Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Lấy Thân Báo Đáp
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kịch bản đam mỹ, với đề tài đồng tính, có phần khác biệt so với những kịch bản thông thường. Dù vẫn có tuyến tình cảm, nhưng mọi thứ sẽ không được thể hiện rõ ràng mà mang tính ẩn dụ, mơ hồ.
Năm ngoái, khi Cố Yến Thâm đưa kịch bản cho Lộ Văn Tinh xem, cậu chỉ nghĩ hắn muốn đầu tư, nào ngờ hắn lại mua bản quyền và lập tức bắt tay vào sản xuất phim.
Văn Tranh từng hỏi Lộ Văn Tinh quay phim gì, nhưng cậu không dám nói đó là phim đồng tính, chỉ bảo là phim cổ trang. Cậu đoán chắc chắn Văn Tranh sẽ phản đối nên mới 'tiền trảm hậu tấu'*. Tuy nhiên, điều Lộ Văn Tinh không hề hay biết là Cố Yến Thâm chính là người đóng một trong hai vai chính còn lại.
(*làm trước thông báo sau)
Việc giấu Văn Tranh đóng phim đam mỹ đã khiến Lộ Văn Tinh vô cùng chột dạ. Nếu để anh cậu biết thêm rằng vai chính còn lại là Cố Yến Thâm, thì với thái độ của anh cậu dành cho Cố Yến Thâm...
Lộ Văn Tinh thầm nghĩ, chi bằng cậu nên cầu nguyện anh cậu đừng nhìn thấy ảnh tuyên truyền quá sớm.
….
Ngay sau khi ảnh tuyên truyền được đăng tải, cư dân mạng, vốn đã ngóng đợi từ lâu, nhanh chóng tràn vào khu vực bình luận.
[Trời ơi, diễn viên chính có anh Thâm!!!]
[A a a a a a! Ô ô ô, thật sự là anh Thâm! Tôi cứ nghĩ chỉ có thể thấy đạo diễn Thâm sau màn ảnh, bất ngờ này đến thật quá đột ngột.]
[Tạo hình lần này của Tinh Tinh thật đẹp trai!! Vẻ đẹp trai này khiến tôi ngất ngây!]
[Bức ảnh cuối cùng, anh Thâm ôm eo Tinh Tinh, hai mắt còn nhìn nhau!! Rất xin lỗi, tôi cắn CP nên bị ảo giác...]
[Ai đó véo tôi một cái xem nào, sao tôi lại cảm thấy đây là một bộ phim đam mỹ?]
[Không phải chỉ riêng người ở trên đâu.]
[+1]
[Ôn Miểu với tạo hình cổ trang cũng đẹp quá, là công chúa sao?]
[Tôi vốn tưởng là nữ chính xuyên không nào đó. Đột nhiên lại thấy anh Thâm ôm thắt lưng Tinh Tinh, không sao, không sao, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.]
[Ha ha ha ha ha, người ở trên khiến tôi buồn cười quá.]
Cố Yến Thâm đóng phim có đề tài đồng tính, tin tức này không nằm ngoài dự đoán, nhanh chóng leo lên top tìm kiếm nóng. Nhất thời khiến cư dân mạng không biết nên kinh ngạc vì Cố Yến Thâm mua bản quyền kịch bản đam mỹ, hay kinh ngạc vì hắn đích thân tham gia diễn xuất trong phim.
Trong giờ nghỉ trưa, nhân viên trong công ty tụ tập tám chuyện với nhau, chủ đề chính là top tìm kiếm nóng ngày hôm nay.
“Cố Yến Thâm lại đóng phim đam mỹ, tôi kinh ngạc đến mức suýt rụng quai hàm.”
“Hình như anh Thâm không thích đàn ông.”
“Trong giới giải trí, dù là nghệ sĩ nào cũng ít nhiều dính phải tin đồn tình ái, nhưng Cố Yến Thâm thì không. Anh ấy đã 28 tuổi rồi, mà chưa từng nghe thấy bất kỳ tin đồn yêu đương nào.”
“Đúng vậy, chẳng lẽ không yêu đương vì không thích con gái?”
“Đóng phim đam mỹ nhưng chưa chắc đã đồng tính, phim đam mỹ dễ thu hút fan hơn.”
