Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 48: Buổi Chụp Ảnh Định Hình Nhân Vật
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù chưa chính thức khởi quay và dàn diễn viên vẫn còn là ẩn số, nhưng bộ phim đã tạo được tiếng vang lớn. Cộng đồng mạng sôi nổi bàn tán:
[Cuối cùng thì đây là tiểu thuyết nào vậy? Tìm mãi không ra, bực mình ghê!]
[Chưa quay đã nổi, quá đỉnh!]
[Bộ cậu nghĩ fan của Cố Yến Thâm là giả chắc?]
[Mấy hôm trước Cố Yến Thâm vừa lọt top tìm kiếm hot nhưng không phải vì tuyên truyền phim mới.]
[Chỉ riêng việc ảnh đế chuyển sang làm đạo diễn đã đủ sức gây sốt rồi.]
Dù là nam chính, Lộ Văn Tinh cũng không hề biết các bạn diễn của mình là ai. Mãi đến khi chính thức vào đoàn, họ mới có dịp gặp mặt.
Đêm đó, Tần Úc và Cố Yến Thâm tổ chức một buổi đọc kịch bản.
Sau khi nhìn thấy Lộ Văn Tinh, Tần Úc mỉm cười đi tới, “Cậu bé con, lại gặp nhau rồi.”
Lộ Văn Tinh: “Đạo diễn Tần.”
Hiển nhiên Tần Úc vô cùng có hứng thú với Lộ Văn Tinh. Đoàn phim có đạo diễn Vương nên Tần Úc biểu hiện vô cùng ngoan ngoãn. Giờ không ai quản thúc, vẻ ngoan ngoãn thường thấy của anh ta đã sớm bị vứt xó.
“Không ngờ Cố Yến Thâm lại dễ dàng lừa được cậu vào đoàn như vậy.”
Lộ Văn Tinh: ???
“Nghe nói cậu đã từ chối hợp tác với cậu ta không ít lần, cả tham gia chương trình lẫn đóng phim.”
“Không nhiều đến thế đâu.”
Tần Úc cười ha hả, “Cậu bé con, làm tốt lắm.”
Lộ Văn Tinh: “…” Anh ta thật sự là bạn thân của Cố Yến Thâm sao?
“Tôi và Cố Yến Thâm là bạn từ cấp ba. Hồi mới quen, cậu ta lạnh lùng vô cùng, trong trường bao nhiêu cô gái theo đuổi cậu ta, rõ ràng tôi cũng đẹp trai, có kém cậu ta chỗ nào đâu chứ? Sau đó tôi mới nhận ra, cái gì không có được mới là tốt nhất. Chính vì cậu ta cứ lạnh lùng cả ngày, các cô gái không theo đuổi được nên cậu ta mới thành nam thần chứ gì.”
Lộ Văn Tinh ho khan một tiếng, ra hiệu Tần Úc nên tiết chế lại, nhưng Tần Úc đang nói hăng say đến mức hoàn toàn không để ý.
“Để tôi nói cậu nghe, cậu cứ từ chối vài lần nữa đi, để cậu ta biết cảm giác theo đuổi người khác là như thế nào.”
Lộ Văn Tinh lại ho khan một tiếng, nhắc nhở Tần Úc một chút, “Cái đó, đạo diễn Tần…”
“Cậu bị cảm à?” Tần Úc tặc lưỡi, “Cố Yến Thâm chăm sóc cậu kiểu gì vậy? Lần sau nếu cậu ta có rủ rê hay mời mọc gì thì cậu cứ dứt khoát từ chối cho tôi, rồi sau đó….”
“Rồi sau đó thế nào?”
Tần Úc cứng đờ cả người, chết lặng xoay người lại. Khuôn mặt lạnh lùng của Cố Yến Thâm đang lặng lẽ nhìn chằm chằm anh ta.
“Sao cậu không nhắc tôi?” Tần Úc lẩm bẩm oán trách.
