Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Món Quà Tốt Nghiệp
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đường đi, Cố Yến Ninh mới biết không chỉ có bốn người họ mà còn có cả người nhà của Lộ Văn Tinh nữa.
Cố Yến Thâm mỉa mai: “Không phải vừa nãy em đã vui vẻ đồng ý rồi sao?”
“Em tưởng chỉ có bốn người chúng ta.”
Lộ Văn Tinh nói: “Không sao đâu, chỉ có mẹ và anh của anh thôi.”
Cố Yến Ninh lập tức thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần anh của Lộ Văn Tinh không lạnh mặt như Cố Yến Thâm là được. Còn mẹ của Lộ Văn Tinh, lần trước Cố Yến Ninh đã gặp qua một lần ở buổi lễ công chiếu phim. Hèn chi lúc đó Tạ Trình Phỉ cũng ở đó, hóa ra là người một nhà.
Nếu sớm biết Tạ Trình Phỉ là em trai của Lộ Văn Tinh, cậu ta đã sớm kết giao tốt với Tạ Trình Phỉ rồi.
Khi bốn người đến nơi, Lộ Văn Tinh báo số phòng, lập tức có nhân viên dẫn đường cho họ.
Trên hành lang, Văn Tranh đang gọi điện thoại bàn bạc phương án kế hoạch với người khác. Lộ Văn Tinh biết Văn Tranh đang nói chuyện công việc, cậu quay người cảm ơn nhân viên, ra hiệu rằng mình đã biết phòng nào.
Văn Tranh nhìn thấy Cố Yến Thâm và Cố Yến Ninh đi theo sau thì hơi khựng lại, anh ra hiệu cho Lộ Văn Tinh, ý bảo cậu vào trước.
“Đi thôi.”
Nhà họ Cố cũng kinh doanh, Cố Yến Ninh từng vài lần bị cha bắt đi dự tiệc tối nên cũng đã gặp Văn Tranh rồi. Giờ đây thấy Lộ Văn Tinh và Văn Tranh quen biết thân thiết, cậu ta có chút kinh ngạc.
“Tinh Tinh, anh quen biết với Văn Tranh à? Bữa cơm hôm nay cũng có Văn Tranh sao?”
“Đúng vậy.”
Lộ Văn Tinh không cố ý che giấu gia thế, chỉ là cũng không cần gặp ai cũng nói. Trong giới giải trí, hầu như mỗi một lần kết thúc một công việc thì Lộ Văn Tinh lại thêm được một vòng bạn tốt nhưng quan hệ thật sự tốt chỉ có mấy người, Cố Yến Thâm chính là một trong số đó.
Thấy Văn Tranh, trong lòng Cố Yến Thâm thắt lại. Quan hệ giữa Lộ Văn Tinh và Văn Tranh thân thiết không phải là hắn nghĩ nhiều, nhìn qua thì hai người còn gặp mặt rất thường xuyên nữa.
Cố Yến Thâm tưởng tượng đến việc chính mình phải nhờ công việc mới có cơ hội ở cùng với Tinh Tinh, so sánh ra, Cố Yến Thâm cảm thấy nghẹn họng.
Đẩy cửa phòng ra.
Kỷ Viện và Lộ Tiểu Phỉ đang vui vẻ trò chuyện, thấy Lộ Văn Tinh đến thì hai người đứng dậy.
“Tinh Tinh và Tiểu Trình đến rồi à?”
Cố Yến Ninh thấy Lộ Tiểu Phỉ thì không quá kinh ngạc, vì cậu ta từng gặp một lần ở buổi công chiếu trước đó rồi. Khi ánh mắt dừng trên mặt Kỷ Viện, cả người cậu ta sững sờ. Cậu ta khẽ tới gần Cố Yến Thâm.
“Anh, Văn Tranh ở đây thì thôi đi, sao giám đốc của LULU cũng ở đây?”
“LULU là sản nghiệp nhà họ Văn, cô Kỷ đây là vợ của chủ tịch Văn.”
Cố Yến Ninh hiểu ra, hóa ra là người một nhà… ừm, ừm?
Hình như có gì đó không đúng?
