Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 50: Hiểu Lầm Từ Hai Phía
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần đây, Lộ Văn Tinh phát hiện, Cố Yến Thâm hình như… có gì đó không ổn.
Biểu hiện cụ thể chính là…
Khi đối diễn, Cố Yến Thâm thường xuyên mất tập trung. Sau khi diễn xong cũng tự động tách ra làm việc riêng.
Lộ Văn Tinh nhớ rõ, khi họ còn ở phim trường, Cố Yến Thâm thường xuyên hỏi cậu có muốn ăn cơm cùng không, những lúc rảnh rỗi cũng chủ động tìm cậu trò chuyện. Ngay cả khi mệt mỏi chẳng muốn làm gì, họ cũng nghỉ ngơi cùng nhau.
Hiện tại, Lộ Văn Tinh cảm thấy Cố Yến Thâm đang cố ý tránh mặt cậu, nhưng cậu lại không đoán ra lý do vì sao.
Khi những diễn viên khác trong đoàn tìm Cố Yến Thâm để hỏi chuyện, anh ấy vẫn luôn nghiêm túc giải thích, nói xong còn hỏi lại ý kiến của họ, đến khi các diễn viên hiểu rõ kịch bản mới thôi.
“Thầy Cố, trưa nay chúng ta ăn cơm cùng nhau nhé?”
Lộ Văn Tinh thử đưa ra lời mời. Cố Yến Thâm cúi đầu xem kịch bản, tay vẫn cầm bút sửa chữa từng chi tiết.
“Cậu cứ đi trước đi, tôi cần chỉnh sửa thêm một chút.”
Phản ứng này của Cố Yến Thâm càng củng cố suy đoán của Lộ Văn Tinh. Cậu giả vờ như không biết gì, kéo ghế ngồi xuống cạnh Cố Yến Thâm.
“Vậy tôi chờ thầy Cố.”
Tay Cố Yến Thâm đang cầm bút khựng lại. Ngòi bút tạo ra một chấm đen trên giấy, anh ấy cúi đầu nhìn đồng hồ.
“Đã mười hai rưỡi rồi, buổi sáng quay cảnh đánh nhau đã tốn nhiều sức lực như vậy. Cậu đi ăn trước đi.”
Cảnh quay buổi sáng của Lộ Văn Tinh chính là cảnh chiến đấu đầu tiên trên chiến trường.
Ý của Tần Úc là, mặc áo giáp dày nặng rất khó thực hiện các động tác. Anh ấy đã hỏi Lộ Văn Tinh có muốn tìm diễn viên đóng thế cho cảnh đánh nhau hay không.
Nhưng Cố Yến Thâm lại theo đuổi sự hoàn hảo. Anh ấy để Lộ Văn Tinh tự thử trước, nếu không được thì mới tính đến phương án khác. Suy nghĩ của Lộ Văn Tinh giống với Cố Yến Thâm, cậu cũng không muốn tìm người đóng thế. Buổi sáng, khi mọi người đang quay phim, cậu đã đi tìm chỉ đạo võ thuật để tập luyện phân đoạn chiến đấu này.
Khi bắt đầu quay, mọi thứ khá trôi chảy, sau đó chỉ cần quay thêm vài cảnh đặc tả nữa là được.
Khoảnh khắc cởi mũ giáp ra, trán Lộ Văn Tinh đầm đìa mồ hôi. Cố Yến Thâm hô ‘dừng’. Trợ lý lập tức nhanh chóng tiến lên lau mồ hôi, đưa nước và thức ăn cho Lộ Văn Tinh.
“Lúc nãy quay xong tôi đã ăn bánh mì Tiểu Triệt mua rồi, hiện tại không đói lắm.” Lộ Văn Tinh cầm lấy kịch bản, “Thầy Cố cứ làm việc đi, tôi chờ ở đây là được rồi.”
Vài giây sau, Cố Yến Thâm khép kịch bản lại.
“Đi thôi, đi ăn cơm trước.”
Khóe môi Lộ Văn Tinh khẽ cong lên, “Được ạ.”
….