Lộ Văn Tinh nhìn anh ta với vẻ mặt vô tội, “Tôi đã nhắc rất nhiều lần rồi mà.”
Tần Úc: “…”
“Mọi người đã ở trong rồi, cậu vào trước đi.”
“Được.” Lộ Văn Tinh thầm mặc niệm cho Tần Úc một giây. Cậu xoay người đi vào phòng họp.
Chờ đến khi Lộ Văn Tinh đã đi xa, Cố Yến Thâm mới thu lại ánh mắt, “Sao không nói tiếp nữa đi?”
Tần Úc: “… Cái này chẳng phải là lâu rồi không gặp cậu bé con, nhớ quá nên mới nói thêm vài câu đó sao?”
“Đến lượt cậu nhớ à?” Cố Yến Thâm nhướng mày.
“Không đến lượt, không đến lượt.” Tần Úc lập tức xua tay, “Nhìn dáng vẻ thì hình như cậu vẫn chưa cưa đổ được cậu bạn học này đúng không?”
“Tần Úc.”
“Đây.”
“Em ấy có tên, không cần phải gọi là ‘bé con’ hay gì đó.”
“Làm sao, thế này chẳng phải càng thân thiết…” Đối diện với đôi mắt đen nhánh của Cố Yến Thâm, Tần Úc lập tức sửa lời, “Được rồi, vậy tôi gọi cậu ấy là Tinh Tinh.”
Cố Yến Thâm không nói chuyện. Tần Úc trừng lớn mắt, vẻ mặt khó có thể tin. “Có rất nhiều người gọi như vậy mà, không phải cậu sẽ ghen vì chuyện này chứ?”
“Tôi không có ý định theo đuổi em ấy.” Cố Yến Thâm không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt dừng lại, “Đoàn phim có nhiều người, cậu đừng nói lung tung.”
Tần Úc nhìn Cố Yến Thâm đột nhiên trở nên nghiêm túc, ngẩn người một giây rồi lại lắc đầu cười.
“Được được được, tôi đảm bảo không nói bậy.”
“Đi vào thôi.”
Cố Yến Thâm đi về phía phòng họp, Tần Úc đi theo ngay sau hắn.
Tần Úc cảm thấy hình như mình vừa phát hiện ra một bí mật không nên biết. Chàng nam thần Cố Yến Thâm vốn bị gắn mác lạnh lùng hình như còn chưa nhận ra rằng sự chú ý của hắn dành cho Lộ Văn Tinh đã vượt quá mức tình bạn thông thường.
Khóe miệng của Tần Úc nhếch lên, “Có ý tứ.”
[Lần cá cược trước không tính, làm lại lần nữa.]
Tần Úc nhắn tin cho bạn mình.
[Đối với tên gà mờ ngây thơ như Cố Yến Thâm, nói 3 tháng đã là quá xem trọng cậu ta rồi, tôi cá một năm cậu ta cũng không cưa đổ được người ta đâu.]
Một đám bạn tốt trong WeChat.
[???]
Lộ Văn Tinh đã làm quen với các diễn viên trong phòng họp và biết được vai diễn của từng người.
Nhưng còn thiếu một nam phụ.
“Nam phụ còn chưa đến sao?” Ôn Miểu, người đóng vai nữ chính, sửng sốt nói, “Sau khi đọc kịch bản thì tôi thích Lục Phỉ Tuyết nhất đó.”
Những nữ diễn viên khác phụ họa.
“Tôi cũng vậy! Chỉ đọc kịch bản thôi mà hình ảnh đã tự động hiện ra trong đầu tôi rồi. Diện mạo yêu dị, làm việc không hề kiêng dè, đúng là các chủ của Phượng Minh Các! Vô cùng hợp gu của tôi.”
“A a a, mỹ nhân công, tôi đổ đứ đừ!!”
Lộ Văn Tinh: “…” Tuy là kịch bản đam mỹ nhưng không chia công thụ, tại sao cậu lại trở thành thụ?
