Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Tin tức chấn động
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bộ phim truyền hình cổ trang do Văn Dụ đóng vai chính đang rất được yêu thích, đứng thứ 5 trong bảng xếp hạng phim truyền hình.
Lượng fan mới tăng lên hàng triệu, có thể nói là nổi tiếng sau một đêm. Phim mua thêm lượt tìm kiếm nóng (hot search) và đội ngũ bình luận viên ảo (thủy quân), tưởng chừng sắp vươn lên vị trí dẫn đầu của hot search.
Kết quả____
Đoàn phim thông báo thời gian chiếu phim, chỉ dựa vào poster và một số đoạn video hậu trường đã nhanh chóng vọt lên vị trí đầu tiên của hot search.
Vị trí dẫn đầu vốn dĩ bị đẩy xuống thứ hai, hot search của Văn Dụ từ thứ hai lại nhảy xuống thứ ba.
Văn Dụ lại tiêu tiền mua thêm một đợt thủy quân.
[Mua hot search à? Lực lượng tuyên truyền này cũng quá lớn rồi, phim còn chưa chiếu mà đã lên hot search vài lần??]
[Diễn viên chính tự có sức hút, tác phẩm của ảnh đế Cố lên hot search thì có gì lạ sao?]
[Anh Thâm là diễn viên chính, còn là bộ phim đầu tiên anh Thâm làm đạo diễn. Fan của anh Thâm trải dài mọi lứa tuổi, còn cần mua hot search sao?]
[Tần Úc gì đó kia là đạo diễn mới, nghe nói lúc trước học việc trong đoàn phim của Cố Yến Thâm. Cố Yến Thâm thì chưa từng làm đạo diễn, nói bộ phim này không marketing thì tôi không tin.]
[Nửa năm trước Lộ Văn Tinh còn lên hot search, hình như là con nhà giàu, mười mấy nhãn hiệu thi nhau mời cậu ta làm đại diện, như vậy còn không rõ ràng sao? Toàn là các thiếu gia nhà giàu mang vốn vào đoàn.]
[Đám fan CP kia thật điên cuồng, nhảy múa khắp nơi, còn nói Cố Yến Thâm vì Lộ Văn Tinh xuống biển. Tôi thấy là Cố Yến Thâm vì tư bản mới xuống biển, liên tục ba lần làm ảnh đế thì thế nào, chẳng phải tất cả đều phải nghe lời khi đứng trước mặt tư bản sao?]
[Tầng trên không cần sủa nữa, fan nhà ai mà ra đây giả làm người qua đường, hay là nhà ai mua thủy quân?]
[Âm dương quái khí, chua muốn chết, chính chủ nhà mấy người thất bại lại trách người ta đoạt hot search? Thật nực cười.]
[Fan của Cố Yến Thâm mới nực cười, thần tượng nhà khác lại gần Cố Yến Thâm một chút thì bị nói là cọ nhiệt, không biết xấu hổ. Sao bọn họ không mắng Lộ Văn Tinh? Chẳng phải là biết Lộ Văn Tinh là kim chủ của Cố Yến Thâm, không dám mắng, còn phải nịnh nọt vì ảnh đế nhà mình à.]
[Tầng trên là kẻ não tàn ở đâu tới vậy, ảnh đế Cố có khối tài sản hàng trăm tỷ, anh ấy cần kim chủ sao? Nói dối mà còn không biết bịa chuyện.]
[Thái thái mau tới đây!! Có tư liệu sống, ảnh đế và bạn trai kim chủ của anh ấy…]
[Tới, ngược lại không tồi. Chim hoàng yến và bạn trai ảnh đế của cậu ấy?]
[Còn có trúc mã của tôi là ảnh đế/ Thiếu gia hào môn.]
Anti-fan và thủy quân tức giận đến nỗi muốn đập bàn phím, fan CP đã não tàn còn bị tụt huyết áp à?
Đến cái này cũng có thể gán ghép CP được. Lúc này không phải nên lên mạng mắng chửi họ sao? Bọn họ đã chuẩn bị xong bình luận phản công, kết quả lại ở đây gán ghép CP?
Mà hai nhân vật chính bị thảo luận chẳng hề bận tâm, bọn họ đang đi dạo triển lãm tranh.