Buổi chiều.
Ôn Miểu ngồi trên bậc thang, tay vô thức khuấy khuấy ly nước đá. Lộ Văn Tinh đi đến bên cạnh cô, chĩa chiếc quạt mini trong tay về phía Ôn Miểu, “Thấy mát không?”
Ôn Miểu liên tục gật đầu. Họ đang quay cảnh mùa đông, trang phục diễn vô cùng dày cộp, cởi ra mặc vào cũng rất phiền phức, nhưng dù nóng đến mấy thì vẫn phải mặc.
“Mới tháng 4 thôi mà, sao lại nóng như vậy chứ?”
Lộ Văn Tinh lấy ra một miếng dán hạ nhiệt, “Có muốn thử không?”
Ôn Miểu vui vẻ nhìn Lộ Văn Tinh, “Cậu lấy cái này ở đâu ra thế?”
Lộ Văn Tinh chỉ vào trợ lý của mình, “Xin giới thiệu lại một lần nữa, đây là Trần Triệt – Doraemon của tôi.”
Trần Triệt là trợ lý Văn Tranh chọn cho Lộ Văn Tinh. Cậu ta nhận lương từ Hoa Dịch, lại còn được Văn Tranh thưởng thêm nữa.
Không giống những trợ lý khác, Trần Triệt không hề khách sáo hay tâng bốc Lộ Văn Tinh quá mức, thậm chí cậu ta còn quản lý cả sinh hoạt cá nhân của Lộ Văn Tinh.
Đặc biệt là giờ giấc đi ngủ. Chỉ cần không có cảnh quay đêm, đúng mười một rưỡi, cậu ta sẽ đến tịch thu hết các thiết bị điện tử của Lộ Văn Tinh. Ngoài việc ngủ, Lộ Văn Tinh chẳng làm được gì khác.
Đương nhiên đây là ý của Văn Tranh.
Trần Triệt gật đầu với Ôn Miểu, rồi tiếp tục phát món ‘thần khí’ nhỏ này cho những người xung quanh. Quạt mà đoàn phim mua sắm vẫn chưa đến, nhưng những chiếc quạt nhỏ và miếng dán hạ nhiệt của Trần Triệt đã vô cùng được yêu thích.
“Cậu đây không phải là tìm trợ lý mà chính là tìm một chiếc túi Doraemon, muốn gì có nấy. Hôm qua tôi còn thấy cậu ấy mang cả một túi đầy đồ ăn vặt.”
Lộ Văn Tinh cong khóe môi. Cậu cười nói, “Nếu cô thấy đói thì cũng có thể tìm cậu ấy đấy.”
“Thế thì ngại quá.” Ôn Miểu chớp mắt, “Tôi muốn ăn bánh quy cơ.”
Câu ‘Không sao cả’ của Lộ Văn Tinh nghẹn lại trong cổ họng.
“Đợi Trần Triệt đến đây thì tôi sẽ nói cậu ấy.”
“Tinh Tinh, cậu thật tốt.”
Ôn Miểu tiếp tục khuấy cục đá, trong lòng bắt đầu suy tính.
Không chỉ để cô được “đẩy thuyền” ở cự ly gần mà còn kiêm luôn việc phát đồ ăn vặt, quả thực giống như đi xem phim điện ảnh còn được tặng thêm bỏng ngô vậy.
Đối diện với ánh mắt kỳ lạ của Ôn Miểu, Lộ Văn Tinh cũng không nghĩ nhiều, “Mấy hôm trước thầy Cố cũng mời chúng ta đồ uống mà.”
Mắt Ôn Miểu sáng rực.
“Đúng vậy, không chỉ tặng kèm bỏng ngô mà còn miễn phí Coca. Á, vui sướng quá chừng! Thế mà đây lại là đoàn phim mà Ôn Miểu tôi có thể tham gia được.”
Lộ Văn Tinh: “…?”
Sao cậu nghe mà chẳng hiểu gì cả vậy.
“Hôm thầy Cố mời nước chúng ta đó, sao anh ấy lại không uống nhỉ?”