Cố Yến Thâm và Tần Úc vào phòng, các diễn viên đang trò chuyện rôm rả lập tức trở về vị trí.
“Đạo diễn Tần, anh Thâm.”
“Chào buổi tối.”
“Chào buổi tối.”
Tần Úc ngồi ở vị trí đằng trước, “Mọi người đã đến đông đủ cả rồi, bắt đầu thôi.”
“Còn một người nữa chưa đến.” Người nói chuyện chính là Ôn Miểu, “Là người đóng vai nam phụ Lục Phỉ Tuyết.”
Tần Úc nhìn về phía Cố Yến Thâm, “Cậu tự nói đi.”
Đoàn phim không tổ chức thử vai, ngay cả các diễn viên trong đoàn cũng vừa trò chuyện mới biết những người khác đóng vai gì, nhưng không ai nói là mình đóng vai Lục Phỉ Tuyết cả.
“Lục Phỉ Tuyết là tôi.”
Giọng điệu của Cố Yến Thâm bình thản nhưng những diễn viên ngồi đó lại như bị sét đánh ngang tai.
Cái gì?
Cố Yến Thâm đóng vai nam phụ?
Họ đều biết lần này Cố Yến Thâm tham gia vào việc đạo diễn, mà Cố Yến Thâm xuất thân là diễn viên, hắn muốn diễn thì mọi người đều không cảm thấy kỳ lạ, vấn đề ở chỗ là Cố Yến Thâm lại muốn đóng một bộ phim đam mỹ sao?
Khi Lộ Văn Tinh nhận được vai nam chính thì mọi người không cảm thấy kinh ngạc gì.
Ôn Miểu còn nói đùa với Lộ Văn Tinh, “Anh Thâm nói mong chờ lần hợp tác tiếp theo với cậu trên Weibo, tôi cứ nghĩ phải đợi rất lâu nữa, không ngờ hai người lại hợp tác nhanh đến vậy.”
Ôn Miểu dù mới lấn sân sang diễn xuất nhưng vẫn quản lý tốt biểu cảm của mình. Bề ngoài cô bình tĩnh thong dong, nhưng trong lòng đã cuộn trào sóng gió: Hình như mình vừa khám phá ra sự thật động trời rồi.
Các diễn viên còn lại thì có suy nghĩ khác, cho rằng Cố Yến Thâm thật sự đang ra sức nâng đỡ Lộ Văn Tinh.
“Nếu không còn vấn đề gì nữa thì chúng ta bắt đầu thôi.” Một câu của Tần Úc đã kéo mọi người trở lại thực tại.
Cốt truyện bắt đầu sau khi tiên hoàng băng hà, em trai của tiên hoàng là Phượng Thăng đã bóp méo thánh chỉ, tự mình lên ngôi tân đế, còn Thái tử Phượng Việt thì bị ‘giam lỏng’.
Tiêu Vương thắng trận trở về, tân đế Phượng Thăng lấy cớ này để mở tiệc chiêu đãi. Bề ngoài thì ra vẻ trọng dụng Tiêu Vương, nhưng thực chất lại cố ý thả phế Thái tử ra, đồng thời tung tin đồn giữa Tiêu Vương và Thái tử, nhằm khơi mào nội chiến giữa hai huynh đệ.
Cảnh đầu phim chính là Lộ Văn Tinh đóng vai Tiêu Vương thắng trận trở về, dân chúng bá tánh đều đổ ra cửa thành nghênh đón vị chiến thần này.
Bởi vì Tiêu Vương nắm binh quyền trong tay, lại có được lòng dân, tân đế Phượng Thăng vô cùng kiêng kỵ y. Hắn lấy cớ phong thưởng để Tiêu Vương ở lại hoàng thành, lại ban tặng cửa hàng, phủ đệ lớn, vàng bạc châu báu cứ từng rương từng rương đưa đến.