Trong lòng Cố Yến Thâm cũng nghẹn lại. Văn Tranh không chỉ gặp riêng Lộ Văn Tinh mà đến người nhà cũng đã gặp qua. Cô Kỷ vừa gọi Lộ Văn Tinh là ‘Tinh Tinh’, hóa ra đến người nhà đối phương cũng đã quen biết rồi sao?
“Cô Kỷ là mẹ của Văn Tranh thì không có gì, nhưng sao hai người bọn họ lại cùng xuất hiện ở đây?”
Đáy mắt Cố Yến Thâm tối sầm, nhưng trên mặt hắn vẫn cố nở nụ cười.
Kỷ Viện không rành giới giải trí, nhưng bà biết Ảnh đế Cố Yến Thâm. Dù không quen biết Cố Yến Ninh đứng cạnh Cố Yến Thâm, nhưng hai người đứng chung một chỗ vẫn có thể nhận ra vài phần giống nhau.
Lộ Văn Tinh chỉ vào Cố Yến Thâm và nói:
“Đây là Cố Yến Thâm, Ảnh đế Cố, chắc con không cần giới thiệu nữa. Người bên cạnh là em trai của Cố Yến Thâm, Cố Yến Ninh. Em ấy và Tiểu Trình học cùng khối, hôm nay lại trùng hợp thi cùng một trường. Trên đường gặp được nên con bảo họ cùng đến đây.”
Lộ Văn Tinh đi đến bên Lộ Tiểu Phỉ – người gần cậu nhất, nói: “Đây là mẹ của Tiểu Trình, cũng là mẹ của con.”
“Chào cô ạ.”
Hai anh em họ Cố hiếm khi ăn ý như vậy, đồng thanh chào hỏi.
“Chào các cháu.” Tầm mắt của Lộ Tiểu Phỉ dừng trên người Cố Yến Ninh, “Tiểu Ninh, lâu rồi không gặp cháu.”
“Còn có…” Lộ Văn Tinh cười cười, ôm lấy vai Kỷ Viện. “Đây cũng là mẹ của con.”
Cố Yến Thâm: ???
Cố Yến Ninh: ???
Lộ Văn Tinh còn chưa kịp giải thích, Văn Tranh đẩy cửa đi vào.
“Anh trai của con, Văn Tranh.”
Cố Yến Ninh mang vẻ mặt ngốc nghếch, miệng mở to thành hình chữ ‘O’. Cố Yến Thâm chần chừ một giây nhưng rất nhanh phản ứng lại.
Hắn bỗng nhiên nhớ tới, Ôn Miểu từng hỏi qua nhà của Lộ Văn Tinh có thể vào bảng 50 nhà giàu không, lúc đó Lộ Văn Tinh nói____
Có lẽ không khác nhà họ Văn lắm?
Cố Yến Thâm còn cảm thấy kỳ lạ, vì sao Lộ Văn Tinh lại lấy nhà họ Văn ra để so sánh.
Hóa ra…
“Chào cô ạ.” Sau khi hoàn hồn, hắn lập tức chào giống như đã chào Lộ Tiểu Phỉ.
“Chào cô ạ.” Cố Yến Ninh ngoan ngoãn chào theo.
“Chào các cháu.” Kỷ Viện cười tủm tỉm nhìn bọn họ, “Không nghĩ tới lại trùng hợp như vậy.”
Cố Yến Thâm nghiêng đầu nhìn Văn Tranh, lập tức cảm thấy cơn ghen vừa rồi của mình có chút buồn cười. Mọi chuyện đều đã được giải thích, Văn Tranh đột nhiên đầu tư cũng là vì Lộ Văn Tinh.
Khi Tần Úc ngày ngày lo lắng Văn Tranh rút vốn đầu tư, chính Lộ Văn Tinh đã nói ‘sẽ không’, nhưng Tần Úc lại không để tâm, Cố Yến Thâm cũng không để ý.
“Giám đốc Văn, lâu rồi không gặp anh.”
Nếu không có một tầng quan hệ với Lộ Văn Tinh, Văn Tranh chắc chắn sẽ lễ phép chào hỏi Cố Yến Thâm. Nhưng hiện tại, anh đang đưa Cố Yến Thâm vào danh sách khảo sát bạn trai của em trai mình, đương nhiên anh ta nhìn thế nào cũng không vừa mắt.