“Anh Thâm còn cần hút fan? Cảm thấy không cần thiết lắm?”
“Mấy chuyện phức tạp này của các cô quan trọng gì chứ, các cô nhìn vào nam chính kia kìa, Lộ Văn Tinh đó!!”
“Cô nói là vì Lộ Văn Tinh nên anh Thâm mới tham gia đóng phim thể loại này?”
“Ai mà biết được, may mà tôi không ‘cắn CP’ ngoài đời, chỉ có nhân vật trong truyện mới không làm tôi thất vọng.”
“Thật ra ảnh chụp rất đẹp. Tinh Tinh thật sự quá ‘A’, chỉ một ánh mắt đã hạ gục tôi rồi.”
“Đúng đúng đúng, Tinh Tinh khi ở cạnh là một cục bông đáng yêu, nhưng Tinh Tinh lại cho tôi cảm giác… như đứa con tôi nuôi đã trưởng thành?”
“Lại nói, nhân vật Tinh Tinh diễn chính là…”
Tiếng bước chân cắt ngang lời cô gái đang nói. Thấy Văn Tranh, mọi người lập tức im bặt.
Văn Tranh không dừng bước, đi thẳng vào văn phòng, dùng máy tính truy cập Weibo.
Di chuyển chuột, bấm vào tài khoản Weibo. Bài viết được ghim ở đầu trang chính là ảnh tuyên truyền.
Văn Tranh bỏ qua những nội dung không liên quan, trực tiếp bấm vào ảnh của Tinh Tinh.
Tấm đầu tiên là ảnh đơn, chụp cũng không tệ lắm.
Văn Tranh gật đầu, trong mắt anh, Tinh Tinh tự mang bộ lọc hoàn hảo. Dù chỉ là ảnh tuyên truyền nhưng Tinh Tinh nhà anh đã thể hiện kỹ thuật diễn xuất tuyệt vời.
Bấm vào bức ảnh thứ hai, là ảnh hai người, còn là chụp cùng Cố Yến Thâm.
Hai hàng lông mày của Văn Tranh khẽ nhíu lại. Không phải Cố Yến Thâm làm đạo diễn sao, sao lại còn thay trang phục rồi chụp ảnh thế này.
Bấm vào bức ảnh tiếp theo, phóng to ảnh, hai hàng lông mày của Văn Tranh nhíu chặt hơn nữa.
Sao Cố Yến Thâm lại ôm em trai của anh?
Ánh mắt này… Nhìn thế nào cũng thấy có vấn đề.
Văn Tranh bấm mở bình luận, toàn bộ màn hình máy tính của anh đều tràn ngập từ khóa ‘kịch bản đam mỹ’.
Mấy năm gần đây, các tác phẩm cải biên đam mỹ vô cùng thịnh hành. Dù Văn Tranh không xem nhưng vẫn biết về chúng.
Xem xong bình luận, sắc mặt Văn Tranh lập tức tối sầm lại. Anh không chút do dự gọi điện ngay cho Lộ Văn Tinh.
Giờ phút này, Lộ Văn Tinh đang ngồi nói chuyện với mọi người trong đoàn phim. Cậu thấy màn hình điện thoại hiện lên hai chữ ‘anh trai’ thì liền giật mình thon thót. Cậu cầm điện thoại nhưng không dám nghe máy.
“Tinh Tinh, sao cậu không nhận điện thoại vậy?”
Ôn Miểu vừa nhắc nhở, Lộ Văn Tinh liền cầm điện thoại đi đến chỗ vắng người.
Cố Yến Thâm vừa đến gần thì thấy Lộ Văn Tinh đi ra xa, “Cậu ấy đi đâu vậy?”
“Đi nghe điện thoại.” Ôn Miểu cắn một miếng táo.
“Mọi người muốn uống gì thì tự lấy đi.”
Cố Yến Thâm cầm một ly trà sữa từ trong túi ra. Hắn không lại gần, đứng cách Lộ Văn Tinh một khoảng, chờ cậu nói chuyện xong.
“Em biết ngay là anh sẽ không đồng ý nên mới không dám nói cho anh biết.” Lộ Văn Tinh cẩn thận giải thích, “Không phải, em thật sự không biết diễn viên chính còn lại là thầy Cố.”
