Vào Đoàn Phim: Anh Trai Ra Tay Hào Phóng

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm trò chuyện vài câu. Cậu ngước mắt lên thì lập tức đối diện với ánh mắt dò xét như 'thầy giáo' của Văn Tranh, trong lòng cậu tự nhiên có chút hoảng hốt.
“Hiện tại tôi sẽ đăng Weibo, vậy thầy Cố, tôi xin phép cúp máy trước.”
“Được, nói chuyện tiếp qua WeChat.”
Sắc mặt Văn Tranh vừa mới dịu đi một chút lại lập tức sa sầm.
Gọi điện thoại chưa đủ, còn phải nhắn tin tiếp qua WeChat nữa sao?
Lộ Văn Tinh đã tắt điện thoại. Cậu nhìn Văn Tranh trước mặt mình, chớp mắt hỏi, “Em làm ồn đến anh sao?”
“Cố Yến Thâm lại tìm em làm gì?”
Lúc trước Lộ Văn Tinh đã nghi ngờ anh trai cậu không thích Cố Yến Thâm lắm, hiện tại cậu có thể khẳng định đó là thật sự không thích.
“Là bảo em chia sẻ một bài đăng trên Weibo thôi.”
“Bài đăng gì?”
“Thầy Cố mời em làm nam chính trong phim truyền hình của anh ấy, đang trong giai đoạn quảng bá nên các nghệ sĩ cần phối hợp tuyên truyền.”
“Cố Yến Thâm không còn chỗ đứng trong giới giải trí nên chuyển sang làm nhà đầu tư à?”
Lộ Văn Tinh: “…”
Sau Cố Yến Thâm, anh trai cậu cũng 'OOC' (không giống với thường ngày).
“Thầy Cố mua bản quyền phim, có lẽ muốn trực tiếp tham gia vào quá trình sản xuất.”
Văn Tranh nhướng mày, “Không phải là nhà đầu tư mà là đạo diễn? Hắn làm gì thì cứ làm, nếu em muốn đóng phim thì anh có thể bảo Văn Yển tìm mấy kịch bản thích hợp…”
“Em đã đồng ý với Cố…” Lộ Văn Tinh nhỏ giọng chuyển hướng, ” …Yến Thâm.”
Cậu không dám gọi ‘thầy Cố’ trước mặt Văn Tranh nhưng chính cách nói ngập ngừng của cậu lại càng nghe thân mật hơn, khiến tim Văn Tranh như thắt lại.
“Vậy bao giờ em vào đoàn làm phim?”
“Không nhanh như vậy đâu ạ.”
Đây là phim đầu tiên Cố Yến Thâm làm đạo diễn nên hắn không tính quay chụp trong âm thầm. Mới mua xong bản quyền đã bắt đầu tuyên truyền, nhưng Cố Yến Thâm cũng không phải là đạo diễn chính.
Hắn là phó đạo diễn.
Đạo diễn chính là bạn của Cố Yến Thâm, hình như tên là Tần Úc.
Trong khi quay chụp trước đây, Lộ Văn Tinh thường thấy anh ta đi theo đạo diễn Vương học tập, có lẽ là đồ đệ của đạo diễn Vương.
“Em và Cố Yến Thâm… có quan hệ rất tốt?”
“Cũng không tệ lắm, anh ấy giúp em vài lần, còn dạy em diễn xuất, em rất biết ơn anh ấy.”
Hai mắt của Lộ Văn Tinh trong vắt, giọng điệu bình tĩnh. Trái tim đang lo lắng của Văn Tranh dần thả lỏng.
À, chỉ là biết ơn, vậy thì không có vấn đề gì.
“Trưa nay em muốn ăn gì?’
“Ăn lẩu thì sao ạ?”
Lộ Văn Tinh nói xong lại nghĩ đến hình ảnh Văn Tranh mặc âu phục ngồi ở quán lẩu với cậu, “…Không thì gọi cơm hộp đi ạ.”
Văn Tranh gật đầu.
“Ừm, trưa nay gọi cơm hộp, buổi tối ăn lẩu.”
….
Hành động của Cố Yến Thâm rất nhanh. Tài khoản Weibo chính thức đã bắt đầu chiến dịch quảng bá. Hơn nữa, với sự chia sẻ của bạn bè trong giới, bộ phim này chưa khởi quay đã tạo nên làn sóng chú ý.
Biết được Cố Yến Thâm đảm nhiệm vị trí phó đạo diễn hỗ trợ quay chụp, ngay lập tức, trên mạng có hàng loạt luồng ý kiến trái chiều. Antifan và những kẻ thích gây chuyện trên mạng xã hội luôn là những người đầu tiên lên tiếng.