Văn Tranh gật đầu, rất lạnh nhạt. Sau khi biết quan hệ của Văn Tranh và Lộ Văn Tinh, Cố Yến Thâm không còn ngại ngùng nữa, ngược lại còn có thể hiểu được thái độ thù địch của Văn Tranh đối với hắn.
Thậm chí Cố Yến Thâm còn có chút vui vẻ. Văn Tranh để ý đến hắn càng chứng tỏ Lộ Văn Tinh rất được yêu thương ở nhà. Trong khoảng thời gian hắn chưa quen biết Lộ Văn Tinh, cậu đã có người nhà che chở rồi.
Dù không rõ vì sao Lộ Văn Tinh gặp nhiều trở ngại như vậy, nhưng chỉ cần cuộc sống của cậu không gian nan như hắn tưởng tượng là đủ rồi.
Mặc kệ trước đây thế nào, về sau hắn sẽ cẩn thận che chở cho Lộ Văn Tinh, tuyệt đối sẽ không để cậu phải chịu những tổn thương đó nữa. Có lẽ chính Lộ Văn Tinh không cảm thấy gì, nhưng Cố Yến Thâm vẫn rất đau lòng cho cậu.
“Đừng đứng mãi, ngồi xuống hết đi.”
Kỷ Viện vẫn ngồi cạnh Lộ Tiểu Phỉ. Tạ Trình Phỉ ngồi bên kia của Lộ Tiểu Phỉ, bên cạnh là Cố Yến Ninh.
Cố Yến Thâm ngồi ở bên cạnh Cố Yến Ninh. Xét thấy đây là lần đầu Cố Yến Thâm gặp mặt gia đình mình, Lộ Văn Tinh không biết Cố Yến Thâm có cảm thấy không thoải mái hay không, nhưng vì là người cậu đưa đến, cậu hẳn nên chú ý đến cảm nhận của Cố Yến Thâm.
Lộ Văn Tinh định ngồi cạnh Cố Yến Thâm thì lại bị Văn Tranh kéo sang ngồi bên kia. Anh kéo ghế, đợi Lộ Văn Tinh ngồi xuống rồi mới ngồi vào giữa hai người họ.
“Anh, anh làm gì vậy?”
Lộ Văn Tinh không hiểu một loạt hành động này của Văn Tranh. Kỷ Viện nhìn cũng không hiểu, đứa con út dẫn bạn đến, ngồi cạnh không có vấn đề gì, nhưng Văn Tranh lại chen vào giữa thì không thích hợp.
“Chọn món em muốn đi.”
Văn Tranh đưa thực đơn cho Lộ Văn Tinh, rồi đưa hai quyển còn lại cho Kỷ Viện và Tạ Trình Phỉ.
Lộ Văn Tinh lật thực đơn, vô cùng chu đáo chọn những món mọi người thích, tất nhiên có cả của cậu nữa. Cậu còn chọn vài món mang hương vị cơm nhà, nói: “Trước mắt cứ thế đã, không đủ thì gọi thêm, như vậy sẽ không lãng phí.”
“Tiểu Trình và Ninh Ninh ăn nhiều một chút, thế mới có sức để chiều thi tiếp.” Kỷ Viện gọi nhũ danh của Cố Yến Ninh giống như Lộ Văn Tinh gọi.
Một bữa cơm vô cùng náo nhiệt, Kỷ Viện không ngờ Cố Yến Thâm lại am hiểu về trang sức đến vậy.
Bà là nhà thiết kế trang sức, dù là nhãn hiệu lớn hay nhỏ, bà đều đã tìm hiểu qua. Kỷ Viện cũng từng thấy có bạn trai vì chọn quà cho bạn gái mà tìm hiểu nhãn hiệu nào đó, nhưng Cố Yến Thâm lại hoàn toàn khác. Cố Yến Thâm còn biết cả những kiến thức chuyên nghiệp nữa.
Kỷ Viện vừa nói về hai nhãn hiệu nhỏ của nước F, một về đồng hồ, một về trang sức. Bà nói về sản phẩm mới ra mắt và một sản phẩm số lượng có hạn của năm trước. Chỉ vậy thôi mà Cố Yến Thâm đã biết đó là cái nào, thậm chí còn có thể nói ra các đặc điểm của thiết kế.