Lộ Văn Tinh thấy giải thích vô dụng, cậu cảm thấy chỉ có thể… dùng chiêu khác.
“Anh, anh không tin em.” Giọng nói của Lộ Văn Tinh đầy vẻ tủi thân, “Nếu em nói ra, chắc chắn anh sẽ không cho em đóng phim.”
Lộ Văn Tinh giải thích rất nhiều, nhưng đại ý là Văn Tranh đang tức giận vì cậu đã lừa anh, và Văn Tranh thì không dễ bị lừa như vậy.
“Thật sự chỉ là đóng phim, em và thầy Cố không có quan hệ gì khác.”
Vốn dĩ Cố Yến Thâm không muốn nghe lén, nhưng hắn nhìn thấy Lộ Văn Tinh đi tới đi lui dưới gốc cây, trông có vẻ khá sốt ruột, lại như đang gặp phải phiền phức gì đó.
Động tác của Cố Yến Thâm nhanh hơn cả suy nghĩ. Chờ đến khi hắn lấy lại ý thức, thì đã đi đến gần Lộ Văn Tinh.
“Đúng vậy, em thích con trai, nhưng em không….”
Bước chân của Cố Yến Thâm lập tức dừng lại.
Câu nói tiếp theo của Lộ Văn Tinh như bị gió cuốn đi, Cố Yến Thâm không nghe lọt một chữ nào. Tất cả những gì còn đọng lại trong đầu hắn chính là câu nói kia của Lộ Văn Tinh: ‘em thích con trai’.
Lộ Văn Tinh còn nói gì đó với người trong điện thoại nhưng Cố Yến Thâm đã xoay người rời đi. Hắn cũng không biết tại sao mình phải rời đi, có thể là cảm thấy đã nghe được bí mật không nên biết, cũng có thể là do nguyên nhân khác.
Lộ Văn Tinh mất rất nhiều thời gian mới có thể giải thích rõ ràng cho anh của cậu. Cậu và Cố Yến Thâm chỉ đơn thuần là bạn bè, dù hiện tại cùng vào đoàn đóng phim thì cũng chỉ có thêm một mối quan hệ đồng nghiệp. Vì để anh cậu tin tưởng, thậm chí Lộ Văn Tinh còn nói ra xu hướng tính dục của mình.
Dù sao sớm muộn cũng phải nói, hiện tại thuận tiện thì nói luôn.
___Em thích con trai nhưng em không thích Cố Yến Thâm.
Vì những lời này mà Văn Tranh im lặng một lúc. Nhất thời, anh không biết nên vui mừng vì Lộ Văn Tinh không thích Cố Yến Thâm, hay kinh ngạc vì cậu đột nhiên công khai giới tính.
Hai người không ai lên tiếng, một lát sau, Văn Tranh mở miệng trước.
“Xin lỗi, anh không nên chất vấn em.”
Quả thật khi nhìn thấy Cố Yến Thâm thì anh có chút tức giận. Văn Tranh cho rằng Tinh Tinh cố ý lừa anh về việc cậu và Cố Yến Thâm đóng phim chung. Nhưng khi bình tĩnh suy nghĩ lại, thì Tinh Tinh cũng không cần thiết phải lừa anh.
Cứ cho là anh biết trước rằng một trong hai diễn viên chính là Cố Yến Thâm đi, nếu Lộ Văn Tinh muốn đi, chỉ cần nói vài câu nhẹ nhàng thì Văn Tranh rất khó lòng ngăn cản cậu. Hơn nữa, dù có là anh trai, thì anh cũng không có lý do gì để yêu cầu em trai mình phải làm gì hay không được làm gì.
Lộ Văn Tinh sửng sốt trong giây lát. Cậu cho rằng anh của cậu sẽ khó tiếp thu, nhưng không ngờ anh cậu lại xin lỗi vì chuyện này, “Anh, anh không cần phải xin lỗi, em rất vui khi anh quan tâm em như vậy.”
Văn Tranh cầm điện thoại, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào. Anh không giỏi nói chuyện, thường làm nhiều hơn là nói, nhưng Tinh Tinh không giống vậy, cậu thường nói rõ ràng mọi chuyện. Dù vậy, Văn Tranh rất thích tính cách này của cậu, khi nói rõ ràng mọi chuyện thì mối quan hệ giữa hai bên sẽ càng thân thiết hơn.