“Xem ra mua vé vào cửa này là đúng rồi.”
Cố Yến Thâm đứng bên trái Lộ Văn Tinh, cùng cậu thưởng thức bức tranh treo trên tường. Có rất nhiều bức tranh nổi tiếng thế giới cũng như tác phẩm của các họa sĩ đương đại ở đây.
Lộ Văn Tinh không chỉ ưu ái những bức tranh nổi tiếng, chỉ cần là một bức tranh có ý tưởng sáng tạo thì cậu đều thích. Sau khi mua được vé vào cửa thì Cố Yến Thâm lập tức hẹn Lộ Văn Tinh đến thành phố Lâm xem triển lãm tranh.
Người đến đây rất đông, chủ yếu là sinh viên của học viện mỹ thuật đến giao lưu. Khi thấy Lộ Văn Tinh đứng xem cùng bức tranh với bọn họ thì bọn họ còn hơi giật mình.
Các fan nho nhỏ reo hò nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh lại. Bọn họ không đến xin chụp hình hay ký tên với Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm, chỉ giữ vẻ mặt hưng phấn duy trì khoảng cách với hai người, cố gắng không làm phiền lịch trình riêng của thần tượng.
Có thể được nhìn thấy thần tượng của mình đã khiến bọn họ rất vui sướng, có người chụp trộm từ xa, cũng không xuất hiện tình trạng công khai giơ điện thoại chụp. Lộ Văn Tinh khẽ cong khóe mắt, vẫy tay chào hỏi với các fan.
Nhân viên của triển lãm tranh dẫn theo vài doanh nhân, vừa đi vừa giải thích về lịch sử của các bức tranh, phía sau còn có mấy người đi theo nghe.
“Có phải bức tranh kia suýt chút nữa đã không còn không?”
Nhân viên công tác gật đầu, “Mọi người nhìn kỹ phía dưới có thể thấy dấu vết bị hư hại. Lúc trước chúng tôi còn do dự có muốn sửa lại hay không.”
Lộ Văn Tinh cách đám người một đoạn, cậu cũng nghe loáng thoáng nên hơi tò mò đi theo. Cậu và Cố Yến Thâm đi theo sau đám người. Vì vóc dáng cao nên dù không chen vào cũng có thể nghe được giới thiệu và thưởng thức bức tranh.
“Đeo khẩu trang vào đi.”
Lộ Văn Tinh vốn đang đội mũ lưỡi trai. Dù đã kéo sụp xuống nhưng người đi xung quanh ngày càng nhiều. Cậu vừa lên tiếng, còn chưa kịp làm gì thì Cố Yến Thâm đã vươn tay kéo khẩu trang từ dưới cằm cậu lên.
Lộ Văn Tinh: “…”
“Sao vậy?”
Thấy Lộ Văn Tinh nhìn mình như vậy, Cố Yến Thâm hỏi với vẻ mặt ngây thơ, giống như đối với hắn, việc giúp cậu đeo khẩu trang chỉ là một hành động bình thường.
Đương nhiên, nếu tay của Lộ Văn Tinh đang cầm đồ không tiện thì quả thật hành động này rất bình thường, nhưng hai tay cậu trống trơn, tự cậu có thể làm được.
Hơn nữa Cố Yến Thâm nhắc cậu trước, làm cậu nhận ra mình nên đeo khẩu trang, rồi lại đeo giúp cậu ngay lập tức.
Lộ Văn Tinh nhìn hắn, “Tôi có thể tự làm.”
“Tôi biết.”
Lộ Văn Tinh:???
“Nhưng tôi muốn đeo giúp cậu.”
Lộ Văn Tinh: “!”
Tuyệt đối không phải ảo giác. Thời gian phim đóng máy đã lâu, đây đâu phải là do Cố Yến Thâm nhập vai quá sâu, hắn rõ ràng là càng ngày càng có biểu hiện lạ.
Lộ Văn Tinh lập tức hoảng sợ. Lúc trước cậu suy đoán Cố Yến Thâm là thẳng nam bởi vì hắn ở với người cùng giới vô cùng tự nhiên, chẳng hề e dè gì. Hiện tại Cố Yến Thâm cũng không e dè gì, nhưng cũng quá không e dè rồi!