[Cố Yến Thâm làm đạo diễn?]
[Đóng phim và đạo diễn đâu giống nhau, chờ xem thất bại.]
[Phó đạo diễn cũng chỉ là lấy tiếng thôi, Cố Yến Thâm không lo làm ảnh đế mà muốn đi đứng cầm bảng bấm máy*?]
(*cái clapper board trước khi bắt đầu quay người ta dập 1 phát ý, để xác định khi chỉnh sửa thì nên bắt đầu cắt video từ đoạn nào ấy)
[Mấy người trên cay cú thế nhỉ, Ảnh đế Cố muốn làm gì thì làm, có tiền là được, mọi người xen vào làm gì?]
[Anh Thâm của tôi lần đầu làm đạo diễn, tôi nhất định sẽ xem.]
[Hy vọng sẽ có nhiều cảnh hậu trường. Đạo diễn Thâm chắc chắn cũng đẹp trai ngất ngây luôn.]
[Mấy người không chú ý diễn viên là ai sao?]
[Anh Thâm cũng là một diễn viên, người được chọn chắc chắn không kém.]
[Đánh cược một phen, Lộ Văn Tinh chắc chắn sẽ tham gia.]
[!!!Cũng nghĩ tới, lúc trước anh Thâm đã nói trên Weibo là chờ mong lần hợp tác tiếp theo với Lộ Văn Tinh, đây có nghĩa là gì? Không phải là ủ mưu từ sớm chứ?]
[Không kiềm chế được trái tim muốn hóng 'đường', Song Hủ BE nhưng thuyền Vương Phi chắc chắn là thật.]
[Vương Phi là gì vậy?]
[Lúc trước anh Thâm từng đóng vai một Nhiếp chính vương tàn nhẫn lạnh lùng. Năm ngoái tham gia chương trình giải trí, đạo diễn hỏi mấy vị khách mời là lý do chọn cộng sự của mình là gì, anh Thâm nói là dựa theo tiêu chuẩn tuyển phi để chọn Lộ Văn Tinh. Sau đó fan CP liền bắt đầu 'ăn đường' của Nhiếp chính vương và Tiểu kiều phi, tên CP là Vương Phi.]
[Cười chết, tiểu kiều phi là cái gì vậy trời. Thật không dám giấu giếm, tôi có một người bạn muốn xem truyện fanfic.]
[Chị em, đề cử , …]
Vốn dĩ là antifan thao túng dư luận, kết quả lại kéo đến một làn sóng fan CP 'ăn đường' với nhau khiến antifan tức giận muốn đập bàn phím.
[Xin lỗi anh Thâm, mong các fan CP ở trên tự về 'nhà' mà 'ăn đường'.]
Antifan vốn đã tắt lửa, sau khi nhìn thấy fan của Cố Yến Thâm thì nhanh chóng chuyển mục tiêu công kích, tính toán khơi mào cuộc khẩu chiến giữa fan Cố Yến Thâm và fan CP.
[Không phải là Cố Yến Thâm yêu đương, không muốn mất fan nên mới chuẩn bị mọi thứ để rời khỏi giới giải trí chứ?]
[Người trên đang nói cái gì vậy, anh Thâm yêu đương còn phải lén lút?]
[Đừng nói mấy câu ngớ ngẩn nữa, một người như anh Thâm, yêu đương sẽ không che giấu.]
[Anh Thâm yêu đương hay kết hôn cũng chẳng liên quan gì đến mấy người. Anh Thâm của tôi muốn đóng phim thì đóng phim, muốn làm đạo diễn thì làm đạo diễn. Đám anh hùng bàn phím chả có gì mà còn muốn quản chuyện bao đồng?]
Antifan: ???
….
Gần đây Cố Yến Thâm bận chọn diễn viên nên không có thời gian liên hệ với Lộ Văn Tinh. Văn Tranh cũng bận việc thẩm tra, mỗi ngày đều bận rộn đến khuya.
Lộ Văn Tinh thì theo lẽ thường tặng 'ngư lôi' (phần thưởng ảo) dưới bài viết của . Các độc giả chỉ trích vì cốt truyện về sau trở nên tệ hại cũng bất ngờ với hành động này của Lộ Văn Tinh. Còn có người mắng luôn Lộ Văn Tinh, cho rằng đây là nick phụ của tác giả.
Lộ Văn Tinh hoàn toàn phớt lờ, cậu chỉ muốn liên lạc được với Phong Bất Đoản.