Kỷ Viện càng nói chuyện càng cảm thấy tiếc nuối, bà đùa: “Nếu cháu không vào giới giải trí thì chắc chắn giới thời trang sẽ có tên của cháu.”
Cố Yến Thâm cười nói: “Đều là học hỏi từ tạp chí, cũng rất dễ hiểu. Cháu không thể tỉ mỉ và chuyên nghiệp như cô được.”
“Có thẩm mỹ là đã có lợi thế nhiều hơn rồi.”
Bình thường Kỷ Viện không nói về chủ đề này với Lộ Văn Tinh hay Văn Tranh. Hôm nay bà chỉ thuận miệng nhắc đến, không hề có ý định nói nhiều, càng không nghĩ tới Cố Yến Thâm có thể tiếp chuyện và thảo luận với bà.
Suốt quá trình đó, Văn Tranh đều giữ vẻ mặt lạnh tanh. Nhìn Lộ Văn Tinh ngồi bên trái, cậu nghe rất nghiêm túc, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc, lại thêm chút bừng tỉnh hiểu ra.
Biểu cảm đó giống như học sinh ngoan nghe thầy cô giảng bài vậy.
Văn Tranh: “…”
Bên kia.
Lộ Tiểu Phỉ thân thiết kéo tay Cố Yến Ninh: “Ninh Ninh à, cháu hoạt bát như vậy chắc ở trường có rất nhiều bạn bè đúng không?”
“Vâng ạ, cháu quen biết hơn một nửa số người trong trường.”
Mối quan hệ của Cố Yến Ninh ở trường khá tốt. Đẹp trai, phóng khoáng lại còn hào phóng, dù là nam hay nữ đều rất thích chơi với cậu ta.
“Hồi nhỏ, Tiểu Trình nhà cô rất thích làm nũng, lớn lên thì chuyện gì cũng giấu trong lòng, không muốn nói gì cho cô biết cả. Nó không thích nói chuyện, tính cách lại lạnh lùng, cô cũng không biết nó có bạn bè không nữa.”
Lộ Tiểu Phỉ thật sự buồn rầu vì tính cách Tạ Trình Phỉ không hoạt bát. Cậu ta và Lộ Văn Tinh rất giống nhau, hai người đều chỉ nói chuyện tốt, không bao giờ nói chuyện xấu ra.
Lộ Văn Tinh lúc nhỏ vừa ngoan vừa mềm mỏng. Có lẽ do tim của Lộ Tiểu Phỉ không tốt, phải thường xuyên nằm viện, cộng với việc Tạ Niên bận rộn, trong nhà không thể lo lắng chu toàn nên có rất nhiều lúc là Lộ Văn Tinh chăm sóc Tạ Trình Phỉ.
Theo thời gian, Lộ Văn Tinh càng lớn càng hiểu chuyện. Cậu đối xử với Tạ Trình Phỉ rất tốt, nhưng Lộ Tiểu Phỉ cảm thấy Lộ Văn Tinh luôn có thói quen xem Tạ Trình Phỉ là trách nhiệm của mình.
Nhưng bà cho rằng không ai phải là trách nhiệm của ai cả.
Dù vậy, Lộ Văn Tinh biết nói ngọt, biết dỗ người. Nếu cậu không muốn nói thì có thể dùng vài ba câu để chuyển đề tài, rất nhiều lần Lộ Tiểu Phỉ bị cậu đánh lạc hướng, đến khi bà nhớ ra thì không biết người đã đi đâu mất rồi.
Lộ Văn Tinh lạc quan là điều Lộ Tiểu Phỉ vui mừng nhất.
Nhưng tính cách của Tạ Trình Phỉ quá lạnh lùng, khó mà có bạn bè. Lộ Tiểu Phỉ chưa từng thấy Tạ Trình Phỉ dẫn người bạn nào về nhà.
Lúc còn nhỏ, nếu có việc thì Tạ Trình Phỉ sẽ hỏi ý kiến của người nhà. Sau khi lớn, cậu ta đã có suy nghĩ của riêng mình nên rất ít khi bàn bạc chuyện gì với họ, chỉ khi đã đưa ra quyết định cuối cùng thì Tạ Trình Phỉ mới nói với họ một tiếng.