“Nếu có một ngày em gặp được người mình thích thì em sẽ không ngần ngại nói cho anh biết, vì khi đó em muốn nhận được lời chúc phúc từ anh.”
Trong lòng Văn Tranh mềm nhũn, đâu còn chút tức giận gì.
“Có thời gian thì anh sẽ đến thăm đoàn làm phim.”
“Được ạ.”
Sau khi giải thích rõ ràng, tâm trạng của Lộ Văn Tinh cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Quay lại khu nghỉ ngơi, Ôn Miểu đưa trà sữa cho Lộ Văn Tinh, “Anh Thâm nói đây là cốc của cậu.”
“Cảm ơn.” Lộ Văn Tinh cắm ống hút, “Thầy Cố đâu rồi?”
“Anh ấy đi ra bên kia rồi, hình như là bàn bạc chuyện quay phim với đạo diễn Tần.”
Lộ Văn Tinh không để tâm lắm. Đợi một lúc cũng không thấy Cố Yến Thâm trở về, cậu cầm kịch bản đi tìm hắn.
Trợ lý của Cố Yến Thâm đi xuống từ xe chuyên dụng.
“Thầy Cố có ở trên xe không?”
“Có.” Trợ lý mở cửa xe, “Anh Thâm, Tinh Tinh tìm anh.”
“Thầy Cố có rảnh không? Tôi muốn tìm thầy Cố đối luyện một chút.”
Lộ Văn Tinh giơ kịch bản trong tay ra. Buổi chiều sẽ quay cảnh lần đầu tiên Phượng Tiêu và Lục Phỉ Tuyết gặp nhau.
“Được.”
Cố Yến Thâm tìm vị trí cho Lộ Văn Tinh ngồi.
“Trước tiên tập thoại đã nhé?”
Lộ Văn Tinh chỉ vào kịch bản, “Bắt đầu từ đây đi.”
Lục Phỉ Tuyết (yếu đuối, đáng thương): Công tử có lòng tốt cứu giúp ta, những tên cướp này không chỉ cướp tiền của ta mà còn muốn bán ta vào thanh lâu nữa.
Phượng Tiêu không thể chịu được cảnh kẻ yếu bị bắt nạt, y không chút do dự. Sau khi đánh bại bọn cướp, y cứu Lục Phỉ Tuyết. Đám cướp không đánh lại Phượng Tiêu, đành bỏ chạy thục mạng.
Phượng Tiêu (lạnh nhạt): Buông tay.
Lục Phỉ Tuyết không chịu buông tay, ôm lấy cánh tay Phượng Tiêu, dáng vẻ vô cùng sợ hãi.
Phượng Tiêu (không thể nhịn được nữa): Ta lặp lại lần nữa, buông tay.
Lộ Văn Tinh đã nói xong từ lâu nhưng Cố Yến Thâm lại không nói lời thoại tiếp theo. Tầm mắt của cậu rời khỏi kịch bản, chuyển sang Cố Yến Thâm.
“Sao anh lại không đọc tiếp?”
Cố Yến Thâm: “…”
Cố Yến Thâm đã sớm thuộc lòng những lời thoại này. Lần đầu tiên đọc kịch bản này, Cố Yến Thâm cho rằng đóng phim đam mỹ cũng không khác mấy so với các kịch bản khác, điều diễn viên cần làm là thể hiện thật tốt nhân vật trước máy quay.
Nhưng mà hiện tại…
Cố Yến Thâm cúi đầu nhìn về phía câu thoại tiếp theo.
Lục Phỉ Tuyết (ngửa đầu): Ân cứu mạng không có gì để báo đáp, chỉ có thể lấy thân báo đáp mà thôi. Từ hôm nay trở đi, thiếp chính là người của công tử.
Cố Yến Thâm: “…”
______________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói: Đối mặt với việc Lộ Văn Tinh đột nhiên công khai giới tính, không hề có sự chuẩn bị – Cố Yến Thâm: “!”
______________________________________________________________________________
Còn 55 chương…..
ヾ(≧ ▽ ≦)ゝ