Một là để triều thần nghĩ rằng hắn trọng dụng Tiêu Vương, đồng thời để những kẻ có dị tâm chống lại Tiêu Vương. Hai là vì kiêng kỵ binh quyền trong tay Tiêu Vương, không yên tâm khi Tiêu Vương ở xa, hắn lo lắng y sẽ cấu kết với đảng phản động để soán ngôi.
Tần Úc giới thiệu xong bối cảnh. Anh ta nhìn về phía Lộ Văn Tinh, người đóng vai Tiêu Vương.
“Cậu có ý kiến gì không?”
“Tiêu Vương khi mười hai tuổi đã bắt đầu sinh hoạt trong quân doanh, chí không ở triều đình nhưng tân đế mà y công nhận không phải là Phượng Thăng, mà là huynh trưởng của y, Thái tử Phượng Việt.”
“Phượng Thăng có di chiếu của tiên đế trong tay, dù Tiêu Vương có nghi ngờ cũng chỉ có thể âm thầm điều tra.”
“Y giả vờ không biết dụng ý của tân đế, thuận theo ở lại hoàng thành sống cuộc sống an nhàn, nhưng thật ra lại đang ngầm điều tra nguyên nhân tiên đế băng hà cùng với sự thật về di chiếu giả.”
Khi bắt đầu công việc, Tần Úc rất ít khi cười, anh ta vô cùng nghiêm túc.
“Tân đế hứa gả thanh mai của Thái tử Phượng Việt cho Tiêu Vương cũng là để khơi mào tranh đấu giữa hai huynh đệ.”
Thanh mai của Thái tử Phượng Việt chính là nữ chính Tiết Thanh Nhược. Nàng là con gái của đại tướng quân. Vì đại tướng quân lo lắng trong nhà nên tiên đế đã đưa đứa con gái duy nhất của đại tướng quân vào cung, nhận làm con gái nuôi, lại cho nàng phong hào, giúp đại tướng quân an tâm trên chiến trường.
Sống trong cung từ nhỏ, Tiết Thanh Nhược là thanh mai trúc mã của Thái tử Phượng Việt. Hai người đã sớm ước hẹn trăm năm, Tiết Thanh Nhược chờ phụ thân mình chiến thắng trở về sẽ xin tiên đế ban hôn.
Không ai ngờ đại tướng quân đóng quân phía nam còn chưa trở về thì Tiêu Vương ở biên cảnh phía bắc đã quay lại. Phượng Thăng trong cung giả câm giả điếc, trong yến tiệc đã trực tiếp ban hôn Tiết Thanh Nhược cho Tiêu Vương.
Từ xưa đến nay, việc huynh đệ vì một người phụ nữ mà trở mặt thành thù không phải là ít, toan tính của Phượng Thăng cũng chính là điều này.
Tiêu Vương không quan tâm đến chuyện tình cảm, y đang tập trung tìm kiếm thông tin về Phượng Minh Các.
Nghe đồn Phượng Minh Các không dễ dàng xuất hiện trong thế gian. Họ là hậu duệ của thần, có khả năng biết trước chuyện thiên hạ. Trăm năm qua họ chỉ xuất hiện hai lần, một lần là để cứu thế, một lần là để diệt thế.
Trong tay y có tín vật của Phượng Minh Các, tổ tiên từng có ước định với Phượng Minh Các: nếu con cháu đời sau có người cầm tín vật này, thì bất kể lúc nào, ở đâu, cũng không cần hỏi đúng sai, Phượng Minh Các đều phải ra tay tương trợ.
Nhưng cũng chỉ có duy nhất một cơ hội.
Cho nên Tiêu Vương vẫn luôn tìm kiếm các chủ của Phượng Minh Các. Nhưng điều y không biết là các chủ của Phượng Minh Các chính là người thanh niên y vô tình cứu trên đường quay lại kinh thành, đuổi thế nào cũng không đi kia. Hắn không những theo Tiêu Vương quay về kinh thành mà còn trực tiếp vào ở trong Tiêu Vương phủ.
….
“Hôm nay cứ đến đây trước đã, buổi sáng ngày mai sẽ chụp ảnh định hình nhân vật, 9 giờ sẽ có xe đến đón.”