Có lẽ vì Lộ Văn Tinh có tinh thần trách nhiệm cao, nên người được cậu dạy dỗ là Tạ Trình Phỉ cũng như vậy. Sau khi lên cấp ba, Tạ Trình Phỉ ngày càng độc lập. Lộ Tiểu Phỉ có thể cảm nhận được Tạ Trình Phỉ muốn mình trưởng thành, muốn chia sẻ gánh nặng với gia đình này.
Nhưng Lộ Tiểu Phỉ càng hy vọng Tạ Trình Phỉ giống như những đứa trẻ cùng tuổi, dù thỉnh thoảng cáu gắt cũng không sao. Lộ Văn Tinh không có thời kỳ nổi loạn, Tạ Trình Phỉ cũng vậy.
“Cô à, cháu là bạn của Tiểu Trình. Ở trường cậu ấy rất tốt, cô không cần phải lo lắng đâu ạ.”
Cố Yến Ninh có chút suy nghĩ riêng. Cậu ta không phải là bạn bè với Tạ Trình Phỉ, cũng không thân, còn chưa nói chuyện tử tế với nhau bao giờ. Nhưng cậu ta biết một điều: lớp ba có một học thần là ‘con nhà người ta’ trong truyền thuyết. Đây là ấn tượng đầu tiên của bạn học về Tạ Trình Phỉ.
Tạ Trình Phỉ đẹp trai, rất nhiều bạn học nữ thích cậu ta. Người tỏ tình với cậu ta cũng không ít, nhưng Tạ Trình Phỉ luôn lạnh lùng từ chối, không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào. Ngay cả muốn kết bạn với cậu ta thì cũng không có chủ đề để nói, bởi vì Tạ Trình Phỉ là người không có kiên nhẫn, cậu ta cũng là người luôn kết thúc mọi cuộc trò chuyện.
Hiếm hoi lắm Tạ Trình Phỉ mới không phá đám. Cậu ta biết Lộ Tiểu Phỉ lo cho mình, nên Cố Yến Ninh nói như vậy cũng giúp cậu ta trấn an Lộ Tiểu Phỉ.
Bữa cơm này mọi người ăn rất vui vẻ, ngoại trừ Văn Tranh luôn đặt tâm tư vào việc tìm khuyết điểm của Cố Yến Thâm, và Tạ Trình Phỉ ít khi chen lời.
Tạ Trình Phỉ lễ phép với người lớn, nhưng ít khi chủ động nói tiếp.
Nhưng chỉ cần đối tượng là Lộ Văn Tinh, sự lạnh nhạt của Tạ Trình Phỉ giống như không còn tồn tại nữa. Dù ở giữa họ cách mấy người khác thì cũng không ảnh hưởng đến việc hai người nói chuyện với nhau.
“Bạn bè thì nên liên lạc với nhau nhiều hơn.” Kỷ Viện cười nói với Cố Yến Thâm: “Có thời gian thì hãy đến nhà cô chơi nhé.”
“Vâng ạ, nếu có cơ hội thì cháu chắc chắn sẽ đến thăm.”
Văn Tranh đã lười ngăn cản, bởi vì căn bản không ngăn được.
“Tinh Tinh, buổi tối về nhà đi, mẹ sẽ bảo tài xế đi đón các con.”
Lộ Văn Tinh hỏi ý kiến của Tạ Trình Phỉ, sau đó gật đầu với Kỷ Viện, “Vâng, chờ thi xong thì con và Tiểu Trình sẽ về ngay.”
Thân thể Lộ Tiểu Phỉ không tốt. Tạ Trình Phỉ không muốn bà chờ bên ngoài cổng trường nên nhờ Kỷ Viện dẫn Lộ Tiểu Phỉ về nhà họ Văn.
Sau khi biết được Văn Tranh là anh của Lộ Văn Tinh, Cố Yến Thâm cũng thừa dịp kỳ nghỉ thi đại học, liên hệ Văn Tranh, muốn gặp riêng anh một lần.
Qua lần nói chuyện này, lần đầu tiên Văn Tranh cảm nhận được sự quan tâm của Cố Yến Thâm dành cho Lộ Văn Tinh. Nếu Cố Yến Thâm không có ý đồ không an phận với em trai mình, thì Văn Tranh cảm thấy Cố Yến Thâm là một người khá tốt để kết bạn.