Chủ yếu là Lộ Văn Tinh muốn hỏi chuyện này nhưng cậu lại ngại hỏi thẳng. Thấy Ôn Miểu ngồi một mình ở đây, cậu liền đi đến trò chuyện vài câu, tiện thể lái sang đề tài này.
“Chúng ta đều ngồi bên ngoài uống nước, còn anh ấy thì lại một mình trốn lên xe ngồi.”
Ôn Miểu sửng sốt, “Đâu có, lúc anh ấy mang đồ uống về thì vừa lúc cậu đi nghe điện thoại. Anh ấy còn cầm trà sữa đi tìm cậu mà.”
Lộ Văn Tinh khựng lại, nhưng sau khi gọi điện xong cậu không hề thấy Cố Yến Thâm, vậy mà Ôn Miểu lại nói Cố Yến Thâm đi tìm cậu.
Chẳng lẽ Cố Yến Thâm đã nghe được cậu nói chuyện với anh trai mình, sau đó mới...
Nếu nghĩ như vậy thì thời gian cũng hoàn toàn trùng khớp.
Ngày hôm đó, Lộ Văn Tinh cầm kịch bản đi tìm Cố Yến Thâm. Nếu như bình thường thì Cố Yến Thâm sẽ trực tiếp để cậu lên xe luôn, nhưng hôm đó, sau khi nghe được lý do cậu tìm đến, anh ấy mới cho cậu lên xe.
Cố Yến Thâm đã nghe thấy?
Lộ Văn Tinh hồi tưởng lại, hình như cậu không hề nói lời nào không tốt về Cố Yến Thâm để trấn an anh trai mình cả.
Khoan đã.
Chẳng lẽ Cố Yến Thâm đã nghe được câu cậu công khai xu hướng tính dục với anh trai mình đó sao?
“Em thích con trai nhưng em không thích Cố Yến Thâm.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Cố Yến Thâm nghe được nửa câu đầu hay là nửa câu sau?
Nếu là nửa câu đầu, có lẽ cậu có thể nghĩ rằng Cố Yến Thâm ghét người đồng tính.
Nhưng nếu là nửa câu sau… không có ý ghét hay thích, nhưng nếu nghe không đầu không đuôi như vậy thì lại nghe có vẻ ghét bỏ hơn.
Lộ Văn Tinh thử đặt mình vào vị trí đó một chút. Nếu cậu sẵn lòng giúp người khác nhưng lại chính tai nghe đối phương nói ghét mình...
Vậy chắc chắn sẽ chẳng còn chuyện gì sau này nữa.
Cậu đâu phải làm từ thiện, không nhận được một câu ‘cảm ơn’ thì thôi, lại còn bị người ta ghét bỏ.
Ôi, hiểu lầm này lớn quá rồi.
Lộ Văn Tinh nghĩ lại, quả thật mấy ngày gần đây Cố Yến Thâm đang giữ khoảng cách với cậu, nhưng dù cậu có cố ý tiếp cận, Cố Yến Thâm không thể tránh thì vẫn đối xử bình thường với cậu.
Việc ghét bỏ người đồng tính thì có lẽ chưa đến mức đó, dù xu hướng tính dục của Lộ Văn Tinh chỉ là số ít nhưng rất thường thấy trong giới giải trí. Cố Yến Thâm chắc chắn đã từng tiếp xúc, cho nên hẳn không phải là ghét người đồng tính.
Lộ Văn Tinh nghiêng về khả năng Cố Yến Thâm đã nghe được nửa câu sau.
Tưởng tượng như vậy, Lộ Văn Tinh lập tức cảm thấy Cố Yến Thâm quả là một người vô cùng tốt bụng.
Nếu đổi lại là Lộ Văn Tinh, sau khi cho rằng mình bị ghét bỏ, đối phương lại còn đến làm phiền mình, thì ngoài chuyện công việc cần thiết, cậu chắc chắn sẽ tránh xa đối phương.