“Mọi người nhớ đi ngủ sớm một chút.”
Một giây trước Lộ Văn Tinh còn nghiêm túc ghi chép, sau khi Tần Úc nói xong thì cậu bắt đầu ngáp liên tục, trên mặt viết đầy hai chữ ‘buồn ngủ’.
Cũng may phòng họp này ở ngay trong khách sạn. Gần 1 giờ sáng, từng người kéo lê thân thể mệt mỏi trở về phòng.
“Buồn ngủ như vậy sao?” Cố Yến Thâm nhìn Lộ Văn Tinh đang tựa đầu vào người trợ lý.
Đôi mắt đẹp của Lộ Văn Tinh bị hàng mi rũ xuống che khuất, trông như sắp ngủ gật đến nơi.
“Ừm.”
Một tay trợ lý đỡ đầu Lộ Văn Tinh, có chút không biết phải làm sao.
“Hôm qua tôi đã khuyên cậu đi ngủ sớm rồi còn gì, cậu cứ nhất quyết đòi chơi thêm mấy ván game, còn nghĩ mình có thể lật ngược tình thế, kết quả thì sao? Thua cả 5 ván!”
Lộ Văn Tinh: “…”
Cố Yến Thâm chưa thấy Lộ Văn Tinh chơi game bao giờ. Trước đây hắn từng thắc mắc Lộ Văn Tinh không thích chơi game, giờ mới biết cậu ấy chỉ không chơi trước mặt hắn thôi.
Ra khỏi thang máy, Cố Yến Thâm lại dặn dò cậu một câu.
“Về phòng cũng đừng chơi game, ngày mai còn phải chụp ảnh định hình nhân vật, phải giữ bản thân ở trạng thái tốt nhất.”
Lộ Văn Tinh lười biếng không muốn nói chuyện, chỉ gật đầu tỏ vẻ đã nghe lọt tai. Về phòng rửa mặt xong, cậu đặt báo thức rồi leo lên giường ngủ.
—
Ngày hôm sau, sau khi đến phim trường, mọi người bắt đầu vội vàng thay quần áo.
Lộ Văn Tinh không phải người chụp đầu tiên, nhưng vừa bước ra đã khiến mọi người ngây người. Ai từng xem qua đều biết tạo hình cổ trang của Lộ Văn Tinh rất đẹp, nhưng không ai ngờ lại có thể đẹp hơn nữa!!
Trong , Lộ Văn Tinh cần thể hiện khí chất thiếu niên. Dù rất đẹp nhưng lại khác hoàn toàn với bây giờ.
Lộ Văn Tinh trong là thiếu niên đầy khí phách, còn Lộ Văn Tinh trong phim này lại là một Vương gia vừa có thể làm thơ phú, vừa có thể xông pha chiến trường giết địch.
Cậu mặc một thân trang phục màu tím, khí chất phi phàm.
Tạo hình của Lộ Văn Tinh đã tốn không ít công sức. Thợ trang điểm nhấn nhá cho đôi mắt cậu thêm phần thâm thúy. Đường nét khuôn cằm cũng được phác họa rõ ràng, làm nổi bật ngũ quan tuấn tú.
Lộ Văn Tinh chỉ cần đứng đó thôi, không cần diễn cũng đủ khiến vô số nữ nhân kinh thành phải đổ gục.
“Thật tuyệt!”
Ôn Miểu trực tiếp đứng bật dậy, “Thật là tuyệt vời! Tôi muốn trao tim luôn rồi.”
Diễn viên đóng vai Thái tử Phượng Việt cũng nói đùa, “Cô yêu thì không sao, miễn là Tiết Thanh Nhược không yêu là được.”
Tần Úc nói với Lộ Văn Tinh, “Lát nữa Cố Yến Thâm ra thì cậu chụp với cậu ấy một tấm.”
