia hội đấu giá nhưng lại thích đến thị trường đồ cổ.
Văn Tranh chưa thấy sự liên quan giữa hai người này, cũng không nghĩ ra hai người này có điểm giao thoa nào, nhưng trực giác mách bảo anh rằng cả hai người này đều có vấn đề.
Sau khi về phòng, Lộ Văn Tinh không đi ngủ ngay, mà như có ma xui quỷ khiến, cậu lại mở cuốn truyện Phong Bất Đoản ra đọc.
Khu bình luận toàn là những lời mắng chửi, có người mắng kết cục cụt lủn, có người mắng cốt truyện sụp đổ, còn có người cảm thấy cách hành văn lúc trước và bây giờ thật khác nhau, thậm chí có người còn hỏi có phải đã thay người viết rồi không.
Lộ Văn Tinh bấm mở phần chính văn, đọc lướt thật nhanh. Cậu không chú ý đến những cốt truyện về nhân vật làm nền Lộ Văn Tinh, cũng không chú ý đến những cốt truyện liên quan đến giới giải trí.
Cuối cùng, tầm mắt Lộ Văn Tinh dừng lại ở câu: ‘Công ty của anh trai Tạ Thời Dật bị thẩm tra, lỡ mất thời gian đấu thầu’.
Tạ Thời Dật chính là thụ chính của truyện, là một trong những thiếu gia của gia đình giàu có bậc nhất, phía trên còn có một người anh trai làm giám đốc nữa.
Vốn dĩ mọi thứ không đi theo cốt truyện, nhưng đột nhiên lại trùng hợp một cách kỳ lạ tại đây.
Lộ Văn Tinh đọc tiếp mấy chương nữa, nguyên nhân bị thẩm tra là do có người ác ý tố cáo, mà người tố cáo hạng mục của nhà họ Tạ chính là… công ty đối thủ, nhà họ Hứa.
Ngoại trừ địa danh và tên gọi, đoạn cốt truyện này có độ trùng hợp rất cao với hiện thực bên ngoài.
Cuốn tiểu thuyết này là sao chứ?
Có một vai phụ trùng tên với cậu, lại còn có một vai thụ chính có hoàn cảnh không khác cậu là bao?
Lộ Văn Tinh bấm mở phần thông tin tác giả. Tác giả Phong Bất Đoản chỉ có một tác phẩm này, không có phương thức liên hệ. Cậu lại vào Weibo tìm kiếm nhưng cũng không tìm ra bất cứ thông tin gì.
Lộ Văn Tinh đột nhiên nảy ra một ý tưởng, cậu nạp tiền, tặng cho tác giả 100 cái ngư lôi, hơn nữa còn để lại một bình luận trái lương tâm.
“Thái thái có Weibo không? Tôi rất thích cách viết của thái thái, cầu ngoại truyện!”
Trong cả rừng bình luận mắng chửi, bình luận này có vẻ lạc lõng.
Nhưng Lộ Văn Tinh không còn bận tâm nhiều như vậy nữa, cậu cần phải liên hệ được với tác giả này. Cậu muốn biết rốt cuộc đây là sự trùng hợp hay còn có nguyên nhân nào khác.
Ngày hôm sau, Văn Tranh biết Lộ Văn Tinh không có việc gì đi đâu. Anh hỏi cậu có muốn đến công ty hay không.
Lộ Văn Tinh còn chưa đến công ty của Văn Tranh bao giờ. Thấy trạng thái của Văn Tranh khá tốt, hình như đã không còn buồn rầu vì chuyện tối hôm qua nữa. Sau khi xác định sẽ không làm phiền Văn Tranh, Lộ Văn Tinh vui vẻ đồng ý.
Văn Tranh dẫn cậu đi dạo một vòng, rồi đưa Lộ Văn Tinh đến văn phòng của mình. Văn Tranh ngồi xuống bàn làm việc xem tài liệu, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn Lộ Văn Tinh đang ngồi trên sofa chơi máy tính bảng.
Văn Tranh cảm thấy như đã quay lại thời thơ ấu, anh ngồi trong phòng làm bài tập, Tinh Tinh ngồi bên cạnh chơi trò chơi, không ai quấy rầy ai. Nhưng tâm trạng của Văn Tranh không duy trì được lâu, chuyện quấy rầy anh đã xuất hiện.
Đó là tiếng điện thoại của Lộ Văn Tinh reo lên.
Văn Tranh: “…”
Nhưng không phải Văn Tranh bị tiếng chuông điện thoại của Lộ Văn Tinh làm phiền, mà là sau khi nghe cậu gọi một tiếng ‘thầy Cố’, Văn Tranh mới cảm thấy cuộc điện thoại này thật phiền phức.
Thế nên, tại sao lại là Cố Yến Thâm?
_______________________________________________________________________________
Lời tác giả:
Anh trai: Tôi biết mà *cười*
Sự nghiệp của Tinh Tinh bắt đầu đi lên, Văn Dụ sẽ không yên ổn được bao lâu, nhưng có anh trai che chở nên sẽ không có việc gì đâu.
_______________________________________________________________________________
Còn 58 chương nữa…