Trải qua một tuần kiên trì cùng với mỗi ngày một lời khen có cánh khác nhau, cuối cùng… Phong Bất Đoản cũng chủ động liên hệ với cậu.
[Có thể kết bạn WeChat không?]
Có lẽ Phong Bất Đoản lo lắng độc giả sẽ kéo đến chỉ trích, đối phương nhắn thêm một câu dưới bình luận.
[Tôi thêm cậu.]
Lộ Văn Tinh đăng ký một tài khoản phụ mới, sau đó lập tức kết bạn WeChat.
Sau khi kết bạn, Phong Bất Đoản không vòng vo, lập tức hỏi Lộ Văn Tinh thích cốt truyện trước hay sau chương 200.000 chữ.
Lộ Văn Tinh nghĩ đến lời lúc trước Ngụy Trạch nói, nửa đầu cuốn tiểu thuyết rất ngọt, nửa sau thì lại như ngựa hoang mất cương. Lại nghĩ đến những lời mắng chửi ở phần bình luận, có người chất vấn có phải là do người khác viết tiếp không nhưng tác giả không trả lời.
Chẳng lẽ thật sự đổi người?
Vậy Phong Bất Đoản là tác giả của phần truyện ít hơn 200.000 chữ hay là nhiều hơn 200.000 chữ?
Lộ Văn Tinh suy đoán, nếu câu trả lời của cậu làm Phong Bất Đoản không vui thì có lẽ đối phương sẽ chặn mất cậu.
[¥#%¥]: ???
Nhìn tên tài khoản WeChat, Lộ Văn Tinh khẳng định đối phương cũng dùng tài khoản phụ. Cậu cẩn thận trả lời.
[..]: Thích nhân vật kiểu Tạ Thời Dật.
[¥#%¥]: Cậu thích gì ở nhân vật này?
[..]: Cậu hỏi tôi một câu hỏi thì cũng phải trả lời tôi một câu hỏi, như vậy mới công bằng.
Có lẽ Phong Bất Đoản không nghĩ tới Lộ Văn Tinh sẽ nói như vậy, tạm dừng một lát thì liền trả lời một câu ‘được’.
[..]: Mục đích ban đầu khi viết cuốn tiểu thuyết này là gì?
[¥#%¥]: Đột nhiên có hứng thú nên viết.
Ngón tay Lộ Văn Tinh dừng lại trên bàn phím, hứng thú? Hứng thú từ đâu?
[¥#%¥]: Hiện tại trả lời câu hỏi của tôi.
Hai người đối đáp lẫn nhau, Lộ Văn Tinh moi được khá nhiều thông tin. Tuy rằng cậu không biết tất cả có phải là thật không.
Căn cứ theo những gì Lộ Văn Tinh biết, Phong Bất Đoản nghe được một câu chuyện từ một người bạn, sau đó khơi gợi cảm hứng rồi dựa theo câu chuyện này viết tiểu thuyết.
Nhưng Lộ Văn Tinh hỏi câu chuyện đó như thế nào thì Phong Bất Đoản lại không nói cho cậu biết.
Biết không thể vội vàng, Lộ Văn Tinh không cố gặng hỏi. Cậu duy trì tần suất vài ngày liên hệ một lần.
Thường xuyên liên lạc, Phong Bất Đoản coi cậu như một cái cây để tâm sự, thỉnh thoảng lại than phiền hoặc oán giận đôi ba câu về cuộc sống với cậu.
Phong Bất Đoản còn chuyển lại tiền 'ngư lôi' mà cậu đã tặng qua WeChat, tỏ vẻ mình không thiếu tiền, viết tiểu thuyết không phải là vì kiếm tiền.
Lộ Văn Tinh đi đọc thêm các đoạn cốt truyện, ngoại trừ tình tiết của nhân vật phụ thì chính là một quyển tiểu thuyết ngọt ngào.
Lúc nhìn thấy anh trai của nhân vật chính thụ bị công ty đối thủ tố cáo giống với hiện thực, Lộ Văn Tinh muốn xác định những sự kiện tiếp theo ngoài đời thực liệu có giống như tiểu thuyết không, hay chỉ là do đoạn cốt truyện này trùng hợp.
“Em không cần phải lo lắng, chỉ là mất một dự án thôi.”
Văn Tranh không hề nghĩ tới Lộ Văn Tinh còn quan tâm chuyện này, anh an ủi cậu vài câu, “Một năm công ty có thể lấy được vài dự án, không có cái này thì sẽ có cái tiếp theo thôi.”
“Chuyện bị tố cáo điều tra ra là ai ạ?”
Ánh mắt của Văn Tranh dịu dàng, quả nhiên em trai vẫn rất ấm áp.