Cố Yến Thâm đóng vai các chủ của Phượng Minh Các, đây chính là một người tùy ý kiêu ngạo, yêu dã lại có chút điên khùng. Trong kịch bản, nhân vật này có hai tạo hình.
Một là tạo hình đồ trắng khi mới gặp Tiêu Vương, với vẻ ngoài thanh niên ốm yếu bị bắt cóc. Khi ở trong Tiêu Vương phủ, Lục Phỉ Tuyết vẫn luôn dùng thân phận này.
Còn lại là tạo hình đồ đỏ, thể hiện các chủ Phượng Minh Các tàn nhẫn độc ác, giết người không gớm tay.
Cố Yến Thâm đã thay xong trang phục trắng. Thợ trang điểm cố ý trang điểm cho hắn trông có vẻ ốm yếu một chút. Hai người đứng cạnh nhau tạo nên cảm giác tương phản rõ rệt.
“Hiện tại chụp đơn trước.”
Lộ Văn Tinh cầm kiếm chĩa thẳng về phía ống kính, tay còn lại che chắn cho Cố Yến Thâm, tạo thành tư thế bảo vệ.
Đây là cảnh Tiêu Vương giành người cứu Lục Phỉ Tuyết.
Ôn Miểu cùng với mấy người khác lén lút “gặm đường”.
“Vương gia mặt lạnh tiểu kiều thê?”
“Hình như cũng có thể?”
Mỗi diễn viên không chỉ có một ảnh định hình nhân vật, sau khi chụp xong còn cần phải chụp thêm ảnh tuyên truyền theo yêu cầu.
Lộ Văn Tinh cũng vậy. Cậu cũng có một tạo hình khác, là một tạo hình nhẹ nhàng hơn khi không ở trong triều, tổ đạo cụ còn đưa cho cậu một con dao găm nhỏ.
Sau khi chụp ảnh đơn xong, dưới yêu cầu của Tần Úc, thợ trang điểm vẽ thêm một vệt máu lên sườn mặt Lộ Văn Tinh.
Cố Yến Thâm đã đổi sang trang phục màu đỏ, đôi mắt càng hiện rõ vẻ yêu dã.
Hắn vừa bước ra, hai mắt của tất cả mọi người đều sáng rực.
Cố Yến Thâm đã đóng rất nhiều vai, nhưng chủ yếu đều là các vai trầm ổn, bình tĩnh, cơ trí nhiều mưu mẹo. Một nhân vật làm việc không kiêng nể, miệng lúc nào cũng cợt nhả như thế này là lần đầu tiên Cố Yến Thâm thử sức.
“Mỹ nhân công!!!”
“Không gì vui sướng hơn khi được “ăn đường” mới! Lại còn ở rất gần nữa chứ.”
Ngoài miệng Tần Úc không nói gì, nhưng trong lòng cũng không nhịn được mà thầm tán thưởng một câu: Tuyệt phối!
“Thử tưởng tượng xem.” Tần Úc vuốt cằm, “Tiêu Vương bị vây công trọng thương, trong thời khắc mấu chốt, Lục Phỉ Tuyết anh hùng cứu mỹ nhân.”
Sau khi thử mấy động tác, Tần Úc nảy ra ý tưởng mới.
“Yến Thâm, tay cậu đặt lên eo Văn Tinh đi. Trọng tâm là cảnh xông ra cứu mỹ nhân, có thể gần hơn một chút nữa.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Cố Yến Thâm: “…”
“Oa oa!” Mấy nữ diễn viên kích động nắm chặt tay nhau, hai mắt sáng rực.
Ôn Miểu xoa xoa máu mũi không tồn tại.
“Mẹ nó, đây là thứ tôi được phép xem sao?!”
_______________________________________________________________________
Lời tác giả: Tiểu kịch trường___
Tần Úc: Tôi thật sự là một trợ thủ đắc lực!
Anh Cố: Hả? Một trăm triệu của cậu đã không cánh mà bay //lạnh mặt//
_______________________________________________________________________
Còn 56 chương nữa…
( *︾▽︾)