Lộ Văn Tinh ngơ ngác trong chốc lát, muốn hỏi Cố Yến Thâm nhưng hoàn cảnh hiện tại không quá thích hợp. Hơn nữa, Cố Yến Thâm nói chuyện bình tĩnh, thần thái tự nhiên, nhìn như thật sự chỉ là một hành động tùy tiện. Cậu cố ý hỏi lại thì giống như rất kỳ quái.
Vì thế, cả hành trình triển lãm tiếp theo, Lộ Văn Tinh rơi vào trạng thái hoang mang.
Trước kia Cố Yến Thâm giúp cậu mở nắp chai, cậu không cảm thấy có vấn đề, chỉ là việc thuận tay, bởi vì nước là Cố Yến Thâm chủ động đưa cho cậu. Ngoại trừ lần đầu tiên Lộ Văn Tinh cười nói, ‘Đóng phim có lúc mệt mỏi nhưng cũng không đến mức đến nắp chai cũng không mở được’.
Sau đó, mỗi lần Cố Yến Thâm đưa nước đều vặn sẵn nắp chai cho cậu. Dần dần, Lộ Văn Tinh cũng hình thành thói quen.
Cho đến bây giờ…
Lộ Văn Tinh và Cố Yến Thâm ngồi nghỉ ngơi trên ghế dài, sau đó cậu nghe thấy cậu thanh niên ngồi bên cạnh nhỏ giọng oán giận.
“Bạn gái của bạn cùng phòng anh gánh không gánh nổi, xách không xách nổi, đến nắp chai cũng cần bạn trai phải hỗ trợ. Sao em lại không cho anh một cơ hội, người làm bạn trai như anh đây cảm thấy rất dư thừa.”
Bàn tay đang mở nắp của cô gái dừng lại, “Nhưng em có thể tự mở.”
Cậu thanh niên: “…”
“Em yêu, có phải là em có hiểu lầm gì về việc mở nắp chai không?” Cậu thanh niên nói chuyện một cách trịnh trọng, “Bạn gái của bạn cùng phòng anh không phải là thật sự không mở được, đó cũng không phải là sự yếu đuối, đó là gia vị tình yêu cuồng nhiệt. Dù sao thì em cũng phải để anh làm gì đó cho em chứ?”
____ ‘Xuy một tiếng.
Cố Yến Thâm vặn nắp chai nước có gas, đưa cho Lộ Văn Tinh đang tò mò hóng chuyện.
“Thấy không, cái này gọi là gia vị tình yêu.” Cậu thanh niên nâng cằm, ý bảo cô gái nhìn về phía hai người Lộ Văn Tinh.
Cố Yến Thâm quay lưng về phía bọn họ. Lộ Văn Tinh vội vàng kéo mũ sụp xuống, cặp đôi bên cạnh chỉ nghĩ Lộ Văn Tinh đang ngại ngùng. Cậu thanh niên còn che miệng nhưng giọng nói vẫn không hề nhỏ đi.
“Em xem, thật ra thẹn thùng cũng là một loại gia vị tình yêu.”
Lộ Văn Tinh: “….”
Sau đó, cậu nghe thấy cô gái kia nhẹ nhàng nói, “Vậy em vặn lại rồi anh lại mở giúp em nhé?”
Tạm dừng một giây, nam sinh nghiêm túc nói: “Được… Cũng được.”
Lộ Văn Tinh: “….”
Vẻ mặt Cố Yến Thâm vẫn tự nhiên. Thấy Lộ Văn Tinh không uống còn hỏi lại một câu. “Không muốn uống nước có gas? Vậy… uống nước soda không?”
Cố Yến Thâm đưa chai nước soda đã mở nắp nhưng chưa uống cho Lộ Văn Tinh.
“…. Không, uống nước có gas là được rồi.”
Cố Yến Thâm ‘Ừm’ một tiếng, tiếp tục làm như không có chuyện gì uống nước. Lộ Văn Tinh cố nhịn nhưng vẫn không nhịn được hỏi.
“Thầy Cố, anh không cảm thấy…”
“Cảm thấy cái gì?”
“Không có gì.”
Lộ Văn Tinh lạnh mặt nghĩ. Nếu không phải ấn tượng về Cố Yến Thâm trong lòng cậu là một người quá ‘thẳng’ thì cậu đã cho rằng Cố Yến Thâm đang tán tỉnh mình.