Nhưng Cố Yến Thâm có ý đồ không an phận, vậy thì mấy ưu điểm Văn Tranh nhìn ra đều bị xem nhẹ.
“Vốn dĩ hoàn cảnh của cậu học sinh lấy tác phẩm của Tinh Tinh không quá giàu có. Đại học C là trường nghệ thuật nên học phí cũng cao hơn bình thường. Nếu tôi là cậu ta, tôi sẽ suy nghĩ đến việc vào trường khác.”
Văn Tranh cũng nghĩ tới vấn đề này.
“Đại học C tốt, nhưng các trường khác cũng không tệ.”
“Cho nên, tôi hoài nghi có người yêu cầu cậu ta làm như vậy.”
—
Ngày cuối cùng của kỳ thi đại học, Lộ Văn Tinh lại lái xe đến đây. Chờ Tạ Trình Phỉ lên xe, Lộ Văn Tinh lập tức đưa cho cậu ta một cái túi da to bằng bàn tay.
“Cái gì vậy ạ?”
“Quà tốt nghiệp cho em.”
Tạ Trình Phỉ cởi bỏ dây, bên trong túi da là một chùm chìa khóa.
“Đây là chìa khóa gì vậy ạ?”
Lộ Văn Tinh cười cười: “Để anh đưa em đi xem.”
Xe đi vào nội thành, nửa giờ sau thì đến Đại học C.
“Đi nào, để đàn anh đưa em đi dạo khuôn viên trường.”
Tạ Trình Phỉ xuống xe: “Khai giảng đàn anh có thể giúp em xách hành lý không?”
“Quay lại đây gọi một tiếng ‘đàn anh’ thì anh sẽ miễn cưỡng đồng ý với em.”
Lộ Văn Tinh dùng nửa giờ dẫn Tạ Trình Phỉ đi dạo quanh trường, còn đưa cậu ta đến phố ăn vặt cạnh trường nữa.
“Thịt thăn ở đây ăn rất ngon, em có muốn thử không?”
Tạ Trình Phỉ không có hứng thú lắm với đồ ăn chiên dầu, nhưng cậu ta biết Lộ Văn Tinh muốn ăn.
Mỗi người cầm bốn xiên thịt thăn, mùi thịt hỗn hợp cùng vị cay và thì là xộc vào mũi, thoạt nhìn đã rất muốn ăn.
“Bánh tôm cũng rất ngon.”
Hai người đi ngang qua quán bánh tôm, vừa lúc ăn xong thịt thăn trên tay. Lộ Văn Tinh mua hai cái bánh tôm, rồi lại đưa Tạ Trình Phỉ đến quán đối diện uống canh đậu phộng.
Về nhà còn muốn ăn cơm, Lộ Văn Tinh không ăn quá nhiều. Dù đi qua những xe đồ ăn thơm lừng, cậu cũng cố nhịn lại, đưa Tạ Trình Phỉ đi qua phố ăn vặt.
Phía sau phố ăn vặt chính là khu dân cư, Lộ Văn Tinh đưa Tạ Trình Phỉ đến một khu chung cư mới xây.
Tạ Trình Phỉ bỗng nhiên đoán được món quà đó là gì.
Mấy năm trước, cậu ta đã nghe Lộ Văn Tinh nói muốn mua nhà. Bởi vì lúc đó không có nhiều tiền tiết kiệm, Lộ Văn Tinh còn băn khoăn không biết nên thuê một căn nhà lớn hay mua một căn nhà nhỏ.
Thang máy lên đến tầng 11. Căn hộ đã được trang hoàng xong, khóa cửa là khóa vân tay, mật mã và khóa thông thường. Căn nhà ba phòng được Lộ Văn Tinh bố trí rất ấm cúng.
Lúc ấy, Lộ Văn Tinh còn chưa được người nhà họ Văn tìm thấy nên cậu mua một căn nhà ba phòng đơn giản, muốn đón cha mẹ ở thành phố B đến đây ở luôn. Nhưng cậu mới chỉ nói ra thì đã bị Lộ Tiểu Phỉ từ chối.