Nhưng giữa trưa hôm nay, cậu đến tìm Cố Yến Thâm ăn cơm, Cố Yến Thâm không trốn tránh cậu mà lại lo lắng cậu quay cảnh buổi sáng tốn sức, khuyên cậu đi ăn cơm trước.
Lộ Văn Tinh không đi, Cố Yến Thâm cũng vì cậu mà buông kịch bản trong tay, cùng đi ăn cơm với cậu.
Cố Yến Thâm thật sự rất rộng lượng, dù như vậy cũng không hề tức giận.
Lộ Văn Tinh thầm nghĩ, nếu cậu trực tiếp đi giải thích thì hình như không có sức thuyết phục.
Nghĩ ngợi một lúc, Lộ Văn Tinh quyết định trước tiên cứ đối xử tốt với Cố Yến Thâm một chút, để anh ấy tự cảm nhận được, sau đó cậu giải thích thì sẽ có sức thuyết phục hơn.
Chờ đến khi Trần Triệt phát xong ‘thần khí hạ nhiệt độ’, Lộ Văn Tinh lấy ra một đống đồ ăn vặt trong túi của Trần Triệt đưa cho Ôn Miểu, rồi lại lấy một túi nhỏ khác đi tìm Cố Yến Thâm.
Lộ Văn Tinh vừa bước vào thì Tần Úc liền cười tủm tỉm nhìn cậu.
“Đến tìm Yến Thâm à?”
Lộ Văn Tinh gật đầu, lấy đồ ăn vặt từ trong túi ra, đặt đầy trên bàn, “Đạo diễn Tần có muốn ăn không ạ?”
“Ăn chứ.”
Mắt Tần Úc sáng long lanh, nhìn như đang nói với Lộ Văn Tinh nhưng thật ra lại là nói với Cố Yến Thâm đang ngồi trước màn hình theo dõi.
“Tinh Tinh còn cố ý tới đưa đồ ăn vặt, thật là chu đáo quá.”
“Yến Thâm, cậu có muốn ăn không?” Tần Úc giả vờ hỏi một câu.
“Hai người cứ ăn đi, tôi đang xem nốt cảnh quay buổi sáng.”
Cảnh Cố Yến Thâm đang xem chính là cảnh Lộ Văn Tinh chiến đấu với quân địch kia.
Lộ Văn Tinh lấy mấy món ngon nhất trên bàn, đi đến bên cạnh màn hình theo dõi.
“Thầy Cố, diễn xuất của tôi có ổn không ạ?” Lộ Văn Tinh đang hỏi về biểu hiện khi đóng phim.
“Không tồi.” Khi làm việc, Cố Yến Thâm vẫn rất nghiêm túc. Anh ấy ngồi trên ghế, ánh mắt dừng trên màn hình theo dõi.
Lộ Văn Tinh hơi cúi người, đưa đồ ăn vặt trong tay ra.
“Nể tình diễn xuất tốt của tôi, thầy Cố có thể ăn một chút đồ ăn vặt không ạ? Tôi cố ý mang đến đây đó.”
Bởi vì khoảng cách gần, giọng nói như ở ngay bên tai, cả người Cố Yến Thâm cứng đờ. Anh ấy không tự nhiên quay đầu đi.
Khi ngước mắt lên, tầm mắt anh ấy vừa lúc đối diện với đôi mắt trong veo của Lộ Văn Tinh. Cố Yến Thâm không khỏi ngẩn người.
“Thầy Cố không cầm giúp tôi sao ạ?” Lộ Văn Tinh chớp mắt, “Tay tôi mỏi lắm rồi.”
________________________________________________________________________________
Lời tác giả: Hiểu lầm từ hai phía____
Lộ Tinh Tinh: Tôi thật sự không ghét anh ấy mà.
Cố Yến Thâm: Tại sao cậu ấy lại quyến rũ mình?
Sau đó ___
Cố Yến Thâm bị “ép” thừa nhận mình thích Tinh Tinh.
Kết cục___
Cố Yến Thâm đạt được danh hiệu MVP trong việc tự “công lược” chính mình.
________________________________________________________________________________
Còn 54 chương nữa….. (‘・・)ノ(._.’)