Tiếp đó, các hành động sau này của Cố Yến Thâm càng khiến người khác khó lòng bỏ qua. Đặc biệt là sau khi Lộ Văn Tinh nghi ngờ, cậu luôn cảm thấy không có chỗ nào bình thường cả.
Cậu cầm điện thoại, một bên chú ý Cố Yến Thâm, một bên lén gửi tin nhắn cho nhóm bạn cùng phòng giàu kinh nghiệm tình trường.
[ET]: Định nghĩa ranh giới bạn bè là như thế nào?
Nhóm bạn cùng phòng nhanh chóng trả lời.
[Đại Vương Hoa Quả Sơn]: Phải có vấn đề cụ thể để phân tích.
[Động chủ Động Bàn Tơ]: Được rồi, trực tiếp kể ra câu chuyện của cậu đi.
[Đảo chủ Đảo Đào Hoa]: Lòng tò mò bùng cháy dữ dội.
Lộ Văn Tinh: “…”
Không trách đám người trong nhóm kích động như vậy. Bọn họ và Lộ Văn Tinh làm bạn bốn năm nhưng chưa bao giờ thấy cậu hỏi về chuyện tình cảm, chưa thấy cậu cố ý nhắc đến ai, càng sẽ không bởi vì ai mà do dự, bối rối.
Nhìn đám bạn không quá đáng tin cậy, Lộ Văn Tinh gõ từng chữ, rồi lại xóa xóa sửa sửa, cuối cùng gửi đi.
[ET]: Cùng tôi đi dạo trung tâm thương mại, đưa tôi đi ăn cơm, hẹn tôi đi xem triển lãm tranh, mở nắp chai cho tôi?
[Đại Vương Hoa Quả Sơn]: Chỉ có hai người các cậu?
[ET]: Đúng.
[Động chủ Động Bàn Tơ]: À, hoàn toàn bình thường. Những việc đối phương làm đều là những việc tôi sẽ làm vì bạn gái.
Lộ Văn Tinh: “…”
[Đảo chủ Đảo Đào Hoa]: Tinh Tinh, cậu không cần nghĩ nhiều. Đối phương tuyệt đối là có ý với cậu.
Lộ Văn Tinh: “…”
[Đại Vương Hoa Quả Sơn]: Ài, cái này tính là cái gì, chẳng phải là những hành động thường thấy của các cặp đôi sao.
Lộ Văn Tinh: “…”
[WC trường]: Mấy cậu đừng bắt nạt Văn Tinh chưa từng yêu đương.
Lộ Văn Tinh chớp mắt, chờ đợi một câu trả lời đáng tin cậy.
[WC trường]: Cái này gọi là thời kỳ mập mờ, là quá trình tất yếu để phát triển thành người yêu/ Yên tâm, rất nhanh cậu sẽ không còn là một người độc thân nữa.
Lộ Văn Tinh: “…”
Lộ Văn Tinh còn đang ngơ ngác nhìn chằm chằm màn hình điện thoại. Đầu ngón tay của cậu vừa động, xóa xóa gõ gõ, tìm cách sửa lời.
“Đang xem cái gì vậy?”
Giọng nói trầm thấp dễ nghe vang lên làm Lộ Văn Tinh sợ đến mức run cả tay. Thấy Cố Yến Thâm xích lại gần, Lộ Văn Tinh theo bản năng thoát khỏi giao diện trò chuyện. Vì chột dạ, cậu liên tục bấm mấy lần, cuối cùng lại bấm nhầm vào cuộc gọi video.
Bên kia dường như rất rảnh, chưa đến một giây, tất cả đều nhận cuộc gọi.
Cố Yến Thâm vừa lúc xích lại gần, hai người đồng thời xuất hiện, ba giây trôi qua ___
Phía đối diện liên tục xảy ra các tình huống: có người làm rơi điện thoại, có tiếng chân ghế va đập chói tai, còn có tiếng phun nước.
Lộ Văn Tinh: “…”
Hiển nhiên Cố Yến Thâm cũng hơi sững sờ. Hắn thật ra không hề có ý định nhìn trộm, chỉ là gọi Lộ Văn Tinh hai tiếng mà cậu chưa trả lời nên mới muốn đến gần Lộ Văn Tinh để nói chuyện.