Sản nghiệp của nhà họ Văn rất lớn. Văn Hoài Hạc không thể hỏi cặn kẽ mọi chuyện, ông ấy chỉ quan tâm đến kết quả cuối cùng. Mỗi công ty dưới quyền nhà họ Văn đều nộp báo cáo hàng quý lên, chờ Văn Hoài Hạc biết chuyện này thì có lẽ là chuyện của quý sau.
“Là Lệ Tiêu.” Văn Tranh nói xong lại giải thích một câu.
“Chính là nhà họ Lệ ở Thành phố A. Lệ Tiêu là phó giám đốc của một công ty con, dạo gần đây mới chuyển trọng tâm sang Thành phố C.”
“Lệ Tiêu thường cạnh tranh cùng dự án với công ty của anh sao?”
“Sao em lại biết?”
Lộ Văn Tinh không nói chuyện tiểu thuyết ra, chính cậu cũng không biết rõ ràng. Cậu tìm cái cớ, “Lúc em vừa vào có nghe người khác thảo luận.”
Văn Tranh không bất ngờ. Chuyện này thường được nhân viên trong công ty bàn tán, còn có người nói Lệ Tiêu không chỉ hành động một mình, mà còn dùng thủ đoạn để đoạt dự án.
“Vậy lần sau đối phương…”
“Không có lần sau.” Văn Tranh trấn an Lộ Văn Tinh. Thấy trợ lý Hứa đang đứng ngoài cửa, Văn Tranh vẫy tay gọi vào.
“Ông chủ, có chuyện gì ạ?”
Trợ lý Hứa đi đến, còn chào hỏi với Lộ Văn Tinh.
“Muốn bàn chuyện công việc ạ?” Lộ Văn Tinh nhìn Văn Tranh, “Vậy em ra ngoài chờ anh nhé?”
“Không cần, em ngồi ở sofa chờ anh một lát, trưa nay sẽ đưa em ra ngoài ăn.”
Lộ Văn Tinh nghe lời đi về phía sofa. Cậu tự rót cho mình một cốc nước, yên lặng nghe hai người nói chuyện.
“Dự án ở thành phố phía đông kia… để giám đốc Trần làm một đơn đấu thầu gửi lên đi.”
Trợ lý Hứa không hiểu lắm.
“Ông chủ, lúc trước hội nghị đã bàn bạc qua, dự án này quá nguy hiểm, giai đoạn đầu cần đầu tư rất nhiều, giai đoạn cuối chắc chắn sẽ gặp khó khăn về tài chính.”
Nếu cần quá nhiều tài chính thì sẽ khó xoay vòng vốn, nghiêm trọng có thể dẫn đến phá sản. Đương nhiên, sau lưng Văn Tranh là nhà họ Văn, phá sản là điều không thể.
Nhưng dự án này cũng đủ hấp dẫn người khác. Nguy hiểm càng lớn, lợi nhuận càng cao. Đã ở trong thương trường thì ai mà không tự tin, kiêu ngạo, có dã tâm lớn?
Điều trợ lý Hứa cảm thấy không hiểu chính là tại hội nghị mấy ngày trước, Văn Tranh mới vừa nói dự án này không đáng làm, tỷ lệ sinh lời cực thấp, dồn sức đầu tư vào dự án này thì không bằng làm nhiều dự án nhỏ khác.
Nhưng vì sao đột nhiên hiện tại lại muốn đấu thầu?
“Nguy cơ càng lớn, phần thưởng càng cao.” Hai mắt Văn Tranh nheo lại, “Lệ Tiêu thích giành giật… thì cứ để hắn giành.”
Trợ lý Hứa đọc hiểu ý của Văn Tranh. Vẻ mặt bối rối lập tức giãn ra, “Yên tâm đi ông chủ, tôi chắc chắn sẽ ‘vô tình’ làm lộ.”
….
Việc xét duyệt dự án mới không nhanh như vậy. Dự án bị thẩm tra của Văn Tranh đã được thông qua thành công, khôi phục hoạt động.
Cố Yến Thâm cũng gửi tin tức đến, thông báo với Lộ Văn Tinh rằng tuần sau có thể vào đoàn làm phim.
Lộ Văn Tinh mới quay về nhà họ Văn chưa được bao lâu. Văn Hoài Hạc và Kỷ Viện biết cậu chuẩn bị vào đoàn thì không nỡ một chút nào.
“Tinh Tinh, phải quay phim mấy tháng vậy?”
“Còn phải xem tiến độ thực tế thế nào ạ, theo kế hoạch là bốn tháng.”