“Chờ giấy tờ bất động sản xong, em sẽ có hộ khẩu ở thành phố C.” Lộ Văn Tinh đưa Tạ Trình Phỉ vào phòng ngủ.
“Trên giấy tờ viết tên em?” Tạ Trình Phỉ kinh ngạc nhìn Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh “Đúng” một tiếng: “Trước bắc sau nam, không khí rất tốt. Em học ở Đại học C, chắc chắn sẽ ở lại đây làm việc, hiện tại ở đây cũng tiện.”
“Anh mua thì viết tên em làm gì?”
Tạ Trình Phỉ hơi tức giận. Căn nhà này chắc chắn là điều Lộ Văn Tinh đã suy xét mấy năm trước. Cậu ta vẫn luôn muốn nhanh chóng trưởng thành để có thể chăm sóc cha mẹ và anh trai.
Nhưng vào giờ phút này, Tạ Trình Phỉ mới phát hiện, cậu ta vẫn luôn chậm một bước so với Lộ Văn Tinh.
“Em không cần.”
Lộ Văn Tinh bất đắc dĩ nhìn cậu ta: “Dù anh có về nhà họ Văn thì em vẫn là em trai của anh. Anh trai mua nhà cho em thì có vấn đề gì sao?”
Tạ Trình Phỉ: “…” Chẳng lẽ không có vấn đề sao?
“Em không thích món quà này à?”
Tạ Trình Phỉ cố ý nói: “Không thích.”
“Chỉ có cái này, không thích cũng phải nhận.”
Lộ Văn Tinh ra vẻ người lớn giáo huấn cậu ta: “Em chưa từng nghe câu này sao? Người khác tặng quà, dù không thích cũng phải tỏ ra khách khí cảm ơn, đây là tấm lòng của đối phương.”
Tạ Trình Phỉ bị nghẹn họng, rất nhanh lại đáp lại.
“Anh lại không phải người khác, anh là anh của em. Anh của em tặng quà, em không thích thì tại sao lại không thể nói? Em còn muốn đòi quà khác nữa, còn nhà ở thì em không cần.”
“Nghĩ hay quá cơ.” Lộ Văn Tinh đưa chìa khóa cho Tạ Trình Phỉ: “Không muốn cũng phải muốn.”
Tạ Trình Phỉ: “…”
Suốt dọc đường đi, Tạ Trình Phỉ đều muốn khuyên bảo Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh tặng giày hay cái khác thì Tạ Trình Phỉ sẽ không do dự nhận. Nhưng giá cả của căn nhà không giống vậy, cậu ta biết hiện tại Lộ Văn Tinh không thiếu tiền, có nhà họ Văn chăm sóc thì cuộc sống của Lộ Văn Tinh sẽ càng tốt hơn.
Nhưng thật ra không giống nhau.
Khi Lộ Văn Tinh còn bị Giải Trí Mang Chanh áp bức, cả ngày phải liên tục nhận quảng cáo và những công việc vô nghĩa.
Sau khi về trường, Lộ Văn Tinh thường xuyên phải vẽ tranh phác họa đến tận đêm khuya.
Trong mắt Tạ Trình Phỉ, ngoại trừ giá trị căn nhà, những vất vả mấy năm nay Lộ Văn Tinh phải chịu không thể dùng tiền đong đếm được. Cho nên cậu ta càng không thể nhận.
Không đợi cậu ta tiếp tục khuyên bảo, Lộ Văn Tinh đã thỏa hiệp.
“Được rồi, em nói rất đúng, tặng quà cũng cần phải hợp ý đối phương. Nếu em không thích…”
Tạ Trình Phỉ sững sờ một giây: Lộ Văn Tinh dễ dàng khuyên bảo như vậy sao?
Không đợi cậu ta nghĩ tiếp, đã nghe Lộ Văn Tinh nói:
“Vậy em thích Ferrari màu gì?”
Tạ Trình Phỉ: “…”
“Hoặc là Maserati màu gì?”
Tạ Trình Phỉ: “…”
______________________________________________________________________________
Lời tác giả:
Tinh Tinh, nhìn tôi đây, chỉ cần Tinh Tinh tặng thì màu gì tôi cũng thích, tôi không kén chọn!
_______________________________________________________________________________
Còn 41 chương….