“Cậu đang gọi video à?”
Cố Yến Thâm lập tức cảnh giác, “Cùng với ai?”
“Bạn cùng phòng đại học.”
“À…” Giọng điệu Cố Yến Thâm thả lỏng vài phần, “Vậy vừa rồi tôi lại gần không phải là bị chụp lại rồi sao?”
Lộ Văn Tinh: “!”
“Tôi không cẩn thận bấm vào gọi video, thầy Cố chỉ tình cờ lọt vào khung hình thôi.”
“Bọn họ đều nhìn thấy?”
Lộ Văn Tinh nghiêm túc gật gật đầu, cho rằng Cố Yến Thâm lo lắng lịch trình bị tiết lộ. Cậu lên tiếng giải thích, “Bọn họ sẽ không…”
“Vậy là tốt rồi.”
Lộ Văn Tinh:???
Tốt gì?
Trên đường quay về khách sạn, Lộ Văn Tinh không nghĩ được gì nhiều. Bởi vì ở thành phố Lâm nên sáng sớm hai người đã hẹn nhau trước khách sạn, sau khi hai người quay về thì Lộ Văn Tinh mới thấy hot search.
Phản ứng đầu tiên của cậu là nhắn tin WeChat cho Cố Yến Thâm, hỏi hắn xem đã nhìn thấy hot search chưa.
Anti-fan và thủy quân đã bị fan của Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh đánh bay. Bình luận nhiều nhất là fan của Cố Yến Thâm.
[Không trả lời có nghĩa là đã thua, đám thủy quân này còn cho rằng fan đây không có sức chiến đấu sao?]
[Mấy tài khoản này lúc trước cũng từng tung hoành trước mặt những nghệ sĩ khác, vừa nhìn thấy đã biết chính là hành động có tổ chức.]
[Hiện tại thủy quân đều giả vờ làm người qua đường. Nếu là người qua đường thật thì khi thấy phiền phức sẽ trực tiếp bỏ qua, làm gì rảnh rỗi ngồi gõ bàn phím tranh cãi? Chỉ có đám thủy quân các người thôi, mà các người là chó sao, đi ngang qua còn muốn đi tiểu để đánh dấu lãnh thổ?]
[Không nên xúc phạm mấy bé cún, mấy bé cún đáng yêu như vậy mà, bọn họ không xứng.]
Rất nhanh đã có các bình luận giống hệt như các bình luận của thủy quân, vừa nhìn đã biết chính là một người dùng nhiều tài khoản.
Lộ Văn Tinh không chờ được Cố Yến Thâm trả lời nhưng lại chờ được tiếng đập cửa.
Người đứng ngoài cửa là Cố Yến Thâm. Hắn vừa tắm rửa xong, đã thay sang một bộ quần áo khác, tóc còn hơi ướt, trên người là mùi sữa tắm. Một mùi hương rất thanh mát, dù chỉ đứng gần, không tiếp xúc với nhau thì Lộ Văn Tinh cũng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Cố Yến Thâm.
Lộ Văn Tinh đóng cửa lại, “Anh có muốn sấy tóc trước không?”
“Tài khoản thủy quân đã bắt được, Thịnh Siêu đang điều tra xem là ai.”
Cùng lúc đó, đám anti-fan cắn không bỏ Lộ Văn Tinh mất đi thủy quân cùng chiến tuyến, lại không đánh lại fan hai nhà nên lập tức im bặt.
“Cậu muốn đi ngủ à?”
Lộ Văn Tinh lắc lắc đầu. Cậu không ngủ sớm như vậy. Cố Yến Thâm không đến thì cậu sẽ nằm trên giường xem phim hoặc chơi điện thoại.
“Tôi hơi khó ngủ, cậu có muốn xem phim cùng nhau không?”
Lộ Văn Tinh chần chừ trong chốc lát. Nếu là trước kia thì cậu khẳng định sẽ không từ chối nhưng hiện tại cậu vẫn để trong lòng những lời nói không đáng tin cậy của nhóm bạn cùng phòng kia.
“Được.”
Lộ Văn Tinh muốn mượn cơ hội xem phim không có ai làm phiền này để thăm dò thái độ của Cố Yến Thâm.