“Chưa ở nhà được hai tháng, giờ lại vào đoàn tận bốn tháng sao?” Kỷ Viện biết được chuyện này thì không còn tâm trạng ăn tối nữa.
“Bốn tháng là thời gian quay, không phải là suốt bốn tháng không về nhà đâu ạ. Đoàn phim cũng có thời gian nghỉ ngơi, hơn nữa con cũng đã đồng ý với Tiểu Trình, mấy ngày em ấy thi đại học thì con sẽ đi cùng em ấy.”
Sắc mặt Kỷ Viện dịu đi nhưng vẫn không vui vẻ gì.
“Mẹ nghe nói có thể thăm đoàn, đoàn phim của con có thể thăm đoàn không?”
Lộ Văn Tinh nghĩ ngợi, nói.
“Bình thường bạn tốt trong giới sẽ thăm nhau hoặc là nhà đầu tư lớn sẽ đến đoàn phim 'kiểm tra'.”
Kỷ Viện suy nghĩ gì đó rồi gật đầu, Văn Hoài Hạc tìm được cơ hội mở lời, “Quay phim cổ trang ở phim trường đúng không?”
“Đúng vậy ạ.”
“Cha nghe Tiểu Tranh nói trước đây có người từng phục kích con ở khách sạn. Khách sạn nhiều người ra vào phức tạp, cha không yên tâm. Con đến chung cư mà cha đã mua đi, ở ngay cạnh phim trường thôi, an ninh rất nghiêm ngặt, chỉ có chủ căn hộ mới có thể ra vào.”
Kỷ Viện vừa nghe thì lập tức hùa theo, “Cha con nói rất đúng, Tinh Tinh, con đến chung cư ở đi.”
Lộ Văn Tinh do dự một chút, toàn bộ quá trình quay phim chắc chắn phải theo kế hoạch của đoàn làm phim, một mình cậu ở nơi khác cũng không tiện, “Cha, người trong đoàn phim đều ở cùng một khách sạn, sẽ không có nguy hiểm. Đi theo tập thể sẽ càng thuận tiện…”
“Không sao cả, để tất cả nghệ sĩ đến ở cùng đi. Không phải quan hệ của con và Ảnh đế Cố rất tốt sao, bảo cậu ta cùng sang ở đi.”
“Đoàn phim không chỉ có nghệ sĩ, còn có rất nhiều nhân viên đoàn phim.” Lộ Văn Tinh giải thích.
“Vậy quả thật tòa nhà đó không đủ.”
Lộ Văn Tinh:???
Lúc này Lộ Văn Tinh mới nhận ra, cha cậu nói không phải là một căn hộ chung cư mà là một tòa nhà chung cư!!!
Không đợi Lộ Văn Tinh nói cái gì, hai mắt Văn Hoài Hạc đã sáng rực. Ông hỏi: “Vậy để cha mua luôn tòa nhà bên cạnh, như vậy đủ cho người của đoàn phim ở rồi đúng không?”
Lộ Văn Tinh: “..”
“Cha, Tinh Tinh là đi đóng phim, ở chung cư làm gì?” Hai hàng lông mày của Văn Tranh nhíu lại, “Trọng điểm không phải là ở chung cư mà là lựa chọn khách sạn có tính riêng tư và an toàn cao.”
Lộ Văn Tinh thầm đồng ý trong lòng, đang muốn đi theo khuyên vài câu thì liền nghe Văn Tranh nói.
“Thế thì nên mua luôn một khách sạn.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Kỷ Viện cảm thấy thằng con lớn nói rất có lý, “Vậy mua một khách sạn 5 sao đi, tìm thêm vài đầu bếp nữa, như vậy có thể lo chuyện ăn uống của đoàn phim.”
Lộ Văn Tinh: “…” Cậu đây là đi đóng phim hay là đi nghỉ dưỡng vậy?
Buổi tối, Cố Yến Thâm nhận được cuộc gọi từ Tần Úc.
“Yến Thâm, tin tốt. Cậu biết không? Giám đốc Văn đầu tư cho đoàn phim của chúng ta… một trăm triệu!”
Cố Yến Thâm: “…?”
Tần Úc không nhận ra điều bất thường nào, anh ta còn chìm đắm trong sự phấn khích.
“Chúng ta có thể thoải mái làm mọi việc, đặc biệt là thiết bị, địa điểm thuê, còn có thể dùng hiệu ứng tốt nhất, chi phí trang phục, ăn uống của các nghệ sĩ phải đặc biệt xa hoa. Đây chắc chắn là một bom tấn.”
“Giám đốc Văn thật sự quá tốt!!!”
Cố Yến Thâm: “…??”