Không khí giữa hai người khá hài hòa và vui vẻ, nhưng Văn Dụ đang quay chương trình ở một nơi nào đó lại không được tốt cho lắm.
Vốn dĩ cậu ta không muốn đối đầu với fan của Cố Yến Thâm nhưng không biết từ đâu xuất hiện một đám anti-fan làm rối loạn đội ngũ thủy quân. Văn Dụ không cam tâm vì không giành được vị trí đầu hot search nhưng vào lúc hơn 11 giờ đêm, mọi chuyện lập tức khác hẳn.
Văn Dụ được như nguyện bước lên hot search.
Tiêu đề hot search là tên cậu ta, Văn Dụ vui sướng bấm vào. Sau khi xem xong thì cả người cậu ta như rơi vào hầm băng.
[Tin tức chấn động! Công tử ấm áp trong mắt fan 'lật kèo'.]
Một bài viết Weibo dài nói từ việc Văn Dụ tìm người thay thế để chiếm đoạt tác phẩm của người khác như thế nào, rồi là việc Văn Dụ từ lúc ra mắt đã chiếm đoạt bao nhiêu tài nguyên của các nghệ sĩ nhỏ.
Mỗi sự kiện đều được viết rất rõ ràng, còn cố ý liệt kê theo dòng thời gian.
Đã có cư dân mạng bắt đầu chửi bới Văn Dụ.
[Đáng ghét nhất chính là kiểu mạo danh, thay thế này, người bị thế thân thật quá thảm.]
[Kẻ mạo danh thay thế cút đi!]
[Văn Dụ cũng quá ghê tởm, tìm người mạo danh thế thân là có suy nghĩ gì trong lòng? Suýt chút nữa đã hủy hoại cả cuộc đời người ta, thật ghê tởm.]
[Mẹ nó… nếu tôi bị như vậy thì tôi sẽ cầm cục gạch đi đập cho tám mười phát mới hả dạ.]
[Nắm đấm đã cứng lại rồi, chuyện thế này dễ khiến mọi người đồng cảm quá.]
[Cái này không nên lên tin tức giải trí, đáng lẽ phải lên tin tức xã hội.]
[Từ từ, Văn Dụ không phải là thiếu gia nhà họ Văn sao? Người có tiền là có thể làm càn như vậy sao?]
Dư luận trên mạng bắt đầu sôi sục. Khi mọi người bắt đầu nói đến nhà họ Văn thì Tập đoàn Văn thị đăng bài trên Weibo.
[Hành vi cá nhân của Văn Dụ không có quan hệ gì với nhà họ Văn. Sau khi Văn Dụ đủ 18 tuổi đã tách hộ khẩu. Cuối cùng, Văn Dụ không phải con cháu của nhà họ Văn, nhà họ Văn chỉ có quan hệ giúp đỡ về mặt tài chính.]
Kèm theo đó là mấy bức ảnh.
Bức ảnh thứ nhất, bằng chứng Văn Dụ đã tách hộ khẩu.
Bức ảnh thứ hai, kết quả xét nghiệm ADN.
Bức ảnh thứ ba, bằng chứng nhà họ Văn chuyển tiền cho Văn Dụ mỗi tháng.
Bức ảnh thứ tư, bằng chứng giấy tờ về việc nhà họ Văn làm người giám hộ tạm thời, được đăng ký tại cơ quan quản lý hộ tịch.
[Mẹ nó, tôi bất ngờ đến mức rớt quai hàm rồi.]
[Fan của Văn Dụ còn chế giễu Lộ Văn Tinh bắt chước hình tượng thiếu gia nhà họ. Tôi cười chết tôi mất, hóa ra Văn Dụ vốn chẳng phải là người nhà họ Văn, thật là to gan.]
[Đây đâu phải là hình tượng ấm áp bị lật tẩy, đến cả hình tượng thiếu gia nhà giàu cũng không còn.]
[Xin hỏi Văn Dụ là cái loại người cực phẩm gì vậy?]
________________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Yến Thâm hiện tại: Anh giúp em đeo (khẩu trang)
Cố Yến Thâm về sau: Muốn em giúp anh đeo (tự hiểu)
________________________________________________________________________________
Còn 37 chương…..
(^^ゞ